Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 59: Bí Mật Tuổi Thơ Và Cuộc Chạm Trán Đầy Kịch Tính Tại New York

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Bách Xuyên xử lý xong công việc thì là một giờ sáng. Đang định tắt máy tính ngủ thì tin nhắn của Giang Phàm gửi đến: “Tưởng tổng, tổng giám đốc LACA sẽ đến Hong Kong trưa ngày 24, hẹn thời gian trao đổi với ông lúc 2 giờ rưỡi chiều.”

Tưởng Bách Xuyên: “Được.” Hôm nay là ngày 22, chiều mai còn hẹn với một khách hàng quan trọng, bàn xong chắc cũng năm sáu giờ tối. Anh nhắn thêm một tin cho Giang Phàm: “Ngày mai cô bay thẳng sang Hong Kong , đặt cho vé từ Bắc Kinh Hong Kong sáng ngày , và một vé từ Thượng Hải về Bắc Kinh tối mai.” Cất điện thoại xong, tắm rửa.

Cùng lúc đó tại một khách sạn ở Hong Kong, Lục Duật Thành trở về phòng nhưng vẫn trăn trở về sự cố xảy buổi sáng. Sau và Tô Dương thể gặp mặt, chuyện ăn cùng là khó tránh khỏi, vạn nhất kẻ tâm lợi dụng thì . Suy tính , những việc vẫn nên chủ động thì hơn. Anh khoác áo, sang phòng Cố Hằng. Cố Hằng đang kịch bản, hỏi : “Có chuyện gì mà giữa đêm thế ?”

Lục Duật Thành kể vắn tắt sự việc buổi sáng và ý định của . Anh hỏi: “Cậu thấy thế nào, ?”

Cố Hằng trầm ngâm: “Sau khi công khai, đối với Đồng Đồng mà thì chỉ lợi chứ hại. Nếu cứ để xảy những vụ chụp lén chủ đích như hôm nay, Đồng Đồng sẽ cách nào thanh minh .” Dù nhà họ Tưởng cũng thể một tay che trời, dập tắt hết dư luận mạng, cuối cùng Tô Dương sẽ rơi tình cảnh khó xử và động nhà họ Tưởng.

Lục Duật Thành suy nghĩ một chút: “Vậy quyết định thế , cho cư dân mạng mối quan hệ của ba chúng .”

Cố Hằng: “Cậu báo một tiếng với Tưởng Bách Xuyên ?”

Lục Duật Thành: “Tại báo? Lúc công khai kết hôn cũng báo với ?”

Cố Hằng: “...” Đây hình như là hai chuyện khác mà.

Lục Duật Thành ấn huyệt thái dương, một lát vẫn nhắn một tin cho Tưởng Bách Xuyên: “ định đăng mấy tấm ảnh lúc nhỏ của Đồng Đồng lên Weibo, tránh để paparazzi chụp gây những rắc rối đáng .”

Đợi vài phút, Tưởng Bách Xuyên mới nhắn : “Muốn đăng thì cứ đăng .” Giọng điệu cứ như đang ban ơn .

Lục Duật Thành: “...” Anh xoa n.g.ự.c, suýt chút nữa thì tức nghẹn. Vừa nên nhắn tin cho Tưởng Bách Xuyên, đúng là ngu ngốc khi tự đưa cho trêu chọc. Cố Hằng sắc mặt chiếm ưu thế gì Tưởng Bách Xuyên, bèn nén thư phòng lấy máy tính. Anh chọn vài tấm ảnh tiêu biểu trong album, chỉnh sửa một tấm trong đó. Chọn xong, đăng nhập Weibo, đăng một trạng thái mới: “Chúng lớn, họ già . @Tô Dương @Lục Duật Thành” kèm theo sáu bức ảnh.

Bức thứ nhất: Ảnh sinh nhật mười tuổi của Tô Dương, cô bàn ước nguyện bánh kem. Hai bên là và Lục Duật Thành đang vòng tay ôm cô, phía là ba Tô, chụp tại phòng khách mấy rộng rãi của nhà Tô Dương.

Bức thứ hai: Vẫn là ảnh sinh nhật mười tuổi của Tô Dương, hai vẫn hai bên cô, phía là cha Lục Duật Thành, chụp tại nhà Lục Duật Thành.

Bức thứ ba: Vẫn là ảnh sinh nhật mười tuổi của Tô Dương, và Lục Duật Thành đổi chỗ cho nhưng vẫn sát cạnh cô. Mẹ từ phía ôm cả ba đứa lòng, chụp tại phòng ăn trong biệt thự nhà . Lúc đó giống bây giờ tổ chức sinh nhật mời khách lấy tiền mừng, họ cứ mỗi nhà một ngày tổ chức sinh nhật mười tuổi cho Tô Dương. Anh khác cha là Bàng Lâm Bân, chủ tịch tập đoàn Doãn Lâm, nên đăng ảnh cha đưa họ chơi.

Bức thứ tư: Sinh nhật 45 tuổi của Lục Duật Thành, lúc đó họ 17 tuổi. Tô Dương tựa lưng Lục, ôm cổ bà, và Lục Duật Thành hai bên. Trên đầu Tô Dương đeo tai thỏ, là do Lục mua cho cả ba đứa mỗi đứa một cái. Lúc đăng ảnh, xóa cái tai thỏ đầu , nhưng đầu Lục Duật Thành vẫn còn nguyên cái tai thỏ màu hồng.

Bức thứ năm: Mẹ , Lục Duật Thành và Tô Dương chụp chung ngày khai trương studio của Tô Dương. So với bức ảnh mười tuổi của Tô Dương, năm tháng để dấu vết gương mặt các bà.

Bức thứ sáu: Anh, Lục Duật Thành cùng Tưởng Bách Xuyên và những khác trong nhà họ Tưởng chụp chung tại hậu trường triển lãm ảnh của Tô Dương ở Hong Kong.

Cố Hằng đăng xong liền đóng máy tính . Anh ngước mắt với Lục Duật Thành: “Cậu ngủ đấy, đợi ngày mai ‘tiểu phấn hồng’ nhé.”

Lục Duật Thành liếc một cái: “Cho xem đăng những ảnh gì nào.”

Cố Hằng: “Máy tính tắt .”

Lục Duật Thành cầm điện thoại đăng nhập Weibo. Khi thấy bức ảnh tai thỏ ch.ói mắt , suýt chút nữa thì bóp nát điện thoại. Ngẩng đầu lên, Cố Hằng thư phòng và khóa trái cửa . “Cố Hằng, đồ c.h.ế.t tiệt... xem xử thế nào!”...

Tưởng Bách Xuyên tắm xong định ngủ, nghĩ đến việc Lục Duật Thành định đăng ảnh lúc nhỏ của Tô Dương, bèn Weibo của Lục Duật Thành nhưng thấy gì mới. Anh thuận tay nhấn Weibo của Cố Hằng. Sáu bức ảnh, thế mà thấy ngay bức Lục Duật Thành đeo tai thỏ màu hồng đầu tiên. Anh nhịn mà bật thành tiếng. Vốn đang mệt mỏi buồn ngủ, xem xong mấy tấm ảnh bỗng thấy tỉnh táo hẳn. Không ngủ , Tưởng Bách Xuyên ban công. Anh định hút t.h.u.ố.c nhưng nhịn, cuối cùng cất bao t.h.u.ố.c túi.

Sáng hôm , Tưởng Bách Xuyên đ.á.n.h thức bởi điện thoại của Tưởng. Giọng khàn đặc vì ngái ngủ: “Mẹ, xuất quan ạ?”

Mẹ Tưởng: “ , vốn định nghỉ ngơi thêm mười ngày nửa tháng nữa, nhưng cháu nội nhắn lời bảo là nó ở trong bụng , còn ăn cá trắm cỏ sốt chua ngọt nữa. Mẹ nhận tin ‘tiểu bao t.ử’ sắp lên sóng là xuất quan ngay.”

Tưởng Bách Xuyên: “...”

Mẹ Tưởng tiếp: “Sáng nay xem tin tức thấy ảnh chụp chung lúc nhỏ của Đồng Đồng với Lục Duật Thành và Cố Hằng đấy.”

Tưởng Bách Xuyên tỉnh táo hẳn, sợ hiểu lầm là Cố Hằng đang khiêu khích , bèn giải thích kỹ càng. Anh : “Mẹ, Cố Hằng đăng ảnh ý gì khác , là sợ cùng Đồng Đồng phóng viên chụp đồn thổi linh tinh, nên cứ cho đại chúng họ cùng lớn lên để tránh những rắc rối đáng . Họ báo với con .”

Mẹ Tưởng : “Chúng đều là thông minh, qua là Cố Hằng đang nghĩ cho Đồng Đồng. Điều lo lắng là sợ con thấy mấy tấm ảnh đó chìm trong hũ giấm , nên với ba con đang định chèo thuyền vớt con lên đây.”

Tưởng Bách Xuyên: “...”

Sau khi kết thúc cuộc gọi, điện thoại hai tin nhắn , đều là của Tô Dương. Tin thứ nhất: “Lão công, em đang đường sân bay , hôm nay xong việc là nghỉ Tết, em ở nhà sủi cảo đợi về ăn nhé, yêu .” Tin thứ hai: “Trời cao bay một áng mây, đất bằng thổi một ngọn gió, gió nhẹ vờn mái tóc em, dạy em nhớ .”

Tưởng Bách Xuyên tin nhắn thứ hai một nữa. Đây là một bài thơ của Lưu Bán Nông, cô đổi chữ cuối cùng từ "cô " thành " ". Anh nhớ câu tiếp theo nên tra Baidu một chút, nhắn cho cô: “Trăng vàng yêu đại dương, đại dương yêu trăng vàng, đêm bạc mật ngọt ngào nhường , dạy nhớ em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-59-bi-mat-tuoi-tho-va-cuoc-cham-tran-day-kich-tinh-tai-new-york.html.]

Tô Dương nhận tin nhắn khi vẫn đến sân bay. Ngồi xe, cô tựa cửa sổ ngắm cảnh ven đường. Bầu trời xanh ngắt, mây trắng lững lờ trôi theo gió. Ánh nắng sớm ấm áp chiếu trong xe, cô cảm thấy như bao phủ bởi một lớp hào quang thần thánh. Lúc điện thoại rung lên, cô mở xem tự giác mỉm , nhắn : “Thật là sến súa!”

Đinh Thiến cạnh đang lướt Weibo. Thật tin tức về những bức ảnh Cố Hằng đăng cô xem từ tối qua, sáng nay vẫn nhịn xem nữa. Tối qua lúc mới xem, cô những bức ảnh đó cho cảm động, ảnh của Lục Duật Thành cho sặc sụa. Hình tượng tổng tài bá đạo Cố Hằng phá hủy trong một nốt nhạc. Đinh Thiến hỏi Tô Dương: “Có an ủi Lục Duật Thành chút nào ?”

Tô Dương đầu , cô đang chuyện gì, khẽ thở dài: “An ủi , nhưng điện thoại của tớ kéo danh sách đen .” Cô đoán kết cục của Cố Hằng chắc chắn sẽ t.h.ả.m hơn tưởng tượng nhiều. Mười tuổi đeo tai thỏ thì thôi , coi như trẻ con gì, nhưng lúc đó 17 tuổi . Nhớ năm đó Lục Duật Thành là nam thần của khối cấp ba, bao nhiêu nữ sinh mê mẩn. Đừng , ngay cả bây giờ, tám chín phần mười nữ nghệ sĩ trong công ty đều thầm ngưỡng mộ . Giờ thì hình tượng sụp đổ , nhắc đến Lục Duật Thành là nghĩ ngay đến cái tai thỏ màu hồng dễ thương.

Sau những tràng đùa, Đinh Thiến bàn với Tô Dương về lịch trình công việc Tết. “Công việc tháng Hai của cũng ít . Quảng cáo LACA sẽ phát sóng đồng bộ cầu đúng ngày 14 tháng 2.”

Tô Dương ngẩn : “Nhanh ?” Lại còn chọn đúng ngày Lễ Tình Nhân.

Đinh Thiến gật đầu: “Quảng cáo như chọn ngày Lễ Tình Nhân là ý nghĩa nhất. Cao tầng LACA còn họ đang nóng lòng xem bản chính thức đấy.” Cô tiếp: “Tối ngày 11 tháng 2, chính xác là 0 giờ ngày 12, phim “Đêm Không Ngủ Ở Phố Wall” sẽ công chiếu, đạo diễn Chu đến ủng hộ.” Dừng một chút cô thêm: “Đạo diễn Chu bảo nhất định mang theo nhà.”

Tô Dương: “...” Thật quan trọng, Chu Minh Khiêm chỉ Tưởng Bách Xuyên đến thôi.

Đinh Thiến: “Còn nữa, cửa hàng flagship của KING Jewelry tại Bắc Kinh sẽ tổ chức kỷ niệm ngày 12, mời nhiều ngôi , cũng trong danh sách khách mời. Sau đó bay sang New York để chụp phim tuyên truyền đông cho L&D, cuối tháng Hai là tuần lễ thời trang Paris.”

Tô Dương gật đầu: “Cũng , nhiều lắm.” Chỉ buổi chụp cho L&D là vất vả một chút.

Đinh Thiến: “Tuần lễ thời trang Paris, thể sẽ đụng mặt Kiều Cẩn đấy.” Cô mẫu khá một thương hiệu thời trang Pháp ưu ái.

Tô Dương mỉm : “Đụng mặt thì sợ gì, thấy khó chịu chắc chắn là cô mới đúng.” Cô chẳng cả, chỉ cần Kiều Cẩn còn ở trong giới giải trí và thời trang, họ sớm muộn gì cũng gặp , tránh . Cô dự cảm, mâu thuẫn và cạnh tranh giữa cô và Kiều Cẩn sẽ càng gay gắt hơn. Cô mẫu tâm đắc thì sẽ tranh thủ thêm nhiều tài nguyên thời trang cho mẫu của . Đương nhiên, Kiều Cẩn cũng sẽ là mẫu tâm đắc của những nhiếp ảnh gia khác. Hàn Trình, một trong những nhiếp ảnh gia thời trang hàng đầu thế giới, mối quan hệ cá nhân với Kiều Cẩn.

Lúc tại New York, trời tối. Kiều Cẩn trong quán cà phê, uống hết mấy ly cà phê mà Bàng Việt Hi vẫn thấy . Cô nhờ Lisa nhờ vả quen mãi mới hẹn Bàng Việt Hi. Hẹn 7 giờ gặp mặt, giờ 8 giờ rưỡi mà Bàng Việt Hi vẫn tới. Nửa tiếng Bàng Việt Hi nhắn một tin: “Đang họp.” Chỉ hai chữ đơn giản đó đuổi khéo cô, nhưng dù trong lòng tức giận đến mấy cô cũng thể bỏ về, chỉ thể nhẫn nại chờ đợi. Vừa cô mới lướt Weibo, ngờ Tô Dương, Lục Duật Thành và Cố Hằng mối quan hệ như . Hèn chi tối hôm đó tại tiệc từ thiện của tập đoàn Mỹ Ngu, hai họ dốc sức mắng nhiếc cô. Giờ đây Cố Hằng công khai mối quan hệ của ba , đối với cô mà , đây là chuyện khó chịu nhất trong nửa tháng qua, gì sánh bằng. Tại họ đều thể bảo vệ Tô Dương như , ngay cả khi cô kết hôn vẫn như một. Còn Tưởng Bách Xuyên thì ? Ngoài sự lạnh nhạt và tuyệt tình thì chẳng còn gì khác dành cho cô.

Lúc điện thoại reo lên, Kiều Cẩn thấy gọi là Hàn Trình, chân mày khẽ nhíu. Cô chậm rãi bắt máy: “Đại ca, hành tinh khác ?” Hàn Trình "mất liên lạc" hơn một tháng nay, cả hai điện thoại của cô đều gọi .

Hàn Trình : “ , ngoài hành tinh bắt , vất vả lắm mới bò về .” Anh châm một điếu t.h.u.ố.c, hỏi cô: “Sao em quan tâm đến Carlos thế?”

Kiều Cẩn ngẩn , nhớ hơn một tháng , Tô Dương cố ý cô mất mặt khi chụp ảnh bìa tạp chí, cô đề nghị với Duy Y đổi nhiếp ảnh gia, nhưng Duy Y giám đốc quan hệ công chúng của L&D khu vực Trung Hoa chỉ định dùng Tô Dương. Lúc đó cô tò mò, một giám đốc quan hệ công chúng mà quyền lực lớn thế ? Nên cô nhắn tin cho Hàn Trình nhờ tra xem bối cảnh của Carlos thế nào. đó tin nhắn như đá chìm đáy bể, gọi điện cũng ai . Cô Hàn Trình là một kẻ cuồng nghệ thuật, thường xuyên mang điện thoại suốt mười ngày nửa tháng, một rừng sâu núi thẳm để tìm cảm hứng sáng tác, chỗ nào cũng , từ thảo nguyên Châu Phi đến sa mạc Sahara. Có lúc cô thật sự lo lắng về .

Hàn Trình hỏi: “Có Tô Dương mâu thuẫn gì với em ?” Vì Carlos là bạn của Tô Dương, Kiều Cẩn tra Carlos thì tám chín phần mười là vì Tô Dương. Kiều Cẩn kể sự tình cho . Hàn Trình : “Anh mới vắng hơn một tháng mà xem nhiều chuyện xảy quá nhỉ. Người phụ nữ Tô Dương đó, em mà đối đầu trực diện với cô thì chịu thiệt chắc chắn là em thôi.” Khả năng mắng của cô ai cũng chịu nổi.

Kiều Cẩn: “Hiện tại em cũng coi như trở mặt với gia đình , với Tưởng Bách Xuyên thì xé rách mặt mũi, giờ gần như là bước khó khăn. Anh , em trông cậy .”

Hàn Trình: “Ừ, bộ sưu tập thu đông của MU sắp quảng cáo , cuối tháng Hai Paris, Tết em qua studio của một chuyến.” Kiều Cẩn .

Đến 9 giờ, Bàng Việt Hi mới khoan t.h.a.i tới muộn. Cô mặc đồ công sở, trang điểm nhẹ, trông giỏi giang khiến kinh ngạc. Trong ánh mắt lạnh lùng đầy vẻ kiêu ngạo. Kiều Cẩn ghét nhất loại phụ nữ , cảm thấy mười phần thì đến tám chín phần là giả tạo. hiện tại cô đang việc cầu nên đành nhẫn nhịn. Cô mỉm nhạt: “Chào cô Bàng, là Kiều Cẩn, mạo phiền, mong cô thứ .”

Bàng Việt Hi xuống đối diện cô, liếc một cái: “Ừ, đúng là đủ mạo thật.”

Kiều Cẩn: “...”

Nhân viên phục vụ tới hỏi Bàng Việt Hi dùng gì, cô gọi một ly nước lọc, sang hỏi Kiều Cẩn: “Cô tìm để huy động vốn đầu tư?” Sau đó cô đồng hồ: “ chỉ mười phút dành cho cô thôi.”

Kiều Cẩn ho nhẹ hai tiếng: “Cô là ai ?” Sao thể là đầu tư ! Nếu Bàng Việt Hi thích Tưởng Bách Xuyên thì thể chú ý đến tin tức của , mà chú ý thì tự nhiên cô là ai chứ.

Bàng Việt Hi nhạt: “Để đoán xem.” Giọng điệu đầy vẻ châm chọc: “Cấp tương lai của ?”

Kiều Cẩn: “...”

Bàng Việt Hi tiếp: “Nhìn biểu cảm của cô chắc là đoán sai . bảo mà, bác hai mắt đến nỗi quáng gà mà tìm loại phụ nữ như cô về cấp của .” Câu đầy vẻ mỉa mai và chế giễu. Không đợi Kiều Cẩn phản pháo, Bàng Việt Hi : “ chỉ quan tâm đến những mạnh hơn thôi, nên xin nhé, cô là ai.”

Kiều Cẩn cố nhịn, nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, bất đắc dĩ tự giới thiệu: “ và Tưởng Bách Xuyên cùng lớn lên, là thanh mai trúc mã.” Lúc chắc cô cô là ai chứ.

Bàng Việt Hi vẫn nhạt, ánh mắt hờ hững. Cô : “Từ năm năm tuổi sống ở Mỹ , chỉ tiếng Trung đơn giản thôi, mấy thành ngữ phức tạp và hại não như ‘thanh mai trúc mã’ thật sự hiểu ý nghĩa là gì.” Ngay đó cô đổi giọng, thản nhiên : “ hình như , ‘thanh mai trúc mã’ bây giờ còn là từ gì nữa, xem đều là loại thanh mai như các cô hỏng cả .”

Kiều Cẩn thể nhịn nữa, tính khí nóng nảy bùng phát: “... Cô Bàng, năng xin hãy chú ý chừng mực!”

Bàng Việt Hi : “ bao giờ chừng mực là cái gì cả!” Cô uống một ngụm nước ấm tiếp: “Chúng vốn quen , hợp tính , xem cũng chẳng cơ hội hợp tác qua gì trong kinh doanh, thật sự cần thiết đây lãng phí thời gian.” Cô dậy: “Cô Kiều , cô xem phim truyền hình nhiều quá ? Tìm định liên thủ để trị Tô Dương ?” Nói lạnh một tiếng: “Có thời gian đó, thà ngủ thêm vài phút còn thực tế hơn!” Không để Kiều Cẩn kịp lời nào, Bàng Việt Hi bỏ ngay.

Kiều Cẩn mỉa mai đến mức mặt lúc trắng lúc đỏ. Cô bóp c.h.ặ.t thành ly cà phê, hận thể bóp nát nó. Cô đầu ngoài cửa sổ sát đất, Bàng Việt Hi lái chiếc xe thể thao màu đỏ rời . Chiếc xe nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm vô tận. Nhìn theo hướng chiếc xe , Kiều Cẩn vẫn tài nào hiểu nổi. Chẳng Bàng Việt Hi luôn Tưởng Bách Xuyên ? tại phản ứng như ?

 

 

Loading...