Không tại , cảm thấy về dễ hơn ngoài.
Sau nghĩ , lẽ vì ít tránh tuần tra hơn.
đó là chuyện .
Thúy Thúy ở cung Vân Hà chờ đến phát điên, thấy về như nhặt bảo vật, nàng nức nở ôm kể chuyện ly biệt.
Từ Thịnh cho nàng cơ hội.
Hắn kéo phòng, đẩy lên giường, lao cởi áo .
Thúy Thúy theo đều ngây .
Thật lòng mà , cũng ngây .
Nếu chuyện còn lý trí, thì nghĩ mua xuân d.ư.ợ.c .
Vì :
“Mau cởi, thị vệ nhận sắp .”
C.h.ế.t tiệt!
Ta quên mất chuyện .
Ta cởi nhanh hơn cả Từ Thịnh.
Khi gần cởi đến lớp áo cuối cùng, Thúy Thúy mới hồn, lao đến giữ tay , hét lên.
“Nương nương , đây là trong cung mà”.
Ồ, hóa ở trong cung thì .
Không ngờ ngươi là như , Thúy Thúy...
Ta đúng là nhầm ngươi .
Ta yên tâm giao việc cho Từ Thịnh, vì khi còn lau cả đế giày cho .
Ta quấn chăn, chân trần nhảy xuống giường, túm lấy thiếu niên định rời .
“Ngươi thật cho , ngươi bỏ một dạo lầu xanh ?”
Từ Thịnh ngờ đuổi theo chỉ để hỏi điều , ngẩn một lúc mới phản ứng.
“Không, đừng nghĩ bậy.”
Ta tỏ giống từng trải, nghiêm túc giáo huấn .
“Người trẻ, huyết khí cường thịnh, tìm cô nương là chuyện bình thường, nhưng nhớ dẫn theo để mở mang tầm mắt nhé.”
Đi dạo thanh lâu thú vị thế mà gọi , thật là nghĩa khí, khinh thường .
Từ Thịnh nhíu mày, phản bác ba .
“Ai với đến nơi đó? Đã là mà hiểu .”
Ta gian xảo đưa tay chạm môi , giơ ngón tay mặt lắc lắc.
“Không ngờ đấy, Tiểu Từ, chiến cuộc dữ dội, son môi vẫn còn , cô nương đó trông thế nào?”
Từ Thịnh lùi hai bước, tai đỏ bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-vao-lanh-cung/chuong-14.html.]
“Đừng nghĩ bậy... Được , dạo thanh lâu, nào?”
Ta tươi, tiến gần khoác vai .
“Không cả, dẫn chơi cùng nhé.”
Từ Thịnh hất tay , ánh mắt lạnh lùng.
“Ngươi là nữ nhân, đến nơi đó gì?”
Ta còn gì , nữ chính xuyên , nữ cải trang nam, dạo thanh lâu, tiêu tiền như nước chuộc hoa khôi đầu bảng chứ gì nữa.
Đã một năm , hai việc kinh điển vẫn .
Vì , trả lời Từ Thịnh đanh thép.
“Ta chuộc hoa khôi, chứng minh cho thấy thiếu tiền!”
Có lẽ Từ Thịnh lý do trong sáng của cho choáng váng, tranh luận với nữa, khi leo tường còn trượt chân ba .
Ta buồn.
Nam chính nhà khác thể vì nữ chính mà giữ trong sạch, nam chính nhà thì một cùng cô gái khác dạo lễ hội, một nửa đường bỏ thanh lâu.
Ta trùm chăn, uể oải về, mới nhận đến kỳ kinh nguyệt, giường loang lổ m.á.u, gió lạnh thổi, bụng cũng đau dần.
Ít nó còn đợi đến khi về, kỳ kinh lời hơn đàn ông nhiều.
Thúy Thúy lấy tro thảo mộc than thở lo lắng cho , sợ hãi may mà khi thị vệ đến thăm, nếu nàng giải thích thế nào.
Ta xếp bằng giường, Thúy Thúy ôm chăn bẩn định mai giặt, kịp ngoài tiếng cửa cung Vân Hà kêu rầm một tiếng.
Nếu nhầm, chắc cửa đá văng .
Trương Cố Dương bước nhanh , mặt đen như nước sắp nhỏ xuống.
“Nương nương, thần cần một lời giải thích hợp lý từ ngài.”
Ồ, còn tự xưng là thần với .
Ta truy cứu việc ngươi giấu hẹn hò với cô gái khác, mà ngươi còn dám đòi giải thích?
Dù việc sai, cũng thể cúi đầu.
Khai Từ Thịnh thì dễ, nhưng ai mang đồ cho nữa thì ?
“Đại nhân bày dáng vẻ thị vệ với , nghĩ cũng đúng, chỉ là một Hoàng hậu thất sủng, giờ là thứ dân, đáng đại nhân một tiếng nương nương.”
“Từ nay về , đại nhân nên cắt đứt quan hệ với , tránh liên lụy đến con đường quan của đại nhân.”
Ta câu cũng cảm thấy gì nhiều, dù thời Hoàng hậu vinh quang cũng hưởng, đối với cũng gì lên voi xuống ch.ó, vì từ khi đến đây gì.
với Thúy Thúy thì khác.
Nàng là hầu cận cận nhất của nguyên , trưởng cung nữ trong cung Hoàng hậu, đó là vị trí truyền kỳ trong giới cung nữ, giờ theo việc, nghĩ cũng thấy buồn.
Vì , khi xong, kịp rút khăn lau mắt, thì Thúy Thúy ôm chăn rống lên.
“Tiểu thư khổ mệnh của , thật là khổ sở mà.”
Ta: ...
Ai thì hiểu là đang than khổ, còn tưởng sắp c.h.ế.t.