Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:20:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quả nhiên, bánh dầu của nhà ăn quốc doanh ngoài giòn trong mềm, thơm ngọt.

 

Cắn một miếng, Thanh Âm mãn nguyện đến mức híp cả mắt , thầm nghĩ cuối tuần cũng nhờ Cố rán mấy cái để ăn, trẻ con hàng xóm chắc chắn sẽ thèm đến phát .”

 

Nghĩ đến trẻ con, ánh mắt cô vô tình lướt qua gia đình ba , phát hiện từ lúc nào sắc mặt đứa trẻ trở nên tái nhợt, cổ họng chuyển động liên tục.

 

Không !

 

Thanh Âm đang định nhắc nhở hai vợ chồng, nhưng đáng tiếc còn kịp nữa.

 

Chỉ thấy một tiếng “oẹ", thức ăn đứa bé ăn đều nôn sạch ngoài... còn nôn đầy bàn.

 

Ngay lập tức, những xung quanh đều nhảy tránh xa.

 

Nhân viên phục vụ đang thu tiền quầy, thấy động tĩnh đầu cũng cau mày:

 

“Nhanh lên chứ, phụ gì mà ngây thế, lau sạch bàn !

 

Các thế thì khách khác mà ăn cơm nữa?"

 

đấy, con cái sức khỏe thì đừng mang đến nhà ăn, bẩn thế mà các cũng dọn dẹp một chút."

 

“Thật xui xẻo, mãi mới tiệm một bữa gặp loại , mất cả hứng ăn uống."

 

Mọi mồm năm miệng mười chỉ trích hai họ, phụ nữ vội vàng mượn giẻ lau, đàn ông thì tìm chổi lau nhà.

 

Bình thường cha gặp tình huống , phản ứng đầu tiên nên là xem con chỗ nào thoải mái , nhưng hai vợ chồng bận rộn dọn dẹp tàn cuộc.

 

Nói họ thật thà thì cũng đúng, nhưng chút hợp lẽ thường.

 

Thanh Âm về phía bé, thấy bé yếu ớt tựa tường, sắc mặt vô cùng tái nhợt.

 

Đôi mắt còn đen trắng rõ ràng, linh động xoay chuyển, giờ đây cũng trở nên đỏ ngầu...

 

Đây là sung huyết!

 

Nhìn kỹ hơn, sống mũi đứa trẻ ẩn hiện sắc xanh, Thanh Âm vội vàng đặt bánh dầu xuống:

 

“Đồng hương, con của hai dị ứng ?"

 

Hai vợ chồng ngẩn :

 

“Dị ứng là cái gì?"

 

Thanh Âm kịp giải thích, vội vàng đặt tay lên động mạch của đứa trẻ, tay lật mí mắt bé lên xem, bảo bé há miệng để kiểm tra niêm mạc miệng và cổ họng.

 

“Niêm mạc sung huyết, hô hấp dồn dập, buồn nôn và nôn mửa."

 

Hai vợ chồng :

 

“Vậy ?"

 

Thanh Âm dùng dư quang chú ý đến họ.

 

Cha bình thường lúc nên tìm bác sĩ, đưa con đến bệnh viện, chứ hỏi một trẻ tuổi xa lạ xem .

 

Trong chớp mắt, cô bỗng nhiên một dự đoán táo bạo — đứa trẻ lẽ con của họ, hai vợ chồng là kẻ buôn !

 

Hay lắm, sống hai kiếp cuối cùng cũng để cô gặp bọn buôn !

 

Đảo mắt một vòng, cô nhân lúc ai chú ý khẽ ấn một chỗ đứa bé, chỉ thấy đứa bé bỗng nhiên “oẹ oẹ" nôn thốc nôn tháo, đúng thì cũng nôn, chỉ là nôn khan.

 

trong mắt chuyện thì đây chính là bệnh tình trở nặng:

 

“Mau đưa đến bệnh viện , bệnh viện khu ở ngay phía kìa."

 

Mao Hiểu Bình lập tức lấy thẻ công tác từ trong túi :

 

là y tá, đến khoa của chúng ."

 

Một nam thanh niên khác đang xem vội vàng bế xốc đứa bé lên chạy thẳng về hướng bệnh viện.

 

“Anh chị mau lên , cứu quan trọng hơn."

 

Thanh Âm “ bụng" nhắc nhở hai vợ chồng, thuận tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay phụ nữ.

 

Hừ, chạy ?

 

Không đời nào!

 

Không chỉ đưa đứa trẻ đến nơi an mà còn giữ chân bọn buôn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-113.html.]

Hai vợ chồng , nếu còn từ chối bệnh viện thì sẽ lộ sơ hở, hơn nữa “con trai" bế , họ thể đuổi theo?

 

Một nhóm vội vã chạy đến khu nội trú khoa nội, Mao Hiểu Bình gọi bác sĩ Vương đến, đặt đứa trẻ lên giường để kiểm tra.

 

Hai vợ chồng cũng xa, cứ túc trực bên giường bệnh, vẻ lo lắng.

 

Thanh Âm một đặc điểm là mắt tinh.

 

Lúc phụ nữ cúi lau mồ hôi cho đứa bé, cô thấp thoáng thấy trong ng-ực bà dường như giấu thứ gì đó.

 

Mùa , hầu hết buổi trưa chỉ mặc áo sơ mi, nhưng bà khác thường khoác thêm một chiếc áo khoác chần bông.

 

Áo khoác rộng rãi dày dặn, dễ giấu đồ.

 

Nhân lúc hỗn loạn, Thanh Âm giả vờ vô ý chạm nhẹ bụng phụ nữ, cảm giác cứng, hơn nữa còn tay cầm...

 

Đây rõ ràng là s-úng!

 

Trong lòng Thanh Âm hoảng loạn vô cùng, nhưng mặt vẫn tỏ điềm nhiên như chuyện gì.

 

Thấy phụ nữ chú ý, cô vội kéo kéo Mao Hiểu Bình, lặng lẽ lùi cửa phòng bệnh.

 

“Thế nhé, canh chừng ở đây, thế ..."

 

Mao Hiểu Bình tuy thắc mắc nhưng cũng theo:

 

“Được, mau lo việc của ."

 

Sợ cô sự thật sẽ lộ sơ hở đ-ánh động đối phương, Thanh Âm với cô chuyện nghi ngờ họ là bọn buôn s-úng, tự vội vàng chạy đến văn phòng để gọi điện báo cảnh sát.

 

ngặt nỗi đúng lúc mấu chốt thì hỏng việc, máy điện thoại hôm nay đều hỏng hết, ngay cả tòa nhà ngoại khoa cũng hỏng.

 

Muốn gọi điện chạy đến bưu điện đối diện bệnh viện.

 

thể bỏ mặc bạn và bao nhiêu vô tội khác trong hiểm cảnh để chạy một , bèn vội vã túm lấy một nam sinh cùng lớp:

 

“Giúp một việc, gọi điện báo cảnh sát ."

 

“Gọi điện chậm lắm, là chúng hét to lên gọi đến giúp nhé?"

 

“Không ."

 

Vạn nhất bọn chúng liều ch-ết nhảy tường.

 

Bao nhiêu bệnh nhân sức trói gà ở đây, nếu bọn chúng phát điên thì tất cả đều là con tin và lá chắn sống.

 

Kiếp Thanh Âm xem phim cảnh sát hình sự, phim điệp chiến ít, cô lúc giữ chân đối phương chờ chuyên nghiệp đến cứu viện mới là sáng suốt nhất.

 

Vì y thuật cao minh, tính cách lanh lẹ giúp đỡ , Thanh Âm thời gian trong đám thực tập sinh thấp thoáng phong thái của một “đàn chị".

 

Nam sinh tin tưởng lời cô tuyệt đối, vắt chân lên cổ chạy ngoài.

 

Thanh Âm nhanh ch.óng suy nghĩ trong đầu xem để kéo dài thời gian, cô trực tiếp cầm lấy mấy tờ đơn thông báo:

 

“Chị ơi, phiền chị theo để ký tên một chút."

 

Người phụ nữ và chồng :

 

“Ký cái gì?

 

Cứ ở đây ."

 

Thanh Âm vẻ mặt thản nhiên:

 

“Được thôi, chị , trong quá trình cấp cứu thể xảy rủi ro ngạt thở, sốc, còn ..."

 

Cô cố ý hạ giọng thấp, phụ nữ trong môi trường ồn ào rõ:

 

“Cô y tá nhỏ, cô cái gì cơ?"

 

Thanh Âm lí nhí vài tiếng như muỗi kêu.

 

“Cô y tá gì thế, rõ!"

 

Thanh Âm tỏ vẻ bất lực:

 

“Thế , để nhà ở trông nom, chị theo sang văn phòng.

 

Tình hình đứa bé nguy hiểm, đừng để đến lúc xảy chuyện gì bảo thông báo rủi ro cho chị."

 

Người phụ nữ đầu hiệu với chồng một cái, bấy giờ mới theo cô đến văn phòng.

 

 

Loading...