Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 68: Ngoại Truyện 4 - Vì Một Câu Nói Mà Cai Thuốc, Vì Một Người Mà Độc Thân

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hội sở Tình Lan.

Khi Lục Duật Thành đẩy cửa bước , căn phòng nồng nặc mùi khói t.h.u.ố.c, phía bàn đ.á.n.h bài thấy bóng dáng Chu Minh Khiêm . Đảo mắt quanh một vòng, hóa Chu Minh Khiêm đang ở một góc, tựa sofa nhắm mắt dưỡng thần, trông vẻ mệt mỏi. Anh xuống đối diện Chu Minh Khiêm: “Sao trông như sắp c.h.ế.t đến nơi thế?”

Chu Minh Khiêm mở mắt, ấn ấn giữa mày: “Quay mấy cảnh đại đêm liên tục, thử xem chịu nổi .” Mấy ngày liền nghỉ ngơi t.ử tế, cơ thể sắp kiệt sức . Về nhà ngủ nên đành đây chợp mắt một lát.

Nhân viên phục vụ bưng rượu vang đỏ tới, Lục Duật Thành xua tay, bảo: “Cho một ly nước lọc.”

Nhân viên phục vụ khựng , gật đầu: “Lục tổng chờ một lát ạ.”

Chu Minh Khiêm kinh ngạc , liếc xuống bụng , trêu chọc: “Có ?”

Lục Duật Thành: “...” Anh cũng lười giải thích thêm.

Chu Minh Khiêm xoa xoa giữa mày, với lấy bao t.h.u.ố.c, rút một điếu đưa cho Lục Duật Thành. Lục Duật Thành nhận, buông một câu nhẹ tênh: “Cai .”

Chu Minh Khiêm hồi lâu bật : “Chuyện viễn tưởng gì thế ? Cậu tưởng là mấy cô bé mới lớn chắc, bảo cai là tin ?”

Lục Duật Thành im lặng nửa giây: “Đồng Đồng bảo tớ hút ít thôi.”

Chu Minh Khiêm đang định châm lửa, tay khẽ run, ngọn lửa cũng chao đảo theo. Anh khẩy đầy vẻ tin nổi, há miệng định gì đó nhưng chẳng thốt nên lời. Châm t.h.u.ố.c xong, rít mấy mới lấy bình tĩnh. Anh vẫn Lục Duật Thành như sinh vật lạ: “Cậu... tẩu hỏa nhập ma ? Tô Dương bảo hút ít thôi mà cai luôn?” Anh hỏi tiếp: “Cậu cai một ngày một tuần ?”

Lục Duật Thành: “Sau sẽ bao giờ hút nữa.”

Chu Minh Khiêm ngẩn vài giây, gạt tàn t.h.u.ố.c: “Lục Duật Thành, đùa đấy chứ? Cậu hút t.h.u.ố.c mười mấy năm , nghiện nặng như thế, bỏ khó thế nào ?”

Nhân viên phục vụ bưng nước lọc tới, Lục Duật Thành nhấp từng ngụm, cảm thấy ngọt bằng ly nước Tiểu Đoàn T.ử rót cho , nhưng vẫn dễ uống hơn rượu. Anh : “Đời lẽ tớ chỉ một việc là , còn thì chẳng gì là khó cả. Tớ hút ba ngày .” Thực cũng thèm lắm, lúc cơn nghiện kéo đến cũng khó chịu vô cùng. cứ nghĩ đến câu đó của Tô Dương, nhịn hết.

Chu Minh Khiêm bưng ly rượu vang lên, khẽ lắc, tò mò hỏi một câu hiếm hoi: “Lục Duật Thành, còn chuyện gì mà nữa?”

Tiếng nhạc trong phòng ồn ào náo nhiệt, nhưng kỳ lạ là góc vô cùng yên tĩnh. Một lúc , Lục Duật Thành mới lên tiếng: “Không yêu cô nữa.”

Không yêu Tô Dương là việc duy nhất đời .

Chu Minh Khiêm: “...” Anh uống cạn ly rượu vang, đặt mạnh ly xuống góc bàn. Ngước mắt Lục Duật Thành, : “Nói thật, đây thấy hèn, còn bệnh nhẹ. Một đàn ông mà đến mức thì đúng là... mất mặt cánh đàn ông chúng . Trên đời chỉ Tô Dương là phụ nữ.”

Dừng một chút, Chu Minh Khiêm : “Giờ thấy hâm mộ , đời cuối cùng cũng sống uổng phí.” Rồi tự giễu: “Không giống , vô tâm vô tính, từng thực sự yêu ai.”

Bao nhiêu năm qua, bên cạnh bao giờ thiếu phụ nữ. Vì cảm giác mới mẻ, vì chinh phục , họ cứ thế vây quanh. Rồi đó, lẽ vì thấy nhàm chán, lẽ vì thấy đối với ai cũng , thờ ơ lạnh nhạt, chỉ đến công việc, nên họ thất vọng rời . Ai đến ai cũng chẳng quan tâm, dù phụ nữ trong mắt đều như cả. Anh từ chối cũng chẳng níu kéo, họ đến tự nhiên. Anh từng nghĩ đây mới là cảnh giới cao nhất của đàn ông trong tình cảm, cần vì thứ tình yêu hư ảo màu mà đau lòng tốn sức.

Giờ , thấy sống thật bi ai. Hơn ba mươi tuổi đầu mà mùi vị của yêu và yêu là gì. Sau những cuộc vui chơi nhân gian, bỏ lỡ đủ cung bậc chua ngọt đắng cay của tình yêu. Có lẽ đến lúc rời bỏ thế giới , vẫn chẳng tình yêu hương vị .

Chu Minh Khiêm gọi thêm một ly rượu nữa, Lục Duật Thành hỏi : “Cố Hằng chẳng bảo trong nhóm là sẽ cùng qua đây , ?”

Chu Minh Khiêm: “Vừa khỏi cổng tiểu khu Thẩm Thanh chặn , chắc giờ đang cô nàng quấn lấy.”

Lục Duật Thành Thẩm Thanh là ai, chính là cô gái xem mắt với Cố Hằng đợt . Chu Minh Khiêm : “ thấy Thẩm Thanh với Cố Hằng cũng hợp đấy chứ. Thẩm Thanh ngũ quan tinh tế, nhỏ nhắn xinh xắn, đúng kiểu phụ nữ khiến đàn ông che chở. Nếu cô cứ bám lấy Cố Hằng mãi, khả năng Cố Hằng động lòng là thấp.”

Lục Duật Thành khẽ , đưa ý kiến gì.

Chu Minh Khiêm: “Cậu cái gì?”

Lục Duật Thành lắc đầu: “Không gì.”

Cùng lúc đó, tại cổng tiểu khu nhà Cố Hằng. Hai chiếc xe đang đỗ bên lề đường. Thẩm Thanh tựa cửa xe của Cố Hằng, ánh mắt quật cường trân trân, lời nào.

Im lặng một hồi lâu, Cố Hằng bất đắc dĩ lên tiếng: “Thẩm Thanh, những gì cần hết , cứ thế mãi chẳng ho gì .”

Thẩm Thanh: “Cố Hằng, kết hôn, yêu đương, chẳng qua là vì trong lòng đang chứa chấp một thuộc về . Nếu khả năng, chịu buông tha cho chính ?”

Cố Hằng nhiều, những tình cảm, nếu trải qua thì ngoài sẽ bao giờ hiểu . Anh và Thẩm Thanh thiết, cũng chẳng cần thiết giải thích.

Thẩm Thanh : “Em yêu cầu chịu trách nhiệm với em, bắt nhất định cưới em, thậm chí cần yêu đương cũng . Anh chỉ cần cho em một cơ hội để kéo khỏi vũng bùn đó thôi, bộ ?”

Cố Hằng: “Không cần .” Anh tiếp: “ bao giờ thấy đó là vũng bùn cả.”

Thẩm Thanh bĩu môi, ánh mắt bướng bỉnh : “Cố Hằng, cứ lừa dối !”

Cố Hằng khoanh tay n.g.ự.c, tay xoa xoa giữa mày, nhàn nhạt cô: “Thẩm Thanh, mỗi một quan điểm. Trong mắt cô, yêu mà là thống khổ, tìm cách để thoát , nhưng với thì .”

Đôi bàn tay Thẩm Thanh buông thõng bên khẽ cuộn , tim cô cũng nhói lên một cái. Cô thích Cố Hằng từ lâu, vất vả lắm mới nhờ nhà tìm quen giới thiệu để xem mắt với một . Cô cứ ngỡ chỉ cần quen sẽ cơ hội bước trái tim .

“Cố Hằng, chẳng lẽ định độc cả đời thật ?”

Cố Hằng thẳng thắn: “ .” Anh cũng từng nghĩ tới. Có lẽ sẽ kết hôn, cũng lẽ cứ mãi như thế , cũng mà.

Thẩm Thanh thì mắt sáng lên, cảm thấy như thấy hy vọng. Cô : “Không nghĩa là chắc chắn, tức là vẫn khả năng kết hôn. Nếu , đừng đóng sập cánh cửa cơ hội chứ. Cố Hằng, cho em một cơ hội , lúc việc em sẽ phiền, lúc chơi thì mang em theo, thời gian trôi qua đổi ý thì ?”

Ánh mắt cô tha thiết, giọng điệu thành khẩn. Cố Hằng thở dài: “Thẩm Thanh, hà tất .”

Thẩm Thanh : “ thế, em cũng tự hỏi hà tất . Chẳng chính cũng , thích một dễ phát điên, cứ nhất quyết đó, khác đều .”

Cố Hằng gì, mặt bóng đêm sâu thẳm. Thẩm Thanh tiếp tục: “Thời gian sẽ xóa nhòa nhiều thứ, cứ nhất quyết quên, cũng ngày chẳng còn nhớ rõ nữa .” Cô khẽ thở hắt , c.ắ.n môi thêm: “Hôm nay lẽ cô vẫn là bộ tình cảm của , nhưng qua một thời gian nữa, lẽ cô sẽ còn quan trọng nữa, trong lòng cũng chẳng còn chỗ cho cô . Cô sẽ chỉ là một mảnh ký ức cũng cũng chẳng .”

Cố Hằng đột ngột đầu chằm chằm cô, ánh mắt lạnh lùng. Thẩm Thanh chú ý đến biểu cảm của , vẫn tự : “Cuộc sống vẫn tiếp diễn, chúng thực sự cần vì một còn khả năng mà lãng phí thời gian tươi của .”

Cố Hằng đồng hồ: “Xin , còn việc.” Anh hiệu bảo cô tránh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-68-ngoai-truyen-4-vi-mot-cau-noi-ma-cai-thuoc-vi-mot-nguoi-ma-doc-than.html.]

Thẩm Thanh cũng thấy ngại dám nán thêm, cô lùi vài bước nhường đường cho . Trước khi đóng cửa xe, cô : “Cố Hằng, cuối tuần nếu bận, chúng đến câu lạc bộ cưỡi ngựa nhé.”

Cố Hằng đáp lời, nổ máy rời . Thẩm Thanh chiếc xe biến mất trong bóng đêm, hồi lâu vẫn hồn. Mãi đến khi tiếng còi xe vang lên, xe khác qua, cô mới về phía xe của .

Cố Hằng cũng đến hội sở, vòng qua cổng khác của tiểu khu về nhà vì thấy mệt. Mở cửa chung cư, căn nhà quạnh quẽ vô cùng. Anh cởi áo khoác, nới lỏng mấy cúc áo sơ mi bếp đun nước. Tiếng ấm nước điện phát âm thanh “xèo xèo” nhiễu loạn tâm trí vốn đang bực bội của . Anh cầm bao t.h.u.ố.c và bật lửa ban công, gọi điện cho , đầu dây bên mãi mới bắt máy.

“Mẹ, đang bận ạ?”

Mẹ Cố: “Ừ, khỏi văn phòng. Tối nay con đóng phim ?”

Cố Hằng châm t.h.u.ố.c: “Dạ , cảnh đêm tối qua là kết thúc ạ.”

Mẹ Cố xe, hỏi con trai: “Lúc con việc gì cầu xin thì điện thoại là tín hiệu yếu thì cũng là liên lạc , tối nay đúng là hiếm thấy, chủ động gọi cho cơ đấy. Nói , định cầu xin chuyện gì? Hôm nay tâm trạng khá , đồng ý hết!”

Cố Hằng: “...” Vài giây trôi qua, đầu dây bên vẫn im lặng.

Mẹ Cố đại khái đoán : “Vẫn là chuyện xem mắt ?”

Cố Hằng: “Vâng.”

Mẹ Cố: “Thẩm Thanh điểm nào ?”

Cố Hằng: “Không điểm nào cả, chỉ là bằng Đồng Đồng thôi ạ.”

Mẹ Cố khựng một chút mới : “Cố Hằng, con định chọc tức đến mức phòng cấp cứu nữa mới chịu hả?”

Cố Hằng gạt tàn t.h.u.ố.c, gì. Vẫn là chuyện mấy năm , bảo xem mắt, nên thật với thích Tô Dương. Lúc đó Tô Dương đăng ký kết hôn với Tưởng Bách Xuyên, tưởng định phá hoại hôn nhân của nên huyết áp tăng vọt, sợ hãi cuống cuồng gọi cấp cứu...

Giọng Cố từ điện thoại truyền đến cắt ngang hồi ức của : “Cố Hằng?”

“Con đang đây ạ.”

Mẹ Cố : “Con của Đồng Đồng lớn thế , con kiên trì thế nào cũng chẳng ý nghĩa gì . Nếu con với sớm mười sáu năm thì đảm bảo sẽ biến Đồng Đồng thành con dâu , cho hai đứa nghiệp cấp ba là đính hôn luôn.” Nói đoạn bà thở dài: “ ai bảo con chứ. Biết thế hồi đó gả cho họ Tưởng, đặt tên con là Bách Xuyên cho .”

Cố Hằng: “...”

Mẹ Cố , trêu chọc con trai nữa, hỏi: “Ba con thái độ gì?”

Cố Hằng rít một t.h.u.ố.c: “Ba gì ạ, ba bảo đàn ông nguyên tắc của , chỉ cần hối hận là .”

Mẹ Cố lạnh một tiếng: “Ba con chính là đang hối hận vì lúc kiên trì đấy, giờ ruột gan hối hận xanh lè cũng chẳng thèm đoái hoài. Con xem, báo ứng tới đấy. Lúc ông phụ lòng cô gái nhà , khiến chờ đợi bao nhiêu năm mà chẳng kết quả, đến ông trời cũng nổi nên mới quyết định bắt con trả nợ thời gian chờ đợi đó gấp bội.” Dừng một chút, bà mỉa mai: “Con trai, con cứ chịu đựng .”

Cố Hằng: “...”

Ba ly hôn từ lâu. Lúc ba một mối tình đầu bàn chuyện cưới hỏi, nhưng khi đó ba sang New York lập nghiệp. Những năm tám mươi, việc nước ngoài dễ dàng như bây giờ. Mối tình đầu kết hôn, ba chịu, một lòng một chỉ nghĩ đến giấc mộng giàu ở Mỹ, cuối cùng từ bỏ cả tình yêu. Nghe kể, khi chia tay, cô vẫn chờ ba nhiều năm, nhưng cuộc sống ở nước ngoài hề dễ dàng. Những năm đầu, ba còn chật vật để sinh tồn, lòng tự trọng của đàn ông trỗi dậy khiến ba nhất quyết về nước. Nhiều năm trôi qua, khi ba sáng lập công ty quản lý tài sản Doãn Lâm và danh tiếng ở Phố Wall thì mối tình đầu yên bề gia thất.

Doãn Lâm chính là tên tắt của ba và mối tình đầu đó. lỡ mất thì bao giờ nữa. Sau ba quen kết hôn, nhưng cuộc hôn nhân đó cũng tình cảm, chỉ là chắp vá với . Khi mới vài tuổi thì họ ly hôn, nhưng quan hệ của hai hề , ngược còn hòa thuận hơn lúc ly hôn. Bao nhiêu năm qua, ba vẫn bao giờ buông bỏ mối tình đầu đó. Chỉ tiếc là cảnh còn mất.

Ba từng trải qua nên bao giờ ép buộc cuộc đời . Anh tài chính, ba liền để chị họ Bàng Việt Hi quản lý công ty. Anh đóng phim, ba cũng luôn ủng hộ. Mẹ đây cũng ít khi quản , chỉ mấy năm nay chắc vì tuổi tác lớn nên mới sớm kết hôn, nhưng cũng ép uổng, vì chính bà trải qua một cuộc hôn nhân chắp vá và kết thúc bằng ly hôn nên cưỡng cầu .

Cố Hằng ấn nửa điếu t.h.u.ố.c còn gạt tàn: “Mẹ, với giới thiệu một tiếng, đừng để Thẩm Thanh đến tìm con nữa. Trước mặt cô những lời con thể quá tuyệt tình vì sợ tổn thương lòng tự trọng của con gái nhà , nhưng con với cô ... là thể nào.”

Mẹ Cố: “Con trai, thương lượng với con chuyện ?”

Cố Hằng: “Mẹ ạ.”

Mẹ Cố: “Sau mấy vụ dọn dẹp bãi chiến trường kiểu con tự giải quyết ? Lần chuyện gì thì nhớ gọi theo với, ví dụ như t.h.ả.m đỏ chẳng hạn, sẽ sẵn lòng.”

Cố Hằng: “...”

Sau đó, Cố Hằng thêm bao nhiêu lời ngọt ngào để dỗ dành , bà mới miễn cưỡng đồng ý. Cúp điện thoại xong, Cố Hằng bếp pha một ly . Không xem kịch bản, cũng chẳng việc gì , bèn thư phòng. Mở máy tính , bắt đầu xem những bức ảnh hồi nhỏ. Nhìn từng tấm ảnh cũ, ký ức phảng phất như mới hôm qua.

Đó là đầu hè năm 1997. Một chiều thứ Bảy dứt cơn mưa rào. Bàng Lâm Bân đưa Cố Hằng, Lục Duật Thành và Tô Dương về nông thôn chơi. Bàng Lâm Bân lái xe, ba đứa trẻ ở ghế . Con đường đất ở nông thôn mấy bằng phẳng, thỉnh thoảng xóc nảy. ba đứa trẻ chẳng hề cảm thấy gì, chỉ mải mê chen chúc, đùa nghịch với vui vẻ vô cùng.

Sau đó, Tô Dương nghiêng mặt với Cố Hằng: “Chúng chơi trò giải đố .” Tô Dương ở giữa, cô sang chuyện với Cố Hằng khiến Lục Duật Thành bên trái thấy mặt cô. Lục Duật Thành vội vàng xoay vai cô : “Tớ chơi trò với .”

Tô Dương bướng bỉnh: “Tớ chơi với Cố Hằng cơ.” Nói mặt .

Lục Duật Thành kéo tay cô: “Hay là chúng cùng chơi .”

Bàng Lâm Bân qua gương chiếu hậu thấy rõ mồn một, ông mỉm với bọn trẻ: “Bác dạy các cháu hát một bài nhé, học ?”

“Dạ ạ!” Ba đứa trẻ đồng thanh, quên bẵng cả trò chơi giải đố.

Suốt dọc đường, bọn trẻ đều nghiêm túc học hát. Tô Dương thường xuyên hát lạc nhịp, Lục Duật Thành nhịn liền nhạo, Cố Hằng lén véo đùi một cái, hiệu . Lục Duật Thành cứ thích ngược , còn cố ý ha hả. Đợi đến khi xuống xe, liền Cố Hằng cho một trận tơi bời...

Đến nơi thì gần trưa, trời hửng nắng. Ăn trưa xong, Tô Dương câu cá ở con sông nhỏ. Bàng Lâm Bân mang theo cần câu và xô nhỏ cùng bọn trẻ bờ sông. Bàng Lâm Bân cũng nhiều kinh nghiệm đưa trẻ con chơi nên quên mang mũ cho chúng. Mặt trời gay gắt, mặt Tô Dương đỏ bừng vì nắng. Cố Hằng và Lục Duật Thành liền hái mấy lá sen sông, giơ cao lên che nắng cho Tô Dương.

Bàng Lâm Bân dạy Tô Dương câu cá, còn Lục Duật Thành và Cố Hằng thì cứ lưng cô, dùng lá sen che nắng. Suốt mấy tiếng đồng hồ, họ chẳng hề kêu mệt. Bàng Lâm Bân nhiều khuyên họ thể phiên , một che một câu, nhưng chẳng ai , mỏi thì họ xổm xuống, hai tay giơ cao lá sen. Nghỉ một lát tiếp tục . Bàng Lâm Bân thấy khỏi mỉm , cũng quản hai đứa nữa. cảnh tượng đó ông chụp hết.

Chiều hôm đó, họ câu ít cá. Khi hoàng hôn buông xuống, cả hội chuẩn về nhà. Bàng Lâm Bân cuối cùng, tay cầm ngư cụ, tay xách xô cá. Tô Dương đầu tiên, Cố Hằng và Lục Duật Thành mỗi một tay đặt lên lưng cô, đẩy cô về phía . Trên con đường nhỏ ở nông thôn vang lên giai điệu quen thuộc của bài hát mà Bàng Lâm Bân dạy bọn trẻ lúc sáng. Thỉnh thoảng xen lẫn giọng hát lạc nhịp của cô bé và tiếng tinh nghịch của hai bé.

Tiếng hát vẫn tiếp tục vang xa: “Đi con đường nhỏ ở nông thôn, lão ngưu về chiều là bạn đồng hành của , trời xanh cài đóa hoàng hôn n.g.ự.c...”

 

 

Loading...