Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:20:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Rõ ràng là cô sai sót trong công việc, mà cô còn cãi với , cô giỏi thật đấy!"

 

Lâm Lị tức đến mức giọng run cả lên.

 

chẳng qua chỉ quên gói riêng thôi mà, chuyện gì to tát , bà cứ thế mà lôi thôi với ."

 

“Đại phu Thanh , cái phụ phiến gói riêng là vì cần sắc , bởi vì nó độc tính."

 

“Chỉ cô là giỏi, chỉ cô là thôi, cô giỏi thì cô tự mà bốc thu-ốc !"

 

Bệnh nhân là một bà cụ ngoài sáu mươi tuổi phong thấp chân, chọc cho tức đến mức khó thở, chỉ tay nên lời.

 

Thanh Âm đỡ lấy bà cụ, kẻo xảy chuyện gì :

 

“Bà ơi, bà xuống nghỉ một lát ạ."

 

Rồi sang y tá Dương:

 

“Lần chú ý một chút là , đừng nữa."

 

Ai ngờ y tá Dương những ơn mà còn trực tiếp chất vấn:

 

“Cô mới mấy ngày mà dám như thế?

 

Cô đừng quên, nếu thì cái hiệu thu-ốc trung y của cô còn lâu mới mở nhé!"

 

Thanh Âm như :

 

“Ồ, ?"

 

Y tá Dương nắm thóp việc hiện tại cô nhiều bệnh nhân, mà bốc thu-ốc thì chỉ nên cũng tỏ vẻ cứng rắn:

 

“Không tin thì cứ chờ mà xem!"

 

Nói xong liền cởi áo blouse trắng , nghênh ngang bỏ .

 

Những khác:

 

“..."

 

Lâm Lị chỉ lưng cô , “cô cô cô" nửa ngày trời vẫn nên lời.

 

Cuối cùng chỉ thể chỉ bóng lưng cô mà nhảy dựng lên:

 

“Hôm nay cô mà dám thì đừng nữa."

 

“Không về thì về, xem các tìm ai đến bốc thu-ốc."

 

“Đi thật ?"

 

Chị Trương thò đầu , chép miệng.

 

“Cô , trạm y tế chúng lấy ai bốc thu-ốc trung y đây?"

 

Chị Lý cũng còn tâm trí xem náo nhiệt nữa, bởi vì chuyện liên quan đến vận hành của bộ phận bọn họ.

 

Thanh Âm nhiều bệnh nhân như , hiệu thu-ốc trung y khó khăn lắm mới triển khai mà vì thế mà đóng cửa thì chẳng một tháng nay phí công vô ích ?

 

Muốn nắm thóp cô ?

 

Thanh Âm Lâm Lị đang tức đến mức đau ng-ực, bỗng nhiên thản nhiên hỏi:

 

“Chủ nhiệm, đối với loại nhân viên coi thường kỷ luật tổ chức, năm bảy lượt tự ý bỏ việc, nhiều đùn đẩy công việc, ý thức phục vụ, nhiều xảy mâu thuẫn với bệnh nhân mà chịu hối cải, suýt chút nữa gây lầm lớn như thế , chúng thể báo cáo với phòng nhân sự để điều cô ?"

 

Những bệnh nhân khác thấy cũng đồng thanh phụ họa, đều chịu đựng y tá Dương quá lâu .

 

Lâm Lị khựng một lát:

 

“Được thì , nhưng cô thì trạm y tế chúng thực sự chẳng còn ai bốc thu-ốc nữa."

 

Hiện tại mỗi đều công việc riêng của , thiếu một thì công việc trôi chảy ?

 

Khổ nỗi bọn họ vẫn lấy trung y là chính, thể rời xa hiệu thu-ốc trung y.

 

“Không , chúng điều một từ phân xưởng sang."

 

“Điều ai?"

 

“Bạch Tuyết Mai."

 

Mọi ngẩn , thì đương nhiên là nhớ , nhưng...

 

“Cô từng học y mà."

 

“Y tá Dương cũng học y .

 

Người nỗ lực thì dẫu dân chuyên nghiệp cũng sẽ nỗ lực đuổi kịp thôi."

 

Thanh Âm nghĩ đến vẻ mặt rầu rĩ của Bạch Tuyết Mai hôm dã ngoại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-111.html.]

cũng chẳng ở văn phòng nhà máy lâu, chi bằng trực tiếp đòi từ phòng nhân sự.

 

Cái hố mà y tá Dương để cứ để cô lấp .

 

Chỉ điều tiếc là cầm tay chỉ việc dạy y tá Dương nhận mặt thu-ốc, học thuộc tên thu-ốc, từ những ghi nhớ tên thu-ốc đơn giản nhất đến những điều kiêng kỵ khi phối ngũ, phương pháp sắc và uống thu-ốc đặc biệt.

 

Tất cả đều tốn nhiều tâm huyết.

 

Vốn dĩ cứ tưởng bồi dưỡng một đồng nghiệp thì công việc sẽ thuận lợi hơn, ai ngờ những kẻ thiên sinh là giống thể nuôi dạy nổi.

 

Bạch Tuyết Mai là bạn của , Thanh Âm bất luận là vì công vì tư đều để cô chiếm lấy cái vị trí .

 

Lâm Lị do dự giây lát cũng cho y tá Dương một bài học, lập tức lên phòng nhân sự ngay.

 

Trưởng phòng Liêu thực chút khó xử, dù nhà y tá Dương ở nhà máy thép cũng coi như là chút gốc rễ.

 

Gạch tên cô khỏi trạm y tế, điều một nữ công nhân sang thế vị trí của cô , thường bảo đ-ánh đ-ánh mặt, cái là vả cho mặt sưng như đầu heo còn gì...

 

“Được , ông khó xử, sẽ tìm phó giám đốc Lưu.

 

Phó giám đốc Lưu đúng lúc đang phụ trách công việc của trạm y tế chúng , tin chắc ông nhất định sẽ..."

 

“Ơ kìa đợi , bảo là ."

 

Trưởng phòng Liêu thực sự đau đầu.

 

Ai mà chẳng phó giám đốc Lưu hiện tại coi trọng trạm y tế đến mức nào, đặc biệt là vị đại phu nhỏ Thanh Âm ở trong đó.

 

Hành vi của y tá Dương vốn dĩ phù hợp với quy định của nhà máy, điều chuyển khỏi vị trí cũ cũng là nhẹ .

 

Nếu ông giải quyết, phó giám đốc Lưu hỏi nguyên nhân thì ông trả lời ?

 

“Được , chúng cứ chuyển hồ sơ của Bạch Tuyết Mai xuống bộ phận các bà .

 

Còn y tá Dương thì trực tiếp xuống phân xưởng đóng gói nhé?"

 

Lâm Lị nhận lời hứa chắc chắn, chẳng buồn ông làu bàu thêm nữa.

 

Y tá Dương cũng , chỉ cần đừng trạm y tế là .

 

Bà trực tiếp sang văn phòng nhà máy gọi Bạch Tuyết Mai.

 

Thế là, Bạch Tuyết Mai với vẻ mặt ngơ ngác dẫn đến bộ phận dưỡng lão nổi tiếng nhất nhà máy——

 

May mắn , những tài liệu tay mà Thanh Âm dùng để dạy y tá Dương vẫn còn đó.

 

Cô đưa một bản cho Bạch Tuyết Mai, bảo cô bắt đầu từ việc nhận mặt thu-ốc và học thuộc tên thu-ốc , nhận bốc.

 

Mỗi bốc xong sẽ tự kiểm tra một lượt, xác nhận sai sót mới giao cho bệnh nhân.

 

Bạch Tuyết Mai cũng cô thất vọng, cô khiêm tốn hiếu học, chỗ nào , chắc chắn đều bao giờ tự ý quyết định.

 

Dẫu bận rộn đến mấy cũng chạy sang phòng khám tìm Thanh Âm hỏi cho rõ.

 

Đồng thời tính tình cô dịu dàng, năng nhỏ nhẹ, đối với bệnh nhân cũng vô cùng khách sáo, miệng cứ gọi “ông bà chú bác" ngớt.

 

Ai mà chẳng thấy mát lòng mát cơ chứ?

 

Chẳng mấy chốc đều yêu quý vị y tá bốc thu-ốc mới .

 

Phía phòng nhân sự tìm hiểu thêm nhiều phương diện, phó giám đốc Lưu trực tiếp chốt hạ, thì chuyển hồ sơ sang đó luôn.

 

Sau đồng chí Bạch Tuyết Mai cứ căn cứ theo thâm niên ở phân xưởng mà nhận lương cùng cấp ở trạm y tế, thuộc diện điều động ngang hàng.

 

Sau nếu thi lấy chứng chỉ y tá thì còn thể tăng lương thêm một chút nữa.

 

Còn y tá Dương việc ở trạm y tế mười năm mà vẫn thi lấy chứng chỉ y tá, vốn dĩ cứ tưởng thể nắm thóp Thanh Âm và Lâm Lị, thậm chí còn nghĩ sẵn xem nếu bọn họ đến mời thì còn đưa thêm chút yêu cầu gì nữa.

 

Kết quả nhận thông báo của phòng nhân sự, bảo nếu còn đến phân xưởng đóng gói trình diện thì phân xưởng sẽ trả cô về phòng nhân sự chờ sắp xếp công việc khác đấy, bởi vì phân xưởng tính cô nghỉ việc lý do ba ngày !

 

Y tá Dương chỉ thấy như sét đ-ánh ngang tai.

 

Nói là thể nắm thóp Thanh Âm cơ mà?

 

Nói là cô duy nhất ở trạm y tế bốc thu-ốc cơ mà?

 

Nói là cô thể việc ở bộ phận dưỡng lão cả đời cơ mà?

 

Sao bỗng dưng xuống phân xưởng đóng gói bẩn là việc chân tay thế ?

 

Thanh Âm cái đồ nữ ma đầu , cô còn là hả?!

 

Sau khi tống khứ y tá Dương , bầu khí ở trạm y tế trở nên trong lành hẳn.

 

Mọi ai nấy đều việc của , lúc rảnh rỗi thì buôn chuyện, lúc bận rộn thì đấy.

 

Cuộc sống nhỏ bé đừng hỏi là thoải mái đến nhường nào.

 

Ngay cả Lâm Lị cũng thở ngắn than dài cảm thán rằng nếu sớm loại bỏ một con sâu rầu nồi canh mà thể sạch bầu khí ở trạm y tế như thế thì bà nên từ sớm .

 

 

Loading...