Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 69: Ngoại Truyện 5 - Lần Đầu Gặp Gỡ, Những Chiếc Đồng Hồ Vẽ Tay
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm Tô Dương tám tuổi, cô chuyển đến trường học mới. Sáng sớm, Tô Dương thức dậy, chút phấn khích lo lắng, bạn học mới và thầy cô mới sẽ như thế nào. Mẹ Tô chuẩn bữa sáng thật sớm, chải đầu cho cô, ban đầu buộc một cái đuôi ngựa, đó tết thêm nhiều b.í.m tóc nhỏ. Mẹ bảo, tết b.í.m tóc thì tâm trạng sẽ , tâm trạng thì học tập mới tiến bộ . cô thấy ngày nào tâm trạng cũng tệ, mà học tập thì chẳng thấy tiến bộ chút nào.
Đến trường, gặp giáo viên chủ nhiệm và các bạn học mới, Tô Dương cảm thấy tim như sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, ngay cả thở cũng dám thở mạnh, cứ thế thu . Sau màn tự giới thiệu, cô giáo chỉ vị trí ở hàng thứ ba từ lên: “Em xuống cùng lớp trưởng Cố Hằng nhé.”
Tô Dương về phía chỗ , cả lớp xì xào bàn tán, ai nấy đều tò mò về cô bạn mới chuyển trường . Cô lớp trưởng, đó là một bé xinh trai. Tô Dương ôm c.h.ặ.t cặp sách bằng cả hai tay, xuống, còn kịp bỏ cặp ngăn bàn thì lưng ai đó chọc nhẹ một cái.
“Cậu tên là Tô Dương ?”
Tô Dương đầu , lúc mới chú ý thấy bạn phía còn trai hơn cả lớp trưởng. Cô gật đầu: “Ừm.”
Lục Duật Thành quỳ ghế, rạng rỡ, hỏi tiếp: “Thế tên ở nhà của là gì?” Thực cũng chắc ai cũng tên ở nhà, chỉ là kiếm chuyện để cho vui thôi.
Tô Dương thật thà trả lời: “Tên ở nhà của tớ là Đồng Đồng, trong từ thơ ấu .”
Lục Duật Thành càng tươi hơn: “Đồng Đồng ? Nghe thật đấy.”
Tô Dương: “...” Cô khen đến mức ngượng, mặt bắt đầu lấy sách Ngữ văn . Cô cũng chẳng trường học đến bài nào . Cô nhỏ giọng hỏi Cố Hằng: “Lớp trưởng ơi, các học đến bài mấy ?”
Lục Duật Thành vội vàng rướn tới: “Bài 13 .”
Cố Hằng , bất mãn . Lục Duật Thành coi như thấy, cầm sách giáo khoa bắt đầu to. Tô Dương cũng , nhỏ giọng : “Cảm ơn .”
Lục Duật Thành đặt sách Ngữ văn xuống, lật đến trang lót: “Biết tớ tên là gì ?” Rồi xoay cuốn sách cho cô xem tên .
Tô Dương chỉ nhận chữ đầu và chữ cuối, cô chớp mắt lắc đầu: “Chữ ở giữa tớ .”
Lục Duật Thành bảo: “Cậu đoán thử xem nào. Đoán sai cũng .”
Tô Dương mím môi: “Lục Luật Thành?”
Lục Duật Thành lắc đầu. Tô Dương đoán: “Lục Tân Thành?”
Lục Duật Thành : “Đều sai hết , chữ là 'Duật', thanh thứ tư, nhớ ? Nếu nhớ thì mỗi ngày cứ gọi tên tớ vài là nhớ ngay.”
Tô Dương: “...” Cô gật đầu: “Nhớ .”
Cố Hằng , gõ gõ lên bàn Lục Duật Thành: “Giờ sáng chuyện, mau bài !”
Tô Dương ngượng ngùng xoay , cảm giác như Cố Hằng đang mắng cả . Cô ngay ngắn, mở bài 13 . Ở trường cũ cô mới học đến bài 11, lúc đó cô giáo giao bài tập là chuẩn bài 12, ngờ bên học đến bài 13 . Cố Hằng liếc sách của cô, thấy trang bài 13 sạch tinh, chia đoạn, đại ý, cũng chẳng chút ghi chú nào. Anh đưa sách của cho cô: “Cậu xem sách của tớ .” Rồi lấy cuốn sách của cô qua. Anh còn thêm: “Chiều nay tan học tớ sẽ bổ túc nội dung bài 12 cho , khó lắm .”
Tô Dương cảm kích: “Cảm ơn lớp trưởng.”
Lục Duật Thành hàng bĩu môi khinh miệt, cuốn sách Ngữ văn sạch bong của , thầm nghĩ nên chăm chỉ giảng nhỉ?
Hết giờ sáng, Tô Dương hỏi Cố Hằng tiết học môn gì, cô thời khóa biểu của lớp mới. Cố Hằng bảo: “Để tớ chép một bản thời khóa biểu cho .” Rồi cẩn thận xé một tờ giấy từ cuốn sổ tay, bắt đầu chép thời khóa biểu.
Lục Duật Thành cũng chuyện với Tô Dương nhưng gì, bèn cố ý rơi cục tẩy xuống gầm bàn của cô. Anh vỗ vỗ lưng Tô Dương: “Đồng Đồng, nhặt hộ tớ cục tẩy với.” Vì tiếng gọi “Đồng Đồng” mà Tô Dương cảm thấy thiết lạ lùng, cô vội vàng cúi xuống nhặt cục tẩy cho .
Lục Duật Thành bảo: “Cảm ơn .” Chưa đầy một phút , gọi: “Đồng Đồng, nhặt hộ tớ cái b.út chì kim với.” Sau đó là: “Đồng Đồng, nhặt hộ tớ cái hộp b.út...”, “Đồng Đồng, nhặt hộ tớ cái gọt b.út chì...”, “Đồng Đồng, nhặt hộ tớ cái...”
Cố Hằng chịu nổi, gom hết đồ đạc bàn Lục Duật Thành cất hộp b.út. Lục Duật Thành: “...” Anh chán nản sờ đầu, cũng dám phản kháng Cố Hằng. Anh và Cố Hằng là bạn học từ thời mẫu giáo, để chơi cùng , bắt ba xin cho hai đứa cùng một lớp, bảo là để noi gương Cố Hằng chăm chỉ học tập.
Lục Duật Thành thấy buồn chán, dùng ngón tay gẩy gẩy b.í.m tóc của Tô Dương: “Đồng Đồng, b.í.m tóc của thật đấy.”
Tô Dương: “...”
Những ngày đó, Lục Duật Thành suốt ngày tìm đủ lý do để chuyện với Tô Dương, ngày nào cũng mà thấy chán. Tô Dương phân công trực nhật thứ Tư. Lục Duật Thành chuyện, chiều thứ Tư tan học liền ở lớp cố tình lề mề thu dọn cặp sách. Đợi các bạn về gần hết, chỉ còn nhóm trực nhật, liền bắt tay giúp Tô Dương quét dọn vệ sinh.
Hôm đó Lục đợi ở cổng trường lâu, khi Lục Duật Thành tới, bà hỏi: “Lại cô giáo giữ chép phạt ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-69-ngoai-truyen-5-lan-dau-gap-go-nhung-chiec-dong-ho-ve-tay.html.]
Lục Duật Thành xe: “Đâu , hôm nay con trực nhật mà.”
Mẹ Lục : “Chẳng con trực nhật thứ Sáu ?”
Lục Duật Thành: “Cô giáo bảo lao động là vinh quang, nên con xin trực nhật một tuần hai buổi luôn.”
Mẹ Lục: “...”
Lúc , Tô Dương từ cổng trường , là Tô tới đón. Lục Duật Thành phấn khích với : “Mẹ ơi, cô bé xinh xắn là bạn học của con đấy, mới chuyển đến tháng .” Dù đang chuyện nhưng mắt vẫn rời khỏi bóng dáng Tô Dương ngoài cửa sổ xe. Anh như đang lẩm bẩm một : “Cậu là xinh nhất lớp con đấy.” Ngay từ cái đầu tiên, thấy ai xinh bằng Tô Dương.
Mẹ Lục cũng về phía Tô Dương, đúng là một cô bé xinh xắn, bà bèn cố ý trêu con trai: “Sau mang con bé về nhà vợ con nhé, ?” Lục Duật Thành trúng tim đen nên chút ngượng ngùng.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, khi ngang qua con Tô Dương, Lục Duật Thành quỳ ghế , qua kính chắn gió phía mãi rời mắt khỏi cô.
Dần dần, Tô Dương trở nên thiết với Cố Hằng và Lục Duật Thành, cô bài tập là hỏi Cố Hằng: “Lớp trưởng, cho tớ mượn vở bài tập Toán xem một tí .”
Lục Duật Thành tán thành: “Cho xem một tí , đúng một tí thôi.” Vì cũng .
Cố Hằng: “Hai tự , chỗ nào tớ dạy.”
Lục Duật Thành: “Cô giáo dạy còn chẳng hiểu nổi tớ với Đồng Đồng, còn giỏi hơn cả cô giáo ?”
Cố Hằng: “...” vẫn nhất quyết cho mượn.
Thế là trong giờ tập thể d.ụ.c cho mắt, Tô Dương lén lấy vở bài tập của Cố Hằng, cùng Lục Duật Thành lén chép đáp án. Thực Cố Hằng cảm nhận tay cô đang loay hoay mặt lấy đồ, nhưng cứ vờ như . Giờ tập thể d.ụ.c kết thúc, Tô Dương và Lục Duật Thành cũng chép xong đáp án trắc nghiệm và điền chỗ trống, hai đứa đắc ý vô cùng.
Lục Duật Thành lên cổ tay, nơi Tô Dương vẽ cho một chiếc đồng hồ, bắt đầu báo giờ: “Giờ Bắc Kinh, 9 giờ 10 phút sáng, đến giờ chơi .”
Giờ chơi, Tô Dương lấy từ trong cặp một vỉ kẹo mạch nha đủ màu sắc, chia cho Cố Hằng hai cái, Lục Duật Thành hai cái, giữ hai cái. Hôm qua cô mang kẹo mạch nha khối màu vàng, Lục Duật Thành bảo dính răng ăn cơm , nên hôm nay cô mang loại dạng thanh.
Cố Hằng ăn miếng kẹo dính răng, Tô Dương vài giây hỏi: “Cậu vẽ cho tớ một cái đồng hồ ?”
Tô Dương tò mò: “Đồng hồ điện t.ử của ?”
Cố Hằng khựng : “Hỏng .” Thực là cố ý đeo.
Tô Dương tìm một cây b.út màu đen, bắt đầu vẽ đồng hồ cho Cố Hằng, còn hỏi: “Cậu đồng hồ hiệu gì?” Hôm qua lúc vẽ cho Lục Duật Thành, bảo nhớ mang máng đồng hồ của là Patek Philippe, nên cũng một cái Patek Philippe.
Cố Hằng: “Tớ cũng , hiệu gì cũng .”
Tô Dương bảo: “Vậy vẽ hiệu 'Vạn Đạt Phi Lệ' , đắt hơn của Lục Duật Thành.”
Lục Duật Thành thấy Tô Dương cũng vẽ đồng hồ cho Cố Hằng, bèn chạy biến nhà vệ sinh nam, vài phút chạy về. Tô Dương vẽ xong chiếc đồng hồ đơn giản cho Cố Hằng. Lục Duật Thành chìa tay cho cô: “Tớ Patek Philippe nữa.”
Tô Dương chớp mắt: “Thế hiệu gì?”
Lục Duật Thành nghĩ nghĩ: “Thì lấy hiệu 'Vạn Đạt Phi Lệ' .”
Tô Dương dùng b.út màu xanh vẽ cho một chiếc đồng hồ đơn giản, chữ “Vạn Đạt Phi Lệ” lên dây đeo, còn vẽ thêm một biểu tượng chữ “Vạn”. Đến giờ lớp, cô dùng b.út màu hồng vẽ cho một chiếc đồng hồ hiệu “Trăm Triệu Đạt Phi Lệ”. Sau đó, ba đứa thi xem đồng hồ của ai đắt hơn...
Mùa đông qua , mùa xuân tới mùa hè sang, mối quan hệ của ba ngày càng khăng khít, từ bạn học bình thường trở thành những bạn thiết nhất. Giữa tháng Sáu, thời tiết oi bức, quạt trần trong lớp cũng xua tan nổi cái nóng khô . Họ ở vị trí sát cửa sổ, quạt thổi tới . Cửa sổ mở toang nhưng chỉ thấy gió nóng thổi .
Trong giờ nghỉ trưa, Tô Dương gục xuống bàn ngủ say, mồ hôi rịn trán. Cố Hằng lấy cuốn vở bài tập mỏng, dùng nó quạt, nhẹ nhàng quạt cho cô. Những sợi tóc mái trán cô khẽ bay lên theo làn gió từ từ rủ xuống. Cứ thế bay lên rủ xuống. Cố Hằng đến ngẩn ngơ, hình bóng cô cứ thế in sâu tim .
Lục Duật Thành ngủ , mở mắt thấy Cố Hằng đang quạt cho Tô Dương, cam lòng thua kém, cũng tìm một cuốn vở giống hệt Cố Hằng, quạt cho lưng của Tô Dương.
Bánh xe thời gian cứ thế đều, sáng tối đến. Mỗi giờ nghỉ trưa kỳ nghỉ hè, họ đều dùng cách đặc biệt để cùng Tô Dương trải qua.