Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đồng thời, cô cũng thể thông qua chị Hoa để tìm hiểu một tình trạng sức khỏe của Phùng Xuân Hoa.”

 

Nói chuyện một lúc, chị Hoa bỗng nhiên hạ thấp giọng:

 

“Đồng chí nhỏ , nếu rảnh rỗi, thể đến thăm Xuân Hoa nhiều hơn một chút ?"

 

Khoảng thời gian Phùng Xuân Hoa xuất viện, ít đến thăm bà, cũng thiếu quà cáp quý giá, nhưng bà luôn hờ hững, những thích gặp thì trực tiếp bảo chị Hoa lấy cớ bệnh để từ chối, ngay cả mặt cũng thèm lộ .

 

“Giống như hôm nay thể khiến bà rạng rỡ như , cô vẫn là đầu tiên đấy."

 

Thanh Âm đồng ý, thầm hạ quyết tâm, nếu cơ hội đến đây, cô sẽ đến thăm bà nhiều hơn, là ở một đêm, cho dù chỉ là gặp mặt một , một hai tiếng đồng hồ, cô cũng Phùng Xuân Hoa vui vẻ một chút.

 

Vẫn là câu đó, chứng suy kiệt thế , gặp một là bớt một .

 

“Hai chuyện gì mà vui thế."

 

Phùng Xuân Hoa , cũng cần Thanh Âm trả lời, “ chào hỏi lão La , hai hôm nào rảnh thì đến nhà điều dưỡng tìm ông , ông cần xem chất lượng d.ư.ợ.c liệu ."

 

cũng là thứ bưng lên bàn của các vị lãnh đạo lão thành, hiệu quả là thứ yếu, chất lượng an mới là một.

 

Thanh Âm gật đầu, lấy s-ố đ-iện th-oại của vị quản lý La , ghi cuốn sổ nhỏ, định bụng mấy ngày nữa về sẽ đưa cho Tô Tiểu Mạn, để cô tự kết nối.

 

Thanh Âm thực sự quá bận rộn, công việc cầu nối thế , đến nơi đến chốn là .

 

Buổi tối ăn một bữa tối thịnh soạn, uống thêm hai tách cà phê, Thanh Âm về nhà khách nơi họp hành, thấy Đào Anh Tài thế mà vẫn đang sách một trong phòng.

 

“Cái ánh mắt đó của cháu là , lão t.ử sách ?"

 

Đào Anh Tài nhanh ch.óng gấp cuốn sách .

 

Thanh Âm đưa qua một phần mì trộn mua ở cổng bệnh viện:

 

“Cháu tinh thần hiếu học của bác cho cảm động sâu sắc ạ."

 

Đào Anh Tài đón lấy bát mì, vẫn còn nóng hổi, bốc khói nghi ngút, mì phủ một lớp nước xốt thịt, vàng óng ánh, bên rắc mấy hạt hành hoa, đừng nữa, khoảnh khắc thấy là ông đói bụng .

 

“Được đấy, mùi vị cũng ."

 

“Cháu mới đến nửa ngày tìm đồ ngon , mũi thính thật đấy."

 

Thanh Âm ông vẫn còn đang lúng túng, lời , mỉm trò chuyện vài câu về phòng nghỉ ngơi.

 

Ngày mai mới chính thức khai mạc hội nghị, Thanh Âm cũng lười biếng, đến ký tên và lắng đúng giờ.

 

Mới đầu là quy trình thống nhất, lãnh đạo phát biểu, các bên chúc mừng, đó dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu tình hình cơ bản của các diễn giả chính, nhưng giống như đời với một danh sách dài các chức danh, lời giới thiệu bây giờ mộc mạc, chính là họ tên cộng với khoa phòng cộng với thâm niên công tác, cao lắm thì thêm một hạng mục cống hiến nổi bật gì đó, Thanh Âm mà ù ù cạc cạc.

 

thì nghề nghiệp khác như cách một ngọn núi, cô chỉ một kiến thức cơ bản chung, những thứ quá sâu quá chi tiết cô cũng hiểu lắm.

 

Đào Anh Tài thì chăm chú, thỉnh thoảng còn vẽ vẽ cuốn sổ nhỏ, giảng xong đến phần đặt câu hỏi tương tác, ông càng hăng hái giơ tay, các câu hỏi chuyên môn hết cái đến cái khác, thậm chí đôi khi còn cùng diễn giả chính tranh luận về một ý kiến khác biệt nào đó, bên tung hứng, bầu khí vô cùng sôi nổi.

 

Thanh Âm giơ ngón tay cái trong lòng, thế mới gọi là hội nghị học thuật, mới gọi là thảo luận, cái kiểu tìm mấy sinh viên cao học đến đặt câu hỏi như đời đúng là chẳng ý nghĩa gì.

 

Cũng chính , khiến cô thực sự nhận sự phi thường của Đào Anh Tài.

 

Mặc dù việc khen chê đúng, nhưng với tư cách là học trò, Thanh Âm rằng phong cách việc của ông khác với hai vị chủ nhiệm Giang và Vương, sự nghiên cứu chuyên sâu về học thuật chuyên môn và trình độ trong lĩnh vực chuyên môn của ông cũng vượt xa hai vị .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-147.html.]

Nếu chuyện xảy năm năm , hiện tại ông chắc chắn đang ở cái tuổi huy hoàng nhất, phong độ nhất của một bác sĩ ngoại khoa.

 

Thanh Âm một lúc, lúc ăn cơm trưa thì xin nghỉ với Đào Anh Tài, cô dạo loanh quanh ở tỉnh lân cận, buổi tối chắc chắn sẽ về nhà khách đúng giờ, Đào Anh Tài vui vẻ cho cô .

 

Thành phố kiếp Thanh Âm đến nhiều , hiệu thu-ốc chuỗi thứ sáu của cô chính là mở ở khu vực phồn hoa nhất trung tâm thành phố , nhưng bây giờ nơi đó vẫn chỉ là một con phố cũ nát, xung quanh tòa nhà cao tầng nào, vẫn là nhà dân.

 

Thỉnh thoảng thể thấy vài cửa hàng đang mở, cũng chẳng khác gì thành phố Thư Thành là bao, cùng lắm là thêm một đặc sản như táo chua.

 

Dạo quanh một vòng, mua một ít đặc sản và quà cho Cố, Thanh Âm liền về nhà khách nghỉ ngơi, buổi tối vẫn qua nhà Phùng Xuân Hoa ăn cơm như cũ, chủ yếu cũng là ở bên cạnh bà.

 

Ngược , Phùng Xuân Hoa bác sĩ Đào cũng đến, liền dậy nhà khách gặp ông:

 

“Cái con bé sớm, nên đích cảm ơn ông mới ."

 

, phẫu thuật xong, bà cũng cảm ơn bác sĩ Đào hẳn hoi, nhưng ông bận rộn với ca phẫu thuật tiếp theo, cao lắm thì lúc thăm buồng bệnh mới ghé qua một chút, những lúc khác bà hiếm khi gặp ông, ngay cả lúc xuất viện, bà chuẩn chút hoa quả cảm ơn ông, cũng chỉ là nhờ y tá chuyển lời, vì ông vẫn rời bàn mổ.

 

“Mặc dù bác sĩ Đào cứu mạng , nhưng mới chỉ gặp ông ba , mỗi đều là vội vàng lướt qua."

 

Thanh Âm nghĩ cũng đúng, coi như thêm một chuyện cùng cô Phùng .

 

Chị Hoa dìu Phùng Xuân Hoa đến nhà khách, thấy Đào Anh Tài đang cầm cuốn sổ tay, đối chiếu với một cuốn sách khác, vẽ vẽ, y hệt như tối qua, khác biệt là hôm nay ông vẫn đang để bụng đói, chỉ chờ mì trộn của Thanh Âm thôi.

 

“Bác sĩ Đào chào ông, còn nhớ ?"

 

Đào Anh Tài ngẩng đầu:

 

“Ồ, là bà, phục hồi thế nào , lên giường để xem chút."

 

Chị Hoa:

 

“..."

 

Thanh Âm:

 

“..."

 

Đại ca , bác cần quên thế , bây giờ trong phòng bệnh, cô Phùng cũng đến tìm bác khám bệnh .

 

Phùng Xuân Hoa nở nụ :

 

“Hôm qua Tiểu Thanh xem giúp , cô bảo phục hồi ."

 

Còn chuyện Diêm Vương bao giờ thu mạng bà, cũng bác sĩ phẫu thuật thể quyết định .

 

Đào Anh Tài dường như cảm nhận đang nhịn , dù chỉ cần ông thấy ngại, thấy ngại chính là khác, ông nhún vai:

 

“Mời ."

 

Sau đó về phía Thanh Âm, ý là món tiêu của ông ?

 

Thanh Âm lấy bát mì trộn giấu lưng , hôm nay còn thêm cho ông hai quả trứng ốp:

 

“Bác mau ăn lúc còn nóng ."

 

Chị Hoa cảm thấy, Phùng Xuân Hoa hôm nay chút kỳ lạ, cái tính khí thanh cao bình thường chẳng thèm đoái hoài đến ai, hôm nay thế mà chủ động chuyện với Đào Anh Tài lâu, tuy là những chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi, nhưng cảm giác bà vui vẻ hơn bình thường.

 

 

Loading...