Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:20:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Về phần y tá Dương, ư?
Xin nhé, phòng nhân sự xong tất cả các thủ tục .
Việc hai đổi vị trí là chuyện đóng đinh cột .
Có giỏi thì tìm giám đốc bí thư , nhưng giám đốc và bí thư cũng chuyện cô tự ý bỏ việc ngay mặt bao nhiêu bệnh nhân và nhân viên trong giờ việc .
Đang rầu rĩ vì cơ hội để chỉnh đốn lũ con em công nhân đây, nhà họ Dương mặt cũng vô dụng thôi.”
Muốn loạn ư?
Không cửa , bên trạm y tế chính là ban bảo vệ, chỉ cần hú một tiếng là xuống ngay.
Sau mấy ngày dằn vặt, ngược phía phân xưởng đóng gói cũng đ-âm đơn kiện cô .
Cuối cùng cô chỉ thể ngậm bồ hòn ngọt sự điều phối của nhiều bên mà lủi thủi ở phân xưởng.
Lương thì đổi nhiều nhưng cường độ công việc quá lớn, thời gian việc quá dài, môi trường cũng là một trời một vực.
Đừng là còn lẻn ngoài, đến thời gian vệ sinh còn chẳng .
Động tác chậm một chút là đồng nghiệp ở khâu khâu phàn nàn.
Y tá Dương thực sự hối hận đến xanh ruột .
Ngược qua chuyện , trong nhà máy đều tiểu đại phu Thanh cũng chẳng là quả hồng mềm gì, ai nắm thóp cô thì đều suy nghĩ cho kỹ.
Mấy ngày tiếp theo Thanh Âm vẫn tiếp tục quan sát động thái của Liễu Hồng Mai, phát hiện bà thường xuyên chạy qua bên phòng khám nhi.
mỗi đều ở lâu, đại khái mỗi ngày mười mấy phút là về.
Nhìn vẻ mặt thì vẻ chẳng thu hoạch gì.
“Cậu gì thế, ăn cơm thôi."
Lại đến giờ tan , Mao Hiểu Bình sang gọi ăn.
Thanh Âm đành theo cô bạn rời khỏi khoa.
Ngày nào cũng ăn ở nhà ăn cô cũng ngán :
“Hôm nay chúng sang tiệm cơm quốc doanh đối diện đổi món , tớ mời."
Mao Hiểu Bình vui vẻ nhận lời, hai nắm tay đến đối diện bệnh viện.
Vừa quán một bác đầu bếp gọi giật :
“Vợ An t.ử đấy ?"
“Bác sư bá, là cháu đây ạ."
Hóa là vị sư bá đến giúp Cố lấy tiền, ngày ăn thịt cừu Thanh Âm cũng gặp qua.
“Đến ăn cơm ?
Thế thì đừng xếp hàng nữa, hai đứa vòng cửa mà ."
Bác đầu bếp dùng khăn lau mồ hôi, trực tiếp vung tay một cái.
Thanh Âm đúng lúc lỡ việc của bác , cũng ngại cửa chen ngang.
vị sư bá chẳng hề thấy phiền hà chút nào:
“Nhanh lên , hai đứa cứ tìm một chỗ mà .
Ăn gì nào?
Hôm nay bò kho và mì cà chua trứng nhé."
Thanh Âm thấy mì là nấu trực tiếp trong nồi, đồ xào kèm đều sẵn hết , trụng mì chỉ mất hai phút thôi, cũng tính là lỡ việc quá lâu nên cũng từ chối nữa, kéo Mao Hiểu Bình xuống.
“Bác ơi, cháu lấy mì bò kho ạ, mì hai lạng.
Thanh Âm lấy mì cà chua trứng nhé, ba lạng đúng ?"
Thanh Âm gào cổ lên đáp lời.
Cả quán cơm cũng là , thực sự là quá ồn ào.
Mì cà chua trứng tuy thịt nhưng chua chua ngọt ngọt ăn miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-112.html.]
Nhân viên phục vụ thấy hai cô quen bác đầu bếp nên còn tặng cho hai cô một đĩa dưa muối và hai củ tỏi lớn.
Thanh Âm chỉ khi xào nấu mới cho tỏi để điều vị thôi chứ ăn tỏi sống trực tiếp thì cứ thấy cay nồng, vội vàng đẩy hết sang cho Mao Hiểu Bình:
“Cậu ăn , tớ thích ăn đồ sống."
Mao Hiểu Bình vốn dĩ cũng đang rục rịch thử, nhưng nghĩ đến công việc tiếp theo:
“Chiều tớ còn truyền dịch cho bệnh nhân nữa, thôi bỏ , kẻo ngộp thở mất."
Thanh Âm bật .
Lúc cô bỗng nhiên phát hiện ở một cái bàn gần cửa nhà ăn cách đó xa, một gia đình ba đang .
Đôi vợ chồng ngoài bốn mươi tuổi, dáng vẻ thật thà sương gió, rõ ràng là thường xuyên việc đồng áng.
Đứa trẻ thì mới ba bốn tuổi, làn da vàng đen rõ ràng là do thiếu dinh dưỡng lâu ngày, nhưng đôi mắt to, mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt vô cùng thanh tú, trái ngược hẳn với sự bình thường của cha .
“Đứa bé trông quá, khéo chọn hết ưu điểm của bố mà lớn lên đấy."
Rõ ràng Mao Hiểu Bình cũng chú ý tới.
Thanh Âm thuận theo lời cô bạn, theo bản năng đôi vợ chồng để tìm xem “ưu điểm" của bọn họ.
chẳng hiểu tìm mãi thấy.
Dù thì mũi của cả hai đều tẹt hếch, môi đều mỏng, đều là mắt một mí, ngay cả dáng mặt cũng chẳng giống.
Cậu bé vẫn lẳng lặng ăn vài sợi mì ít ỏi mà lớn gắp cho, xì xụp xì xụp như thể đó là món mỹ vị nhân gian .
Thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt của Thanh Âm, bé còn nở nụ với đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, trông đúng kiểu một bé ấm áp.
Dường như nhận sự quan sát của hai , phụ nữ ngẩng đầu lên, rụt rè hai một cái nở nụ chất phác, còn gì đó với đàn ông đối diện.
Người đàn ông cũng ngẩng đầu lên, gật đầu chào hai một cách thật thà.
Động tác cứng nhắc, vẻ mặt mộc mạc mang theo chút lấy lòng, qua chính là những nông dân thành phố đỗi bình thường.
Mao Hiểu Bình nhanh ch.óng dời tầm mắt , sang chuyện khác.
Trong lòng Thanh Âm lờ mờ cảm thấy chỗ nào đó đúng, nhưng rõ là chỗ nào.
Từng trải qua chuyện của Lưu Gia Mẫn nên cô chẳng tin đời thực sự nào thật thà đáng tin đến ...
Một khi thật thà quá mức thì ắt hẳn là nghi vấn.
Thế là cô đổi phương thức, miệng thì vẫn hưởng ứng lời của cô bạn nhưng ánh mắt âm thầm quan sát.
Chỉ thấy đôi vợ chồng đang nhanh ch.óng và thuần thục bóc vỏ tỏi, bóc xong liền tống ngay miệng.
Chỉ cần tiếng nhai giòn rụm đó thôi là Thanh Âm thể hình dung mùi vị nồng nặc đến nhường nào .
Người tỉnh Thạch Lan thích ăn tỏi, chuyện chẳng gì lạ cả, vì chính bản cô cũng khá thích, chỉ là thích ăn tỏi sống thôi, còn xào nấu thì thể thiếu.
điều kỳ lạ là đứa bé dường như ghét mùi tỏi, cứ luôn né tránh cái thở mà đôi vợ chồng phả .
Đôi vợ chồng gì, bé đều nghiêng đầu .
Về thậm chí còn bịt mũi bịt miệng , đàn ông mắng cho vài câu bé mới miễn cưỡng buông tay nhưng cái mũi vẫn nhăn tít như cái bánh bao.
Thanh Âm thầm nghĩ cái nhà cũng thật là, con cái thích thì cứ tôn trọng nó một chút thì .
“Làm phiền hai cô em quá, đứa trẻ cứ vẽ chuyện, Thạch Lan chúng gì ai ăn tỏi chứ?"
Thanh Âm và cô bạn từ cửa nên gần bàn của họ, lời đều rõ mồn một.
“Không gì ạ, trẻ con mà."
“ với nhà cưới hơn mười năm mới m-ụn con đấy, chiều quá đ-âm hư, nếu gì hai cô đừng để bụng nhé."
“Không gì ạ."
Thanh Âm chỗ khác, bắt đầu nghĩ xem chiều nay đến khoa thì gì.
Hai bệnh nhân truyền xong nước , cũng chẳng cần xử lý gì đặc biệt cả, là hỏi xem bác sĩ Đào thể cho thủ tục xuất viện , dù vẫn còn nhiều vì giường bệnh căng thẳng mà viện cơ mà.
Đang nghĩ ngợi thì mì cũng sắp ăn xong , Mao Hiểu Bình gọi thêm hai cái bánh dầu.
Bánh dầu ở đây còn gọi là dầu hương, bột mì trộn với đường trắng, nặn thành hình cái bánh thả chảo dầu mè chiên đến khi vàng ruộm thì vớt , dầu vẫn còn chảy ròng ròng, thơm đến mức ứa nước miếng.
Bát mì lúc nãy coi như ăn trắng .