Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 124
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:25:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cố An suy nghĩ một lát, giữ thư tố cáo và hộ chiếu, đem giấy chứng sinh tìm một cái cớ giao cho những phụ mất con đang đòi lời giải thích cửa cục công an, chỉ cần họ giao lên , bên sẽ điều tra, chừng thực sự thể tìm vài đứa trẻ.”
Thanh Âm nấu mì xong, ăn như quỷ đói ăn liền hai bát lớn, ngoài tìm Cù Kiến Quân.
Cù Kiến Quân mấy ngày nay vẫn luôn ru rú trong quân khu, dám về nhà, càng dám đến gần ngõ Hạnh Hoa để thăm Đại Nha, Nhị Nha, vì cụ cố Cù sai canh chừng ở đó, bắt nhất định về nhà.
Khi gặp Cố An, mới cúp điện thoại từ nhà gọi đến, vẻ mặt đầy mệt mỏi.
“Anh Kiến Quân xảy chuyện gì ạ?”
“Hại, đừng nhắc nữa, còn là ông già , cứ nhất định bắt về xem mắt.”
Cố An nhếch mép, khi kể cho Thanh Âm , cô thích , thế là thuận miệng hỏi:
“Lần xem mắt là ai thế ạ?”
“ quản cô là ai, dù cũng .
hôm nay qua đây là chuyện gì?”
Cố An thản nhiên xuống đối diện , định hỏi về chuyện hộ chiếu, lời đến đầu môi nhịn xuống, nhớ tới lời Thanh Âm , tự Cù Kiến Quân, chứ chờ sự giúp đỡ của Cù Kiến Quân:
“Khụ, nhờ tra giúp em tên của hai .”
Anh lấy hộ chiếu , chỉ tên hộ chiếu cho , trùng tên trùng họ thì nhiều, nhưng cộng thêm ngày tháng năm sinh và địa chỉ sinh, chắc là thể thu hẹp phạm vi.
“Hai gì đặc biệt ?”
Cù Kiến Quân rút một điếu thu-ốc, châm lửa, trực tiếp ném cả bao qua, kèm theo cả bật lửa.
Cố An vững vàng đỡ lấy, nhưng hút, vì , nhớ tới lời Thanh Âm , giữ vệ sinh, đàn ông hút thu-ốc nhiều, và trong miệng đều mùi khó chịu, Cù Kiến Quân bây giờ chút mùi đó .
“Tạm thời phát hiện gì đặc biệt, là một bạn nhờ em tra giúp.”
Cù Kiến Quân thế là hỏi thêm nữa, đút tờ giấy thông tin túi:
“ , chuyển chính thức , vẫn chúc mừng .”
“Đây cũng chuyện lớn gì.”
Ngoại trừ , ai quan tâm chuyển chính thức chứ, đúng , bây giờ còn thêm Thanh Âm nữa, mấy ngày khi văn kiện chuyển chính thức xuống, cô cũng ít xúi giục mặt trưởng phòng Liêu của phòng nhân sự để gây ấn tượng, lo lắng sự việc sẽ xảy sai sót.
Vốn dĩ, chẳng quan tâm đến việc chuyển chính thức , đây cũng từng cơ hội chuyển chính thức, nhưng họ coi trọng như , dáng vẻ như lâm đại địch, bỗng nhiên cảm thấy, cái việc chuyển chính thức cũng tệ, hàm lượng vàng thấp.
“Được , cứ bận , đợi vài ngày nữa sắp xếp thời gian, mấy em sẽ chúc mừng một trận.”
Ở nhà Thanh Âm thực sự thắc mắc, quầng thâm mắt Cố An là thế nào ?
Không , tối nay vẫn hỏi một chút, dù hôm đó cũng nắm tay cô.
Ai ngờ đợi đến buổi tối, mặt trời lặn hớn hở về, chìa hai vé xem phim:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-124.html.]
“Lát nữa xem phim nhé.”
Thanh Âm vẫn rạp chiếu phim thời đại bao giờ, ở nhà cũng tivi gì để tiêu khiển, do dự một lát đồng ý.
Vì buổi xem phim , Thanh Âm còn đặc biệt gội đầu, một chiếc váy hoa nhí của nguyên chủ tiểu Thanh Âm.
Nguyên chủ quá g-ầy, mặc vẫn còn khá rộng, nhưng Thanh Âm mấy tháng nay bồi bổ , thịt, thể chiếc váy căng lên, cả trông khỏe mạnh đầy đặn, sắc mặt hồng nhuận giống như một trái đào mật mọng nước.
Cô bước khỏi cửa phòng, những thanh niên trong đại viện mắt đều thẳng luôn.
Chiếc váy hoa nhí màu xanh nhạt, chiều dài qua đầu gối, để lộ một đôi bắp chân trắng nõn thon thả, vòng eo thắt cực kỳ mảnh mai, ng-ực đẫy đà, mái tóc mới gội xõa vai, đen nhánh cực kỳ, mặt trang điểm, chỉ nuôi mái dài đó kẹp đầu, lộ vầng trán nhẵn bóng đầy đặn...
là còn hơn cả minh tinh nữ tranh vẽ nữa!
Ánh mắt Cố An lóe lên, che giấu sự kinh diễm trong lòng:
“Đi thôi.”
Thanh Âm quen thuộc với ánh mắt như , cô điều đó nghĩa là gì, kiếp cô cũng xinh , ngay cả khi qua tuổi ba mươi vẫn bảo dưỡng , ngoài khác chú ý là chuyện bình thường.
Có điều, c-ơ th-ể hiện tại còn điểm hài lòng chính là tứ chi quá thon thả, cô thích, thêm thịt, nhất là cơ bắp mới .
Không vì nguyên nhân gì, Cố An đạp xe đạp, hai cứ thế dọc theo con đường nhỏ trong ngõ thong thả ngoài, đường gặp những đứa trẻ hư đạp xe đ-âm sầm lung tung, trực tiếp nắm lấy tay Thanh Âm buông nữa, ngang qua cửa hàng thực phẩm phụ, mua một ít hạt dưa và lạc, đến cửa rạp chiếu phim mua hai chai nước ngọt.
Hôm nay cũng đặc biệt dọn dẹp qua, tóc tai cực kỳ tinh thần, râu ria cạo sạch sẽ, trông trẻ hơn tuổi thật một hai tuổi, hai cùng đúng là tổ hợp trai tài gái sắc, đến , ánh mắt qua đường cũng họ thêm vài cái.
Nhiều năm nhớ , Cố An thực nhớ rõ bộ phim đó diễn cái gì , bởi vì từ khoảnh khắc Thanh Âm cùng bước khỏi nhà, những chuyện trong đầu nghĩ đều liên quan đến phim ảnh.
Vào ngày hôm đó, bỗng nhiên hiểu ánh mắt trai nhà họ Liễu, cái cảm giác ghi nhớ điều trong não bộ, khắc sâu trong tim.
Trong rạp chiếu phim tối tăm, màn ảnh bóng lay động, qua qua , nhưng trong lòng bình yên lạ thường.
Thanh Âm thì xem say mê, ma mới đang nghĩ gì, dù lạc cũng bóc sẵn vỏ cho, cô trực tiếp ăn nhân lạc, khát nước thì vặn mở chai nước ngọt đưa qua, thỉnh thoảng gặp những cảnh căng thẳng kích thích, cô xem đến mức lưng cũng dựng thẳng, mắt thèm chớp.
So với đời sống giải trí phong phú đa dạng ở đời , xem phim thực sự là phương thức giải trí cơ bản nhất, nhưng ở thời đại , Thanh Âm thấy vô cùng thú vị.
Mãi đến khi bước khỏi rạp phim, thong thả bộ về nhà, trong đầu cô vẫn còn vang vọng tình tiết bộ phim lúc nãy, ngay cả khi Cố An chuyện với cô cũng chú ý:
“Ừm, cái gì?”
Cố An hít sâu một :
“Không gì.”
Thanh Âm cũng để ý, nhưng khi đến nắm tay, Thanh Âm vẫn quyết định thẳng:
“Chúng bây giờ là quan hệ gì?”
Cố An nuốt nước miếng, chút căng thẳng, trong đầu nảy một trăm cách , là đối tượng nam nữ, nhưng dường như vẫn sự đồng ý của cô, là bạn bè, đối tác hợp tác, lỡ như cô thấy đủ trang trọng thì , dù đây cũng là một gã lưu manh đầu đường xó chợ...
Dường như dù trả lời thế nào, cô cũng sẽ vui.