Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 128
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời hết, đám đông xem lúc mới phát hiện mặt bà đỏ như một quả cà chua tây:
“ thế bà lão ơi, đừng để tức giận đến mức xảy chuyện.”
“ thấy sắc mặt , đỏ thế nhỉ?”
“Ơ thế, ch.óng mặt ?”
Đứa con đại hiếu vội vàng tiến lên đỡ lấy bà lão.
ngay khi đỡ lấy, liền thấy tiếng “bịch” một cái, bà lão mà ngã bệt xuống đất, chỉ con trai ú ớ thành tiếng.
“Ôi chao con kiểu gì thế, lúc nãy cô y tá nhỏ đỡ vẫn còn , đón lấy một cái ngã , nếu ngã chuyện gì thì mà lo sốt vó!”
“ thế, đều là bố , vẫn còn vụng về thế ...”
Mọi mồm năm miệng mười chỉ trích đàn ông, đàn ông cho đỏ mặt tía tai, cuối cùng cũng nếm trải cảm giác vây đ-ánh là thế nào:
“, chỉ là cẩn thận thôi, bình thường sức khỏe lắm, thể...”
Tay chân bà lão quờ quạng, ngay cả cổ cũng vẹo, cái đầu đặt cổ thì giống như một con b.úp bê gỗ , mà động đậy !
Mọi lúc mới phát hiện điều bất thường:
“Bác sĩ mau xem , bà lão thế?”
Chủ nhiệm Giang tiến lên kiểm tra:
“Giống như trúng phong (đột quỵ), mau đưa lên khoa nội tầng .”
Đứa con đại hiếu vội vàng cõng bà chạy lên lầu, những nhà thích xem náo nhiệt thì hớn hở theo, phòng bệnh cuối cùng cũng yên tĩnh , Thanh Âm lẳng lặng rửa tay đeo găng tay, giúp sản phụ sát trùng vết thương.
Sản phụ cho đến tận lúc vẫn còn ngơ ngác:
“Cô y tá nhỏ ơi, lúc nãy chồng thế ạ?”
Thanh Âm cúi đầu, động tác nhẹ nhàng, nụ nơi khóe môi lạnh lùng:
“Cháu chỉ là sinh viên thực tập, cháu cũng ạ.”
Cái bà già ch-ết tiệt , bà cũng là phụ nữ, cũng sinh bảy đứa con, chẳng lẽ sinh con đau thế nào ?
Sản phụ sở dĩ vết mổ to như còn nhiễm trùng, là do t.h.a.i nhi quá lớn, bệnh án , đứa trẻ mười cân (5kg), còn to hơn cả trẻ sơ sinh khổng lồ, như mà còn sinh thường, cái tội chịu , Thanh Âm là một phụ nữ còn nỡ chỗ rách của cô .
Bác sĩ bảo viện, là lừa tiền họ.
Bác sĩ bảo mổ đẻ, là hại thái t.ử nhà họ thông minh.
Được , cao huyết áp chứ?
Vậy thì để bà nếm thử mùi vị của cao huyết áp.
Sát trùng xong, bắt đầu băng bó, Thanh Âm vết thương kinh tâm động phách , thực sự là một chút thôi thúc sinh con cũng còn nữa, đứa trẻ là của nhà họ X, nhưng mạng sống là của chính .
“Y tá ơi, cô tình hình của chồng ... tạm thời cần xuất viện nữa ạ?”
“Ít nhất cũng ở mười ngày nửa tháng .”
Thanh Âm lúc tay chừng mực:
“Chị yên tâm ở , phối hợp điều trị, đứa bé ở nhà mấy chị chồng chăm sóc .”
Nhà họ X chắc chắn sẽ nỡ để cục vàng cục bạc của họ đói .
Sản phụ gật đầu, lẽ thấy Thanh Âm mặt mũi hiền lành, ở trong phòng bệnh bí bách quá, mà lải nhải kể về chuyện trong nhà họ, chị chồng nào keo kiệt, chị chồng nào giống chồng, chị chồng nào cay nghiệt, lúc cô m.a.n.g t.h.a.i chị chồng nào tặng đồ rẻ tiền gì, chị chồng nào tay đến...
Thanh Âm đúng lúc tay việc gì, thầm nghĩ coi như chuyện với cô vài câu giải khuây, nhưng mãi, thấy cứ sai sai —— tóm là ngoại trừ chồng cô , thì những khác đều là cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-128.html.]
“Chồng chị...”
Thanh Âm do dự nên thẳng .
“Chồng em cực kỳ luôn, cô đừng thấy ít , nhưng đối xử với em lắm!”
Trên mặt phụ nữ lộ vẻ hạnh phúc.
Sự đấu tranh của Thanh Âm bỗng nhiên biến mất ngay trong khoảnh khắc :
“Đàn ông mà thể lúc chăm sóc chị ngủ dậy muộn hơn cả bệnh là chị ?”
Lúc buồng vẫn đang ngủ, chủ nhiệm Giang cũng gọi dậy nổi, vợ còn đừng gọi , mấy ngày nay mệt rã rời .
Ngủ mãi cho đến khi buồng xong để thu-ốc, bác sĩ gì cũng thấy, hễ xem vết thương là nhảy dựng lên ngăn cản.
“Đàn ông mà tiếc tiền cho chị tiếp tục điều trị ?”
Sắc mặt phụ nữ đổi:
“Hê, cô y tá thế, chồng còn chắc?”
Thanh Âm trợn trắng mắt, OK OK, coi như cô lo chuyện bao đồng, chị tự nâng giá lợn thì chị cứ chịu đựng .
Thật đấy, tuyến v-ú của Thanh Âm cũng là tuyến v-ú mà.
“Cô đồng chí thật là... bác sĩ nhỏ Thanh cũng là ý , cô điều thế?”
Ngay cả dì giường bên cạnh cũng nổi nữa, xen .
Thanh Âm nhớ, dì sở dĩ ở phòng bệnh sản, là vì bà ở chung với những bệnh nhân nam khác, trong nhà chút quan hệ, trong khoa liền điều bà đến phòng bệnh chỉ bệnh nhân nữ, căn bệnh mắc dường như là viêm tụy mãn tính, mấy ngày nay đang chuẩn phẫu thuật.
“Dì xem cô cái lời gì kìa, chồng đối với cô thể rõ hơn cả ?
thấy cô chính là ly gián quan hệ giữa hai chúng , chỉ mong chúng ly hôn thôi.”
Sản phụ càng nghĩ càng giận:
“Cũng đều thà phá hủy một tòa tháp còn hơn phá hủy một cuộc hôn nhân, nếu nể tình cô còn trẻ, mắng cô .”
“Cô thôi , cái hạng đàn ông như nhà cô , cũng chỉ cô là coi như báu vật thôi.”
Người dì cũng chút bực , mấy ngày nay bà đến viện vốn dĩ là đổi môi trường để tĩnh dưỡng, ai ngờ cái nhà chăm sóc cứ , hết uống r-ượu tiểu, bà sắp phiền ch-ết .
“Cô mấy ngày mệt rã rời, cô lúc cô ngủ say gì ?
ngày hôm qua đều thấy , ngoài đ-ánh bài với đấy, đ-ánh đến tận bốn năm giờ sáng mới về, mệt mới là lạ!”
“Đêm hôm đó mặt, cô tưởng chai nước biển của cô chảy hết là ai giúp cô gọi y tá đấy?”
Sản phụ bà chặn họng đến mức nên lời, phản bác nhưng tìm ngôn từ, chẳng lẽ cô chồng đ-ánh bài ?
Không chỉ đ-ánh bài mà còn thua tiền nữa, nhưng cô cảm thấy đó là thói mà đàn ông ai cũng , chỉ cần đối với cô là , ví dụ như thắng tiền thì mua cho cô nửa cân bánh ngọt, xé cho cô một mét vải pô-pơ-lin, đây đối với cô thì thế nào mới gọi là ?
Người dì lắc đầu với Thanh Âm:
“Thôi, bác sĩ nhỏ Thanh việc của cháu .”
là hết thu-ốc chữa!
Thanh Âm mỉm cảm kích với bà:
“Vâng, dì chuyện gì cứ gọi cháu ạ.”
lúc cũng là bệnh nhân do chủ nhiệm Giang quản lý.
Từ đó về , Thanh Âm bước phòng bệnh chỉ coi như một cỗ máy thu-ốc cảm xúc, thêm với sản phụ một chữ nào cũng coi như cô thua.
Còn về bà lão đưa lên khoa nội, thì đương nhiên là ở khoa nội luôn , mặc dù xong một bộ kiểm tra cũng phát hiện trúng phong, cũng ổ xuất huyết não, ngoại trừ huyết áp cao, kêu ch.óng mặt, thì nhảy còn cao hơn cả thanh niên, ngày nào cũng gây ít chuyện.