Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 61: Bí Mật Trong Cuốn Sách Cũ Và Cái Tết Đoàn Viên Tại Tưởng Gia
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dương ngờ Ba Tưởng đích đến đón cô và Tưởng Bách Xuyên, cô cảm thấy vô cùng vinh dự. Vì định ở nhà họ Tưởng vài ngày nên khi ăn sáng xong, Tô Dương bắt đầu thu dọn quần áo và đồ ngủ cho cả hai. Thu dọn xong, cô xuống bếp tìm Tưởng Bách Xuyên. Anh bận rộn trong bếp từ sáng sớm, là mứt dâu tây cho cô, nhưng thất bại ba mà vẫn đang kiên trì thử tiếp. Nghe thấy tiếng động, Tưởng Bách Xuyên : “Thu dọn xong hết ?” Anh đang rửa dâu tây, dâu rửa đó dùng hết sạch nhưng vẫn mẻ mứt nào ưng ý. Cả ba đều do kiểm soát lửa nên cháy nồi.
Tô Dương ‘’ một tiếng, từ phía ôm lấy , nhẹ nhàng cọ mặt lưng . Cô : “Đừng nữa , em cũng ăn bao nhiêu , ăn dâu tươi cũng mà.” Tuy mứt dâu tây chua ngọt dễ ăn hơn dâu tươi, nhưng cô thật sự thấy cứ thất bại mãi như .
Trong lòng Tưởng Bách Xuyên đang vô cùng ảo não, ngờ mứt dâu tây còn khó hơn cả nghiệp vụ IPO. vẫn tỏ vẻ thản nhiên: “Dù về nhà cũng việc gì, chúng về kịp ăn trưa là .” Dâu tây rửa sạch, vỗ nhẹ tay cô: “Buông một chút, ướp dâu với đường .” Tô Dương buông tay, nhưng vẫn nắm lấy vạt tạp dề của , cùng đến bàn bếp. Cô tựa bên cạnh chăm chú việc.
Sau khi ướp dâu xong, Tưởng Bách Xuyên phòng khách bóc hạt dẻ cho cô. Từ khi mang thai, ngày nào cô cũng ăn vài hạt dẻ sống. Tưởng Bách Xuyên bàn ăn, đặt thùng rác mặt, bắt đầu bóc vỏ cho cô. Tô Dương xuống cạnh , thỉnh thoảng cô dùng ngón trỏ và ngón giữa động tác như tí hon leo cây, bò từ mu bàn tay lên vai, tiếp tục leo lên mặt, lên mũi . Tưởng Bách Xuyên , bất đắc dĩ : “Đừng nghịch nữa.” Anh bảo thêm: “Chán thì sách .” Dừng một chút: “Hoặc chuyện với cũng .”
Tô Dương liền hỏi về dự án hợp tác giữa LACA và Phương Vinh. Tưởng Bách Xuyên: “Hôm qua Dung Đổng cũng ở Hong Kong, ba chúng gặp mặt và đạt thỏa thuận sơ bộ. Điện thoại sẽ đặt tên là R129.”
Tô Dương kinh ngạc: “R129?” 129 là một con nhạy cảm.
Tưởng Bách Xuyên tiếp tục công việc, khẽ gật đầu: “ như em đoán đấy.”
Tô Dương : “Có liên quan đến 129 chiếc máy ảnh ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Ừ, Dung Đổng xem một cảnh hậu trường phim quảng cáo đây của em điện thoại của tổng giám đốc LACA. Ông ấn tượng với bức tường máy ảnh đó, nên khi bàn bạc quyết định lấy tên đó.”
Tô Dương kích động hồi lâu, hỏi khi nào điện thoại chính thức mắt. Tưởng Bách Xuyên: “Ngày 29 tháng 7.” Tô Dương nhổm dậy hôn lên mặt một cái, còn bảo đến lúc đó sẽ đến ủng hộ buổi mắt. Tưởng Bách Xuyên bóc xong một hạt dẻ, đưa đến tận miệng cô. Tô Dương bò bàn, thong thả nhấm nháp hạt dẻ, lặng lẽ ngắm . Dáng vẻ nghiêm túc dùng kẹp bóc hạt dẻ cũng khiến cô khỏi xao động, cô tự chủ mà đưa tay chạm chân mày .
Chợt cô dậy: “Em tựa lưng .” Tưởng Bách Xuyên đang ghế tựa nên vướng, bảo cô tìm chiếc ghế khác. Tô Dương ban công mang một chiếc ghế đôn gỗ tròn, cho chiếc ghế cũ của . Cô ghế đôn, ôm lấy từ phía , nghiêng mặt tựa lưng . Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu rọi lên hai . Giây phút , thời gian như ngừng trôi, năm tháng thật bình yên. Chẳng bao lâu , lưng Tô Dương nắng sưởi ấm áp, cô nhắm mắt , ngáp một cái.
Tưởng Bách Xuyên hỏi: “Lại buồn ngủ ?”
Tô Dương ôm c.h.ặ.t eo : “Cũng hẳn, chỉ là tựa lưng em thấy ngủ thôi.”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Rồi bắt đầu kể cho cô câu chuyện tiếng Đức mà kể hàng vạn chán. Mới kể một nửa thì điện thoại trong túi tạp dề rung lên, là Ba Tưởng gọi. Anh bắt máy: “Alo, ba ạ.”
Ba Tưởng: “Ba đang xử lý chút việc gần chỗ các con, nửa tiếng nữa là xong, tiện đường ba qua đón hai đứa luôn, khỏi lái xe.”
Tưởng Bách Xuyên: “Nghỉ Tết mà ba còn bận việc gì thế ạ?”
Ba Tưởng nghẹn lời, lạnh lùng đáp: “Chuyện của lớn, trẻ con đừng hỏi nhiều!”
Tưởng Bách Xuyên , vạch trần ông, nhưng cũng ngạc nhiên khi ba đích đến đón. Có lẽ vì Tô Dương khuyên về nhà nên ba cũng nhượng bộ nhiều hơn. Anh : “Vâng ạ, lúc nào sắp đến ba gọi điện cho con.” Tô Dương xong cũng vô cùng kinh ngạc, trong lòng cảm động bùi ngùi. Cô càng thấu hiểu hơn tấm lòng của cha trong thiên hạ.
Tại Tưởng gia, bữa trưa, Tưởng Bách Xuyên định đưa Tô Dương lên lầu nghỉ trưa thì Mẹ Tưởng bảo họ đợi một chút, quà tặng cho Tô Dương. Tô Dương còn đang tò mò là quà gì thì Mẹ Tưởng từ thư phòng mang một hộp quà đóng gói đẽ, đưa cho cô: “Đây là quà ba con mua cho con lúc công tác nước ngoài mấy hôm đấy, xem thích .”
Ba Tưởng: “...” Ông mua quà cho Tô Dương khi nào thế? Ông cũng tò mò trong cái hộp to thế đựng cái gì. Tưởng Bách Xuyên là quà của Ba Tưởng, theo bản năng nghĩ ngay đến cuốn album, vội vàng đỡ lấy hộp quà từ tay Tô Dương: “Em đang mang thai, cầm đồ nặng.” Tô Dương những "ân oán tình thù" bên trong, bèn trao cho một ánh mắt ấm áp. Tưởng Bách Xuyên cũng mở quà ngay mà nắm tay Tô Dương lên lầu.
Đợi họ lên lầu , Ba Tưởng mới nhịn hỏi: “Trong đó đựng quà gì thế?”
Mẹ Tưởng: “Máy ảnh.”
Ba Tưởng bà trân trân một hồi lâu, chậm rãi : “Bà tự mua thì cứ là bà mua, bảo là tặng!” Việc tặng máy ảnh ý nghĩa quá rõ ràng, chính là ủng hộ sự nghiệp nhiếp ảnh của Tô Dương. rõ ràng là ông vẫn ủng hộ, , là thể nào ủng hộ .
Mẹ Tưởng : “Vợ chồng già với , ai tặng mà chẳng như . Vả cũng là dùng tiền của ông mua mà, nỡ tranh công của ông chứ, đúng lão công?” Ba Tưởng hừ một tiếng, Mẹ Tưởng thầm trong lòng.
Trên lầu, Tô Dương phòng nóng lòng mở quà, Tưởng Bách Xuyên dỗ dành mãi, bảo quà mở đêm giao thừa mới ý nghĩa. Tô Dương nhất quyết chịu: “Em mở ngay bây giờ cơ.” Bướng bỉnh như một đứa trẻ. Tưởng Bách Xuyên thở dài, cố gắng cứu vãn tình hình: “Sao em cứ như trẻ con thế .” Rồi cúi xuống hôn cô, định cô xao nhãng. Ý định của đơn giản, chỉ cần cô mở ngay bây giờ, thể tráo món quà khác , miễn cuốn album là . Anh cũng chắc bên trong album , vì sức nặng của nó khó lòng phân biệt. Những cuốn album cũ thì nhẹ, giống loại album bây giờ bìa bằng pha lê kính cường lực, nặng vô cùng.
Tưởng Bách Xuyên hôn cô một lúc đồ ngủ cho cô: “Ngủ một lát em.” Tô Dương định gì đó nhưng chặn môi. Tưởng Bách Xuyên đặt cô thẳng giường, trao cho cô nụ hôn dịu dàng và kiên nhẫn từng . Tô Dương hôn đến mức chút ý loạn tình mê, cũng vòng tay qua cổ đáp . Mười mấy phút , Tưởng Bách Xuyên rời khỏi môi cô, hôn nhẹ lên trán cô. Tô Dương hỏi: “Giờ em mở quà ?”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Anh chớp mắt liên tục. Cuối cùng hộp quà cũng mở , thấy bên trong là một chiếc máy ảnh, Tưởng Bách Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm.
Tô Dương tỉnh dậy giấc ngủ trưa thì thấy Tưởng Bách Xuyên trong phòng. Cô giường quanh quất, đây chính là nơi sống từ nhỏ, cả chiếc giường cũng . Mọi thứ trong phòng đều mang cảm giác quen thuộc, giống như mùi hương . Tô Dương dậy, lấy gối tựa đầu giường, nhắn tin cho Tưởng Bách Xuyên: “Em tỉnh .” Cô Ba Tưởng ở lầu , nên ngại xuống một vì chuyện gì.
Tưởng Bách Xuyên nhắn : “Anh đang họp video trong thư phòng, em cứ ở trong phòng sách , cuộc họp sắp kết thúc .”
Tô Dương: “Sách ở ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Trong tủ đầu giường , là danh tác thế giới bản tiếng Anh thôi.”
Tô Dương tìm ở ngăn kéo tủ đầu giường bên nhưng thấy, chỉ mấy cuốn tạp chí kinh tế tài chính. Cô bèn sang tủ bên trái tìm. Ngăn đầu tiên đúng là các tác phẩm danh tác. Nhiều cuốn cô bản tiếng Trung từ nhưng cũng quên gần hết, nên cô chọn một cuốn thích để lật xem. Không ngờ trong sách kẹp thứ gì đó rơi xuống sàn, cô cúi xuống nhặt lên. Đó là một tờ giấy xi măng kích thước xấp xỉ trang sách, đó dán đầy những tấm ảnh dán của cô. Tờ giấy ép plastic cẩn thận cả hai mặt, tấm ảnh vẫn còn rõ nét như mới chụp nhiều năm , hề dấu hiệu ố vàng cũ kỹ.
Tô Dương tờ giấy, ngón tay khẽ run. Cô chắc chắn rằng bao giờ tặng những tấm ảnh dán cho Tưởng Bách Xuyên. Đó là đầu tiên cô chụp ảnh dán, chụp lâu khiến Lục Duật Thành và Cố Hằng vô cùng mất kiên nhẫn. Cô nhớ rõ lúc đó in ba bản nhưng vẫn đủ để dán nhật ký. Cuốn nhật ký đó cô vẫn còn giữ, là nơi ghi những bí mật và tâm tư nhỏ bé của . Mười mấy năm trôi qua, ổ khóa mật mã hỏng, những tấm ảnh dán cũng dần phai màu. cảm xúc lúc chụp ảnh khi đó cô vẫn nhớ rõ. Vậy lúc đó cũng mặt ở tiệm? Chẳng lẽ đó là thứ ba thấy cô? cô chút ấn tượng nào cả.
Một lúc lâu Tô Dương mới định thần , đặt tờ giấy chỗ cũ trong cuốn sách cất tủ đầu giường. Chắc là thời gian trôi qua quá lâu nên chính cũng quên mất kẹp những tấm ảnh ở đây. Cất xong, Tô Dương sang tủ bên lấy một cuốn tạp chí kinh tế tài chính, giường lật xem lơ đãng, đầu óc cô giờ chỉ là hình ảnh những tấm ảnh dán . Không xem đầu chữ nào, cô đặt tạp chí lên tủ bắt đầu nhạc dương cầm t.h.a.i giáo.
Lúc cửa phòng ngủ chợt đẩy , Tưởng Bách Xuyên bước với thở dồn dập, thấy cô đang nhắm mắt đeo tai , liếc cuốn tạp chí tủ đầu giường, lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Tô Dương mở mắt , giả vờ như gì: “Anh họp xong ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Sắp xong , qua xem em thế nào.”
Tô Dương chỉ cuốn tạp chí: “Toàn là từ mấy năm , em cũng thích tạp chí kinh tế tài chính, bảo tiểu thuyết tiếng Anh mà ở đây chẳng thấy .”
Tưởng Bách Xuyên mỉm nhạt: “Ở bên tủ của .” Anh hỏi thêm: “Em còn ?”
Tô Dương giả bộ tò mò nhướng lên: “Có những danh tác gì thế, cho em xem thử cuốn nào em thích ?”
Tưởng Bách Xuyên cũng nhớ rõ kẹp ảnh cuốn nào, nhưng chắc cuốn đầu tiên, bèn lấy cuốn cùng đưa cho cô: “Cuốn thì ?” Anh cũng chột lật sơ qua, thấy bên trong ảnh mới yên tâm.
Tô Dương bìa sách, cuốn lúc nãy, nhưng cô thể ngay là thích cuốn , diễn cho giống. Cô : “Cuốn hồi em thích .”
Tưởng Bách Xuyên kiểm tra cuốn thứ hai trong ngăn kéo. Tô Dương giả vờ tò mò nghé cổ sang xem: “Anh tìm gì thế? Chẳng lẽ cô nào thư tình cho ?”
Tưởng Bách Xuyên đáp: “Anh chỉ nhận thư tình của em thôi.” Cuốn thứ hai cũng ảnh, mới yên tâm đưa cho cô: “Cuốn nhớ hồi em khá thích mà, giờ Vật lý cấp ba em còn bản tiếng Trung cuốn , giáo viên phát hiện tịch thu, còn bắt em bản kiểm điểm nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-61-bi-mat-trong-cuon-sach-cu-va-cai-tet-doan-vien-tai-tuong-gia.html.]
Tô Dương : “Anh vẫn còn nhớ chuyện đó ? Hồi đó em tệ thế ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Em tưởng em là học sinh ngoan chắc?” Anh lấy nốt mấy cuốn còn trong ngăn kéo , định mang sang thư phòng. Anh với cô: “Em cứ xem , họp xong sẽ ngay.”
Ra khỏi phòng ngủ, Tưởng Bách Xuyên lật tìm và cuối cùng cũng thấy tờ giấy ép plastic , mới thật sự thở phào. Lúc đang họp chợt nhớ kẹp ảnh dán của cô trong sách. Anh vội vàng xin các cao tầng, cuộc gọi quan trọng cần tạm dừng họp để chạy về. Không cho cô xem, chỉ là cô thêm áy náy. Mỗi thấy cô, cô đều chú ý đến , và mấu chốt là nào cô cũng cùng Lục Duật Thành và Cố Hằng. Những ký ức mấy vui vẻ đó, một nhớ là đủ .
Hôm , đêm Giao thừa. Tô Dương ngờ Ba Tưởng đích xuống bếp, ông bảo bao nhiêu năm nấu ăn nên chắc ngon . Mẹ Tưởng mặt con dâu đương nhiên giữ thể diện cho ông: “Ông cứ yên tâm, ông nấu gì ăn nấy, nấu bao nhiêu ăn hết bấy nhiêu.” Bữa cơm tất niên, ngoại trừ Tô Dương xuống bếp, thì Ba Tưởng, Mẹ Tưởng và Tưởng Bách Xuyên đều tự tay món sở trường của . Tưởng Bách Xuyên còn mang theo sủi cảo Tô Dương gói hôm qua. Tối đó cô gói sủi cảo cho , chỉ ăn mười mấy cái, còn cất hết tủ lạnh. Lúc Ba Tưởng qua đón, mang theo bộ sủi cảo đó.
Bữa cơm tất niên diễn mấy suôn sẻ, nhưng đó chỉ là cảm nhận của riêng Tô Dương, vì đang ăn thì Tưởng Bách Xuyên gắp cho cô một miếng thịt kho tàu, cô bỗng thấy dày nhộn nhạo chịu nổi, vội vàng chạy nhà vệ sinh. Tưởng Bách Xuyên nhanh ch.óng chạy theo, khi đến nơi thì cô nôn xong. Anh nhẹ nhàng vuốt lưng cô: “Đã thấy dễ chịu hơn em?”
Tô Dương gật đầu, đôi mắt ướt lệ , mếu. Cô : “Mọi còn ăn nổi nữa ?”
Tưởng Bách Xuyên rót một ly nước ấm đưa cho cô, trấn an: “Có gì em, đều là nhà cả mà. Vả lúc m.a.n.g t.h.a.i chắc chắn cũng như thôi.” Anh dùng khăn ấm lau mặt cho cô. Thấy mỗi cô nôn xong mắt đều ướt nhòe, Tưởng Bách Xuyên xót xa vô cùng. Anh nâng cằm cô lên, cúi xuống hôn lên môi cô. Bình thường Tô Dương thích những cái ôm và nụ hôn của , chúng thể xua tan tâm trạng tồi tệ, nhưng giờ thì khác. Anh mới chạm môi, Tô Dương đẩy , chạy về phía bồn cầu. Tưởng Bách Xuyên hình: “...”
Khi trở bàn ăn, Mẹ Tưởng múc cho cô một bát cháo: “Cháo nấu sẵn cho con từ sớm , sợ con ăn đồ mặn.” Rồi bà đặt đĩa rau xanh và khoai tây sợi mặt cô: “Ăn chút đồ thanh đạm con, mấy tháng đầu đều thế cả, năm đó còn nặng hơn con, ăn gì nôn nấy.” Tô Dương cảm kích bắt đầu húp cháo.
Vì mệt mỏi và buồn ngủ nên Tô Dương đợi đến 10 giờ lên lầu ngủ. Về phòng, cô nhắn tin chúc Tết Lục Duật Thành và Cố Hằng, gọi điện cho cha Lục Duật Thành và cha Cố Hằng, vì dạo buồn ngủ nên đợi đến 0 giờ để gọi điện. Mọi năm cô đều đợi qua 0 giờ mới gọi điện chúc Tết, nhưng năm nay thật sự trụ nổi, hai mí mắt cứ díp . Họ đều cô m.a.n.g t.h.a.i nên dặn cô ngủ sớm. Sau khi gọi cho bốn vị trưởng bối, Tô Dương gọi video cho Ba Mẹ Tô một lát, thấy cô ngáp liên tục nên họ giục cô ngủ ngay.
Tô Dương xuống giường thì điện thoại của Lục Duật Thành gọi đến. Cô : “Chẳng kéo danh sách đen !”
Lục Duật Thành đang tựa ban công hút t.h.u.ố.c, lời nào. Tết nhất bây giờ còn náo nhiệt như xưa, đây giờ pháo hoa rợp trời, tiếng pháo nổ vang rền, nhưng giờ thì quạnh quẽ quá. Tô Dương thấy tiếng động, : “Lục Duật Thành, mà gì là cúp máy đấy.”
Lục Duật Thành chậm rãi nhả khói: “Mấy lời chúc Tết đó sáo rỗng quá, năm nào cũng , chẳng gì mới mẻ cả.”
Tô Dương: “...” Thật hiểu nổi mạch não của . “Nếu gì để thì gọi điện gì? Cúp , buồn ngủ quá .”
Lục Duật Thành hỏi: “Có cúp điện thoại của xong là cô tắt máy luôn ?”
Tô Dương: “... thế!”
Lục Duật Thành: “Nếu cô tắt máy thì cúp ngay đây.”
Tô Dương thấy thật vô lý: “Thế nếu tắt máy thì ?”
Lục Duật Thành: “Thì cúp.”
Tô Dương: “...”
Lục Duật Thành thong thả : “Cố Hằng chắc chắn sắp gọi cho cô đấy, mà gọi thì càng để gọi .”
Tô Dương: “...” Sau đó, đang lúc trò chuyện thì điện thoại của Lục Duật Thành tự động ngắt kết nối. Nghe đó điện thoại của nhiễm virus.
Tưởng Bách Xuyên tắm xong phòng ngủ, Tô Dương vẫn ngủ, cứ trăn trở giường. Anh xuống cạnh cô: “Nằm yên xem nào! Chẳng bảo buồn ngủ ? Sao vẫn ngủ?”
Tô Dương: “Cơn buồn ngủ qua , giờ em thấy tỉnh táo.” Cô hỏi : “Anh cũng ngủ sớm thế ?” Bây giờ mới 10 giờ đêm.
Tưởng Bách Xuyên: “Ừ.” Anh lấy gối tựa đầu giường. Tô Dương nhổm dậy bò lên , hai tay đặt n.g.ự.c , cằm gác lên tay, ngửa đầu . Tưởng Bách Xuyên kéo chăn đắp cho cô, ngón tay nhẹ nhàng quấn quýt lọn tóc cô, chợt hỏi: “Ngày mai là ngày đầu năm mới, đổi diện mạo một chút ?”
Tô Dương hỏi: “Thay đổi thế nào ?”
Tưởng Bách Xuyên hiệu bảo cô dậy: “Anh tết tóc cho em, ngày mai tóc em sẽ thành tóc xoăn.”
Tô Dương: “Thế thì tết bao nhiêu b.í.m tóc cơ chứ.” Cô chợt nhớ đây cũng từng tết tóc cho . Nói cô dậy.
Tưởng Bách Xuyên: “Dù nhàn rỗi cũng chẳng việc gì .” Hồi mười mấy tuổi cô thích bày trò như , Ba Mẹ Tô cho cô uốn tóc, cô thèm quá nên mỗi khi rảnh rỗi Mẹ Tô tết tóc cho cô khi ngủ. Tết nhỏ, mỗi tết đến bốn năm mươi b.í.m. Sáng hôm xõa là những lọn tóc xoăn tít , còn hơn cả uốn. Sau khi ở cùng , cô tự tết tiện nên bắt học. Lúc đầu tết vụng về, đau cô khiến cô kêu oai oái. Sau nhiều thành quen tay. Cô còn bảo đây là khóa huấn luyện đặc biệt cho khi " tình nhỏ" của xuất hiện.
Tưởng Bách Xuyên xin Mẹ Tưởng một ít dây thun đen và lấy lược. Tô Dương ghế đôn, lưng về phía , cả lười biếng tựa . Tóc cô dài, Tưởng Bách Xuyên bắt đầu tết từ lớp tóc phía , cô cứ tựa cũng ảnh hưởng gì. Tết hơn hai mươi b.í.m, Tô Dương bắt đầu ngáp. Tưởng Bách Xuyên bảo: “Em xuống tết cho.” Tô Dương buồn ngủ quá chịu nổi nên gật đầu đồng ý. Anh trải một chiếc khăn tắm lớn lên giường, cô xuống, còn xếp bằng giường kiên nhẫn tết tóc cho cô...
Cái Tết , ngoại trừ việc ốm nghén khiến cô ăn nhiều món ngon, còn thứ đều Tô Dương cảm thấy như về thời thơ ấu. Được mặc quần áo mới, nhận tiền mừng tuổi. Sáng sớm ngủ dậy, Tưởng Bách Xuyên mang quần áo mới đến cho cô, một chiếc váy dài mẫu mới của một thương hiệu danh tiếng do chồng tặng. Tô Dương dậy: “Em vẫn tặng quà gì cho ba cả.”
Tưởng Bách Xuyên: “Món quà em tặng còn quý giá hơn bất cứ thứ gì.” Rồi cúi xuống hôn nhẹ lên bụng cô. Tô Dương mỉm . Tưởng Bách Xuyên bắt đầu váy cho cô, thêm: “Chẳng nào tuần lễ thời trang em cũng mua quần áo và phụ kiện mẫu mới về cho đó ? Đâu nhất thiết cứ Tết mới tặng quà, quà cáp là khi nào thấy hợp thì tặng thôi, đừng quan trọng ngày tháng.”
Tô Dương mím môi: “ hình như em tặng quà gì cho ba cả.”
Tưởng Bách Xuyên: “Bộ ấm tặng ba, là do em mua đấy.”
Tô Dương vòng tay qua cổ , hôn lên khóe môi một cái: “Tối nay thưởng nhé.”
Tưởng Bách Xuyên bóp nhẹ eo cô: “Tối nào em cũng bảo thưởng, thế em thực hiện nào ?”
Tô Dương vùi mặt cổ nũng nịu: “Nợ , sinh con xong em trả đủ cả vốn lẫn lời.” Tưởng Bách Xuyên cúi xuống c.ắ.n nhẹ cằm cô một cái.
Sau khi mặc đồ xong cho cô, kiên nhẫn gỡ từng b.í.m tóc . Những lọn tóc xoăn nhỏ nhắn xinh xắn hiện . Sau khi vệ sinh cá nhân và chỉnh tóc, nắm tay cô xuống lầu. Ba Tưởng và Mẹ Tưởng chuẩn xong bữa sáng và đang đợi họ. Thấy họ xuống, Mẹ Tưởng hiệu cho Ba Tưởng lấy bao lì xì . Tô Dương hai bao lì xì mà nhất thời ngẩn , cô chớp mắt : “Mẹ ơi, con lớn nhường , cần tiền mừng tuổi ạ.”
Mẹ Tưởng mỉm dịu dàng: “Có lớn đến thì trong mắt ba vẫn là trẻ con thôi.”
Tưởng Bách Xuyên Tô Dương nhận bao lì xì: “Thế còn phần của con ạ?”
Ba Tưởng ‘hừ’ một tiếng, nhịn liếc một cái, thong thả : “Không phần của , đây là của ba với mỗi cho Tô Dương một cái. Anh bao nhiêu tuổi ? Đàn ông ba mươi mấy tuổi đầu mà còn hổ nhận là trẻ con ?”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Tô Dương nén , chịu thua thế thấy cũng thú vị thật.