Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 134
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tuy nhiên, Đào Anh Tài căn bản cho cô cơ hội xin .
Có lẽ là một ca phẫu thuật đả thông kinh mạch của ông , cũng thể là phép khích tướng thực sự tác dụng.
Từ ngày hôm , ông chủ động yêu cầu chuyển về khoa ngoại.
Vừa sang đến nơi tiếp nhận mấy ca phẫu thuật, bận đến mức chẳng còn thời gian mà uống r-ượu nữa.
Thanh Âm thỉnh thoảng gặp ông ở trong khoa, nhưng ông đều mặt lạnh, chẳng cả.
Thanh Âm xin cũng đuổi theo mới .”
Sự đổi khiến những cũ trong bệnh viện là vui mừng nhất.
Bác sĩ Đào đầy nhiệt huyết ngày nào trở !
Ca phẫu thuật cắt khối tá tụy mà cả tỉnh ai , ông những mà còn hai , và cả hai đều thành công!
Chuyện đặt trong giới y khoa thực sự là một cú nổ cực lớn!
Đương nhiên, vì bác sĩ Đào né tránh nên Thanh Âm cũng còn canh cánh chuyện xin nữa.
Hiện giờ cô hằng ngày đều thu-ốc cho Phùng Xuân Hoa.
“Dì Phùng, cháu bắt đầu thu-ốc cho dì đây ạ.
Nếu đau dì cứ bảo cháu nhé.”
Phùng Xuân Hoa vẫn còn yếu, nhưng các dấu hiệu sinh tồn đều định:
“Không , cháu cứ , dì sợ đau .”
Chuyện ca phẫu thuật dì .
Nếu nhờ cô bé cầu xin Đào Anh Tài, dì lẽ thể bước xuống khỏi bàn mổ.
“Dì phẫu thuật tuy cũng chẳng sẽ sống bao lâu, nhưng chỉ cần còn sống ngày nào dì sẽ còn ngắm mặt trời ngày đó, cháu kìa ——”
Thanh Âm theo ngón tay dì.
Ngoài cửa sổ, một vầng thái dương đỏ rực mới nhô lên, những chiếc lá xanh mướt ánh sáng chiếu rọi hiện rõ những đường gân mỹ, trông như những miếng ngọc bán trong suốt, ấm áp và sạch sẽ.
“Cái đứa nhỏ , dì bảo tặng cháu thứ đó cháu lấy .”
Phùng Xuân Hoa trách móc.
“Dì chắc chắn sẽ khỏe mà, cháu thể lấy .”
“Cũng chẳng thứ gì quý giá, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.
Cháu đấy, con dì bao giờ chịu để bản chịu thiệt, riêng việc uống một tách cà phê thôi tốn nửa tháng lương của khác ...”
Phùng Xuân Hoa thực sự là một tận hưởng cuộc sống.
Thời trẻ bà từng kết bạn với nhiều Liên Xô, học cách uống cà phê và r-ượu Vodka.
Cà phê quán hiện giờ chỉ mở quanh khu vực đại sứ quán, một tách mười mấy tệ, đúng là sự xa xỉ của chủ nghĩa tư bản, nhưng bà lấy đó niềm vui.
Số tiền mua hạt cà phê, máy pha cà phê và tách cà phê hằng năm đủ để nhà khác nuôi mấy đứa con .
Thanh Âm ngay từ đầu định lấy đồ của bà, nên cũng xem thứ kẹp trong sách rốt cuộc là tiền là cái gì.
“Cháu lấy thì thôi, dì lấy để chữa bệnh và uống cà phê, thể giảm chất lượng cuộc sống của đúng ?”
Thanh Âm nhịn :
“ ạ, dì Phùng cứ nghĩ như là nhất.”
Kết quả giải phẫu bệnh , xác chẩn là u-ng th-ư đầu tụy giai đoạn muộn, là đại la thần tiên cũng vô phương cứu chữa.
Thế nên cứ vui vẻ mà sống nốt những ngày còn , đau thì uống thu-ốc giảm đau, đói thì ăn, sống thêm ngày nào là lãi ngày đó.
Vốn dĩ cô tưởng an ủi dì Phùng thật nhiều, ai ngờ bà thấu chuyện hơn cả cô, thậm chí còn tâm trạng hóng hớt:
“Cái nhà giường bên cạnh mấy hôm xuất viện, hôm khoa nội , cháu đoán xem là chuyện gì?”
Bà đang về sản phụ nhiễm trùng khi mổ đẻ đó.
Thanh Âm hối hận vì dùng chút thủ đoạn để dạy dỗ mụ già , vì lúc đó nếu dạy cho bà một bài học thì sản phụ thể sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
đối với sản phụ đó...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-134.html.]
Thanh Âm cũng chẳng thấy đồng cảm gì nhiều.
“Dì y tá bên ngoài , về nhà xong đủ sữa nên gọi sữa về, kết quả là ăn đồ quá b-éo nên tắc tia sữa, viêm tuyến v-ú cấp tính.
Tiếc tiền chịu mổ nên cứ lì ở khoa nội, ngày nào cũng uống thu-ốc, tiêm thu-ốc mà vẫn vắt sữa đó cho con b-ú, đúng là tạo nghiệt mà...”
“Thế hệ cứ tưởng sữa là nhất, dù sản phụ uống thu-ốc, tiêm thu-ốc thì sữa tiết vẫn là đồ ‘’, cho con b-ú sót giọt nào.
họ nghĩ xem gan thận của đứa trẻ đào thải nổi , đúng là vô tri.”
Phùng Xuân Hoa kể, Thanh Âm việc, nhanh xong băng gạc và rời khỏi phòng bệnh.
Buổi tối về đến nhà, Thanh Âm hiếm khi sách.
Cô bê một chiếc ghế nhỏ ở cổng đại viện, xem tán gẫu.
Những lời của Phùng Xuân Hoa hôm nay chạm đến cô ít.
Kiếp việc đến quên ăn quên ngủ, cuối cùng chẳng cũng chỉ hưởng thụ vài năm ?
Dành những năm tháng thanh xuân tươi nhất để kiếm tiền nhưng bỏ qua bản chất của cuộc sống, điều đó thực sự đáng.
Cô quyết định, sự nghiệp vẫn lo, nhưng việc tận hưởng cuộc sống cũng thể bỏ qua.
“Cười gì thế?”
Cố An đạp xe đến cổng viện thấy cô đang chống cằm, về phía xa xăm xuất thần, mặt còn mang theo nụ nhàn nhạt.
“Anh về ?”
Thanh Âm dậy, khoảnh khắc thấy , cô bỗng thấy vui vui.
Ừm, chắc là vui vì hai quả dưa hấu lớn treo ở xe đạp của !
“Ái chà, An mua dưa hấu ở mà to thế!”
Những hàng xóm khác trong viện thấy bèn trêu đùa:
“Thật là hào phóng nha, mua một lúc hẳn hai quả.”
Thanh Âm bèn gọi Cố qua, thì nhà lấy d.a.o, bê thêm một cái bàn nhỏ, cắt dưa hấu ngay tại chỗ.
Cũng cần cắt miếng quá to, vì đông mà, cô chia cho mỗi hàng xóm một miếng nhỏ bằng lòng bàn tay.
Tuy nhiều nhưng dưa hấu chín già, cát, còn cực kỳ ngọt.
Cắn một miếng , cảm giác cái ngọt lịm tận tim.
Mọi cũng khách sáo, ăn khen:
“Cặp vợ chồng trẻ thật cách đối nhân xử thế, con thật hào phóng, còn Cố dạy con, chọn con dâu.
Thấy An cưới vợ xong ngày càng dáng, tài giỏi , vân vân và mây mây.”
Mẹ Cố khép miệng, bà đương nhiên là càng keo kiệt , chỉ là một quả dưa hấu thôi mà.
“Hừ, đồ nịnh hót, giả nhân giả nghĩa!”
Thanh Tuệ Tuệ lẩm bẩm bước cửa nhà họ Liễu, “Chẳng qua là một quả dưa hấu thôi, như ai ăn nổi .
Tiền cô mua dưa bây giờ vẫn là tiền để cho đấy nhé, các cứ ăn , ăn cho đau bụng ch-ết hết !”
“Đau bụng sợ , dì Âm là bác sĩ mà.”
Tiểu Hải Hoa lí nhí .
Vừa nãy dì Âm cũng cho bé một miếng dưa hấu đỏ hồng ngọt lịm , bé trốn tượng sư t.ử đ-á ăn xong mới nhà đấy.
Dì Âm bảo , đồ ngon thì giữ cho , để trai cướp mất.
Thanh Tuệ Tuệ lườm con bé một cái, thầm nghĩ con nhóc ở cũng mày, mày thì cái quái gì.
Dù cô cũng nhà họ Liễu thích đứa trẻ , nên cô tỏ thái độ cũng chẳng .
“Chao ôi, Tuệ Tuệ thế , ai cháu giận ?
Chắc là đói bụng chứ gì, để bác hâm cơm cho cháu ăn nhé.”
Miệng bà lão Liễu thì quan tâm nhưng cái m-ông vẫn thèm nhúc nhích.