Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 60: Bức Thư Tình Từ Phố Wall Và Lời Hứa Đêm Giao Thừa
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Bách Xuyên bàn xong việc mới 5 giờ chiều, sớm hơn dự kiến một tiếng. Về đến khách sạn cũng mới 5 giờ rưỡi, giờ sân bay vẫn còn sớm. Anh gọi điện cho Tô Dương. Tô Dương vẫn đang ở studio, mới xong việc. Giọng cô lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng giấu niềm vui, hỏi : “Anh bận xong ?”
Tưởng Bách Xuyên bắt đầu thu dọn hành lý: “Ừ, về đến khách sạn, còn em?”
Tô Dương cất máy ảnh , điện thoại: “Em cũng xong, chuẩn về nhà đây.” Nghĩ đến việc ba Tô định Hải Nam nghỉ dưỡng, cô với : “ , năm nay ba em Hải Nam ăn Tết, bảo là trong đó ấm áp.”
Tưởng Bách Xuyên: “Chúng cũng chứ?”
Tô Dương : “Anh thì em cũng chắc cho .” Cô đeo ba lô lên vai, ngoài studio. “Là mấy dì trong đội múa của em rủ , bảo cả ngày trông cháu chẳng thời gian chơi bời gì, nên nhân dịp nghỉ Tết định đây đó một chút. Mùa đông thì Hải Nam là lựa chọn hàng đầu .”
Tưởng Bách Xuyên: “Cũng , Tết nhất ở Bắc Kinh mưa tuyết, lạnh lắm.” Anh hỏi thêm: “Mấy mùng họ bay?”
Tô Dương: “Sáng sớm mai bay , giờ em về xem gì cần thu dọn quần áo phù hợp cho họ .”
Ngồi xe, cô hỏi: “Khi nào mới xong việc? Còn ba ngày nữa là đến đêm giao thừa .”
Tưởng Bách Xuyên: “Ngày mai Hong Kong gặp tổng giám đốc LACA để trao đổi một việc, chắc ngày mới về, nhưng sẽ cố gắng về ngay tối mai.”
Tô Dương dặn dò hút t.h.u.ố.c, chú ý nghỉ ngơi, bảo đợi về cô sẽ sủi cảo cho ăn, còn hỏi ăn nhân gì. Tưởng Bách Xuyên đáp: Ăn nhân gì ngon . Tô Dương: “...”
Nghĩ đến lời hứa đây của , cô trêu: “Này Tưởng tổng, em nhớ rõ từng thề thốt bảo mỗi tuần ít nhất cho em ăn một bữa mì trộn tương mà, hôm nay là ngày thứ bảy chúng xa , sắp nuốt lời đấy nhé.”
Tưởng Bách Xuyên lảng tránh: “Anh điện thoại gọi đến, cúp máy nhé.”
Tô Dương: “...”
Tưởng Bách Xuyên cất điện thoại, xếp hết đồ vali, kiểm tra một lượt xem sót gì trả phòng rời khách sạn. Ngồi xe, lấy điện thoại tra Baidu: bà bầu phòng bức xạ thế nào? Tra xong mới loại áo phòng bức xạ chuyên dụng. Anh cất điện thoại, bảo tài xế ghé trung tâm thương mại gần nhất. Tìm đến cửa hàng và bé, khi còn khựng một chút. Lần đầu tiên dạo cửa hàng kiểu , diễn tả cảm xúc thế nào, hưng phấn chút cảm giác thiêng liêng. Người phụ nữ nhất là bà bầu, và thiên thần thuần khiết nhất chính là đứa trẻ.
Bước trong, nhân viên bán hàng thấy thì ngẩn . Cô nhận là ai, chỉ thấy đàn ông quá trai, hỏi cần gì. Tưởng Bách Xuyên bảo cần phiền cô, tự xem . Nhân viên liền theo nữa. Đồ dùng trẻ em rực rỡ muôn màu, thẳng đến khu dành cho bà bầu. Áo phòng bức xạ vài thương hiệu, đủ loại màu sắc và kiểu dáng. Do dự một hồi, quyết định lấy mỗi kiểu một chiếc.
Lúc tại Bắc Kinh, Tô Dương về studio mà về thẳng nhà ba Tô. Trên đường cô nhận điện thoại của Đinh Thiến, ở văn phòng một phong thư gửi cho cô từ New York. “Cậu cứ để bàn việc của tớ , lát tớ qua lấy.” Cô đang nóng lòng xem Tưởng Bách Xuyên hồi âm thế nào.
Đinh Thiến: “Cậu đừng chạy chạy cho mệt, lát tớ họp xong sẽ mang qua cho .”
Tô Dương nghĩ một chút: “Vậy cũng .” Cô quên dặn: “Đừng quên đấy nhé.”
Đinh Thiến: “Tớ quên .”
Tô Dương: “...”
Về đến nhà, Tô hầm xong canh, bảo cô rửa tay ăn cơm. Tô Dương rửa tay, ba Tô cầm khăn chờ sẵn bên cạnh. Ba Tô cô một cái: “Sao cảm thấy hai ngày nay con gầy thế? Ăn uống ngon ?”
Tô Dương sờ mặt: “Đâu ạ, bảo con béo lên đấy chứ.”
Ba Tô: “Ba thấy vẫn gầy.” Rồi ông nhắc đến chuyện du lịch: “Ba với con nhiều ngày thế, con ăn uống thế nào? Tết nhất thế cũng nghỉ chứ.”
Tô Dương: “Con tự mà, chồng con cũng sẽ mang đồ ăn qua cho con, Bách Xuyên cũng sắp về , ba đừng lo lắng quá.”
Trên bàn ăn, Tô hỏi cô: “Đồng Đồng, Tết năm nay hai đứa về nhà chồng ăn Tết ?”
Tô Dương: “Có chứ ạ, mấy hôm chồng con bảo con công tác tư tưởng cho Bách Xuyên, ba chồng con cũng chúng con về ăn Tết.”
Mẹ Tô hỏi: “Bách Xuyên lời con ?”
Tô Dương: “Có con , chắc chuyện gì cũng theo con thôi.”
Mẹ Tô xong, khóe mắt chân mày đều giãn . Trước đây bà cũng khuyên Tưởng Bách Xuyên đừng bướng bỉnh với cha , nên về nhà thì về, nhưng chẳng bao giờ . Giờ thì . Mẹ Tô thở phào nhẹ nhõm, bà với Tô Dương: “Cha chồng con đều là , dù đây họ gì gì thì con cũng đừng để bụng. Ai mà chẳng lúc sai, họ là bậc trưởng bối, trẻ các con nên bao dung một chút. Sau các con cha mới cha dễ dàng gì, vả cha chồng con cũng đều vì cho hai đứa thôi.”
Tô Dương lặng lẽ húp canh, im lặng lắng . Mẹ Tô tiếp: “Cha chồng con tuổi cao, quan niệm xung đột với các con là chuyện thường. Đừng là họ, ngay cả ba đây, lúc chẳng cũng phản đối con theo con đường triển lãm ảnh đó ? Có dạo con còn giận ba , mãi chẳng thèm chuyện đấy thôi.” Nói bà múc thêm cho Tô Dương một bát canh nữa, tiếp tục: “Ba phản đối con là vì con suốt ngày bàn tán mạng, cha chồng con chắc cũng nghĩ thôi. Vả , con gái lấy chồng thì nên tìm một công việc định, chăm lo cho gia đình nhiều hơn...”
Tô Dương ngắt lời: “Mẹ ơi, mau ăn cơm ạ.” Nói cô gắp một miếng sườn cho Tô.
Mẹ Tô : “Được , , nữa.”
Ăn cơm xong, ba Tô dọn dẹp bát đũa, Tô Dương giúp Tô thu dọn hành lý, cô còn dặn dò kỹ lưỡng những điều cần lưu ý khi ở trong đó. Mẹ Tô bảo cần lo, trong đoàn một nửa là quen của bà. Tô Dương rời khỏi nhà lúc tám giờ tối, về nhà cô còn chỉnh sửa ảnh. Đinh Thiến để phong thư ở chỗ bảo vệ, cô lấy thư xong, lên xe nóng lòng mở xem. Nhìn thấy dòng chữ ‘Mọi thứ đều trong sự im lặng’ và ‘Bức tranh thứ 5 đ.á.n.h giá kém’, cô bật . Cô nhắn cho một tin: “Người đàn ông của Đồng bảo đang gì đấy? ~”
Mãi đến khi về nhà Tô Dương vẫn nhận hồi âm, chắc Tưởng Bách Xuyên đang bận, cô thư phòng bắt đầu chỉnh sửa ảnh. Ảnh chụp hôm nay Đinh Thiến chia cho hai nhóm khác trong studio, còn nhóm phong cách khác biệt nên cô tự thiện. Chỉnh ảnh xong mới 10 giờ 20 phút. Nghĩ đến việc chồng nhờ công tác tư tưởng cho Tưởng Bách Xuyên, cô thấy đau đầu. Trước đây Tưởng Bách Xuyên từng , nếu ba Tưởng đích đến mời thì nhất quyết về. Thật ba Tưởng mang cá trắm cỏ sốt chua ngọt qua cho cô ăn là một sự ngầm thừa nhận và thỏa hiệp . Với một hiếu thắng như ba Tưởng mà là nhượng bộ lớn nhất . Làm phận con cháu mà nương theo đó mà xuống thang thì thật . Mẹ đúng, cha mới cha vất vả thế nào.
Suy nghĩ một lát, Tô Dương đăng nhập hộp thư, gửi cho Tưởng Bách Xuyên một bức thư điện t.ử.
Ba của con ơi:
Nhận thư em vui ~
Hôm nay chúng trò chuyện về một chủ đề đặc biệt nhé.
Đặc biệt thế nào ư?
Để em từ từ kể .
Ba của con , trong mắt em, trong lòng em, là đàn ông trai nhất, ai sánh bằng!
Anh trai đến mức phá đảo cả hệ Ngân Hà luôn.
Đọc đến đây em đang vui.
Ừm, còn đang nữa kìa.
Nếu vui như , thì hãy vô điều kiện đồng ý với em hai yêu cầu ?
Còn yêu cầu gì thì em vẫn nghĩ .
Vì em phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i giống như thời tiết tháng Sáu , đổi thất thường và cực kỳ vô lý.
Biết đồng ý với em , tâm trạng em lên thì em sẽ gây sự vô cớ nữa O(∩_∩)O~
Yêu vô tận ( +∞ )
Mong hồi âm: )
Mẹ của con
24/01/2017
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-60-buc-thu-tinh-tu-pho-wall-va-loi-hua-dem-giao-thua.html.]
Viết xong, Tô Dương một , thấy ký hiệu vô cực cô còn tự thấy đắc ý. Không Tưởng Bách Xuyên còn nhớ ký hiệu toán học nữa. Hy vọng nể mặt ký hiệu mà sẽ đồng ý với yêu cầu vô lý của cô.
Tưởng Bách Xuyên về đến nhà là 11 giờ rưỡi đêm. Đẩy cửa , căn phòng tối om, Tô Dương ngủ . Trước đây giờ thường lo lắng cô cứ việc như thì con ? Không ngờ cô điều chỉnh nhanh đến thế, điều ngoài dự tính của . Cởi áo khoác, Tưởng Bách Xuyên thẳng lên phòng ngủ tầng hai. Anh chỉ bật đèn tường ở khu vực sofa, nhẹ nhàng đến cạnh giường. Tô Dương ngủ ngon, trong lòng ôm chiếc gối của , tai vẫn còn đeo tai . Anh cẩn thận tháo tai , áp tai thử, là truyện kể do chính ghi âm cho cô. Đặt điện thoại và tai lên tủ đầu giường, cúi xuống hôn lên khóe môi cô. Định gọi cô dậy nhưng thôi. Tưởng Bách Xuyên xuống bếp chuẩn sẵn nguyên liệu để sáng mai mì trộn tương, lúc mới tắm rửa ngủ.
Tô Dương vẫn luôn ngủ sâu, mãi đến khi Tưởng Bách Xuyên ôm lòng, cảm nhận ấm quen thuộc và mùi hương của , cô mới mơ màng mở mắt. Ánh mắt kinh ngạc, chút tin nổi, cô dụi dụi mắt, giọng khàn đặc: “Sao về ?”
“Ngày mai mới buổi trao đổi, đêm nay việc gì nên về luôn.” Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô: “Ngủ em.”
“Vâng.” Tô Dương nhích gần n.g.ự.c , tay đặt lên hông , giọng mơ hồ: “Lão công, em còn kể chuyện.”
“Được.”
Hôm . Tô Dương tỉnh dậy là 7 giờ rưỡi sáng. Bên cạnh trống , nếu tủ đầu giường tờ giấy nhắn Tưởng Bách Xuyên để , cô cứ ngỡ việc ngủ trong lòng tối qua chỉ là một giấc mơ . Gần hai năm nay ít khi để giấy nhắn, nào cửa cũng gọi cô dậy, cô sẽ ôm nũng nịu vài phút mới để . Chắc là thấy cô buồn ngủ nên nỡ đ.á.n.h thức. Tô Dương đưa tay lấy tờ giấy nhắn.
Đồng Đồng:
Anh bay chuyến sáng Hong Kong.
Mì trộn tương xong , em dậy thì cho lò vi sóng hâm nóng nhé.
Lò vi sóng bức xạ, em nhớ mặc áo phòng bức xạ .
Tưởng Bách Xuyên
24/01/2017
Tô Dương dán tờ giấy nhắn lên đầu giường tung chăn xuống giường. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô xuống lầu. Trên sofa xếp ngay ngắn mười mấy chiếc áo phòng bức xạ. Thật cô mua . Nhìn đủ loại kiểu dáng áo phòng bức xạ, cô ngẩn hồi lâu. Cuối cùng cô cởi chiếc mua , bằng chiếc mua, chụp một tấm ảnh gửi cho .
Tưởng Bách Xuyên nhận tin nhắn khi sắp lên máy bay. Xem xong mỉm , nhắn : “Ở nhà đừng để mệt quá, đến Hong Kong sẽ gọi cho em, sắp lên máy bay .”
Tô Dương nhập khung chat: “Vâng ạ, đợi về.” Trước khi nhấn gửi, cô liếc thấy hai chữ "lên máy bay" (đăng cơ), khỏi nghĩ đến một câu chuyện mạng. Cô xóa sạch tin nhắn soạn, nhắn : “Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Một lúc mới phản ứng , mỉm . Lại nhớ đến chuyện email, nhắn cho cô: “Email xem , hồi âm.”
Tô Dương kịp nhắn , chạy thư phòng mở máy tính. Hồi âm của đơn giản đến mức thể đơn giản hơn, chỉ hai chữ: “Đồng ý.” Cô thở phào nhẹ nhõm. Thừa thắng xông lên, cô gửi email cho :
Ba của con ơi:
Em cảm thấy dày khó chịu, định nổi cáu một trận, nhưng thấy email của , núi lửa trong em thế mà phun trào nữa.
Tất cả là công của đấy.
, em nhớ hai yêu cầu của em là gì .
Thứ nhất: Năm nay chúng về nhà ăn Tết nhé? Ba em dạo bãi biển lãng mạn , chúng cũng tìm chỗ nào đó để ăn chực chứ nhỉ?
Thứ hai: Em ngày nào cũng vui vẻ.
Sùng bái , của con
24/01/2017
Viết xong, Tô Dương một nhấn gửi. Tưởng Bách Xuyên định chuyển sang chế độ máy bay thì thông báo email mới. Anh nhấn mở xem, thật xem cũng cô gì. Trước đây đưa cô về nhà, chỉ là cô chịu ấm ức. Giờ đây ba cũng nhượng bộ nhiều, thậm chí còn chủ động mang đồ ăn cho cô, vả cô hiện tại cũng cần tâm trạng thoải mái. Tưởng Bách Xuyên hồi âm: “Đều theo em hết.”
Người nghỉ Tết, Tô Dương ăn sáng xong, dọn dẹp nhà cửa đơn giản bắt đầu giặt quần áo. Đồ lót của cô và Tưởng Bách Xuyên cô đều tự tay giặt. Trước đây cô cũng lười, cho máy giặt, bảo đồ mặc sát nên giặt tay, phơi ngoài ban công cho khô tự nhiên, hạn chế dùng máy sấy. Từ đó về cô đều tự tay giặt hết. Giặt xong, phơi phóng cẩn thận, cô trở phòng đồ, bắt đầu sắp xếp đống quần áo mấy ngày nay dọn. Cô phối sẵn từng bộ vest và sơ mi cho Tưởng Bách Xuyên, tuy ít khi thắt cà vạt trừ những dịp trang trọng, nhưng cô vẫn phối sẵn cà vạt cho mỗi bộ. Bên cạnh mỗi bộ vest cô còn treo thêm một chiếc áo khoác gió màu sắc và kiểu dáng phù hợp.
Sắp xếp xong xuôi, Tô Dương lấy giấy nhớ bắt đầu vẽ tranh. Bức thứ nhất: Vẽ một biểu tình mê trai tà mị, kèm theo lời thoại: “Hi, ngài Tưởng Bách Xuyên, chào buổi sáng, mặc bộ đồ , bạn học Tô Dương sẽ ngài hớp hồn ngay lập tức, từ đó về cô sẽ vạn kiếp bất phục! “f nhe răng”“ xa”” Bức thứ hai: Vẽ một ngã tư đường tắc nghẽn, một đàn ông mặc áo khoác gió băng qua vạch kẻ đường, nhiều đuổi theo xin chữ ký. Đèn xanh bật nhưng ô tô thể nhích thêm bước nào. Lời thoại: “Ngài Tưởng Bách Xuyên, ngài thừa tình hình giao thông ở thủ đô mấy khả quan, ngài thế các bác tài xế thủ đô sẽ thấy tuyệt vọng lắm đấy. “che mặt ”” Vẽ xong, Tô Dương tìm hai chiếc kẹp giấy, kẹp bức thứ nhất túi áo vest, bức thứ hai khuy áo khoác gió. Trước đây khi rảnh rỗi cô vẫn thường vẽ những mẩu giấy nhỏ kẹp quần áo cho , nhưng nửa năm nay cả hai đều quá bận rộn nên cũng còn nữa.
Xong việc, thấy thời gian vẫn còn sớm, cô ghé qua studio một chút. Hôm qua studio nghỉ Tết , nhưng tối qua cô kịp qua văn phòng, hôm nay định mang mấy chậu hoa nhỏ nhạy cảm với nhiệt độ về nhà chăm sóc. Nếu để ở đây mười mấy ngày chắc chúng sẽ c.h.ế.t rét mất. Hôm qua Đinh Thiến bảo thể mang về nhà chăm sóc hộ nhưng cô chịu, vì chậu hoa là do Tưởng Bách Xuyên tặng. Thu dọn xong, vệ sĩ giúp cô cầm mấy chậu, cô tự cầm mấy chậu xuống lầu. Đang xếp hoa cốp xe thì phía vang lên tiếng mỉa mai lạnh lùng.
“Hừ, đúng là mất hứng! Những thứ chướng mắt ngày càng nhiều!”
Tô Dương , vệ sĩ cũng . Thấy là Kiều Cẩn và đại diện, vệ sĩ cảnh giác tiến lên hai bước để bảo vệ cô. Kiều Cẩn xuất hiện ở đây cũng gì lạ. Văn phòng của Tô Dương ở tòa A, tòa B cũng một nhiếp ảnh gia thời trang nổi tiếng, danh tiếng còn lớn hơn Tô Dương nhiều, lăn lộn trong nghề mười mấy năm. Đó là một nhiếp ảnh gia nam tên là Hàn Trình, mối quan hệ cá nhân với Kiều Cẩn. Duy Y, chủ biên của tập đoàn Mỹ Ngu, thầm yêu Hàn Trình nhiều năm, đây là bí mật trong giới. Duy Y đối với Kiều Cẩn, ngại gây khó dễ cho Tô Dương trong cảnh, chỉ vì gia thế của Kiều Cẩn mà cô dám đắc tội, nịnh bợ, mà chủ yếu là thông qua Kiều Cẩn để tiếp xúc nhiều hơn với Hàn Trình. Mà Hàn Trình quan hệ thiết với Cao Tường, tổng giám đốc khu vực Châu Á của KING Jewelry, việc Kiều Cẩn giành hợp đồng đại ngôn của KING đó "nhường" cho Tô Dương chính là nhờ mối quan hệ của Hàn Trình.
Tô Dương chỉ liếc Kiều Cẩn một cái sắp xếp chậu hoa cho ngay ngắn. Không cần đoán cũng Kiều Cẩn đến tìm Hàn Trình. Đồng nghiệp gần như đều là oan gia, cô và Hàn Trình cũng ngoại lệ. Họ cạnh tranh tài nguyên, cạnh tranh các hợp đồng thời trang. Trước đây các buổi mắt bộ sưu tập mới của L&D, phần lớn hình ảnh quảng cáo đều do Hàn Trình chụp, cô và Carlos gặp ở Paris và trở nên thiết, Carlos giúp cô giành một dòng sản phẩm, nhưng cũng vì thế mà mâu thuẫn giữa cô và Hàn Trình thể hóa giải. Còn về khách hàng thì cần tranh, hiện tại cô đủ tầm để tranh với Hàn Trình. Rất nhiều thương hiệu lớn trong nước tìm chụp ảnh đều đặt lịch , còn cô hiện tại vẫn đạt đến đẳng cấp đó.
Tô Dương đóng mạnh cốp xe , vỗ vỗ tay cho sạch bụi. Vệ sĩ bảo vệ an cho cô nên rời để lấy khăn giấy ướt trong xe. Tô Dương tựa đuôi xe, Kiều Cẩn với vẻ lười biếng, lúc mới đáp : “Hiếm khi thấy cô chút tự giác, mất hứng và chướng mắt đấy! Hôm nay thật sự tặng cô một lượt like!”
Lisa nhỏ giọng nhắc nhở: “Chú ý chừng mực, vệ sĩ đấy.”
Kiều Cẩn c.ắ.n môi , liếc vệ sĩ với vẻ khó chịu, dời tầm mắt sang Tô Dương. Cô chỉ cần động tay động chân với Tô Dương, chỉ mắng vài câu thì vệ sĩ sẽ gì . Vả cô cũng ngốc đến mức đ.á.n.h . Đừng là vệ sĩ, ngay cả khi cô cũng từng nghĩ đến việc đ.á.n.h . Từ nhỏ đến lớn, ngoài việc chịu thua kém bằng lời , cô hình như từng đ.á.n.h ai, cũng chẳng tay thế nào... Kiều Cẩn kịp thời dừng dòng suy nghĩ miên man, nhịn mỉa mai : “Tô Dương, thật cảm giác ưu việt của cô từ mà ? Nếu Tưởng Bách Xuyên, cô nghĩ thể ở đây ? Với loại cha như của cô, liệu nổi mấy đồng bạc để mua máy ảnh cho cô ?”
Giọng Tô Dương nhẹ: “Cha loại nào? Không bản lĩnh như cha cô ?”
Kiều Cẩn cô với vẻ ngạo mạn và lạnh lùng: “Chẳng lẽ cô còn hỏi ?”
Tô Dương : “ chính cha bản lĩnh như nuôi dạy một cô con gái thể gả cho Tưởng Bách Xuyên. Còn cô, cha giỏi giang như thế mà nuôi dạy một đứa con gái đáng khinh nhường .”
Kiều Cẩn kích động ngắt lời: “Tô Dương, cô bảo ai đáng khinh hả!”
Tô Dương vẫn thong thả tiếp: “Người kết hôn , hết đến khác tỏ rõ thái độ thích cô, mà cô vẫn cứ bám lấy suốt bao nhiêu năm qua, đáng khinh thì là gì? Nếu là cô, sớm tìm một bệnh viện thẩm mỹ thật để đổi khuôn mặt, da đổi thịt để cuộc đời .”
Kiều Cẩn chạm đúng chỗ đau, nghiến răng nghiến lợi: “Tô Dương, đừng tưởng Tưởng Bách Xuyên là vạn sự đại cát! Còn mơ tưởng đoạt giải lớn để trở thành nhiếp ảnh gia thời trang hàng đầu ? sẽ để cô như ý ! Cứ chờ mà xem!” Nói xong, cô dẫm đôi giày cao gót lênh khênh, hậm hực bỏ . Lisa xong mấy câu cuối cũng chỉ thở dài bất lực theo.
Tô Dương theo bóng lưng tức tối của Kiều Cẩn, nghĩ đến mấy câu cuối của cô : Còn mơ tưởng đoạt giải lớn để trở thành nhiếp ảnh gia thời trang hàng đầu ? sẽ để cô như ý ! Cứ chờ mà xem! Cô bỗng bật một cách vô thức, thấy nực thấy bi ai cho Kiều Cẩn. Thật sự tưởng ban giám khảo cuộc thi quốc tế đều là nhà cô chắc. Đó là cuộc thi mang tầm quốc tế đấy. Ngay khoảnh khắc , Tô Dương bỗng thấy cũng thật ngốc khi so đo với một phụ nữ EQ thấp như suốt bấy lâu nay. Trước đây cô thấy EQ của Kiều Cẩn chẳng , ngờ càng tiếp xúc càng thấy nhận định đó là chính xác. Cô tự giễu một tiếng.
Về đến nhà, Tưởng sai tài xế mang cơm trưa qua cho cô. Mẹ Tưởng qua điện thoại rằng hai ngày nay bà bận chuẩn đồ Tết ở nhà, còn hỏi cô khi nào Tưởng Bách Xuyên về. Tô Dương bảo thể là tối nay hoặc sáng mai, hiện tại vẫn chắc chắn. Cô thêm rằng khi Tưởng Bách Xuyên về, hai sẽ cùng về nhà. Mẹ Tưởng vui vẻ cúp máy. Tô Dương ăn trưa xong, ngủ trưa một tiếng, dậy xem sách t.h.a.i giáo, một ngày trôi qua thật nhanh. Ăn tối xong, cô bắt đầu chuẩn sủi cảo. Tưởng Bách Xuyên khá cầu kỳ trong ăn uống, thích ăn sủi cảo đông lạnh mua ở siêu thị, bảo ngon bằng sủi cảo tự . Vì thế cô đặc biệt học cách nhào bột, trộn nhân và cán vỏ sủi cảo. Lần đầu hỏng bét, sủi cảo nấu chẳng cái nào còn nguyên vẹn, thành một nồi hỗn độn. Sau nhiều cô nắm vững kỹ thuật.
Đang cán vỏ sủi cảo thì Tưởng Bách Xuyên gọi điện hỏi cô ăn gì để mua ít đồ ăn vặt mang về. Tô Dương hỏi: “Anh xong việc ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Ừ, chuẩn sân bay.” Anh hỏi : “Muốn ăn gì, đang ở siêu thị .”
Tô Dương nghĩ một chút: “Đồ chua, càng chua càng , nhớ chọn loại ít chất phụ gia nhé.” Tưởng Bách Xuyên bảo cúp máy. Anh cất điện thoại, hỏi Giang Phàm ở ghế phụ: “Có món gì chua mà tự , cần dùng chất phụ gia ?”
Giang Phàm ngẩn một lát lập tức hiểu . Cô hỏi nhiều, : “Có thể tự mứt dâu tây ạ, nhưng nhớ ăn ít thôi cho đỡ thèm, cũng đừng ăn nhiều quá.” Tưởng Bách Xuyên gật đầu, hỏi kỹ cách mứt dâu tây. Giang Phàm chỉ dẫn chi tiết, Tưởng Bách Xuyên ghi phần ghi chú trong điện thoại.
11 giờ rưỡi đêm Tưởng Bách Xuyên mới về đến nhà. Tô Dương ngủ , cô để tờ giấy nhắn đầu giường: “Sủi cảo em gói xong , nước cũng để sẵn trong nồi, về thì tự nấu nhé. Có nhân tam tiên và nhân mực, chúc tiểu ca ca ăn ngon miệng ~”
Tưởng Bách Xuyên xem xong mỉm nhạt, hôn cô một cái mới xuống bếp nấu sủi cảo. Sủi cảo xếp khay, mấy cái xếp thành chữ "Tiên", chắc chắn là nhân tam tiên. Lại mấy cái xếp thành hình con cá, cần đoán cũng là nhân mực. Cuộc sống bên cô luôn tràn ngập những bất ngờ nho nhỏ như thế, tuy giản đơn nhưng khắc sâu lòng .