Đệ Nhất Danh Y Thập Niên 70 - Chương 102
Cập nhật lúc: 2026-02-23 11:20:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có cách gì chứ, cái nên thử chúng đều thử hết , Chlorpromazine dùng liều lớn như mà còn cầm .”
Mọi im lặng.
“Hết cách thì chúng càng nên chuyển viện, vạn nhất xảy chuyện gì thì trách nhiệm của chúng nữa.”
Liễu Hồng Mai là kiên quyết theo phái chuyển viện, chủ nhiệm Vương còn mấy năm nữa là nghỉ hưu , đến lúc đó chủ nhiệm chính chắc chắn là chị , nếu bà cụ ch-ết ở khoa của họ, mà còn ch-ết vì bệnh viêm túi mật đơn giản như , nhà chắc chắn sẽ loạn, đến lúc đó dọn dẹp bãi chiến trường chẳng là chị ?
Cho nên, gì thì cũng chuyển viện, thậm chí—— “Đã bảo đưa thông báo bệnh nguy cho họ , chuyện chuyển viện cũng , chỉ là nhà vẻ lắm.”
Cũng chủ nhiệm Diêu cứu , mà là sợ đường xảy chuyện gì kịp cấp cứu, ở phòng bệnh ít nhất còn thể truyền dịch, tình hình gì cấp cứu cũng thuận tiện.
“Công tác tư tưởng cho nhà, là chủ nhiệm đích mặt ?”
Chủ nhiệm Vương cãi vã đến đau đầu, bây giờ ông công tác tư tưởng, vạn nhất thực sự xảy chuyện trong lúc vận chuyển, ông chẳng là tội nhân ?
so với danh tiếng của và bãi chiến trường dọn dẹp , đây là một mạng , đây mới là điều quan trọng nhất.
“Bất kể chuyển viện tiếp tục cấp cứu điều trị, giữ mạng mới là quan trọng nhất.”
Liễu Hồng Mai bỗng nảy một ý, “Chủ nhiệm , ý của ngài là, vẫn còn cách điều trị?
Vậy thì đừng giấu giếm nữa, mau cho chúng với .”
“Ai bảo là hết cách?”
Câu thốt , đều đang tìm chuyện, vì giọng quá đỗi xa lạ, còn khàn, giống như mấy năm dùng đến dây thanh quản .
“Đừng tìm nữa, ông đây đấy.”
Ở góc trong cùng, Đào Anh Tài đang vẻ lười nhác.
Liễu Hồng Mai “phì” một tiếng , “Ôi chao, hóa là bác sĩ Đào lớn của khoa chúng , ngài cao kiến gì đây?”
Trong khoa , ai mà ghét tên nát r-ượu chứ, chẳng việc gì mà hưởng lương thưởng trung bình của , đúng là con đ*a bám tất cả , kẻ hút m-áu!
“Sinh viên thực tập của chẳng , tai bà điếc ?”
Đào Anh Tài cũng chẳng .
Liễu Hồng Mai đỏ mặt, “Anh!”
“Anh cái gì mà , nếu điếc thì mau nghỉ hưu , đỡ vướng mắt ông đây.”
Khuôn mặt Liễu Hồng Mai tức đến tái mét như gan lợn, hận thể đ-ánh ch-ết tên nát r-ượu , nhưng chị là chị cả Hồng Mai hiền lành dễ mến nhất trong khoa...
Chị dứt khoát chuyển hỏa lực, “Chính là cái gì mà lợi tiểu sinh viên thực tập của ?
Được thôi, thì cho dùng thu-ốc lợi tiểu , trái xem xem, danh sư nào dạy cao đồ như .”
Lúc , chị cũng chẳng thèm giả vờ thiết với Thanh Âm nữa.
Trong mắt những thường thức, đây chính là bùa đòi mạng của Diêm Vương, đến lúc đó xảy chuyện liên quan đến chị , dù bao nhiêu thể chứng chị cực lực phản đối, chỉ là phản đối vô hiệu thôi.
Ngược là Đào Anh Tài, sinh viên thực tập do chính ông dẫn dắt ch-ết , cái nồi chắc chắn cũng là ông gánh...
Đang nghĩ ngợi, chủ nhiệm Vương đ-ập bàn một cái:
“Đủ , đều ít thôi.”
“Cứ theo lời Tiểu Tần , mau ch.óng sắp xếp thu-ốc lợi tiểu.”
Mọi , ai tiếp lời, dù vũng nước đục ai cũng lội, thậm chí trong biên bản nghị quyết cuộc họp, họ đều sẽ ký tên, kiên quyết ký.
“Chờ một chút.”
Thanh Âm giơ tay, “Chủ nhiệm em thể vài câu ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/de-nhat-danh-y-thap-nien-70/chuong-102.html.]
Chủ nhiệm Vương gật đầu.
“Kiến nghị của em tuy là lợi tiểu, nhưng dùng thu-ốc lợi tiểu Tây y, mà là Đông y.”
“Cái gì?
Còn Đông y nữa?!”
“Bệnh nhân vốn bệnh nguy , một đống thu-ốc Đông y lộn xộn của cô xuống, chức năng gan thận đều hỏng bét hết ?”
“ thế, uống nhiều thu-ốc như e cứu mạng, mà là đòi mạng!”
Thanh Âm cao giọng, kiêu ngạo siểm nịnh, từng chữ rõ ràng:
“Chính là Đông y, em chỉ dùng chín vị thu-ốc.”
“Chín vị thu-ốc, tuy nhỏ hơn đơn thu-ốc thông thường, nhưng với tình hình hiện tại của bệnh nhân, e là cũng chịu nổi ...”
Đào Anh Tài lười nhác, chế giễu :
“Đến lúc , cứu mạng là quan trọng nhất, còn quản chức năng gan thận, mạng còn thì cần chức năng gan thận thế gì, để hiến tạng ?”
Mọi nghẹn lời, về phía chủ nhiệm Vương.
Trọng tâm của chủ nhiệm Vương ở lời của Thanh Âm, ông thử, “Em xem, là chín vị nào.”
“Sài hồ, Hoàng cầm, Thược d.ư.ợ.c, Cam thảo...
Chỉ thực, Mang tiêu.”
Vị chủ nhiệm Vương ở giữa vốn thấy gì, đều là điều trị gan dày hòa hợp, nhưng đến vị áp ch.ót, “Mang tiêu?”
“Vâng, chính là dùng Mang tiêu.”
Chủ nhiệm Vương trầm ngâm, khác với những thuần Tây y khác, nền tảng Đông y của ông vẫn còn, “Mang tiêu là vị thu-ốc tả nhiệt thông tiện, dùng bệnh nhân liệu quá nguy hiểm ?”
Mang tiêu là một vị thu-ốc mạnh, nhiều bác sĩ dám tùy tiện dùng, chỉ những bệnh nhân mười mấy ngày đại tiện mới dám dùng một chút.
tình hình của bà cụ Diêu... giống như một tòa thành đổ nát, tường thành sắp đổ , nếu còn dùng lực tấn công mạnh, thì chỉ trong phút chốc là thành mất tan thôi.
Điều khiến ông càng hiểu nổi là—— “Đã là lợi tiểu, tại dùng Thạch vi, Biển súc, Cù mạch những vị thu-ốc hiệu quả lợi tiểu thông lâm hơn, mà dùng Mang tiêu thông đại tiện ?”
“ thế, rõ ràng là lợi tiểu, biến thành thông đại tiện ?”
“Tiểu tiện và đại tiện giống .”
“Lúc khác lúc khác, nếu là buổi trưa dùng thì chỉ cần trực tiếp lợi tiểu, giữa chừng trì hoãn mấy tiếng đồng hồ, dùng qua các loại thu-ốc khác, lợi tiểu tiện còn tác dụng nữa.”
Thanh Âm khách khí chỉ .
Bao gồm cả chủ nhiệm Vương, sắc mặt đều chút tự nhiên—— chỉ thiếu nước chỉ trán họ mà chính là họ lỡ bệnh tình.
Cái cô thực tập sinh , , đôi thầy trò , cái miệng cứ như tẩm thạch tín .
Thanh Âm cũng lãng phí thời gian, tiếp tục trọng điểm:
“Vừa em hỏi qua nhà bệnh nhân, bà cụ từ khi tiêu chảy vài ngày, đại tiện một tuần .”
“Bệnh nhân mấy ngày nay đều ăn uống t.ử tế, đại tiện cũng là bình thường.”
Liễu Hồng Mai mang khuôn mặt tái mét phản bác.
“Ăn cực ít, còn kèm theo nôn mửa, nếu đại tiện mới là lạ.”
“ thế, trong bụng bao nhiêu phân cũ thì cũng ngoài sạch từ mấy ngày , thể còn đại tiện ?”