Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mà cổ với đầu cứ vẹo sang một bên, tay chân thì chẳng chút sức lực nào, xem kỳ lạ ?”

 

Lúc ăn cơm trưa, Mao Hiểu Bình đem chuyện chuyện lạ để kể.

 

Thanh Âm vẻ mặt bình thản, “ chút kỳ lạ."

 

“Tớ đoán nhé, chắc là quả báo đấy.

 

Con dâu bà tiền sản giật mà bà còn cho nhập viện, xem giờ chẳng cũng cao huyết áp .”

 

Chuyện hai con nhà đó đại náo phòng bệnh ngoại khoa, bên nội khoa cũng tiếng.

 

“Đại náo ở chỗ các đủ, sang bên nội khoa chúng tớ cũng chẳng để yên.

 

Lúc thì chê châm kim đau, lúc thì bảo truyền dịch nhiều quá là để lừa tiền, lúc uống nhiều thu-ốc cho sức khỏe, bảo bệnh viện chúng tớ gạt tiền.

 

Nghĩ mà tức cho đồng nghiệp, may mà tớ quản lý giường đó, thì tớ sợ tớ nhịn mà mắng bà một trận mất.”

 

Thanh Âm chia cho cô nửa cái bánh dầu, “Bớt giận , sẽ còn gặp nhiều loại kỳ quặc hơn nữa.”

 

Nếu gặp ai cũng tức giận thế thì chẳng bao lâu sẽ tăng sinh tuyến v-ú, nhân tuyến giáp kinh nguyệt đều mất thôi.

 

Cô nhớ hồi mới thực tập, bạn cùng lớp nhịn tức giận, cởi áo blouse trắng đ-ánh nh-au với nhà bệnh nhân.

 

Kết quả thì , phạt chắc chắn là thực tập sinh, đó bạn đó còn chẳng thèm lấy bằng nghiệp mà bỏ nghề luôn.

 

Bây giờ cô hiểu vì chủ nhiệm Giang lúc nào cũng mặt cảm xúc, chẳng nhiều .

 

Gặp những loại kỳ quặc thế , tính tình đến cũng nổi khùng.

 

đạo đức nghề nghiệp ràng buộc, thể thật sự , thế là lâu dần đành chọn cách một cỗ máy việc tình cảm.

 

“Nghe sản phụ đó khá đáng thương, gặp chồng và chồng như .”

 

“Cái gọi là cả nhà đều ác, ...”

 

Thanh Âm cũng là thích hóng hớt, cũng buôn chuyện, tình hình của sản phụ đó cô sớm tìm để trút bầu tâm sự .

 

Mao Hiểu Bình mà ngẩn , ngay cả cái bánh dầu trong tay cũng chẳng thấy ngon nữa.

 

Ăn xong cơm trưa, thời gian vẫn còn sớm, hai cùng tản bộ dọc con đường bệnh viện, đến khi tiêu hóa hòm hòm mới về khoa.

 

“Tiểu Thanh, đây một chút.”

 

Chủ nhiệm Giang gọi cô , “Đã học cách mặc và cởi áo phẫu thuật khi phòng mổ ?”

 

Nguyên chủ chắc chắn là học, nhưng Thanh Âm là qua đào tạo chính quy, cô gật đầu.

 

“Đi, theo lên ca mổ.”

 

Các học viên khác thấy , lập tức ném cho cô ánh mắt “tự cầu phúc ”.

 

Thanh Âm trông trắng trẻo non nớt, loại con gái gan thỏ đế, y thuật cao minh đến thì cũng là Trung y, giống với việc đối diện trực tiếp với vết thương m-áu me đầm đìa .

 

Mong là đừng ngất ngay bàn mổ nhé.

 

Thanh Âm lập tức phấn chấn hẳn lên, “Vâng ạ!”

 

Kiếp cô luôn Trung y, khi thì phòng mổ nữa.

 

Tuy bác sĩ ngoại khoa, nhưng cơ hội mở mang tầm mắt, mở rộng kiến thức thì cô cũng từ chối.

 

“Đây là một ca phẫu thuật viêm tụy mãn tính, độ khó lớn, dự kiến thời gian sẽ kéo dài, hiểu thì cứ nhiều hỏi nhiều...

 

Ừm, ý khi xuống bàn mổ hãy hỏi.”

 

Chủ nhiệm Giang sờ sờ mũi, ban đầu ông quả thật coi trọng cô thực tập sinh , luôn cảm thấy Tần Chấn Hoa giao cho ông là ý đồ khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-129.html.]

 

vài ngày quan sát, ông phát hiện cô gái nhỏ thực sự khá, nền tảng lý thuyết vững chắc, khả năng thực hành cũng mạnh.

 

Là một nhân tài thể đào tạo.

 

Thanh Âm ngoan ngoãn lắng , khi đến “viêm tụy mãn tính”, cô khựng , “Là giường 18 ạ?”

 

Chủ nhiệm Giang liếc cô, ngờ trí nhớ của cô như , “.”

 

Thanh Âm thể ấn tượng , đó chính là dì vẫn luôn giúp cô đỡ mà!

 

Theo lời các y tá trong khoa, dì tên là Phùng Xuân Hoa, cả đời kết hôn, đương nhiên cũng con cái, nhưng điều kiện gia đình hình như khá, công việc cũng đàng hoàng, con chính trực.

 

Có y tá bệnh nhân mắng mỏ dì còn lời công bằng, thỉnh thoảng cấp mang trái cây, bánh kẹo, đồ bổ dưỡng đến biếu, dì đều chia cho các nhân viên y tế, đều ấn tượng về dì.

 

Phòng bệnh của dì lúc nào cũng sạch sẽ, lấy một mẩu r-ác, ngay cả chị lao công cũng khen dì hết lời.

 

“Chủ nhiệm, cháu thể hỏi một chút về tình hình của dì ạ?”

 

Chủ nhiệm Giang thở dài, “Viêm tụy mãn tính là một loại bệnh dễ trị d-ứt -ểm, phẫu thuật thì khó, chỉ là nghi ngờ tình hình của bà lẽ còn nghiêm trọng hơn những gì chúng hiện nay.”

 

Thanh Âm định hỏi kỹ xem nghiêm trọng đến mức nào, nhưng chủ nhiệm Giang khác gọi , cô chỉ thể tự quần áo phẫu thuật.

 

Thời đại vẫn dùng phương pháp rửa tay bằng xà phòng, các loại dung dịch sát khuẩn nhanh tiện lợi.

 

Phải rửa chà, rửa lau, cuối cùng còn ngâm cồn, ít nhất mất hai mươi phút mới thành quy trình rửa tay.

 

Sau đó hai tay buông thõng xuống, giữ tư thế chắp tay cho đến khi bước phòng mổ.

 

Xác nhận tên phẫu thuật, thời gian, thông tin bác sĩ và bệnh nhân đều sai sót, cô mới bắt đầu ngẫm nghĩ về lời của chủ nhiệm Giang.

 

Nghiêm trọng hơn những gì , sẽ là bệnh gì đây?

 

Đang mải suy nghĩ thì thấy tiếng bánh xe lăn “cộp cộp”, Phùng Xuân Hoa đẩy .

 

Lúc dì mặc bộ đồ bệnh nhân sọc ngang, vẻ mặt bình tĩnh, còn chủ động chào Thanh Âm:

 

“Bác sĩ Tiểu Thanh, cháu đến trợ thủ cho chủ nhiệm Giang ?”

 

“Vâng, dì Phùng.”

 

Từ khi kết hôn, Thanh Âm gọi là “thím” nữa mà gọi là dì.

 

“Thế thì quá, phòng mổ còn quen.”

 

Phùng Xuân Hoa mỉm , hỏi y tá xem thể dậy một lát .

 

Y tá cũng quý dì, nghĩ bụng chủ nhiệm Giang chắc còn lâu mới xuống, gây mê cũng bắt đầu, một lát cho thoải mái cũng nên đồng ý.

 

“Tiểu Thanh chắc là đầu lên bàn mổ nhỉ, căng thẳng ?”

 

Thanh Âm thật thà gật đầu, căng thẳng là dối.

 

Kiếp dù nghèo khó nhưng những việc nặng nhọc, bẩn thỉu ông nội đều cho cô , ngay cả cảnh mổ lợn mổ gà trong thôn cô cũng dám xem.

 

Bây giờ bụng của một sống rạch , đương nhiên cô thấy sợ.

 

Còn về những ca mổ ruột thừa sỏi mật mà cô từng thấy hồi thực tập đại học, tất cả đều tiến hóa thành phẫu thuật nội soi , mang cảm giác kích thích như phẫu thuật mở bụng thế .

 

“Dì cũng là đầu phẫu thuật, nhưng dì thấy căng thẳng.”

 

Phùng Xuân Hoa mỉm nhẹ nhàng, “Cả đời từng chuyện gì trái với lương tâm, dì tin ông trời sẽ để dì đoản mệnh .”

 

Năm nay dì mới 44 tuổi, quả thực vẫn còn trẻ.

 

Thanh Âm gật đầu, để giải tỏa sự căng thẳng của , cô thuận đà trò chuyện với Phùng Xuân Hoa.

 

 

Loading...