Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:08:25
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc đó cô ngốc thật, cứ tưởng chị dâu tiện tay mua cho cái kẹo nặn là đối xử với , tùy tiện nấu cho con cá là quan tâm, thế nhưng gạt bỏ đôi giày vải bà Cố tự tay khâu, những chiếc bánh bao hoa bà tự tay nặn... ngoài cửa.”
Và cũng chính là một phụ nữ thô kệch vô lý như thế, trong sách, là duy nhất thường xuyên về quê thăm cô, gửi đồ ăn đồ uống cho cô.
Cuộc sống nhà họ Cố cũng chẳng dư dả gì, bà việc , từng đồng tiền đều là chắt bóp từ miệng để gửi cho Thanh Âm.
Để tiết kiệm tiền tem thư, bà tự gùi đồ, lội suối băng rừng mang đến, một chuyến mất những ba bốn ngày.
Khi trong đội sản xuất mấy tên lưu manh bắt nạt Thanh Âm, bà trực tiếp cầm d.a.o phay canh giữ ở điểm thanh niên trí thức suốt mấy ngày, bắt đứa nào là c.h.é.m đứa đó.
Dù bà cũng là bà già, bà chữ, bà việc , những kẻ đó cũng chẳng gì bà.
Về , để sáng tỏ tại Thanh Âm về nông thôn, để đòi công việc cho cô, bà một băng rừng trong đêm nhưng gặp lũ quét, cuối cùng nước lũ cuốn trôi.
Một như , bất kể chồng nàng dâu , Thanh Âm đều cảm thấy bà là phúc khí của .
“Mẹ Cố."
Giọng mềm mại, chút đáng thương.
Bà Cố sững , khi xác nhận đúng là Âm Âm nhỏ đang gọi, lập tức đỏ hoe mắt, ôm chầm lấy cô:
“Âm Âm, cuối cùng con gọi là Cố , quá."
Âm Âm lúc nhỏ vẫn luôn gọi bà là Cố, nhưng vài năm bỗng nhiên gọi nữa, giống như những khác gọi một tiếng “bà Cố" chút cảm xúc, bà lão vì chuyện mà buồn lâu.
Năm đó cụ Thanh già để lót đường cho cô, sớm định hạ một mối hôn sự từ bé.
Đối phương gia tộc là tầng lớp dân nghèo thành thị đời đời, đến đời thứ tư cuối cùng cũng công nhân, gốc gác trong sạch.
Nghĩ đến xuất của cụ và bà lão, dù tương lai chuyện gì cũng thể cho con gái thêm một tầng bảo vệ.
Thêm nữa cụ ơn với nhà họ Cố, cùng ở ngõ Hạnh Hoa, rõ gốc gác, trong thời đại đó là lựa chọn nhất.
điều cụ là Cố An và Thanh Âm khi lớn lên hai cái dưa nhỏ thể ép chín cùng một chỗ .
Bà Cố nhiệt tình quá mức, ở giữa vài chuyện phản tác dụng, khiến hai trẻ tuổi ngày càng xa cách.
Về Thanh Âm về nông thôn, Cố An cũng từng đến thăm cô, nhưng đó việc nên mất, ai ngờ là bao nhiêu năm gặp .
Đến khi gặp nữa, cả hai đều quá lứa lỡ thì nhưng đều tạm bợ với đối phương.
Anh mỗi tháng sẽ đưa tiền sinh hoạt cho Thanh Âm, bình thường chỉ xưng hô em cho đến khi Thanh Âm qua đời.
Sau c-ái ch-ết của Thanh Âm, duy nhất thu dọn xác cho cô chính là Cố An.
Độc giả xem xong đều “não tình yêu" hại nhẹ, chỉ hủy hoại cả đời cô út mà còn liên lụy đến cả hai con nhà họ Cố.
Thanh Âm nghĩ đến những chuyện , ánh mắt bà Cố cũng đầy vẻ áy náy:
“Xin , Cố."
“Xin cái gì chứ, con gọi là gì cũng vui.
Vừa , chúng chẳng thèm mấy thứ thức ăn cho lợn của bà , Cố dẫn con về nhà ăn, thôi."
Thanh Âm hít hít mũi, theo bà rời khỏi viện 16.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-14.html.]
Nhà họ Cố gần, bộ ba phút là tới, lối cũng cùng một kiểu kiến trúc nhưng điều kiện nhà họ Cố , vẫn luôn ở dãy nhà (hậu tráo phòng), ánh sáng tối, gian chật hẹp.
Một căn phòng rộng mười mấy mét vuông ngăn đôi bằng một bức tường dán báo thành hai gian nhỏ, hai con mỗi ngủ một gian.
“Anh An của con , Cố món ngon cho con ăn, cho nó ."
Bà Cố như dỗ dành trẻ nhỏ, nắm lấy tay Thanh Âm xoa xoa, đôi mắt nỡ rời khỏi mặt cô dù chỉ một phân.
“Ngoan quá, con bao nhiêu năm đến đây, còn nhớ cái ghế ?"
“Đây là bố Cố cho con đấy, còn xong thì ông mất , An của con nốt phần cuối, chân ghế cứ cái cao cái thấp thế ."
Thanh Âm lúc nhỏ thích chạy theo Cố An, nhưng cô nhỏ hơn Cố An sáu tuổi, cái vóc dáng “củ khoai nhỏ" trong đám đông chẳng thấy gì cả, bố Cố liền cho cô một cái ghế đẩu nhỏ để cô tiện lên xem náo nhiệt.
Thanh Âm yêu quý vuốt ve cái ghế nhỏ, trong đầu hiện lên hình ảnh một ông lão chất phác hiền từ.
Hai cụ nhà họ Cố vốn hai con trai, lớn tên Cố Toàn, là quân nhân, lập nhiều chiến công, tiền đồ rộng mở; thứ hai là Cố An, từ nhỏ sinh tuấn tú, trắng trẻo xinh xắn, thông minh lanh lợi, thành tích học tập luôn đầu.
Cụ Thanh già năm đó nhắm trúng Cố An là lý do.
Đáng tiếc vài năm Cố Toàn hy sinh trong một nhiệm vụ, hai cụ nhà họ Cố chìm trong nỗi đau “ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh", cũng chẳng rảnh rang để quản đứa con vốn luôn khiến họ yên tâm là Cố An.
Đến khi phát hiện điều bất thường thì từ một đứa trẻ ngoan ngoãn học giỏi, thông minh lanh lợi biến thành một tay chơi mà ai thấy cũng thở dài.
Không đ-ánh thì là đ-ánh , khi một ngày đ-ánh mấy trận, học hành lo, cứ tụ tập với đám gì...
Những năm qua bà Cố cũng ít đau đầu.
Bà Cố lải nhải mắng mỏ nửa ngày, tay cũng rảnh, nhanh ch.óng nhào xong một khối bột, để bột nghỉ.
Lại sang nhà hàng xóm mượn hai nắm lạc, khi rang cháy thì chà lớp vỏ đỏ , thổi một cái là chỉ còn những hạt lạc vàng ươm.
“Hồi nhỏ con thích nhất là ăn bánh nhân của Cố , nhất là nhân đường trắng lạc, hôm nay nếm thử xem tay nghề Cố sa sút nhé."
Thanh Âm nhớ , cuộc sống nhà họ Cố vốn luôn khó khăn.
Bố Cố tuy là công nhân nhà máy thép nhưng c-ơ th-ể suy nhược, ốm đau quanh năm.
Mẹ Cố gả từ vùng nông thôn lân cận tới, đến giờ vẫn là hộ khẩu nông thôn, việc .
Cả nhà trông chờ đồng lương ít ỏi của bố Cố, nhưng họ vô cùng khí cốt.
Cụ Thanh già thấy thương giúp họ một tay đều từ chối.
Họ thường là tiền thì sống kiểu tiền, thậm chí còn thường xuyên thắt lưng buộc bụng bánh nhân đường lạc cho Âm Âm nhỏ.
Tay nghề của Cố những thứ khác thì nhưng món bánh đúng là tuyệt chiêu.
Bánh lò bà dùng đũa xiên một cái đưa qua:
“Âm Âm mau nếm thử , cẩn thận nóng nhé, nào."
Chỗ đũa xiên , nước đường trắng tan chảy và dầu thanh rỉ tong tỏng, Thanh Âm xót của vô cùng, c.ắ.n một miếng, á nóng quá——
, ngọt đúng là ngọt, ngọt hơn tất cả những loại kẹo cô từng ăn ở kiếp .
Thơm thì đúng là thơm thật, hạt lạc rán giòn rụm, khiến cô cảm thấy từ miệng đến cổ họng đến cả tai đều thơm lừng.