Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhà trường ngược trực tiếp đuổi học, mà phân xuống trạm y tế xã phía .”

 

Các bạn học một hồi xuýt xoa, đều tự tự chịu.

 

Nhóm học viên đều là những thành tích khá, đây ít Trương Thụy Cường chèn ép, bây giờ lâm kết cục như , đến đạp cho hai nhát là khoan dung lắm .

 

Trong lòng Thanh Âm đang nghĩ đến chuyện của Cố An, tâm trí chuyện phiếm, hai ngày nay dây thần kinh nào chập mạch, mang hết đồ đạc của qua đây, ngay cả tất rách cũng chuyển đến nhà cô, còn cả ngày nháy mắt hiệu, rốt cuộc gì.

 

Nói thật, bộ não sự nghiệp như Thanh Âm, thích đoán tâm tư đối phương cho lắm, lời gì cứ thẳng là , cái gì cũng thể thương lượng.

 

Anh thẳng, cô liền nhất quyết hỏi, sốt ruột ch-ết , hừ.

 

Rất nhanh, của phòng đào tạo y khoa tới, phát cho một tờ thông báo chuyển khoa:

 

“Bắt đầu từ hôm nay, đều chuyển sang khoa ngoại , nhớ kỹ bản tổng kết khoa nội, nộp lên phòng đào tạo y khoa thứ sáu tuần .”

 

“A, ngoại... khoa ngoại?!”

 

“Chúng ở khoa nội còn miễn cưỡng hiểu một chút, khoa ngoại là hiểu bận đến ch-ết.”

 

“Chẳng thế , lớp chúng một bạn nữ còn mắng bàn mổ kìa!”

 

“Mắng thì tính là gì, tớ còn ngất xỉu trực tiếp luôn...”

 

Mọi một câu một câu bàn tán, khoa nội chỉ cần kê đơn là , khoa ngoại chỉ kê đơn mà còn lên bàn mổ, chỉ là học qua một kiến thức giải phẫu cơ bản mà thôi, lên bàn mổ là mắt tối thui một mảnh, gặp ai nhát gan, đầu tiên thấy vết thương đầy m-áu, dọa sợ mới là lạ.

 

Thời buổi yêu cầu đối với bác sĩ cơ sở thực cũng cao, chỉ cần thể ứng phó với một bệnh nội khoa đơn giản và xử lý vết thương ngoài da là , còn việc phẫu thuật, đặc biệt là phẫu thuật mở bụng mở hộp sọ khoang t.ử cung, một là họ năng lực chuyên môn , hai là nơi nông thôn thể đạt môi trường vô trùng, cho nên lúc lên lớp giáo viên cũng chỉ lướt qua.

 

Trong tiếng than vãn của các học viên, của phòng đào tạo y khoa , Thanh Âm cũng chút nỡ rời khoa nội, nỡ rời Mao Hiểu Bình, nỡ rời...

 

Đào Anh Tài.

 

Mặc dù dạy cho cô kiến thức gì, nhưng kiểu hướng dẫn thả rông của , Thanh Âm tự thành việc quản lý bệnh nhân nội trú cho hàng trăm , từ tiếp nhận, chẩn đoán, y lệnh, buồng định kỳ, bệnh tình thuyên giảm, xuất viện... một bộ quy trình trôi chảy xuống, tìm cảm giác bác sĩ, thực sự quá tuyệt vời!

 

Hơn nữa lúc đề xuất việc lợi tiểu cho cụ bà họ Diêu, bộ quá trình cũng chỉ vô điều kiện ủng hộ , cô cũng cảm kích.

 

Ăn trưa xong, Thanh Âm chợ thực phẩm quốc doanh mua hai cân hoa quả, gõ cửa văn phòng riêng của Đào Anh Tài:

 

“Bác sĩ Đào ở đó ạ?”

 

“Vào .”

 

Đào Anh Tài vẫn lười biếng như cũ, tựa lưng ghế, mắt nhắm mắt mở.

 

“Bác sĩ Đào, hôm nay chúng em luân chuyển sang khoa ngoại , cảm ơn thầy thời gian qua hướng dẫn và chăm sóc em, đây là chút lòng thành của em, hy vọng thầy đừng chê.”

 

Đào Anh Tài mắt cũng thèm mở:

 

“Mang về , thiếu mấy đồng bạc .”

 

Thanh Âm còn định thêm, Đào Anh Tài vô cùng mất kiên nhẫn đuổi :

 

“Nhanh lên , đây phiền .”

 

Thanh Âm mấp máy môi, lắm, ông già đúng là một kỳ quặc.

 

Mẹ Cố ở nhà còn ăn táo ngon như thế , cùng lắm cô xách về cho Cố ăn!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-126.html.]

Sáng thứ hai, cùng với vài học viên trường y đến báo danh tại tòa nhà khoa ngoại phía , lạ, Thanh Âm trực tiếp phân cho chủ nhiệm Giang khoa ngoại, vị chính là nhất đao thực thụ của huyện Hồng Tinh, là nhân vật m-áu mặt trong giới ngoại khoa.

 

Thanh Âm , là do cô thể hiện ưu tú ở khoa nội mấy tháng qua, đ-ánh tiếng .

 

Chủ nhiệm Giang tuổi tác xấp xỉ Đào Anh Tài, nhưng tinh , giống Đào Anh Tài đầy mùi r-ượu.

 

Lúc , ông nhanh ch.óng lướt qua các sinh viên thực tập mới phân đến, nghiêm túc gật đầu:

 

“Đi thôi, buồng.”

 

Thế là, khung cảnh buồng lớn của khoa nội một nữa diễn , khác biệt là bệnh nhân ở đây nhiều đang chuẩn phẫu thuật hoặc đang tĩnh dưỡng phẫu thuật, cho nên so với khoa nội thì nhiều hơn một hạng mục công việc là kiểm tra vết thương và thu-ốc.

 

“Giường 1 viêm ruột thừa cấp, hai ngày phẫu thuật, chướng bụng, nhu động ruột tăng cường, giảm yếu nổi tĩnh mạch thành bụng, thể ăn uống...”

 

Chủ nhiệm Giang , các học viên liền xoẹt xoẹt ghi chép.

 

“Giường 2 nhân tuyến giáp chuẩn phẫu thuật chọn lọc, theo dõi các dấu hiệu sinh tồn đặc biệt là nhịp tim, cần khống chế 100 mới thể phẫu thuật...”

 

“Giường 3...”

 

Các học viên vẻ mặt đầy khổ sở, những kiến thức lúc lên lớp giáo viên từng giảng qua!

 

Thanh Âm thì thể hiểu, giáo d.ụ.c ở các trường y d.ư.ợ.c Trung y đời chính là Trung y chủ Tây y bổ trợ, thể trực tiếp lên bàn mổ, nhưng những lý luận cơ bản đều thành vấn đề, dù đều dựa việc học thuộc lòng.

 

Chủ nhiệm Giang lời ít ý nhiều, giống chủ nhiệm Vương của khoa nội tỉ mỉ giới thiệu việc, chẳng mấy chốc buồng xong hết , phần còn thu-ốc, các sinh viên thực tập theo y tá quan sát hai ba bệnh nhân, cũng cơ bản học , dù cũng chỉ một bộ quy trình đó thôi, chú ý trình tự sát trùng và băng bó là .

 

Vừa mới văn phòng, chủ nhiệm Giang gọi cô:

 

“Tiểu Thanh đúng , thôi, theo thu-ốc.”

 

Thanh Âm lập tức tinh thần phấn chấn, thể khiến đại chủ nhiệm đích thu-ốc, một là phận địa vị tầm thường, hai là bệnh tình phức tạp, cô mong chờ trường hợp thứ hai!

 

“Nhóm các cháu là đại học Công Nông Binh là Hồng Chuyên thế?”

 

Chủ nhiệm Giang chân bước thoăn thoắt, hỏi.

 

Thanh Âm chạy nhỏ mới đuổi kịp:

 

“Họ là trường y, cháu là bác sĩ cơ sở từ trạm y tế Thép Thư đến ạ.”

 

Bước chân chủ nhiệm Giang khựng , dường như ngờ tới là kiểu học dốt thậm chí còn chẳng coi là học nửa chừng như thế :

 

“Cháu, học bao lâu ?”

 

“Từ nhỏ theo phụ học vài năm Trung y ạ.”

 

Trung y?!

 

Chủ nhiệm Giang suýt chút nữa loạng choạng, cháu một học Trung y mà đến khoa ngoại ?

 

Thở dài một tiếng:

 

“Vậy lát nữa nếu chỗ nào hiểu, thì cứ nhiều hỏi nhiều .”

 

Ông Tần giao cho cái kiểu gì thế , tối qua gặp ở khu nhà cán bộ, ông Tần còn tha thiết gửi gắm, bảo ông chăm sóc cho sinh viên , ông cứ tưởng hoặc là họ hàng của Tần Chấn Hoa, hoặc là một mầm non , kết quả cả hai đều .

 

Tuy nhiên, sự rèn luyện trong nghề nghiệp nhiều năm khiến ông nhanh ch.óng bình tĩnh , trong lòng nghi hoặc nhưng mặt biểu lộ.

 

 

Loading...