Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:32:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi xác định xong thời gian lên Bắc Kinh, Thanh Âm tạm thời gửi gắm công việc ở phòng khám cho Lâm Lị và Bạch Tuyết Mai.

 

Một bệnh nhân cũ sẽ tiếp tục đến bốc thu-ốc, nếu tình trạng nghiêm trọng thì bảo họ đợi vài ngày, nếu thu-ốc uống hiệu quả chỉ cần uống tiếp theo đơn cũ thì cứ bốc theo đơn , chỉ là bốc quá nhiều, tối đa là hai thang.”

 

Bạch Tuyết Mai là do chính tay đào tạo nên Thanh Âm tin tưởng, cộng thêm Lâm Lị là chuyên môn, chỉ cần tìm thấy nhật ký phòng khám của cô, đối chiếu một cái là bệnh tình đổi gì .

 

Đây chính là cái dở khi chỉ một bác sĩ Đông y.

 

Chỉ cần thêm một thể ca cho cô thì Thanh Âm vất vả đến thế.

 

trạm xá chỉ lớn bấy nhiêu, nhà máy cho biên chế để tuyển thêm đành, mà tuyển về thì cơ bản cũng là chơi xơi nước, nhân sự hiện tại là vặn nhất .

 

Ngày mùng 8 tháng 3 năm 1974, trời nắng ráo, một gợn mây, đôi vợ chồng trẻ lên chuyến tàu hỏa hướng về Bắc Kinh.

 

Cố An công tác, cầm giấy chứng nhận công tác và giấy giới thiệu là thể mua vé giường .

 

Hai lên xe là mạnh ai nấy việc nấy, mỗi cầm một cuốn sách .

 

Cô định cất hành lý, Cố An :

 

“Đợi chút, em với tới ."

 

Cô định lấy nước sôi, Cố An :

 

“Em cứ đó , để lấy cho."

 

Ngay cả lúc cô định nhâm nhi vài miếng bánh quy với nước sôi, cũng sẽ rửa tay giúp bẻ vụn bánh .

 

Tất nhiên Thanh Âm quá quen với sự chăm sóc .

 

Ở nhà cũng , việc gì cần tự động tay thì cô đều cố gắng động tay.

 

trong mắt khác, đôi vợ chồng trẻ đúng là ngọt ngào như mật !

 

Ngay cả chị trung niên đối diện cũng :

 

“Vợ chồng trẻ tình cảm quá, em gái , đối tượng của em với em thật đấy, ở nhà em chẳng việc nhà ."

 

Thanh Âm mỉm Cố An, ý bảo giải thích , cơm nước hằng ngày đều do ai .

 

Thế nhưng chẳng buồn tiếp lời, cứ như thể chị độc .

 

Thanh Âm ngượng ngùng :

 

“Bọn em đều cả, ai thời gian thì đó nhiều hơn một chút ạ."

 

“Ôi thế thì quá, vợ chồng chung sống là như mới .

 

Mấy ông đàn ông cứ tưởng việc nhà là của phụ nữ chúng , thực ai sinh , chẳng qua là rèn giũa mà cả thôi em?"

 

Thanh Âm gật gật đầu.

 

“Con gái chị tìm đối tượng cũng tìm như chồng em , chỉ trai mà còn việc nhà nữa...

 

À đúng , chồng em nghề gì thế?"

 

“Làm công nhân ạ."

 

Đi ngoài, Thanh Âm tiết lộ quá nhiều thông tin cá nhân.

 

“Làm ở nhà máy nào thế, đãi ngộ chắc lắm nhỉ?"

 

“Nhà máy giấy ạ."

 

Chủ yếu là hươu vượn.

 

Thế là , chị trung niên thấy cô “hỏi gì đáp nấy" thì sang hỏi cô gì, ở đơn vị nào.

 

Thanh Âm tiếp tục mặt đỏ tim đ-ập mà dối văng mạng.

 

Một lát dỗ dành bà chị , bà chị cứ khen hai họ trai tài gái sắc, đều là những thanh niên ưu tú của chủ nghĩa xã hội nọ.

 

Người chị khá nhiệt tình, cách ăn mặc cũng sạch sẽ tươm tất, ngay cả cái túi xách mang theo cũng màu hồng phấn, cao cấp, bên còn những chữ cái tiếng Anh hiếm thấy nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-167.html.]

Trò chuyện thêm vài câu, Thanh Âm tiếp tục sách nữa.

 

Có lẽ do đông , toa tàu thông gió nên cô thấy tức ng-ực, liền bảo Cố An một tiếng leo lên giường .

 

Vé giường của cô là giường tầng hai lý tưởng nhất, leo lên cũng mệt.

 

Còn Cố An là giường tầng một, thể trông coi hành lý, chỉ cần tiếp cận giường tầng hai là thể ngay lập tức.

 

Giường tầng một đối diện chính là chị trung niên .

 

bảo vệ, trong lòng Thanh Âm tràn đầy cảm giác an , chuẩn đ-ánh một giấc ngủ .

 

Chẳng may xoay thấy chiếc giường tầng hai đối diện cũng đang ngủ.

 

Chính xác mà là một đống lù lù, hình , chăn quấn c.h.ặ.t cứng.

 

Nếu lộ một chút tóc đen xì thì cô cũng chẳng nhận đó là một con .

 

Nhớ mang máng lúc nãy bà cô giới thiệu, đây là con gái bà , bình thường ở nhà chỉ thích ngủ nướng.

 

Chuyến tàu từ thành phố U đến Bắc Kinh, tỉnh Thạch Lan chỉ là một trạm dừng chân, chắc hẳn cũng lên xe từ sớm và ngủ đến tận bây giờ.

 

cứ quấn c.h.ặ.t như , dù là mùa đông đại hàn chăng nữa thì cũng khó mà chịu nổi.

 

Thanh Âm chút tò mò, liệu bệnh gì ?

 

đối phương chủ động , càng biểu hiện sự khó chịu nào, mà xông xáo hỏi thì là bệnh nghề nghiệp mà là mức độ mắng là thần kinh , thế là cô cũng nữa, xoay mặt trong.

 

Tàu hỏa xanh cũ chạy chậm rì rì, vùng nhiều núi, cũng nhiều đường hầm.

 

Mỗi chui hầm là y như rằng trời tối sầm , thực sự hợp để ngủ...

 

Ừm, Thanh Âm chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ.

 

Người phụ nữ ở giường tầng một thì khác thường.

 

Giữa lúc đều say giấc, bà vẫn lặng lẽ đan áo len.

 

Đan một nửa, khi chắc chắn thanh niên đối diện phát tiếng thở đều đặn và dài , bà lặng lẽ lắng thêm một lúc, cho đến khi tiếng thở biến thành tiếng ngáy đều đặn, lúc mới dậy, bưng cốc nước về phía toa ăn để lấy nước sôi.

 

hề rằng, ngay khi bà rời khỏi toa tàu, đàn ông đối diện vốn đang “ngáy khò khò" đột ngột mở mắt.

 

Ánh mắt sâu thẳm sắc lẹm như chim ưng nhanh ch.óng rà soát khắp giường của bà .

 

Tất nhiên cũng hành động thiếu suy nghĩ.

 

Lúc lên xe thói quen quan sát môi trường xung quanh, hai giường tầng ba đều trống , rõ ràng là , lúc vẫn cần kiểm tra một chút, thấy thực sự ai mới yên tâm.

 

Anh thèm để ý đến bà chị , một là từ nhỏ thích chuyện với mấy bà cô tám chuyện, chê họ phiền phức; hai là phụ nữ khác thường.

 

Chính cái túi xách cao cấp , lúc nãy bà tìm cốc nước trong túi mà tìm tới ba chỗ mới thấy, tìm cái khăn tay cũng dùng tay sờ tới sờ lui mới lấy .

 

Theo như lời bà tự kể thì bà ở nhà thường xuyên việc nhà, hành lý đáng lẽ do bà tự sắp xếp mới đúng.

 

Thứ gì để ở túi nào, ngăn nào thì trí nhớ, thể xa lạ đến mức .

 

Thứ hai, bà quá mức nhiệt tình.

 

Một lạ nếu quá nhiệt tình với , một là mưu đồ gì đó, hai là đang che giấu điều gì.

 

Điều thể thấy rõ qua việc bà liên tục dò hỏi về công việc và đơn vị của hai vợ chồng họ.

 

Cũng may Thanh Âm ngốc, chủ yếu là hươu vượn, suốt cả quá trình chẳng với bà câu nào là thật cả.

 

Cố An lật dậy, lên giường tầng hai một cái, tiếc là Thanh Âm đang lưng về phía nên thấy thần sắc của cô.

 

Tất nhiên, một chi tiết ở phụ nữ thu hút sự chú ý của nhất — đôi giày chân bà vặn.

 

Nếu nhầm thì đó là một đôi giày da đen gót thô, kiểu dáng nước ngoài, thông thường các cửa hàng bách hóa khó mua , đến cửa hàng Hữu Nghị hoặc cửa hàng Ngoại Hối mới .

 

Người bình thường hiếm khi mua đôi giày như , lẽ thường tình chắc chắn chọn đôi chân nhất.

 

Đôi giày quá rộng thì khi sẽ lỏng lẻo, mắt thoải mái.

 

 

Loading...