Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 139
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đầu tiên là em cố ý đưa theo, vì em thấy vốn dĩ là buổi tụ tập giữa các đồng nghiệp, đều dẫn ai theo, chỉ em dẫn nhà thì thể thống gì cả.
Thứ hai, em thấy mặc dù chúng đang hẹn hò, nhưng cuộc sống của , em vòng tròn của em, chúng những điểm giao thoa, cũng những lĩnh vực riêng biệt khác , thấy đúng ?"
Cố An mắt cô, cô dối, cô thực sự cảm thấy cần thiết đưa cùng.
“Ừm."
Thanh Âm lên:
“Anh đây."
Cố An thực vui vẻ , thấy cách xử sự của Thanh Âm cũng , lúc đó , những khác đều dẫn nhà, cũng buồn chán ?
Vừa bước tới, cảm thấy cổ choàng lấy, đó môi mềm mềm, lành lạnh chạm nhẹ một cái.
Cố An cả hóa đ-á, cô là... là... là...
“Ngốc ạ, mau đưa Tiểu Bạch phòng ngoài , xem đất lông ."
Dạo Tiểu Bạch đến mùa lông, rụng nhiều lông, cái mỏ nhỏ của nó tài nào tha hết .
Cố An theo, nhưng ba phút :
“Làm nữa ."
Thanh Âm thèm để ý đến , là phần thưởng thì đương nhiên biểu hiện mới , là ngay thì gọi là thưởng...
ưm ưm...
Thanh Âm cảm thấy, một con heo ủi .
Anh là một trai trẻ kỹ xảo, kinh nghiệm, chỉ một sức lực và sự nhiệt tình, Thanh Âm chẳng mấy chốc đè xuống giường sưởi, thậm chí còn tiến thêm một bước nữa... Thanh Âm c.ắ.n nhẹ một cái.
“Suỵt..."
“Dừng , ngủ."
Thanh Âm hít thở đều, cố gắng bình phục tâm trạng, nhưng trong lòng hoảng loạn thôi.
Bởi vì ngay , cô cảm nhận rõ rệt sự căng cứng cơ bắp , cảm giác áp bức đó, cô thấy còn chấn động hơn cả về mặt thị giác, khoảnh khắc đó, cô cảm thấy thật tiền đồ, thèm thể của .
A a a!
Thật mạng!
Tối hôm đó, hai gì thêm, nhưng bức màn ngăn ở giữa cũng kéo .
Ngày hôm từ bệnh viện khu về nhà, Cố đang bột khoai lang ở viện 16, chỉ hai cái túi lưới bàn :
“Đây là cái gì đó, tên là Lưu, Phó xưởng trưởng Lưu, đúng , chính là bố của đứa bé con cứu tối qua đem đồ đến, là cảm ơn con."
Bên trong ngoài một hộp sữa mạch nha, hai hộp đồ hộp, còn hai mươi quả trứng gà, cùng với hai cân đường đỏ, là món quà cảm ơn hậu hĩnh ở thời đại .
“Mẹ đương nhiên là thể nhận, nhưng hai vợ chồng đó nhiệt tình quá, nhận ."
Trong đại viện bao nhiêu , đẩy đưa mãi cũng .
Phó xưởng trưởng Lưu thì cần , ngay cả vợ ông cũng là bác sĩ ở bệnh viện nhân dân tỉnh, quen thêm vài cũng lợi cho sự phát triển sự nghiệp của trẻ, vì bà từ chối một hồi vẫn nhận.
“Không Cố, nhận thì cứ nhận ạ, nếu còn đến tìm con, cứ bảo quyết định , bảo họ đợi con về hãy đến."
“Được , thấy mấy quan là thấy sợ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-139.html.]
Bà cũng sợ vô tình đắc tội , gây rắc rối cho con trai con dâu.
Phía bên , Cố An đang cổng, mãi bước đại môn.
Mới nửa tiếng , Cù Kiến Quân với , hai cái tên đó tra , dựa họ tên cộng với ngày tháng năm sinh cộng với nơi sinh mà tra , tỉ lệ trùng tên cực kỳ cực kỳ thấp, một ch-ết, một mất tích.
Hơn nữa thời gian t.ử vong và mất tích đều là mười năm .
Trước mặt Cù Kiến Quân, gì, nhưng đường về càng nghĩ càng thấy đúng, nếu ch-ết/mất tích , tại tên B-éo Lưu vẫn còn giữ hộ chiếu của họ?
Theo lý mà cái căn bản dùng nữa.
Dựa hai tờ thông báo nhập học suy tính, gần đây nhất B-éo Lưu mở cái gói giấy bạc đó là ba tháng , trong bao nhiêu năm qua, mỗi mở đều cơ hội xử lý hộ chiếu , cứ giữ là ý gì?
Mà trùng hợp hơn nữa là, mười năm chính là thời điểm trai gặp chuyện.
Mặc dù hiện tại vẫn bằng chứng chứng minh hai việc liên quan gì đến , nhưng Cố An luôn cảm thấy chuyện của trai dường như chút manh mối, nhưng nên bắt đầu gỡ từ , đang do dự thì Liễu Chí Cường từ căn phòng đối diện thò đầu :
“Ồ, An T.ử nhà mà đây gì thế?"
Cố An thu tâm sự, cũng thèm để ý đến .
“Nhổ!
Coi ai thèm quản chuyện của , hỏi là nể mặt đấy!"
Liễu Chí Cường dạo thực sự càng lúc càng khó chịu, càng lúc càng phiền muộn, mãi điều động về xưởng chính, cứ quanh quẩn ở phân xưởng hai thế cũng là chuyện lâu dài, xem vẫn tìm chị cả nghĩ cách, đưa về .
Thời gian trôi mau, tiết trời sắp bước sang tháng mười một bắt đầu chút se lạnh, đường đều khoác thêm áo khoác, Thanh Âm chuẩn tan , liền thấy bên ngoài gọi “Bác sĩ Tiểu Thanh".
“Phó xưởng trưởng Lưu?"
Phó xưởng trưởng Lưu vẻ mặt gấp gáp:
“Xin bác sĩ Tiểu Thanh nhé, lỡ giờ tan của cô , thể mời cô qua xem cho Hồng Kỳ nhà ?"
Kể từ cứu sống con trai , hai vợ chồng ông một sự tin tưởng khó tả đối với cô gái nhỏ , mặc dù vợ lâm sàng tây y, nhưng cũng thể Thanh Âm bằng con mắt khác, cô giống với những ông thầy đông y già mà bà từng gặp đây.
Thanh Âm cũng kịp uống nước:
“Phó xưởng trưởng Lưu cứ từ từ ."
“Đứa trẻ lúc bốn giờ chiều hơn, ở nhà cho cháu ăn một que kem, cũng cho cháu chạy nhảy ăn, ai dè mới chớp mắt một cái, bệt xuống đất, ho thở dốc, gân xanh cổ nổi lên như những con rắn nhỏ, trong cổ họng tiếng kêu như trâu ngựa..."
“ tưởng vẫn giống như cô , liền học theo cô ép bụng cháu, nhưng cháu chẳng ho cái gì, mới phát hiện chắc là mắc dị vật ."
Triệu chứng hai giống , bình thường đều sẽ lầm tưởng vẫn là mắc dị vật trong cổ họng.
Thanh Âm điểm bất thường, kem thường dễ mắc kẹt như :
“Ngoài ho và thở dốc còn triệu chứng gì khác ?"
“Không , mắt cũng trợn ngược, gọi vẫn thấy, nhưng chính là thở ."
Thanh Âm bước chân khựng :
“Dạo đứa trẻ ho , đờm nhiều ?"
“Hay ho lắm, đờm nhiều, còn tưởng là cảm lạnh, đây mỗi cảm lạnh đều như , chỉ cần cháu từ bệnh viện mang ít cam thảo về ngậm là ."
Thanh Âm vẫn chắc chắn thời đại Ambroxol Hydrochloride mặt ở trong nước , nhưng cam thảo cũng đúng bệnh, bình thường cô cũng khá thích dùng.