Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mấu chốt của vấn đề là – “Thời gian , đứa trẻ ăn uống đặc biệt , cũng đặc biệt nhiều ?"

 

Phó xưởng trưởng Lưu vội vàng gật đầu, bác sĩ Tiểu Thanh cái gì cũng thế nhỉ!

 

Lần bọn họ xót con trai chịu khổ, luôn bồi bổ cho cháu, chỉ ba bữa cơm đều thịt bò, thịt dê, sữa, canh xương bồi bổ, còn luôn mua bánh quy, sữa bột và trái cây khô về nhà, mùa các loại hồng khô, táo tàu, nho khô, mơ khô đều ngọt rẻ, một mua là hai ba cân, mua về còn để đứa trẻ ăn cho thỏa thích.

 

Lưu Hồng Kỳ mới mấy tuổi, tiết chế gì, bệnh “trong cái rủi cái may" đương nhiên cũng là mở bụng mà ăn.

 

Thanh Âm khổ:

 

“Là do ăn uống mà vấn đề đấy."

 

Phó xưởng trưởng Lưu hiểu, tại bổ sung dinh dưỡng cho con mà bổ sung sai?

 

Phải đó đều là những thứ mà vợ chồng ông đều nỡ ăn đấy chứ!

 

Nếu nhờ mối quan hệ của bố vợ và vợ, nhiều thứ còn mua !

 

Thanh Âm cũng giải thích nhiều, nhanh ch.óng đến nhà họ Lưu, Lưu Hồng Kỳ cơn phát bệnh khôi phục bình thường, đang giường, lặng lẽ trần nhà, trong miệng còn ngậm một miếng mơ khô, bàn cạnh giường sưởi vẫn còn đặt nửa bát nước đường đỏ uống dở, ước chừng cháu xót cháu nên mới pha cho.

 

Vợ của Phó xưởng trưởng Lưu dậy:

 

“Chuyện đáng lẽ đích đến cảm ơn đồng chí Tiểu Thanh, nhưng hôm đó chúng đến ngõ Hạnh Hoa thì chồng cô cô đang ở bệnh viện khu tan , ở nhà chỉ con nhỏ nên chúng cũng dám phiền, liền về ."

 

“Hồng Kỳ, mau dậy , để dì Thanh khám giúp con xem con thoải mái ở nào."

 

“Dì Thanh ạ."

 

Thanh Âm đặt ba ngón tay lên động mạch của bé, tỉ mỉ bắt mạch – như hạt châu lăn đĩa, ngón tay cảm giác tròn trịa trơn trượt, là mạch hoạt điển hình.

 

“Mạch hoạt?"

 

Vợ của Phó xưởng trưởng Lưu ngẩn , thể tin tai .

 

Bà nhớ đầu tiên đến từ mạch hoạt là năm thứ tám khi kết hôn, bà vì hai tháng thấy kỳ kinh, buồn nôn, nôn mửa, ăn uống gì nên xem ông thầy đông y già mà bà nhờ tìm, lúc đó vị đại phu đó mạch của bà là mạch hoạt.

 

Đương nhiên, đời chỉ cần xem qua vài tập phim cổ trang thì đối với “mạch hoạt" cũng lạ lẫm gì, vì phía thường sẽ kèm một câu “Chúc mừng hoàng thượng, nương nương hỷ ".

 

“Tiểu Thanh, Hồng Kỳ thật sự, thật sự là... mạch hoạt?"

 

Hồng Kỳ là con trai mà.

 

Thanh Âm dở dở :

 

“Chị , chị nghĩ , mạch hoạt chỉ là mạch thai, mà còn chủ về đàm ẩm và thực tích, Hồng Kỳ nhà chị thường xuyên bệnh cũ là co giật, ho dốc, chứng tỏ đàm ẩm trong c-ơ th-ể cháu nhiều hơn bình thường, dạo bồi bổ bởi canh canh nước nước, hoa quả, sữa bột, tỳ vị vận hóa nổi, tất cả đều tích tụ thành đờm..."

 

“Vậy đờm chẳng nên ở phổi ?

 

Sao đứa trẻ còn luôn ch.óng mặt, kêu buồn nôn thế?"

 

Thanh Âm bảo Lưu Hồng Kỳ thè lưỡi :

 

“Chị xem, rêu lưỡi trắng dính, đây chính là biểu hiện của đàm ẩm và thực tích."

 

Lại lật mí mắt của đứa trẻ , ngửi mùi trong miệng đứa trẻ, xác định mùi thức ăn thối rữa, cũng , Thanh Âm mới thể khẳng định đơn thuần là do đàm ẩm tác quái:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-140.html.]

 

“Cái mà gọi là đờm, thực là đờm ho và nhổ từ hầu họng miệng, đó là đờm theo nghĩa hẹp, đông y chúng em về đàm ẩm thực là một khái niệm rộng, vì vị trí tích tụ khác nên biểu hiện cũng khác ."

 

“Giống như Hồng Kỳ nhé, tích tụ ở phổi thì sẽ xuất hiện ho dốc, khạc đờm; tích tụ ở tỳ vị thì buồn nôn, nôn mửa, ăn uống gì, còn luôn cảm thấy bụng âm ách; tích tụ đến tâm não, che lấp khiếu sáng thì sẽ ch.óng mặt, nghiêm trọng còn thể xuất hiện năng lảm nhảm...

 

, xưa thường 'bệnh lạ đa phần do đờm tác quái'."

 

Chuyện Phạm Tiến trúng cử cũng là do .

 

Hai vợ chồng nhà họ Lưu bừng tỉnh đại ngộ, hóa là như , bác sĩ Tiểu Thanh thật lợi hại, chỉ xem bệnh chuẩn mà còn giải thích rõ ràng, khiến những ngoại đạo như họ đều hiểu .

 

“Thu-ốc ở trạm y tế của chúng em cũng đầy đủ, em kê cho cháu một đơn thu-ốc, chị cứ bốc ba thang về cho cháu uống , chắc chắn sẽ thấy hiệu quả."

 

Nhà họ Lưu vội vàng đồng ý, tìm giấy b.út, Thanh Âm , bà thầm:

 

“Tô t.ử, Bán hạ, Hậu phác, Nhục quế... kìa, chỉ bấy nhiêu thôi ?"

 

Tổng cộng mới chín vị thu-ốc, bà nhớ đây bốc thu-ốc an thai, mỗi đều là hai ba mươi vị, khi một nồi nấu hết cơ!

 

“Thu-ốc quý ở chỗ tinh chứ quý ở chỗ nhiều, huống hồ c-ơ th-ể đứa trẻ yếu, uống nhiều quá cũng , cứ uống ba thang xem ."

 

Thanh Âm cũng ngay, đợi cho đến khi Phó xưởng trưởng Lưu tìm Bạch Tuyết Mai tăng ca bốc thu-ốc mang về, sắc xong.

 

Cũng thật trùng hợp, bên thu-ốc còn khỏi nồi, bên Lưu Hồng Kỳ phát bệnh, còn đáng sợ hơn cả ngày hôm đó, hai vợ chồng cuống cuồng, cũng chẳng quản thu-ốc nóng , trực tiếp đổ cho đứa trẻ uống, ngờ thu-ốc miệng, đại khái chỉ nửa phút , đứa trẻ khôi phục như bình thường.

 

“Hôm qua còn giường sưởi co giật mười mấy phút cơ đấy, lão Lưu thu-ốc hiệu nghiệm thật!"

 

Vợ của Phó xưởng trưởng Lưu kích động thôi.

 

Phó xưởng trưởng Lưu cũng thấy bộ dạng con trai khi phát bệnh, đây nào cũng kéo dài vài phút:

 

“Được, thì uống thêm chút nữa."

 

Thế là, Lưu Hồng Kỳ đổ thêm nửa bát nước thu-ốc màu nâu đen, bé nhăn mũi:

 

“Mẹ ơi đắng quá, con ăn mơ khô."

 

Người phụ nữ chút mủi lòng, định cho bé hai viên để ngọt miệng, Phó xưởng trưởng Lưu nghiêm mặt:

 

“Không , dì Thanh của con trong lúc uống thu-ốc kiêng miệng, đồ chua, lạnh, ngọt đều ăn, vả cái bệnh của con chính là do ham ăn mới nặng thêm đấy..."

 

Lưu Hồng Kỳ xụ mặt xuống, nhưng đến tối vẫn ngoan ngoãn uống thêm nửa bát thu-ốc.

 

Chiều ngày hôm , đến thời điểm cháu phát bệnh, hai vợ chồng lo lắng chờ đợi đến tối mịt, cháu vẫn phát bệnh.

 

Ngày thứ ba, ngày thứ tư...

 

đợi mãi cho đến ngày thứ sáu đều phát, chỉ chiều tối ngày thứ bảy là thở dốc một lát, nhưng những con rắn nhỏ gân xanh cổ bao giờ xuất hiện nữa.

 

Cho đến khi ba thang thu-ốc uống hết mấy ngày , Lưu Hồng Kỳ bao giờ tái phát nữa, điều khiến vợ chồng nhà họ Lưu vui mừng khôn xiết, đứa trẻ căn bệnh đó hành hạ bao nhiêu năm, ở trong bệnh viện lớn nhất tỉnh mà vẫn khỏi, giờ bác sĩ Tiểu Thanh kê ba thang thu-ốc mà khỏi ?!

 

Hai vợ chồng cảm thấy, lễ vật tặng thật quá nhẹ, đây chính là ân nhân cứu mạng của cả nhà họ mà!

 

Đương nhiên, đó đều là chuyện , Thanh Âm hôm đó từ nhà họ Lưu , liền thấy Cố An hai tay đút túi quần đợi ở cổng, rõ ràng là thấy cô Phó xưởng trưởng Lưu gọi nên cứ đây đợi cô.

 

 

Loading...