Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 125
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh từng Tường T.ử kết hôn , phụ nữ khi tức giận là lý lẽ , thậm chí còn vô duyên vô cớ nữa.”
Thanh Âm quan sát thần sắc của , đại khái đang nghĩ gì .
“Thực cũng thấy là khá , thể thử tìm hiểu xem .”
Cô thích kiểu mập mờ rõ ràng, nếu ý thì phát triển một chút cũng tệ, yêu đương tranh thủ lúc còn trẻ mà yêu, chẳng lẽ đợi đến khi bảy tám mươi tuổi xe lăn mới yêu ?
“ khi bạn trai , nhất định chung thủy, ít nhất trong thời gian yêu qua quá mật với khác giới khác, cũng ...”
“Được.”
“Anh vẫn định gì tiếp theo mà.”
“Ừm, em .”
“Anh còn giữ vệ sinh, chú ý rèn luyện thể.”
“Được.”
Sau đó, Thanh Âm liền gì nữa, bản cô là bác sĩ, thực điều cô ghét nhất chính là ốm, đặc biệt là cận bên , cô ở đơn vị đối mặt với bệnh nhân, về nhà còn đối mặt với một bệnh nhân khác.
“Sau đó?”
“Hết .”
“Chỉ thế thôi ?”
Cố An nuốt nước miếng, chỉ ba yêu cầu , chung thủy, giữ vệ sinh, khỏe mạnh, đây gọi là yêu cầu gì chứ, chẳng đây là những điều cơ bản nhất ?
“Em yêu cầu nộp tiền lương ?”
Thanh Âm nhướng mày:
“ lấy tiền lương của gì?”
Chủ yếu là kiếp cô tiền, vui vẻ thì tùy tiện mua túi mua xe cho bạn trai, bây giờ mặc dù nhiều tiền như thế nhưng cũng thiếu tiền tiêu.
Không vì , Cố An chút thất vọng.
Cho đến khi về đến nhà, tâm trạng của vẫn thể hưng phấn lên , đối tượng của Tường T.ử đòi nộp lương, ngay cả lương của bố đây cũng giao cho , đến chỗ Thanh Âm cần nộp?
Là cô thích tiền ?
Không đúng, cô ở thế giới cô là một phú bà nhỏ mà.
Vậy chắc chắn là chê tiền của ít, coi thường .
Chắc chắn là như .
“Tiểu Thanh cháu đây một chút.”
Nhân lúc phòng khám , Lâm Lỵ gọi cô qua:
“Cháu điền cái tờ biểu , buổi chiều đưa cho cô.”
Thanh Âm qua, mà là một tờ phiếu đề cử nhân viên xuất sắc năm 1973 của Thép Thư, theo lệ thường là lấy đơn vị phân xưởng bộ phận đơn vị, mỗi bộ phận đề cử một , đó đưa lên đại hội đại biểu công nhân viên chức xưởng để bỏ phiếu công khai, là một nhà máy quốc doanh nổi tiếng ở thành phố Thư, mỗi năm chỉ một suất, thể tưởng tượng hàm lượng vàng của danh hiệu cao thế nào.
“Cháu mới bao lâu, đề cử cháu hợp lắm ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-125.html.]
Lâm Lỵ lườm cô một cái:
“Thôi , cháu hợp chẳng lẽ họ hợp?”
Trước khi cháu gánh vác phòng khám Trung y , đây là một lũ nhàn rỗi thôi.
“Điều kiện đề cử yêu cầu thâm niên, chỉ cần đủ sáu tháng là , quốc khánh cháu vặn đủ.”
Thanh Âm tính toán, đúng là thật!
Đối với danh dự, đặc biệt là danh dự hàm lượng vàng cao, Thanh Âm tự nhiên sẽ từ chối, xoẹt xoẹt vài cái là điền xong thông tin cơ bản, còn về lý do đề cử và mô tả thành tích xuất sắc, cô suy nghĩ một chút, cũng khoa trương, chỉ lượng bệnh nhân khám mỗi ngày, dù đều thể thấy.
Lâm Lỵ mấy chữ ngắn ngủi của cô:
“Cháu thể thêm chút nữa ?”
“Những phân xưởng khác kín cả một trang giấy vẫn còn thấy đủ kìa.”
Thanh Âm thích dài dòng văn tự, dù việc cũng do lượng chữ quyết định, còn xem sự bỏ phiếu dân chủ của đại hội đại biểu công nhân viên chức nữa, mặc dù cô cảm thấy thâm niên của dài, cũng tiếp xúc sâu sắc với hầu hết trong xưởng, chắc là hy vọng lớn.
Lâm Lỵ bất lực:
“Đi , cháu đấy, là cháu cầu tiến là cháu cầu tiến đây.”
Thanh Âm nào bà nghĩ gì, khi thời gian bước cuối tháng chín, thực tập của cô ở khoa nội sắp kết thúc, đúng lúc cô cũng đến khoa ngoại xem thử, kiếp vì học Trung y, khoa ngoại chỉ ở qua khoa ngoại tổng quát, phẫu thuật lên nhiều nhất là viêm ruột thừa và sỏi mật, khoa chấn thương chỉnh hình và các khoa ngoại nhỏ phân chia nhỏ khác đều qua, tổng thể mà cô vẫn mong đợi.
Mao Hiểu Bình thì vì nghĩ kỹ sẽ hộ lý khoa nội, nhà một tiếng với phòng đào tạo y khoa, cô liền cần khoa ngoại nữa.
Sau buồng lớn cuối cùng của khoa nội, mấy ngày nay vì bận việc đồng áng, bệnh nhân nội trú cũng ít nhiều, khi buồng xong cơ bản là còn việc gì của sinh viên thực tập, tụ tập ba ba hai hai trò chuyện phiếm.
“Ê các phát hiện , Trương Thụy Cường buồng kìa.”
“Cậu mới thấy đúng thật, bình thường buồng lớn hàng đầu tiên mà.”
“Là chuyện gì xin nghỉ ?”
“Hại, xin nghỉ gì chứ, là trả về trường trung cấp y !”
Có hả hê .
Nói cho thì là trả về học , thực chính là đuổi học, bệnh viện thực ít khi đuổi một sinh viên thực tập, trừ khi học sinh đó quá đáng, phạm sai lầm nguyên tắc, hoặc gây t.a.i n.ạ.n y tế, thấy tin , lập tức hứng thú hẳn lên:
“Chuyện gì thế chuyện gì thế, mau kể xem.”
Hóa , là khi cụ bà họ Diêu xuất viện, giới thiệu ít ông bà già đến tìm Thanh Âm xem bệnh, ngặt nỗi cô một tuần chỉ đến ba ngày mà, các cụ già đến tìm thấy cô, Trương Thụy Cường liền nhân cơ hội thể hiện, dù đây ở trạm y tế bệnh nhân của là các ông bà già, liền tưởng rằng cứ hễ là bệnh già thì cái nào chữa cả.
Ai ngờ thực sự chữa cho một cụ bà đến hỏng luôn, lúc đến là táo bón, chữa cho ba ngày khiến đến mức thụt tháo luôn!
Nếu bác sĩ hướng dẫn phát hiện lập tức chấn chỉnh, chừng còn gây t.a.i n.ạ.n lớn hơn, cụ bà là hiền lành gì, loạn đến mặt lãnh đạo bệnh viện, yêu cầu phía bệnh viện nhất định đuổi việc sinh viên thực tập , nếu bà sẽ đến Ủy ban Cách mạng kiện bệnh viện coi thường mạng .
Vốn dĩ, nếu đây là một cụ bà bình thường, phía bệnh viện mặt dẫn Trương Thụy Cường xin bồi thường là xong , nhưng ngặt nỗi con trai của cụ bà việc ở Ủy ban Cách mạng, chỉ cần một câu thôi, bệnh viện huyện cũng sẽ gánh nổi.
Cái cơ quan thời đại , đó chính là nơi khiếp sợ, đơn vị gặp cũng nể mặt ba phần, nhiều chuyên gia giỏi của bệnh viện khu vẫn còn ở nông thôn về .
Cộng thêm cụ bà họ Diêu cũng đến thêm dầu lửa, chẩn đoán nhầm, suýt chút nữa mất mạng, các cụ bà càng bực hơn, tuyên bố bệnh viện đuổi họ liền về nhà, ăn uống ỉa đái đều ở văn phòng viện trưởng...
Bệnh viện lúc mới thể trả về trường, họ nuôi nổi vị đại phật .