Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:20:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng Đồng thực sự quá mệt mỏi, cuối cùng cũng đến một nơi mà bé cảm thấy an , bé ngáp một cái, ngoan ngoãn :

 

“Vâng ạ, bà nội về nhanh nhanh nhé."

 

Thanh Âm nhớ những phát hiện lúc tắm cho bé, lòng trĩu nặng, lời nào.

 

Đừng đến những vết bầm tím khắp , vết thương mới chồng vết thương cũ, ngay cả chỗ gáy lẽ vết bớt thì cũng nhẫn tâm khoét một miếng da.

 

Chỗ nốt ruồi ở đuôi mắt cũng một vết lõm hình tam giác, như thể vật cứng nào đó đ-ập mất một miếng thịt.

 

Hai vợ chồng thật sự con !

 

Đối với một đứa trẻ hai ba tuổi mà chúng thể tay độc ác như !

 

Thật dám tưởng tượng đứa trẻ còn chịu đựng những sự hành hạ tàn độc nào khác.

 

Trong nguyên tác, chị em nhà họ Liễu tìm thấy bé thật sự là công đức vô lượng, vô hình chung một việc đại thiện.

 

“Con cảm ơn bà nội, con cũng giày nhựa xanh !"

 

Thời đại , một bé trai thực sự thể cưỡng sức hấp dẫn của một đôi giày nhựa xanh.

 

Vừa mới xỏ , bé lập tức vững, như một chú mèo con đầu giày , ngay cả việc bước chân nào cũng , lúc thì kiểu chân vòng kiềng, lúc thì kiểu khép gối, Thanh Âm thấy buồn thấy xót xa.

 

Gia đình họ Trần đều là hùng, sự đóng góp của chuyên gia Trần và vợ cho ngành công nghiệp nặng của đất nước là điều cần bàn cãi, ngay cả cha của đứa trẻ cũng là phi công hùng.

 

Lẽ một tuổi thơ khỏe mạnh hạnh phúc, bọn buôn đáng ghét, , là bọn đặc vụ bắt cóc bấy nhiêu năm.

 

Một đứa trẻ vốn dĩ lo cái ăn cái mặc, giờ đây chỉ vì một đôi giày nhựa xanh đơn giản mà vui mừng đến thế.

 

Đang suy nghĩ thì trong viện bỗng vang lên một hồi xôn xao náo nhiệt.

 

Cư dân ở đây đều là công nhân của Thép Thư Thành, thấy những vị lãnh đạo đầu mà bình thường chỉ thể thấy từ xa trong đêm hội liên hoan bước viện, tất cả đều dậy, gọi “Thư ký", gọi “Giám đốc", căng thẳng hưng phấn.

 

“Nhà bác sĩ Thanh nhỏ là ở viện ?"

 

Cố An phía dẫn đường, theo là hai mặc áo blouse trắng dìu một cụ già đeo kính gọng đen, vội vã tới.

 

Thanh Âm thấy tiếng động ở phía , hít một thật sâu.

 

Cô đương nhiên phối hợp với nhà máy, bèn bế đứa trẻ lên, đợi ở cửa.

 

Người bước đầu tiên là Cố An, ngay đó là cụ già .

 

Cụ già chằm chằm cái đầu trọc nhỏ trong lòng cô, bước thấp bước cao tiến tới:

 

“Đồng Đồng?"

 

Đồng Đồng ngẩng đầu, thấy cụ cũng chút sợ hãi, nhưng nhanh, dường như tìm thấy một chút ấn tượng trong ký ức xa xăm, bé nghiêng đầu, tò mò quan sát cụ.

 

Vốn dĩ đường tới, chuyên gia Trần vẫn đang tự trấn an , với bản chắc là cháu , lẽ chỉ là trùng hợp thôi.

 

Trước đây cũng từng vài mừng hụt như , bà nhà cứ tìm thấy đứa nhỏ là, phàm cứ độ tuổi xấp xỉ, đều chạy nhận .

 

Thất vọng nhiều , họ cũng dần chai sạn.

 

thấy đứa trẻ, chuyên gia Trần thực sự tìm đúng !

 

Đôi mắt giống hệt con trai ông , cháu nội ông thì còn là ai nữa?

 

vết bớt và nốt ruồi thì thấy .

 

Thanh Âm khẽ hắng giọng:

 

“Đứa bé mấy năm qua luôn hai đó mang theo, địa điểm hoạt động chủ yếu là tỉnh Thạch Lan, vết thương."

 

Quả nhiên, chuyên gia Trần kỹ, thực sự thấy một vùng da nhăn nheo ở chỗ vốn dĩ vết bớt.

 

Chỗ đó ít khi va chạm, rõ ràng là do con gây ...

 

Ông già nước mắt lã chã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-118.html.]

 

“Là , là hại cháu ."

 

Một nhóm lãnh đạo vội vàng tiến tới an ủi, cố gắng đ-ánh lạc hướng chú ý của ông, sợ ông quá đau buồn mà sinh bệnh.

 

May , chuyên gia Trần đau buồn một lúc bắt đầu với đứa trẻ:

 

“Đồng Đồng, mấy năm qua, con chịu khổ ..."

 

Ông bế đứa trẻ, nhưng cho, cứ ôm c.h.ặ.t lấy cổ Thanh Âm, khuôn mặt nhỏ còn né tránh sang một bên.

 

“Đồng Đồng, con còn nhớ ông ?

 

Ông là ông nội của con đây."

 

Đồng Đồng thấy đông như thì sợ hãi, nhưng giọng của cụ dường như chút quen thuộc.

 

Suy cho cùng, tuy ông nội trực tiếp nuôi nấng bé, nhưng hầu như cuối tuần nào ông cũng đến khu chung cư quân thăm họ, ngày lễ Tết cha còn đưa bé đến nhà ông nội ăn cơm.

 

Mỗi chủ nhật là lúc náo nhiệt nhất, ông bà nội bưng chén , sofa báo, cha món ngon trong bếp.

 

Còn bé thì giống như một chú sóc nhỏ mập mạp, chập chững từ phòng khách bếp, từ bếp phòng khách, thỉnh thoảng còn kéo theo một cái chổi, hoặc lôi theo một cọng cần tây, một cây hành đại hành.

 

Mỗi khi bé kéo thứ gì , ông bà nội đều nhiệt tình vỗ tay khen ngợi:

 

“Đồng Đồng của chúng giỏi quá".

 

Những hình ảnh là ký ức vui vẻ nhất của bé, tuy thể nhớ , nhưng — cụ già chút quen thuộc đấy.

 

Cậu bé vội vàng Thanh Âm như cầu cứu.

 

“Đây là ông nội của Đồng Đồng, ông nội mấy năm qua vẫn luôn tìm con, nhưng vì ốm nên mãi tìm thấy Đồng Đồng, nhưng ông nhớ Đồng Đồng đấy."

 

“Vậy còn cha con?

 

Sao họ đến tìm con ạ?"

 

Mọi im lặng.

 

Giải thích chuyện sinh ly t.ử biệt với một đứa trẻ bốn tuổi thoát khỏi hang cọp, ai thể mở lời.

 

Cuối cùng vẫn là Thanh Âm phá vỡ bầu khí im lặng, chút công tác tâm lý cho chuyên gia Trần:

 

“Sức khỏe đứa trẻ lắm, tinh thần cũng..."

 

, chuyên gia Trần cũng thể hình dung .

 

Nước mắt thấm ướt khuôn mặt già nua như vỏ hạt óc ch.ó của ông.

 

Cố An bước lên một bước, khẽ :

 

“Vết bớt và nốt ruồi còn nữa, sở dĩ thể khẳng định là Đồng Đồng là vì ông ngoại của đứa trẻ từng với những xung quanh rằng, của đứa trẻ dị ứng với tỏi, bé cũng di truyền đặc tính ."

 

Còn về tướng mạo, diện mạo của trẻ con vốn dĩ đổi theo tuổi tác, lưu lạc vất vả, màu da, sẹo và thần thái đều giống nữa.

 

Chuyên gia Trần bùi ngùi:

 

“Trước đây bận công việc quá, cũng chú ý đến chuyện ."

 

, đứa trẻ đều ở cùng cha tại khu chung cư quân, lúc nhỏ bảo mẫu, ông thực sự từng trực tiếp chăm sóc cháu mấy ngày.

 

May , vẫn còn cơ hội để bù đắp.

 

Chuyên gia Trần đầu tiên cúi thật sâu Thanh Âm:

 

“Cảm ơn cháu, đồng chí nhỏ, cháu tên là Thanh Âm ?

 

Là vợ của Tiểu Cố."

 

“Vâng ạ, ông cần khách sáo , chuyện đổi bất cứ Thép Thư Thành nào lương tri cũng sẽ như ."

 

 

Loading...