Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:08:26
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ món gì ngon thế?

 

Con ngửi thấy mùi hoa..."

 

Một thanh niên vẻ ngoài lưu manh đến cửa, thấy cái ghế đẩu một cao một thấp đang một thiếu nữ xinh đó.

 

Thiếu nữ làn da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh, đôi mắt to thành hình vầng trăng khuyết.

 

“Còn đường về cơ đấy, còn ."

 

Bà Cố hừ lạnh một tiếng.

 

“Kìa , dạo con chẳng bận , đấy thể hiện cho , thể mất mặt bố con đúng ?"

 

Cái gã “thanh niên tinh thần" thế mà đôi mắt đào hoa, trông vẻ hẳn là kiểu hư hỏng lưu manh, nhưng lông mày sinh vô cùng tuấn trường đạm, phối với sống mũi cao thẳng và đôi môi dày mỏng , thế mà mang một cảm giác chính tà.

 

Nhìn kỹ , chiều cao ít nhất cũng một mét tám lăm, vai rộng eo thon, ống quần mặc t.ử tế thể thấy hình dáng hai đôi chân dài .

 

Kiếp Thanh Âm cũng từng quen vài bạn trai tệ, nhưng điều kiện ngoại hình xuất sắc thế thì là đầu tiên.

 

“Sao, nhận An của con ?

 

Cái con bé , còn đến nhà cơ đấy, cứ tưởng em định cắt đứt quan hệ với nhà luôn chứ."

 

Cố An b.úng trán cô một cái, vẻ lơ tơ mơ, trực tiếp cầm lấy một cái bánh nhân c.ắ.n một miếng lớn, nóng đến mức kêu “hù hù".

 

Hóa đây chính là “chồng cưới" .

 

“Đừng chạm Âm Âm, tay con bẩn, hôm nay Âm Âm chịu ấm ức lớn ..."

 

Bà Cố lải nhải kể chuyện hôm nay một lượt.

 

Vẻ mặt Cố An vẫn là cái điệu bộ lơ tơ mơ đó, bà Cố bận mắng mỏ cũng phát hiện , nhưng Thanh Âm nhận thấy ánh mắt thỉnh thoảng ném tới kỳ lạ.

 

Giống như đang âm thầm quan sát điều gì đó, nhưng rõ ràng là một tay chơi mà ai cũng mà!

 

Những khác lẽ phát hiện , nhưng Thanh Âm từng tiếp xúc với vô từ bệnh nhân, nhà cung cấp, cấp đến đối thủ cạnh tranh, nên mới thể phát hiện cái cảm giác tương phản tinh vi .

 

cô cũng nghĩ kỹ xem rốt cuộc là , lúc cô bỗng nhớ một chuyện quan trọng —— tiền hồi môn.

 

Chuyện là thế , năm đó khi hai cụ nhà họ Thanh con muộn, cân nhắc đến sức lực và cảm xúc của gia đình con trai cả, cũng từng nghĩ đến việc sinh nữa, phá bỏ.

 

bà lão thể yếu ớt, ông cụ sợ bà chịu nổi bàn mổ nên cuối cùng vẫn thực hiện bước đó.

 

hai cụ cũng rõ với gia đình con cả , lương của hai vợ chồng con cả cứ việc dùng, cần nộp tiền sinh hoạt, việc ăn mặc chi dùng của cả nhà già trẻ sẽ do hai cụ bao thầu, coi như là bù đắp.

 

Đồng thời, gia sản của hai cụ sẽ chia đều cho hai em.

 

Đặc biệt là bốn căn nhà bà cụ Thanh mang từ nhà đẻ sang vẫn còn bốn căn, nếu đòi thì mỗi hai căn, đòi thì thôi.

 

Lúc đó, chính gia đình con cả chọn hai căn lớn nhất, Âm Âm nhỏ nhận hai căn nhỏ nhất.

 

Cân nhắc Thanh Âm còn nhỏ, sợ khi họ qua đời vợ chồng con cả sẽ lật lọng, tiền hồi môn của Âm Âm giữ , ông cụ còn đem một nửa hồi môn chia cho Thanh Âm giao cho một là vô cùng đáng tin cậy trông giữ.

 

Đợi khi Thanh Âm kết hôn, tâm trí chín chắn, cách chi phối tiền bạc thì mới thể nhận tài sản.

 

ông ủy thác chính là ông thứ bảy của Thanh Âm.

 

Đừng bối phận cao thế thôi, thực tuổi cũng lớn, mới ngoài bốn mươi.

 

Ông là một họ hàng quan hệ huyết thống bên nhà ngoại của Thanh Âm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-15.html.]

Năm đó quê ông ở tỉnh Ký Bắc gặp thiên tai, cả nhà đều ch-ết đói, chỉ ông nhờ sự giúp đỡ và tài trợ của bà ngoại Thanh Âm mà sống sót.

 

Sau còn đưa trường học kiểu mới, dựa kiến thức học mà lập .

 

Từ đó ông nhận bà ngoại Thanh Âm nuôi, thường xuyên với nhà họ Thanh, lễ Tết quà cáp như họ hàng ruột thịt.

 

Ông cụ và bà lão tin tưởng nhân phẩm của ông , cảm thấy ông sẽ tham ô tiền .

 

Thanh Âm là lăn lộn thương trường nhiều năm, cô lợi ích thì bất kể mối quan hệ nào cũng đáng tin, tiền chỉ khi nắm trong tay mới là an nhất.

 

Thanh Âm lúc đang sầu não chuyện để lấy tiền đó.

 

Vật đổi dời, lạnh.

 

Trong nguyên tác, chính Thanh Tuệ Tuệ giả mạo chữ của cô, dùng giọng điệu của cô thư cho ông thứ bảy đòi tiền hồi môn, thế mà ông thứ bảy cũng chẳng thèm kiểm chứng nhiều đưa cho cô luôn.

 

Kết quả là tiền qua tay cô mà trực tiếp rơi tay cô nàng “não tình yêu", cuối cùng trở thành vốn liếng đầu tiên để nam chính tiến quân thương trường.

 

Người ông thứ bảy , trong mắt Thanh Âm là chẳng đáng tin chút nào.

 

Để tránh đêm dài lắm mộng, cô dự định nhanh ch.óng lấy tiền hồi môn về tay, Thanh Âm hướng ánh mắt về phía Cố An.

 

“Sao thế?"

 

Cố An húp sùm sụp nước đường, một cái mặt quỷ nhe răng trợn mắt.

 

Thanh Âm thầm lắc đầu trong lòng, cái gã thanh niên tinh thần đáng tin á?

 

Thôi bỏ , tuy cô hứng thú gì với chuyện kết hôn, kết ly cũng , nhưng mà bảo kết hôn với thì cô nghĩ nên tìm cách khác thì hơn.

 

Cố An thấy cô im lặng cũng gì thêm, ăn xong bánh đường:

 

“Mẹ, bữa tối đừng đợi con, con ăn ở ngoài."

 

“Ngày nào cũng ăn ngoài ăn ngoài, con mấy đồng bạc mà chịu cái kiểu tiêu xài đó hả."

 

“Anh An của con là thế đấy, thích giao du với con gái, nhưng con yên tâm, đây tuyệt đối để con chịu ấm ức ."

 

“Nó giờ đang ở khoa bảo vệ nhà máy của các con, tuy chỉ là nhân viên tạm thời nhưng lương cũng thấp, chừng còn thăng tiến thêm, nuôi con thành vấn đề."

 

Bà Cố sợ Thanh Âm chê bai con trai , còn vỗ ng-ực đảm bảo:

 

“Cứ cho là lương nó thấp thì cũng còn chút tiền, con về đây sống sẽ khổ ."

 

Đây là sự thật.

 

Bà Cố tuy việc nhưng bà thích về quê “đ-ánh dã" (săn bắt, hái lượm), bất kể là lợn rừng, gà rừng thỏ rừng bà đều thể kiếm một chút để bù đắp gia dụng.

 

Người khác dám bén mảng đến chợ đen phe phẩy, bà một bộ đường dây của riêng .

 

Trước đây trướng bố Cố mấy học trò giờ đều đang việc ở các xưởng g-iết mổ thịt và tiệm cơm nhà nước, đồ đạc bán cũng thuận tiện và an hơn khác nhiều.

 

Và, thứ bà giỏi nhất là bắt những con đó, mà là bắt rắn.

 

Nhà họ Cố đây chỉ là thợ săn trong làng mà còn là thợ bắt rắn tiếng trong mười dặm tám thôn.

 

Vùng quê của họ thực vật tươi , độ che phủ rừng cao, các loại rắn sinh trưởng cũng nhiều, đặc biệt là những loại rắn thường dùng thu-ốc như rắn hổ mang (ô xà) và rắn cạp nong (bạch hoa xà), núi ít.

 

Tài nguyên nhiều nhưng thể bắt rắn thì ít, bà Cố chính là một trong đó.

 

Nghe bà tám tuổi thể tóm một con trăn lớn quấn quanh cổ kéo về nhà.

 

 

Loading...