Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:08:27
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe bà thể một tay tóm cùng lúc hai con rắn hổ mang cực độc.”
Nghe bà thể trong vòng mười giây bắt rắn, g-iết rắn, lột da, lấy mật một mạch dừng tay.
Nghe bà bắt rắn bao nhiêu năm từng thất bại, lũ con cháu nhà rắn thù dai đến cả lông chân bà cũng chẳng chạm tới .
Đây cũng là lý do tại Lâm Tố Phân và hàng xóm láng giềng sợ bà đến thế —— sức mạnh tuyệt đối, lời sáo rỗng đều vô nghĩa.
Bà Cố bóng lưng con trai xa mà thở ngắn than dài:
“Đám trẻ tụi nó đều cùng một lứa tuổi, Chí Cường đại học về kỹ thuật viên, Hồng Vân gả nhà , Cương T.ử và Tiểu Triệu cũng nhận chức của gia đình ở xưởng thịt và nhà máy phân bón, chỉ An của con, nếu vứt bỏ cái mặt già cầu thì giờ nó vẫn còn đang trôi dạt đấy."
Cố An sinh cao lớn, đầy sức lực, vốn dĩ thể thế công việc của bố Cố để trở thành một công nhân luyện thép, nhưng nhất định , âm thầm bán công việc đó , còn đòi lính, đòi giữ biên cương, khiến bà Cố sợ đến ch-ết khiếp, thế nào cũng đồng ý cho .
Bà chỉ còn một đứa con trai thôi mà, sự hy sinh của con cả khiến bà chịu cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nỗi đả kích như bà chịu nổi thứ hai.
Hơn nữa, nhà họ Cố đến nay vẫn luôn canh cánh trong lòng về sự hy sinh của Cố Toàn.
Tin tức truyền về ban đầu là đội của Cố Toàn mất tích trong khi nhiệm vụ, nhà họ Cố vẫn ôm tâm lý may mắn, cảm thấy mất tích là điều tồi tệ nhất, ngày nào đó thể trở về.
ngay lúc bà Cố đang cầu thần khấn phật thì tin truyền về tìm thấy th-i th-ể của Cố Toàn, xác nhận ch-ết.
Còn kịp nén đau thương thì bên tìm thấy một thư từ trong hành lý tùy của Cố Toàn, trong doanh trại cũng lục soát một “thứ", thậm chí còn chuyên môn đến nhà họ Cố lục soát một vòng.
Mấy chục mặc quân phục tiến chẳng lời nào, nhưng bên ngoài đều đồn rằng Cố Toàn là kẻ phản bội, là gián điệp, vì sự phản bội của mà cả đội quân tiêu diệt ...
Cái mác thậm chí còn khiến nhà họ Cố khó chấp nhận hơn cả tin t.ử trận.
Lúc đó hai cụ mải mê chạy vầy khắp nơi, xem thể điều tra thêm để trả sự trong sạch cho con trai, chẳng ai chú ý đến việc Cố An âm thầm đổi.
Đến khi phản ứng thì trở thành một tay chơi nổi tiếng khắp khu Đông thành.
“Âm Âm con còn nhớ chứ?
Nó đây như ."
Thanh Âm gật đầu, Cố An đây chính là “con nhà " điển hình, chính là từ khi trai hy sinh, mới đột ngột đổi tính nết.
Lúc đó cụ Thanh già cũng giúp chạy vầy một thời gian, tiếc là tìm thấy bằng chứng nào chứng minh sự trong sạch của nên chuyện đó đành gác .
Chuyện trong nguyên tác từng xuất hiện, là thế giới thực vốn dĩ là như là thiết lập ẩn của tác giả, cô cũng tiện tiếp lời mà hỏi về dự định sắp tới của bà Cố.
“Mẹ thì dự định gì chứ, cứ đợi lúc nào con đồng ý kết hôn với An của con, sẽ chuyên tâm ở nhà chăm cháu, đ-ánh dã nữa."
Cả ngày ở trong rừng sâu núi thẳm đối đầu với rắn độc thú dữ, mệt lắm.
“Chuyện kết hôn tạm thời tới, Cố, hứa với con một việc ạ?"
Trên mặt Thanh Âm vẻ thẹn thùng của một cô gái nhỏ, mà là một vẻ nghiêm túc.
“Đừng một việc, một trăm việc cũng ."
“Dạo đừng rừng, nhất định đừng ạ."
Bà Cố đầy vẻ nghi hoặc:
“Mẹ còn đang định nhân lúc mùa xuân rừng kiếm chút đồ, mộc nhĩ, nấm, rau tề thái nhỏ đều là thứ con thích ăn, lúc đó Cố sẽ gói sủi cảo cho con ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-16.html.]
Đợi khi trời nóng lên mùa mưa tới thì dễ nữa ."
Thanh Âm thầm thở dài, quả nhiên là .
Trong nguyên tác, chính mùa xuân năm nay khi núi bà rắn độc c.ắ.n, để giữ mạng chỉ thể c.h.ặ.t bỏ bàn tay trái.
Bản bà thì thấy cũng , dù đối mặt với rắn độc thú dữ bao nhiêu năm cũng chuẩn tâm lý, nhưng Cố An vì tin tức mà phân tâm khi việc dẫn đến đại họa, từ đó sa thải, mất cơ hội việc khó khăn lắm mới , cứ thế trôi dạt ngoài xã hội.
Về bà Cố công tác tư tưởng cho , gửi đồ cho Thanh Âm ở nông thôn, lúc mới gặp chuyện đường bôn ba.
Cố An hiện tại vốn là nhân viên tạm thời, khi sa thải hồ sơ sẽ để vết tích, sắp xếp đơn vị nhà nước nữa là gần như thể.
Thanh Âm sẽ báo đáp t.ử tế hai con nhà họ Cố vì chăm sóc nguyên chủ, định khi mở cục diện sẽ sắp xếp cho Cố An một chỗ , cũng để bà Cố yên tâm.
Cho nên, trong hồ sơ của Cố An ít nhất vết nhơ.
Sợ bà Cố tin , Thanh Âm đảo mắt một vòng:
“Con theo bố học một chút về Ngũ vận lục khí, theo như cụ tính toán thì năm nay trong rừng sẽ chuyện, hơn nữa là chuyện liên quan đến rắn độc."
Cô một tràng về Tư thiên tại tuyền gì đó, bà Cố hiểu, nhưng bà tin tưởng cụ Thanh, cảm thấy vận thế mà cụ thể suy tính khi qua đời thì chắc chắn sai .
“Được, con, mùa xuân nữa, đợi mùa hè tính."
“Mùa hè cũng ạ."
“Thế mùa thu thì ?
Mùa thu núi hái ít hạt phỉ, lúc đó nấu cơm hạt phỉ ngọt bùi cho con ăn, thấy ?"
Thanh Âm lên:
“Dạ , lúc đó con cùng Cố, Cố lén lút một đấy."
Trong lòng bà Cố , cứ như uống mật ngọt .
Bà chỉ hai đứa con trai nên vô cùng quý mến nhà ai con gái, đặc biệt là cô bé xinh xắn như Âm Âm nhỏ, hận thể cướp thẳng về nhà mà nuôi.
Khác hẳn với Thanh Âm và bà Cố đang trốn ở nhà ăn bụng bánh đường lạc, Lâm Tố Phân ăn một bụng tức.
Tự nhiên chị dâu Lưu xé một trận, chỉ trỏ bàn tán nửa ngày, bà Cố hung dữ chỉ thẳng mũi mắng cho một trận tơi bời.
Mãi mới tiễn vị ôn thần , bà nhân lúc ai liền vặn nắm đ-ấm cửa phòng Thanh Âm, vặn , về phòng lấy chìa khóa dự phòng, kết quả phát hiện ngay cả lỗ khóa cũng đ-âm ...
Nó khóa !
Lâm Tố Phân tức đến nhảy dựng lên.
Khổ nỗi Thanh Tuệ Tuệ chẳng sắc mặt, uốn éo chạy tới chuyện xin việc cho Liễu Hồng Tinh.
“Mẹ, giúp chị Hồng Tinh nghĩ cách , nếu chị còn sắp xếp việc thì sắp về nông thôn ."
Lâm Tố Phân nén cơn đau răng:
“Mẹ cô một quan hai việc , mà nghĩ cách cho nó hả?
Liễu Chí Cường rót bùa mê thu-ốc lú gì cho cô ."