Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 70: Ngoại Truyện 6 - Thanh Xuân Rực Rỡ Và Sự Xuất Hiện Của "kẻ Phá Đám"

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Tô Dương lên cấp hai, trường học cách nhà xa, thời gian đường tốn ít, đặc biệt là những ngày mưa dầm thì cực kỳ bất tiện. Ba Tô bèn thuê một căn hộ nhỏ gần trường để ở cùng cô. Việc thuê nhà khiến Lục Duật Thành và Cố Hằng vui mừng nhất, vì đường về nhà của họ ngang qua khu tiểu khu Tô Dương ở, thế là ba đứa thể cùng đạp xe về.

Lên cấp hai, lớp phân chia , Cố Hằng và Tô Dương tình cờ cùng lớp 3, còn Lục Duật Thành ở lớp 1. Tối về nhà, liền tìm ba Lục, bảo vẫn học cùng lớp với Tô Dương và Cố Hằng. Ba Lục đồng ý, hỏi: “Vẫn cùng như hồi tiểu học ?” Lục Duật Thành gật đầu, trong lòng thầm ước thể cùng bàn với Tô Dương, nhưng dám , chỉ cần ở cùng lớp là thấy mãn nguyện lắm .

Ăn cơm xong, Lục Duật Thành về phòng . Lúc Lục mới bất mãn với ba Lục: “Sao ông cứ chiều hư thằng bé thế? Nó lên trời là ông cho lên trời, xuống đất là ông cho xuống đất ?”

Ba Lục bảo: “Ba đứa chúng nó từ nhỏ quấn quýt bên , ngay cả cuối tuần lễ tết cũng rời, thiếu đứa nào là cứ như mất hồn . Chúng nó học cùng thì cứ để chúng nó học cùng, chuyện gì !” Ông tháo kính xuống, xoa xoa giữa mày, “ chẳng yêu cầu gì cao xa với con cái, nhất thiết thành rồng thành phượng, chỉ cần thành , cách , thêm vài bạn thiết như nhà, đời chắc chắn sẽ đến nỗi nào.” Mẹ Lục cũng thêm gì nữa.

Hôm , Lục Duật Thành liền điều từ lớp 1 sang lớp 3. Anh cùng Cố Hằng, còn Tô Dương cùng một bạn nữ cao ráo ở ngay phía họ. Cố Hằng lưng Tô Dương, còn Lục Duật Thành bạn nữ . Trong giờ chơi, thừa lúc Cố Hằng vệ sinh, Lục Duật Thành liền tráo đổi sách vở và cặp sách của hai , ngay lưng Tô Dương... Cố Hằng thấy liền đá cho mấy cái, nhưng Lục Duật Thành tâm trạng đang nên cứ huýt sáo vang trời, mặc kệ ánh mắt lạnh lùng của Cố Hằng.

Gần hết giờ học buổi sáng, Lục Duật Thành dùng ngón tay mấy chữ lên lưng Tô Dương, hỏi cô: Trưa nay ăn món gì? Tô Dương cảm nhận chữ , liền bắt đầu vẽ lên giấy nháp, vài phút cô đưa một tờ giấy cho Lục Duật Thành từ gầm bàn. Trên đó vẽ bông cải xanh và cá. Tiếng chuông tan học vang lên, giáo viên còn kịp giải tán, Lục Duật Thành lẻn cửa chạy biến...

Bao nhiêu năm qua, chỉ cần ăn trưa ở căng tin trường, Lục Duật Thành và Cố Hằng luôn là những chạy mua cơm ngay khi tan học. Tô Dương thì cứ thong thả tới căng tin, lúc đó họ lấy cơm xong, canh cũng múc sẵn, chỉ chờ cô đến ăn cùng. Tô Dương rửa tay xong xuống. Cố Hằng hỏi cô: “Vẫn canh cá trộn cơm ?” Tô Dương gật đầu, hỏi : “Canh cá mặn ?” Cố Hằng múc một thìa canh cá rưới lên cơm cho cô: “Không mặn , Lục Duật Thành nếm thử .”

Lúc bạn cùng lớp ngang qua, họ chào hỏi , bạn đó tò mò hỏi: “Các quen từ ?” Thấy sáng cùng , chiều về cùng nên bạn thắc mắc. Lục Duật Thành bảo: “ thế, lớn lên cùng mà.” Anh chỉ Tô Dương: “Đây là em họ tớ, ba tớ nhờ giáo viên điều tớ sang lớp 3 là để em trông chừng tớ học hành đấy.” Bạn học mới vỡ lẽ. Sau đó cả trường đều ba đứa là em họ hàng, nên thấy họ thiết quá mức cũng chẳng ai để ý nữa.

Dịp Tết Dương lịch, trường tổ chức biểu diễn văn nghệ, Tô Dương chọn múa, bài múa là "Vùng Sông Nước Trong Mơ". Ngày nào tan học cô cũng đến phòng tập để tập luyện. Lục Duật Thành và Cố Hằng đợi lầu, họ tò mò lên xem cô múa thế nào, kết quả mới ghé mắt cửa sổ cô giáo dạy múa đuổi . họ vẫn kịp thấy Tô Dương ở vị trí trung tâm, còn đắc ý nháy mắt với họ.

Một tiếng rưỡi , Tô Dương tập xong. Cô đeo cặp sách, tung tăng nhảy chân sáo từ bậc thềm xuống. Lục Duật Thành gọi: “Cậu nhanh lên !” Tô Dương vẫn mải nhảy bậc thềm: “Tới đây, tới đây.” Lục Duật Thành như ảo thuật, lấy từ trong lòng một ly sữa nóng, cắm ống hút đưa cho cô: “Cậu mà đây là tớ uống hết đấy!” Tô Dương thấy sữa liền hớn hở chạy tới. Cố Hằng đang xe đạp, một chân chống đất, chìa tay : “Đưa cặp đây tớ cầm cho.” Tô Dương tháo cặp đưa cho , nhận lấy sữa từ Lục Duật Thành. Cô hút mấy ngụm, vị sữa ấm áp ngọt ngào lan tỏa khắp trái tim. Cô khẽ c.ắ.n ống hút, hỏi: “Hôm nay tớ xe ai?”

Dạo tập múa nên cô ngại mệt đạp xe, nhờ xe của hai , sáng sớm họ cũng đợi cô ở cổng tiểu khu. Lục Duật Thành vỗ vỗ yên : “Bên !” Anh và Cố Hằng phân chia rõ ràng, mỗi chở một ngày, nhưng tuyệt đối cho cô . Mỗi chở cô, họ đều vẻ ghét bỏ, chê cô nặng thì cũng bảo cô lười. Thực trong lòng thì sướng rơn.

“Ngồi vững nhé!”

“Vâng.” Miệng cô vẫn còn đang nhai trân châu.

Hai chiếc xe đạp băng qua những con đường nhỏ trong sân trường, thỉnh thoảng vang lên tiếng chuông kính coong thanh thúy. Tô Dương hai tay ôm ly sữa, hai chân ngừng đung đưa, hỏi họ: “Biết hôm nay tụi tớ múa nền nhạc gì ?”

“Biết.” Hai đồng thanh. Thực họ chẳng gì cả, chỉ là cô hát thôi.

Tô Dương ha hả, bảo: “Nếu thì tớ hát một cho các , xem tớ hát ca sĩ hát nhé.”

Lục Duật Thành hỏi: “Đồng Đồng, tại tớ mua sữa cho ?”

Tô Dương: “Vì .”

Lục Duật Thành: “Là để chặn cái miệng đấy.”

Tô Dương ngặt nghẽo, nhưng vẫn cứ hát: “Thiếu niên lả lướt bên bờ, chờ đợi suốt một đời, tại thể để em cô dâu như mong đợi...”

Cố Hằng thực sự chịu nổi cái tông giọng lạc tận sang New York của cô, bèn lên tiếng ngăn cản: “Đồng Đồng, nghỉ ngơi một lát !”

“Tớ mệt!” Nói xong cô hát tiếp: “Tương tư nhàn nhạt đều lên mặt... Nước mắt chảy dài má, bao nhiêu lời , giờ vẫn thốt ...”

Lục Duật Thành cũng hết chịu nổi: “Tô Dương, mà hát nữa là tớ chở về đấy.”

Tô Dương lớn, nhưng chẳng gì ngăn nổi tâm hồn yêu ca hát của cô: “Em dùng cả đời để tìm kiếm một mái ấm, đêm nay ở phương nào... Hạnh phúc xa vời trong mộng, nó đang ở ngay bên cạnh em...”

Trời tối hẳn, ánh đèn đường ấm áp soi sáng con đường về nhà. Đã từng họ ngỡ rằng con đường thể mãi đến địa lão thiên hoang, cho đến khi Tưởng Bách Xuyên xuất hiện, đảo lộn tất cả... Tô Dương từng nghĩ thể chia rẽ ba họ, kể cả thời gian cái c.h.ế.t, nhưng ngờ Tưởng Bách Xuyên còn lợi hại hơn cả thời gian và cái c.h.ế.t, xuất hiện khiến ba họ xa cách .

Từ học kỳ 2 năm lớp 10, họ bắt đầu xa lánh cô, suốt ngày kiếm chuyện dỗi cô. Cô đều nhịn hết, vì lý do họ đưa yêu sớm, sẽ ảnh hưởng đến học tập. Cô sợ họ mách ba nên đành im lặng chịu đựng. Cuối năm lớp 10, đến lúc chọn khối Văn khối Tự nhiên để phân lớp năm lớp 11. Môn Vật lý và Hóa học của cô kém kinh khủng, điểm hai môn cộng còn đủ điểm trung bình. ... môn Lịch sử và Chính trị của cô cũng tệ hại chẳng kém. Người thì thiên lệch môn môn , còn cô thì chẳng lệch tí nào, môn nào cũng kém như .

Chiều nay quyết định chọn khối , trưa tan học cô ăn cơm mà khán đài sân vận động . Cô gọi điện cho Tưởng Bách Xuyên, vẫn đang tăng ca.

“Đồng Đồng, thế em? Sao ăn cơm?”

Nghe thấy giọng quen thuộc, mắt Tô Dương bỗng đỏ hoe, cô : “Tưởng Bách Xuyên, em cảm thấy đang ngã rẽ cuộc đời, m.ô.n.g lung quá.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-70-ngoai-truyen-6-thanh-xuan-ruc-ro-va-su-xuat-hien-cua-ke-pha-dam.html.]

Tưởng Bách Xuyên buông chuột, khép laptop , mỉm : “Vậy thì đừng tiếp nữa, đầu phía xem.”

Tô Dương lấy tay che trán, ngước mặt trời ch.ói chang, cô dời mắt thở dài: “ mà... đời chuyện đầu chứ!”

Tưởng Bách Xuyên bảo: “Có ở phía em mà.”

Mắt Tô Dương nóng lên, giọng cũng khàn : “Tưởng Bách Xuyên, em nghĩ kỹ , là em chọn khối Tự nhiên nhé, thấy ?”

Tưởng Bách Xuyên hỏi : “Chọn khối Tự nhiên thì cần học thuộc lòng đúng ?”

Tô Dương im lặng, dù môn nào cũng kém, chi bằng chọn cái khối như "thiên thư" , lúc thi thì đoán mò trắc nghiệm, còn tự luận thì bỏ qua. Không giống khối Văn, nếu câu hỏi tự luận mà chữ nào thì trông kỳ.

Tưởng Bách Xuyên khựng một chút : “Vậy thì chọn khối Tự nhiên.”

Tô Dương: “Nếu em đỗ đại học thì ?”

Tưởng Bách Xuyên: “Chọn khối Văn thì em cũng chắc gì đỗ.”

Tô Dương nhịn hét lên: “Tưởng Bách Xuyên!”

Tưởng Bách Xuyên : “Được , đừng giận nữa, chọn gì thì chọn cái đó.”

Im lặng vài giây, Tô Dương nhỏ giọng gọi: “Tưởng Bách Xuyên.”

“Ơi?”

Tô Dương mím môi, tay nắm c.h.ặ.t điện thoại. Mãi một lúc cô mới thốt một câu: “Tưởng Bách Xuyên, em nhớ .”

Tay Tưởng Bách Xuyên khựng , cũng nhớ cô. Anh thấp giọng : “Thi cử cho , thi xong là thể gặp .”

Chiều hôm đó, Lục Duật Thành và Cố Hằng thấy Tưởng Bách Xuyên ở cổng trường, đây là thứ tư họ thấy . Lần đầu tiên, Tô Dương giới thiệu với họ, dù là đầu gặp mặt nhưng khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g. Lần thứ hai, họ hẹn đ.á.n.h , nhưng Tưởng Bách Xuyên bảo về New York việc gấp, nếu thương sẽ gặp khách hàng, lỡ việc đại sự, nên dời lịch. Nhiều năm nhớ vụ hẹn đ.á.n.h đó, đúng là dở dở , lẽ đó là chuyện buồn và ấu trĩ nhất trong thời thanh xuân của họ. thế mới uổng phí một thời niên thiếu rực rỡ. Lần thứ ba chính là lúc đ.á.n.h thật. Thực tại nhất định đ.á.n.h một trận, chính họ cũng rõ, chỉ là trong lòng thấy thoải mái. Tưởng Bách Xuyên cũng chẳng thoải mái gì, cũng ngờ cướp mất cô gái nhỏ mà khác nâng niu trong lòng bàn tay bao nhiêu năm. trong thế giới của , cái gì cũng thể nhường, duy chỉ tình yêu là thể. Sau trận đ.á.n.h đó, khi cả ba vật bãi cỏ vì mệt, nút thắt trong lòng cứ thế chôn vùi, cần gỡ mà cũng chẳng gỡ nổi.

Lục Duật Thành thấy Tưởng Bách Xuyên và Tô Dương xong liền dừng xe, dựng chân chống với Cố Hằng: “Đưa bài tập hè của cho tớ.” Môn nào cũng , là đề thi mô phỏng. Cố Hằng hiểu chuyện gì: “Giờ lấy gì? Đã chữ nào mà chép.” Lục Duật Thành bảo: “Cứ đưa hết đây cho tớ.” Cố Hằng sang phía Tưởng Bách Xuyên, đại khái đoán Lục Duật Thành định gì, bèn phối hợp đưa hết cho . Lục Duật Thành cũng lấy xấp đề của , về phía Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên mua kem cho Tô Dương, cô đang trong bóng râm vui vẻ ăn, thấy Lục Duật Thành tới liền nhíu mày. “Sao thế?” Tưởng Bách Xuyên đầu theo hướng mắt cô, Lục Duật Thành đến gần. Anh nhét hai xấp đề dày cộp lòng Tưởng Bách Xuyên: “Đây là bài tập hè, tớ với Cố Hằng thời gian .” Anh liếc Tô Dương, vẻ mặt chẳng mấy vui vẻ, với Tưởng Bách Xuyên bằng giọng mỉa mai: “Làm phiền nhé, cảm ơn .”

Tô Dương đang c.ắ.n cái thìa nhựa, nheo mắt Lục Duật Thành hồi lâu: “Các tự ?” Lục Duật Thành lườm cô một cái, chẳng buồn để ý mà chỉ với Tưởng Bách Xuyên: “Tụi tớ bài tập cho cái đồ ngốc bao nhiêu năm , bài tập của tụi tớ, bao thầu hết .” Nói xong bỏ luôn.

Tô Dương: “...” Ai là đồ ngốc hả! Cô thở dài, rốt cuộc cũng chẳng thể cãi , đúng là bao nhiêu năm qua cô bài tập là họ giúp. Tô Dương ảo não Tưởng Bách Xuyên, môi mấp máy: “Cái đó... để em về nhà tự nghiên cứu, em cho họ.” Cô định đưa tay lấy xấp đề trong lòng , nhưng Tưởng Bách Xuyên giữ , mỉm hỏi cô: “Em định nghiên cứu đến năm nào? Biết đến lúc đề thi nghiên cứu thấu em mà em vẫn nhận mặt chữ của chúng nó .”

Tô Dương: “...” Cô lườm một cái, đá một phát. Rồi cô lo lắng: “ bận như thế, thời gian và tâm trí đề thi cấp ba của tụi em? Đề khó lắm đấy.” Cô dừng một chút: “Hay để em mang trả cho họ, khéo một tiếng, họ sẽ khó em .” Cùng lắm là lườm nguýt thôi.

Tưởng Bách Xuyên bỏ xấp đề cặp cho cô: “Không khó .”

Tô Dương : “Xin , tại em cãi với họ nên họ mới thế...” Rồi cô cuống quýt giải thích: “Tuy em cãi với họ, nhưng... lớn ba nhà vẫn thiết như ...” Nói đoạn cô thấy cứ lúng túng thế nào , chẳng đang diễn đạt điều gì nữa.

Tưởng Bách Xuyên xoa đầu cô: “Anh mà, họ giống như nhà của em , cãi thì cãi nhưng tình cảm đó đổi.”

Tô Dương tiến gần nửa bước, tựa trán n.g.ự.c cọ cọ. “Tưởng Bách Xuyên, đúng là .”

Tưởng Bách Xuyên : “Này bạn học, chú ý chút , đây là cổng trường đấy, nếu thầy giám thị bắt gặp em yêu đương, bản kiểm điểm em đấy.”

Tô Dương cũng , rời khỏi vòng tay . Hai sóng vai về phía . Tưởng Bách Xuyên một tay xách cặp cho Tô Dương, một tay cầm ly kem giúp cô. Tô Dương tay trái túm lấy vạt áo phông của , tay cầm thìa nhỏ mải mê ăn kem. Anh nghiêng cô, mặt cô tràn ngập vẻ thỏa mãn và hạnh phúc. Họ chậm, ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu lên lưng họ, phác họa nên một bức tranh mùa hè mát lành nhất.

 

 

Loading...