Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 142

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà cụ Cố trêu ghẹo vài câu, Trương gần như là chạy trối ch-ết.”

 

“Thanh niên đấy."

 

Thanh Âm hiểu, ấn tượng của cô về Trương cũng bình thường, nhiệt tình thì nhiệt tình thật, nhưng cái việc xách nước nhỏ nhặt đó một tay cô cũng xong mà, ngoài cũng chẳng tiếp xúc gì khác:

 

“Sao ạ?"

 

“Đôi mắt của lầm ai bao giờ."

 

Được , Thanh Âm buồn , đang định lấy cuốn sách bóng cây , chị Tần vội vàng chạy tới:

 

“Tiểu Thanh thôi, đưa em đến một nơi!"

 

“Đâu ạ?"

 

“Bờ sông nhỏ."

 

Thanh Âm hiểu, về phía Cố, liền thấy mặt Cố cũng bùng nổ một sự phấn khích hiếm thấy, hạ thấp giọng hỏi:

 

“Hôm nay mở ?"

 

“Mở , mở , chị cũng chị dâu bên nhà ngoại sang đấy, nhanh chân lên, chúng chạy nhanh chút còn gặp đồ ."

 

Chị Tần mặc một chiếc áo đại quân cũ kỹ rộng thùng thình, cổ tay còn xách một cái giỏ tre lớn, đây dạo phố, mà là nhập hàng đấy chứ.

 

“Âm Âm đừng ngẩn đó, mau thôi, bộ quần áo túi , giỏ để xách cho."

 

Mặc dù họ hạ thấp giọng , nhưng đại viện chỉ lớn bấy nhiêu, những khác thấy cũng nhao nhao bắt chước, nhất là mụ Liễu, gương mặt mướp đắng bỗng tươi như hoa, mụ tham lam nhất, trực tiếp xách hai cái giỏ tre, khỏi cửa là chạy thẳng về phía khu Bắc thành.

 

Thanh Âm cũng đạp xe, cứ thế theo , chẳng mấy chốc cuối cùng cũng hiểu phấn khích như .

 

Hóa là quy định cũ của thành phố Thư Thành, cứ mỗi mồng một hàng tháng đều họp chợ chùa, nhưng kể từ khi phong ba bắt đầu thì hủy bỏ, nhưng nhu cầu sinh hoạt của dân là thể đè nén , hai năm nay lượt hình thành một loại chợ đen thể mở ban ngày tại nơi họp chợ chùa đây.

 

Hồi đầu lúc quản lý nghiêm, cứ mồng một hàng tháng là , nghiêm ngặt hơn thì tạm dừng mất mấy tháng, buổi họp ở bờ sông nhỏ hôm nay chính là đầu tiên mở tám tháng tạm dừng.

 

Thanh Âm đây truyện niên đại cứ “chợ quỷ", tưởng chợ đen đều mở ban đêm, ai dè thành phố Thư Thành hiện tại thể mở ban ngày.

 

Tuy nhiên, mức độ phấn khích của cũng , hôm nay gặp là tình cờ, đại diện cho trạng thái thường xuyên.

 

Mấy chạy đến gần bờ sông nhỏ, nhiều nam nữ ăn mặc giống hệt họ đang chen chúc trong.

 

Thanh Âm cái thế trận , vội vàng kéo Cố và chị Tần , dặn dò họ giấu kỹ đồ đạc đáng giá , cẩn thận một chút.

 

Thời buổi , mất một xu thôi cũng là tổn thất lớn.

 

Đợi cất kỹ tiền và phiếu mang theo, lúc mới theo dòng trong.

 

Chợ đen thời , ăn mặc ở vui chơi, gọi là diện vô cùng, hoa cả mắt, mắt của Thanh Âm căn bản kịp, mà mua đồ cũng chẳng kịp mặc cả, vì bạn mua thì phía sẽ mua, chỉ cần do dự một giây thôi là món đồ đó còn thuộc về bạn nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-142.html.]

Thanh Âm nắm c.h.ặ.t t.a.y bà cụ Cố, qua sạp bán màn thầu bánh bao hoa, bán quần áo, bán giày dép, thẳng đến nơi bán vải vóc, cô chỉ một đống vải bông màu xanh thẫm và màu xanh lam, cũng chẳng mặc cả, trực tiếp cắt năm mét.

 

Trời lạnh , cho Cố bộ quần áo dày dặn một chút, chiếc áo bông cũ bà đang mặc mặc bảy tám năm , bông bên trong đều đen xì, khả năng giữ ấm giảm đáng kể, “Chúng tìm xem ở bông vải."

 

Bà cụ Cố tặc lưỡi:

 

“Con mua nhiều thế gì, mua cho con là , An T.ử cần quản nó."

 

Người quá đông, như đang đ-ánh trận , Thanh Âm cũng kịp cho bà, trực tiếp kéo bà đến địa điểm tiếp theo.

 

Mà nơi đông đúc nhất, chắc chắn nơi nào khác ngoài chỗ bán thịt, bất kể là thịt lợn, thịt bò, thịt dê gà vịt cá, đều chật như nêm cối.

 

Khó khăn lắm mới một mở chợ, Thanh Âm chỉ mua những thứ nhu yếu phẩm để qua mùa đông, cũng để Cố dừng , thẳng phía .

 

May mắn , qua khỏi chỗ bán thịt, phía thưa thớt hơn nhiều, qua là bán đồng hồ, giày da và các sản phẩm da nhân tạo, giá cả đắt đỏ, cũng nhu yếu phẩm, Thanh Âm cũng hứng thú, tiếp tục về phía .

 

“Vợ tiểu Tần bọn họ vẫn ở phía chứ, là đợi họ một chút?"

 

“Không cần đợi, ai nấy tự thôi."

 

Chờ đợi nhỡ xảy chuyện thì , Thanh Âm luôn cảm thấy cái “chợ tự do" hôm nay mở đúng lúc, cô thấy quá mức trùng hợp, cái chợ dẹp bỏ một năm bỗng nhiên mở , cô nghĩ đến một thuật ngữ đời – câu cá.

 

Hy vọng là nghĩ nhiều quá thôi, Thanh Âm cũng dám chậm trễ, nhanh ch.óng dạo một vòng cũng tìm thấy bông vải, rằng bông vải mùa quý hơn cả dầu, là nhu yếu phẩm hàng đầu, “Thôi bỏ , hôm nào cửa hàng bách hóa xếp hàng ."

 

kéo bà cụ Cố chen khỏi đám đông, qua một cây cầu đ-á nhỏ phía bên , liền thấy từ con hẻm bên trái một chiếc xe đạp lao v.út , nếu Thanh Âm nhanh tay nhanh mắt thì đ-âm sầm bà cụ Cố .

 

Thanh Âm định nổi giận, xe đạp nhận cô:

 

“Thanh Âm, các ở đây?"

 

Hóa , là Tô Tiểu Mạn đang quấn chiếc áo đại quân cũ kỹ, quấn khăn đầu màu xám, gương mặt lấm lem bùn đất.

 

Tuy nhiên, cả hai bên đều kịp hàn huyên, trong con hẻm nhỏ một nhóm đang chạy về phía , “Là mặc thường phục đấy, mau lên xe!"

 

Thanh Âm nhảy lên ngang thanh ngang phía , bà cụ Cố cũng nhảy lên ghế , chiếc xe lập tức “vút" một cái lao , Thanh Âm giấu xấp vải mua , độn thành một cái “bụng to", bà cụ Cố thì ném thẳng cái giỏ tre xuống sông nhỏ.

 

Những phía nhắm bọn họ, đến đầu cầu liền chặn những bên trong , phía cửa chính cũng truyền đến tiếng còi và tiếng náo động của đám đông, Thanh Âm , hôm nay họ chạy đúng hướng.

 

Trên đường gặp kiểm tra, Thanh Âm liền giả vờ mang thai, may mà thời buổi ba đạp một chiếc xe đạp cũng chuyện hiếm lạ, hỏi han vài câu liền cho qua.

 

Mãi đến khi rời khỏi phạm vi khu Bắc thành, Tô Tiểu Mạn mới dừng xe , thở hồng hộc.

 

“May mà chạy nhanh, đội dẹp loạn và công an cùng quân, bảo chuyện thế chứ, hôm nay những kẻ phe phẩy thành phố đều gặp xui xẻo ."

 

Bà cụ Cố cũng sợ hãi thôi, bà già bắt thì , quan trọng là con trai con dâu đều công việc chính thức, thể để ảnh hưởng đến họ !

 

Thanh Âm cũng ngờ, vận khí của hôm nay, khó khăn lắm mới nghỉ cuối tuần, gặp chuyện gay cấn kích thích thế .

 

Còn Tô Tiểu Mạn, trong nguyên tác cô vốn dĩ là bắt đầu từ việc ăn nhỏ mà phất lên, đến chợ đen cũng là chuyện bình thường.

 

 

Loading...