Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 72: Ngoại Truyện 8 - Hẹn Ước Kiếp Sau, Tình Yêu Vĩnh Cửu
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dương đ.á.n.h thức bởi một hồi chuông điện thoại, giấc mộng cắt ngang, cô ngẩng đầu, bất mãn nhíu mày. Tiểu Đoàn T.ử thấy tiếng chuông, sợ phiền ngủ nên từ trong phòng lao như bay, chạy đến máy điện thoại, kịp rõ nhấc máy. Vài giây , liền thấy giọng nãi thanh nãi khí của bé: “Cảm ơn ạ, cháu cần .”
Cúp điện thoại xong, bé sang với Tô Dương đầy bất đắc dĩ: “Là tiếp thị bán nhà ạ.” Cậu thường xuyên nhận những cuộc gọi như , ba dạy cách trả lời .
Tô Dương con trai, ý thức dần . Cô cúi đầu xuống, bản thảo vẽ tay mặt gối nhăn nhúm. Vừa cô đang vẽ ý tưởng cho phim quảng cáo dòng R729, vẽ một nửa thì ngủ quên, còn mơ thấy một giấc mơ về thời thanh xuân của và Tưởng Bách Xuyên. Anh cõng cô dạo phố, bàn chuyện nhân sinh.
Tiểu Đoàn T.ử bưng một ly nước ấm tới: “Mẫu hậu đại nhân, mời dùng .”
Tô Dương dậy, phát hiện một chiếc chăn mỏng, cần đoán cũng là Tiểu Đoàn T.ử đắp cho . Cô xoa xoa cổ, nhận lấy ly nước: “Lui .”
Tiểu Đoàn T.ử định về phòng chơi game thì Tô Dương gọi : “Tưởng Dễ Sơ, ba con ?”
“Ba đến công ty ạ, bảo là sẽ về sớm thôi.”
Tô Dương gật đầu, uống một ngụm nước đưa ly cho bé: “Nước nóng con ạ.” Tiểu Đoàn T.ử bếp pha thêm chút nước lọc cho cô.
Tô Dương vỗ vỗ chân , hiệu cho bé xuống. Cô hỏi: “Nghe mấy hôm con tình cảm giày vò, giờ giải quyết thế nào ?”
Tiểu Đoàn T.ử tựa đùi Tô Dương, tay chống cằm, vui vẻ : “Con hòa hảo với bạn gái ạ, đàn ông thì mới nới cũ.”
Tô Dương nhịn , “phụt” một tiếng phun cả nước . Tiểu Đoàn T.ử rút khăn giấy lau miệng cho cô, nhịn mà càm ràm: “Mẹ đúng là giống hệt Tiểu Kẹo, còn chảy cả nước miếng nữa!”
Tô Dương vẫn nhịn , xoa đầu nựng má con trai, cuối cùng hôn một cái lên mặt bé. Tiểu Đoàn T.ử lộ vẻ mặt bất lực: “...” Làm đàn ông thật khó, ở nhà trẻ dỗ bạn gái, về nhà còn dỗ .
Tưởng Bách Xuyên tối nay tham gia một bữa tiệc đột xuất, về đến nhà thì khuya. Tiểu Đoàn T.ử và Tiểu Kẹo ngủ say, Tô Dương vẫn ngủ, cô đang sofa phòng khách tiếp tục vẽ bản thảo. Bản vẽ tay giống như một bộ phim dài tập, cảnh tượng đều đang tái hiện trong đầu cô.
Tưởng Bách Xuyên mở cửa, Tô Dương thấy tiếng động liền bật dậy khỏi sofa. “Sao em ở phòng khách?”
“Vì như thế em thể thấy ngay lập tức mà.”
Tưởng Bách Xuyên mỉm , treo áo khoác lên, nới lỏng mấy cúc áo sơ mi. “Chiều nay em ngủ đến mấy giờ?” Lúc công ty thấy cô đang ngủ say nên nỡ đ.á.n.h thức.
“Hơn bốn giờ ạ.” Nếu tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức, chắc cô còn ngủ thêm lúc nữa.
Cô dang rộng hai tay, Tưởng Bách Xuyên cúi xuống ôm lấy cô: “Anh tắm , tối nay uống chút rượu.”
Tô Dương rúc cổ ngửi ngửi: “Em thích mùi .” Mùi cồn nhàn nhạt hòa lẫn với thở mát lạnh và chút mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng.
Tưởng Bách Xuyên nâng cằm cô lên hôn xuống, vị rượu đầu lưỡi tràn khoang miệng cô. Rời khỏi môi , cô vẫn ôm c.h.ặ.t cổ : “Chiều nay em mơ đấy.”
“Mơ thấy gì?” Anh tựa trán trán cô, khẽ cọ ch.óp mũi.
“Em mơ thấy lúc em đút kem cho ăn , cái đầu tiên ở công viên , em mơ thấy cảnh đó.” Trước khi ngủ cô cứ mải suy nghĩ về ý tưởng “ học cách quan sát, thế giới bỗng trở nên tươi ”, nhiều hình ảnh cô lấy tư liệu từ những đoạn video mười mấy năm . Mà những video đó cái buổi chiều đầu họ đút kem cho , nghĩ nhiều quá nên ngay cả trong mơ cũng thấy những hình ảnh đó.
Tưởng Bách Xuyên c.ắ.n nhẹ mũi cô: “Tô Dương, giờ mới phát hiện , hồi em hư thật đấy.”
Tô Dương : “Em hư chỗ nào?”
“Ngày nào cũng đào hố cho nhảy, mà nào cũng đào rõ nhiều.” Bao nhiêu năm qua, rơi cái hố của cô chẳng bao giờ bò nữa. Một câu tùy tiện của cô đối với cũng là một cái hố. Cô bảo chỉ cần ở bên thì cũng , còn nguyện vọng duy nhất là gả cho , cùng hết cuộc đời. Việc nhất là vợ , của con . Những lời đó đều ghi nhớ cả.
Tưởng Bách Xuyên khom lưng, chút mệt mỏi nên xuống, bế cô đặt lên đùi . Tô Dương hỏi : “Vậy giờ em bắc thang cho , lên ?”
“Không lên , lên rơi cái hố khác em đào cho xem.”
Tô Dương khúc khích, hôn lên yết hầu : “Giờ em ăn kem.”
“Đang mùa đông, ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-72-ngoai-truyen-8-hen-uoc-kiep-sau-tinh-yeu-vinh-cuu.html.]
“Muốn ăn cơ.”
“Không .”
“Anh đút cho em ăn.”
“... Vậy để xuống lầu mua.”
Tô Dương mặc thêm áo cùng xuống. Đêm đông khuya khoắt, đường phố chẳng mấy bóng . Một cơn gió lạnh thổi qua, Tô Dương rụt cổ , nhịn mà rúc sâu lòng Tưởng Bách Xuyên. Tưởng Bách Xuyên cởi cúc áo gió, bọc cô trong lòng . Tô Dương ôm lấy eo , ngước đầu lên: “Thế khó lắm .”
“Vậy thì chậm một chút.”
Khóe miệng Tô Dương cong lên, đôi mắt lấp lánh ý . Họ phối hợp khá ăn ý, cô lùi một bước tiến một bước. Đã nhiều năm họ cùng dạo phố sến súa thế đêm khuya, kể từ khi con, phần lớn tâm trí và thời gian đều dành cho hai đứa nhỏ.
Tưởng Bách Xuyên nhắc đến tên con gái: “Chiều nay ba gọi điện cho , bảo đổi tên cho Tiểu Kẹo.” Ba bảo đặt tên cho con gái quá tùy tiện, trách nhiệm.
Tô Dương: “Vậy đổi ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Không đổi, thấy mà.” Anh hỏi ý kiến Tô Dương, cô bảo: “Em cũng thích cái tên Tưởng Khê .” Rồi cô hỏi: “Vậy thế nào với ba?”
Tưởng Bách Xuyên: “Anh bảo đang định đổi cả tên khai sinh cho Tiểu Đoàn T.ử nữa.”
Tô Dương Tưởng Bách Xuyên khi "đốp chát" với ba thì chẳng bao giờ nể nang, cô tò mò hỏi: “Anh bảo định đổi tên Tưởng Dễ Sơ thành gì?”
“Đổi thành Tưởng Đại Hải.”
Tô Dương ngất: “Ba mà thấy chắc tăng huyết áp mất.”
Tưởng Bách Xuyên: “Có Tiểu Kẹo trấn giữ , tăng nổi .” Tiểu Kẹo chính là cục cưng của ba Tưởng, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, dù nước ngoài cũng gọi điện mỗi ngày, còn gọi video để mặt cháu.
Mua kem về đến nhà là 12 giờ rưỡi sáng. Tưởng Bách Xuyên tắm , khi ngoài liền đút kem cho Tô Dương ăn. Hai đút cho bằng miệng, mới ăn một lát chẳng còn tâm trí mà ăn kem nữa, cả hai kéo lên lầu, phòng ngủ quấn lấy . Từ cửa phòng ngủ hôn mãi đến tận giường. Quần áo trút bỏ, Tưởng Bách Xuyên vùi đầu n.g.ự.c cô, mơn trớn khiêu khích. Anh bảo: “Kem ngon bằng em.”
“...” Tô Dương nhịn mà rên khẽ một tiếng. Rất nhanh đó, cơ thể cô trở nên ướt át, khi Tưởng Bách Xuyên tiến , hai chân cô quấn c.h.ặ.t lấy eo . Cơ thể va chạm mạnh mẽ với cô, ánh mắt chuyên chú của thu trọn tầm mắt cô, hai cứ thế lặng lẽ quấn quýt bằng ánh . Không ai lời nào, cảm giác sâu đậm đến tận xương tủy, hệt như đầu tiên của họ .
Sáng hôm , Tô Dương thức dậy thấy đau lưng mỏi gối, thầm cảm thán năm tháng chẳng tha cho một ai. Tưởng Bách Xuyên , bảo sẽ chú ý hơn. Anh kéo cô dậy, mặc quần áo cho cô. Tô Dương giằng lấy quần áo: “Để em tự mặc, xem Tiểu Đoàn T.ử với Tiểu Kẹo .”
Tưởng Bách Xuyên bảo: “Hai đứa dậy cả , Tiểu Đoàn T.ử đang dạy Tiểu Kẹo tập đấy.” Anh lấy quần áo từ tay cô mặc cho cô.
Tô Dương vòng tay ôm cổ , lười biếng hỏi: “Dạy Tiểu Kẹo gì thế ?”
“Dạy Tiểu Kẹo gọi ba đấy.” Cái đồ ngốc nhỏ , ngoài gọi với bà nội thì chẳng gọi gì khác.
Tiểu Kẹo gọi ba là lúc một tuổi hai tháng, đúng đầu hè. Hôm đó ở bên nhà ba Tưởng chơi cuối tuần, Tiểu Kẹo cứ quanh sofa tự chơi một , vui vẻ lắm. Tưởng Bách Xuyên cầm bình sữa tới, bên trong là nước dưa hấu ép. “Bảo bối đây, đến chỗ ba uống nước dưa hấu nào.” Tưởng Bách Xuyên xổm xuống cách đó xa. Tiểu Kẹo mới lâu, vung vẩy hai tay, hưng phấn lắc lư về phía . Đến gần liền nhào lòng Tưởng Bách Xuyên, miệng bập bẹ: “Ba... ba...”
Tưởng Bách Xuyên ngẩn , khi phản ứng liền ôm chầm lấy Tiểu Kẹo hôn lấy hôn để, cuối cùng c.ắ.n nhẹ má con bé: “Đồ lương tâm.” Mãi mới chịu gọi ba.
Ăn tối xong, Tưởng Bách Xuyên và Tô Dương đưa Tiểu Đoàn T.ử và Tiểu Kẹo sân chơi. Hai đứa nhỏ đang chơi bóng bãi cỏ. Tô Dương xích đu, Tưởng Bách Xuyên tựa khung gỗ, nhẹ nhàng đẩy cho cô. Anh cô, trầm tư một lát : “Đồng Đồng, mùa xuân năm chúng tổ chức đám cưới nhé.” Con cái lớn, thể phù dâu phù rể nhí cho họ , vẫn còn nợ cô một đám cưới chính thức.
Tô Dương nghiêng đầu một lúc: “Em thể lùi đám cưới ?”
Tưởng Bách Xuyên gật đầu, hỏi: “Em khi nào tổ chức?”
Tô Dương im lặng hồi lâu mới : “Để dành nợ sang kiếp ? Kiếp đến tìm em nhé.” Cô từng một câu: Nếu nợ , gặp gỡ? Vì , nếu đời nợ cô, thì kiếp nhất định họ sẽ gặp .
Lần , Tưởng Bách Xuyên im lặng còn lâu hơn cả cô. Mãi , định mỉm với cô nhưng nổi, cuối cùng chỉ gật đầu thật mạnh. Họ tiếp tục chủ đề đó nữa, tầm mắt thu hút bởi tiếng trong trẻo như chuông bạc của Tiểu Đoàn T.ử và Tiểu Kẹo. Hai đứa nhỏ đang lăn lộn bãi cỏ tranh quả bóng cao su, dứt.
Tưởng Bách Xuyên thu hồi tầm mắt, hỏi Tô Dương: “Có chơi xích đu tiếp ?”
Tô Dương mỉm gật đầu. Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng đẩy xích đu. Gió đầu hè hây hẩy thổi tới, những lọn tóc xõa vai Tô Dương khẽ bay bay. Tưởng Bách Xuyên chợt nhớ tới tin nhắn cô gửi cho nhiều năm về : [Trời bay một chút mây, đất thổi một chút gió, gió nhẹ gợi làn tóc, dạy nhớ .]