Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ Lâm Lỵ giống những khác, trong tính cách của cô một sự cố chấp, nhận định việc gì là sẽ đến cùng, dù bên cạnh bảo nguy hiểm đáng, cô vẫn nghĩa vô phản cố.
Giống như định kiến với Thanh Âm lúc đầu, cô cũng mất một thời gian dài mới điều chỉnh .”
May mắn là Thanh Âm cũng thù hằn với cô , còn giúp bốc hai thang thu-ốc điều lý, nhưng hai cụ ở tình thế dầu cạn đèn tắt, chỉ thể giảm bớt phần nào, chứ ngăn cản xu thế .
Mọi trò chuyện một lát, nhanh ch.óng đến nhà chị Trương.
Bố cục nhà họ chính là bố cục thông thường của tòa nhà lãnh đạo, kiểu biệt thự lớn như của chuyên gia Trần, mà là căn hộ lớn ba phòng ngủ, nhà bếp và nhà vệ sinh, sinh hoạt cực kỳ thuận tiện, đồ đạc trong phòng khách cũng bày biện gọn gàng sạch sẽ, thoải mái.
dù chỉ là ba phòng, cũng đủ khiến tất cả ngưỡng mộ thôi, thời buổi nhà ai cũng chỉ một phòng, cùng lắm là ngăn cách một chút, loại nhà ba phòng thực thụ xây bằng bê tông cốt thép thế thì khác biệt.
Thêm đó, việc nấu nướng, vệ sinh, tắm rửa đều thể giải quyết trong nhà, Thanh Âm mà thấy hâm mộ vô cùng.
Cái nhà vệ sinh công cộng trong ngõ nhỏ, cô thực sự chịu đựng đủ , mùa hè thì muỗi đốt, mùa đông thì lạnh cóng cả m-ông, chẳng bao giờ mới đến hồi kết.
Hiện tại cô thực tiền, sợ tiền mặt dễ bảo quản, mấy ngày cô tranh thủ thời gian lấy ba nghìn tệ giấu ở thôn Độc Sơn , lượt gửi các ngân hàng khác , tiền tiết kiệm của cô đột phá năm nghìn tệ , cộng thêm năm thỏi vàng ròng , cô ăn ngon mặc mỗi bữa cũng tiêu hết.
Tiếc là bây giờ vẫn cho phép tư nhân mua bán nhà cửa, nếu cô thực sự biến tiền tiết kiệm thành bất động sản, đổi một căn nhà hơn để ở.
Bốn phụ nữ, băm thịt, nhào bột, nhặt hành, trò chuyện , chẳng mấy chốc những đĩa sủi cảo nóng hổi lò.
“Đợi một chút, nếm thử cái , chồng chị mua sữa bò đấy, thêm chút đường đun lên là hết mùi tanh ngay."
Chị Trương lấy một túi nhựa đựng sữa bò, là loại cân theo cân ở cửa hàng thực phẩm của nhà máy sữa, hơn nữa còn phiếu sữa, bố chồng chị là cán bộ già hưu trí nên cung cấp thêm một chút, nhà thiếu.
“Em uống cái là tiêu chảy ngay, để con trai em uống thôi, nước ngoài uống cái , để cao lớn đấy."
Mọi đều thấy mới lạ, thế là một ly, một ly, ăn sủi cảo uống sữa.
Thanh Âm thấy buồn , nhưng cô cũng lâu uống sữa bò , thèm lắm chứ.
Đang uống, bỗng nhiên thấy một trận ồn ào truyền tới từ tầng , hình như một nhóm đang chạy xuống lầu.
Chị Trương chẳng thấy lạ chút nào, mở cửa một cái thở dài:
“Con nhà Phó xưởng trưởng Lưu phát bệnh , tội nghiệp quá, đây là thứ bao nhiêu ..."
Con nhà Phó xưởng trưởng Lưu?
Thanh Âm nhíu mày, cô nhớ Phó xưởng trưởng Lưu tuổi tác nhỏ, gần năm mươi , gần bốn mươi mới m-ụn con trai duy nhất, vì dễ dàng nên cực kỳ quý báu, đứa trẻ vẫn luôn sống ở bên nhà bà ngoại, ông mỗi ngày tan đều qua nhà vợ ăn cơm và thăm con.
Đa trong xưởng đều ông con trai, nhưng gặp đứa bé mấy .
điều đó quan trọng, Thanh Âm theo đến cửa:
“Chị Trương, con nhà Phó xưởng trưởng Lưu bệnh gì ạ?"
“Nghe là hen suyễn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-137.html.]
Chị Trương cũng rõ , dù đứa trẻ thực sự quá quý báu, bọn họ ở ngay tầng tầng mà cũng chẳng gặp mấy , mỗi gặp đều là mấy già theo bảo vệ, như một con gấu trúc lớn đang tập , “Chị cũng là thôi, đứa bé đó quý báu lắm, chỉ thỉnh thoảng dịp lễ tết mới về một ."
Vợ của Phó xưởng trưởng Lưu chính là bác sĩ ở bệnh viện tỉnh, bố vợ và vợ ông cũng đều là lãnh đạo về hưu của bệnh viện tỉnh, ở nhà vợ là lựa chọn sáng suốt nhất, chuyên môn chăm sóc, gần bệnh viện lớn, chuyện gì cũng kịp thời.
Thanh Âm theo bản năng theo, xem tình hình thế nào.
“Chắc lên cơn hen suyễn chứ?"
Con nhà ông hen suyễn thì nhiều , các phụ còn luôn dặn dò con cái nhà khi chơi với Lưu Hồng Kỳ đừng vận động quá mạnh, đứa trẻ mỏng manh như nặn bằng bột , nóng, lạnh, no, đói, đều thể phát bệnh, mỗi phát bệnh đều cực kỳ đáng sợ.
Chẳng , đứa trẻ ho , thở thông, gương mặt nghẹn đến đỏ bừng, hai con mắt lật ngược như cá ch-ết, l.ồ.ng ng-ực phập phồng, gân xanh cổ nổi lên như những con rắn nhỏ uốn lượn, cực kỳ dọa , những phụ nữ gan nhỏ đều dám .
“ thấy đây phát bệnh hen suyễn nghiêm trọng thế , là... trúng tà đấy chứ?"
Một phụ nữ bỗng nhiên .
Phó xưởng trưởng Lưu đang định bế đứa trẻ tiếp tục chạy, liền quát lớn:
“Không chuyện trúng tà trúng tà gì cả, trẻ con của đất nước xã hội chủ nghĩa chúng mắc bệnh phong kiến."
Đám đông xem ai dám nữa, nhưng đa phần đều là các ông cụ bà cụ chữ, trong lòng vẫn đồng tình – nếu trúng tà thì gân xanh cổ thành thế ?
Trong cổ họng còn phát tiếng gào như trâu ngựa, hen suyễn cũng thở kiểu đó!
Thanh Âm chen qua đám đông:
“Đợi một chút."
“Bác sĩ Tiểu Thanh đến , mau xem cho cháu nó với."
Phó xưởng trưởng Lưu cũng sáng mắt lên, lúc nãy ông dám cử động là vì bố vợ và vợ đều dặn, nếu Hồng Kỳ phát bệnh thì tiên đừng di chuyển vị trí của cháu, tìm thu-ốc xịt mang theo trong túi , nhưng lúc nãy đứa trẻ mải chơi đùa, lẽ thu-ốc xịt mất , ông tìm mãi thấy.
Thanh Âm quan sát hai giây, bắt mạch xong liền buông tay ngay:
“Đừng cử động, đứa bé mới ăn gì đó, ăn chạy ?"
Mọi đang hỗn loạn, bây giờ thấy câu hỏi của cô đều theo bản năng về phía cha.
Phó xưởng trưởng Lưu hiểu gì cả.
Bố vợ và vợ hôm nay việc nên đưa đứa trẻ qua để ông trông, vợ ông vẫn tan , Phó xưởng trưởng Lưu một trông con cũng chú ý, nhưng những khác thì thấy, vội vàng gật đầu :
“A đúng đúng, lúc nãy miệng còn ngậm một quả mơ mới chạy ngoài tìm bọn chơi."
Lòng Thanh Âm nhẹ nhõm một phần ba, các loại bệnh và nguyên nhân gây khó thở, nổi gân xanh nhiều, cô cũng là trong lúc cấp bách chợt nhớ bây giờ đang là giờ cơm, nhà nhà đều bận rộn nấu nướng ăn uống, đứa trẻ trong miệng tay miếng ăn là chuyện thường tình, nên mới .
Thế là, cô nhanh ch.óng bế đứa trẻ lên, hai tay ôm vòng qua bụng, đó dùng hai ngón tay ép mạnh vùng l.ồ.ng ng-ực và rốn, một , hai , ba ...