Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 162
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:32:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hồi đó buổi trưa cô về nhà, nghỉ ngơi ở văn phòng bác sĩ, mà bác sĩ Trương khoa ngoại cũng thường xuyên lên đó.
Mấy cô bắt gặp Liễu Hồng Mai dẫn phòng trực, cộng thêm những lời buôn dưa lê của chị Lý đây, và sự phản cảm rõ nguyên do của trong khoa đối với chị , thì đàn bà góa quan hệ mờ ám với bác sĩ Trương chắc chắn là chị .”
Liễu Hồng Mai đức hạnh gì, bác sĩ Trương thì hám lợi, y tá Dương cũng chẳng loại , cứ để đám đó c.ắ.n xé .
Thanh Âm vốn dĩ quăng chuyện đó đầu nghĩ đến nữa, nhưng khi ngủ, đầu óc bỗng lóe lên một ý tưởng!
“ , chuyện em tố cáo , xem liệu y tá Dương lấy chìa khóa chung để lẻn phòng khám của em, trộm đơn thu-ốc của em, đó hợp tác với nhà họ Liễu ?"
Vậy thì sợi dây liên kết giữa cô và nhà họ Liễu chính là bác sĩ Trương.
Thanh Âm đột nhiên thông suốt, đây cô nghi ngờ chính y tá Dương là lấy đơn thu-ốc, nhưng cô thăm dò mấy , y tá Dương đều động cơ để tố cáo cô.
Giải thích duy nhất chính là cô cũng khác nhờ vả.
“Hay thật, nhà họ Liễu đúng là một bụng nước , chẳng ai cả."
Trước đây cô còn khá khâm phục Liễu Hồng Mai, giờ , kiếp, chị đúng là một con rắn độc lặng lẽ!
Người thể nghĩ đến việc lên phòng y chính tố cáo cô, còn chuyện đơn thu-ốc khống là đúng quy định, chắc chắn là hiểu nhất định về ngành y tế.
Mà khi đó duy nhất cô đắc tội là Thanh Tuệ Tuệ, Thanh Tuệ Tuệ và nhà họ Liễu cấu kết với ...
Thanh Âm đ-ấm xuống giường.
“Yên tâm , ngày vui của bọn họ còn ở phía , giờ chẳng đang tự chuốc lấy hậu quả đó ?"
Thanh Âm nghĩ cũng đúng, Liễu Hồng Mai hao tâm tổn trí lên chức chủ nhiệm, ngờ chính vị hôn thê của nhân tình giáng cho chị một đòn chí mạng.
Quả nhiên, bọn họ xong thì ngày thứ ba Thanh Âm Mao Hiểu Bình kể rằng Liễu Hồng Mai tố cáo và đưa điều tra, trực tiếp hủy bỏ tư cách xét duyệt chức chủ nhiệm khoa.
Nghe tố cáo chỉ nắm giữ thư từ qua giữa bọn họ mà còn cả ảnh chụp.
Thanh Âm vỗ tay vui mừng, nếu để loại như chủ nhiệm thì đúng là nỗi sỉ nhục của cả giới y tế.
Khi Tết nhất đến gần, bệnh tình của chồng Lâm Lị ngày càng trầm trọng.
Vốn dĩ bệnh khí thủng phổi chuyển biến thành bệnh tim phổi , cộng thêm tuổi cao, bà cụ viện ở bệnh viện khu gần một tháng, cuối cùng bệnh viện cũng sắp xếp cho bà viện, rằng cố gắng hết sức .
Thanh Âm giữa chừng đến thăm hai , mua ít hoa quả và đồ bồi bổ, cũng bắt mạch mấy .
Sự thật đúng là như , cô chỉ thể theo lời khẩn cầu của Lâm Lị mà kê vài đơn thu-ốc cải thiện chất lượng cuộc sống, còn nhờ Tô Tiểu Mạn mua hai củ nhân sâm rừng để duy trì tàn.
sức hạn, duy trì đến giữa tháng Chạp, bà cụ rốt cuộc cũng thanh thản .
Sau khi tin, mấy đồng nghiệp nữ ở trạm xá đều đến viếng.
Nhìn chữ “Điện" thật lớn, chẳng thể gì hơn, chỉ khuyên nhủ Lâm Lị hãy nghĩ thoáng , đây là quy luật tự nhiên.
“ thể ngã xuống , còn bố chồng nữa, cứ yên tâm.
Việc nhà bận rộn, thứ cho tiếp đón chu đáo , công việc ở trạm xá phiền gánh vác giúp ."
Lâm Lị mắt đỏ hoe, mệt mỏi .
“Bọn chị thì bận lắm, chỉ Thanh Âm là bận, mấy họp hành đều là con bé chị đấy."
Lâm Lị Thanh Âm:
“Vất vả cho em ."
“Chị cứ lo liệu chu đáo việc nhà ạ."
Thanh Âm cũng chẳng gì hơn, chỉ thể ôm chị một cái.
Lâm Lị tựa cằm lên vai cô, khẽ :
“Cảm ơn em, nhờ em mà bà cụ thanh thản hơn nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-162.html.]
Bệnh tim phổi đến giai đoạn cuối thì khó chịu nhất chính là khó thở, cứ như một cái bễ lò rèn hỏng .
chồng chị sự điều trị của thu-ốc Đông y, các triệu chứng thuyên giảm nhiều, thậm chí còn thể nắm tay chị dặn dò những chuyện .
Bà hy vọng chị thể thử tìm hiểu Tần Chấn Hoa xem , thật lòng với chị.
Họ cảm thấy liên lụy đến chị, khi trăm tuổi, điều họ yên tâm nhất chính là chị, mong chị một bến đỗ , vân vân.
Trước đây, Lâm Lị đúng là từng nghĩ đến vấn đề , nhưng khi tận tay tiễn đưa một già, khi già còn cũng sắp gần đất xa trời, suy nghĩ của chị cũng một chút đổi.
Thanh Âm thấy Tần Chấn Hoa từ cửa , sợ chuyện của hai họ bại lộ, vội vàng kéo các đồng nghiệp rời .
Mấy ngày , Lâm Lị chấn chỉnh tinh thần, khôi phục công việc.
Thanh Âm cảm thấy khí chất chị khác xưa, dường như thông suốt hơn nhiều, đối với nhân viên cấp cũng còn khắt khe như nữa.
“Chủ nhiệm Lâm thế nhỉ?
Vừa nãy em thu nhầm tiền chị thấy, thế mà chị mắng em, còn bảo em đừng căng thẳng...
Thật là rợn , xem chị kích động gì ?"
Bạch Tuyết Mai lè lưỡi .
“Chị việc hết giờ về sớm chị bắt gặp, chị cũng mắng mỏ như , lạ thật."
Chị Lý cũng ngạc nhiên.
Chỉ chị Trương là trầm ngâm:
“Thôi, lẽ trải qua chuyện chị nghĩ thông , chúng cứ cố gắng đừng chị giận."
Vì Lâm Lị nóng nảy, tính tình cố chấp, tuy sinh con nhưng vết n-ám mặt còn nhiều hơn cả phụ nữ sinh con, nghĩ cũng thấy áy náy.
“Đều là chúng cho tức đấy mà..."
Thanh Âm bật , định gì đó thì cửa bỗng xuất hiện hai bóng một lớn một nhỏ.
Lại là Ngọc Ứng Xuân... và cô bé Trương Tiểu Cúc tóc tai vàng hoe như rơm rạ.
Lúc , con bé đang ôm trong tay một bó hoa dại đủ màu sắc.
Vàng, trắng, đỏ, tím... bông to nhất cũng chỉ bằng ngón tay út, bông nhỏ thì li ti như con ruồi suy dinh dưỡng...
mỗi một bông đều là vẻ hiếm hoi mảnh đất .
Cô bé mở to mắt, gì, cuống quýt đầu .
Ngọc Ứng Xuân vội vàng khẽ dạy con:
“Tiểu Cúc định gì nào, cảm ơn cô đúng ?"
Cô bé vội vàng gật đầu, cổ họng phát một tiếng động nào, nhưng ánh mắt con bé chân thành, hai tay nâng bó hoa lên thật cao.
Ánh mắt vốn dĩ ngây ngô, giờ đây như chứa đựng những vì nhỏ li ti, lấp lánh lấp lánh.
Thanh Âm cảm thấy trong l.ồ.ng ng-ực như một thứ gì đó ấm áp bao bọc lấy, cô vội vàng cúi xuống, đón lấy bó hoa bằng hai tay:
“Cảm ơn Tiểu Cúc nhé, cô thích lắm luôn.
Là tự cháu hái đấy ?"
Gật đầu.
Thời tiết lạnh thế mà hái nhiều hoa dại như chuyện dễ.
Thảo nào trong đó vài bông héo, chắc là hái từ hôm qua, sáng nay hái thêm một ít, tìm nhiều nơi mới gom đủ một bó.