Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 58: Sự Quan Tâm Của Hai Người Cha Và Sự Cố Tại Buổi Ra Mắt

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mười mấy tiếng đồng hồ , máy bay hạ cánh. Tưởng Bách Xuyên nắm tay Tô Dương sảnh đến. Tô Dương đặt vé máy bay về Bắc Kinh buổi chiều, hiện tại vẫn còn sớm. Tưởng Bách Xuyên hỏi cô: “Đi quán cà phê nhé?”

Tô Dương: “Anh lo việc , em một mà.” Tưởng Bách Xuyên tối nay mới hẹn, với Tô Dương rằng giờ về nội thành cũng việc gì nên sẽ ở quán cà phê với cô. Tìm một chỗ khuất, Tưởng Bách Xuyên gọi hai ly sữa.

Tô Dương ngạc nhiên: “Sao cũng uống sữa thế?” Cô m.a.n.g t.h.a.i nên mới uống sữa, chứ bình thường chỉ thích cà phê.

Tưởng Bách Xuyên: “Anh uống cà phê sợ em thèm ?”

Tô Dương : “Anh thể cho em ngửi một chút cho đỡ ghiền mà.”

Vừa dứt lời, điện thoại rung lên. Là tin nhắn của Đinh Thiến, cô về đến Bắc Kinh. “Dương Dương, ngày 22 còn bay sang Hong Kong đấy, buổi họp báo mắt sản phẩm mới cầu của KING Jewelry tổ chức ở đó. Ngày hôm đó phim quảng cáo của và Cố Hằng cũng chính thức phát sóng tivi, Cao Tường bảo thư ký gửi thư mời , hôm đó và Cố Hằng đều tham dự.”

Tô Dương hồi âm: “Được, tớ , giúp tớ đặt vé máy bay nhé.” Cô cất điện thoại, kể cho Tưởng Bách Xuyên về lịch trình Hong Kong mấy ngày tới, nhích gần , tựa đầu lên vai .

Tưởng Bách Xuyên cúi xuống cô: “Lại buồn ngủ ?” Tô Dương ngáp một cái, gật đầu. Trên máy bay ngủ vài tiếng, tỉnh dậy xem một bộ phim, giờ thấy mệt rã rời. Tưởng Bách Xuyên cầm một tờ tạp chí kinh tế tài chính, tựa lưng ghế sofa, ôm lấy cô: “Ngủ , đến giờ sẽ gọi em dậy.” Tô Dương gần như dựa hẳn , hai tay vòng qua eo , mặt dán n.g.ự.c , nhắm mắt .

Quán cà phê yên tĩnh. Nghe nhịp tim của , cô nhanh ch.óng chìm giấc ngủ. Nhân viên phục vụ bưng sữa đến, liếc Tưởng Bách Xuyên trong lòng , thầm ngưỡng mộ vô cùng. Cô chỉ để một ly sữa cho , : “Thưa , sữa của đây ạ, mời dùng. Đợi khi nào phu nhân tỉnh dậy, chúng sẽ hâm nóng ly còn mang .” Tưởng Bách Xuyên lời cảm ơn.

Tô Dương ngủ say, bắt đầu tạp chí. Có một bài phỏng vấn Dung đổng, kỹ. Trong đó đoạn về xu hướng phát triển của điện thoại di động trong tương lai, việc thiện các chức năng của điện thoại sẽ thế nhiều vật dụng, thậm chí gây chấn động cho nhiều ngành nghề. Trong đó, sự thế rõ rệt nhất chính là máy ảnh. Ngoại trừ những đam mê nhiếp ảnh chuyên nghiệp, giới trẻ khi ngoài gần như ít khi mang theo máy ảnh. Một chiếc điện thoại độ phân giải cao giải quyết vấn đề chụp ảnh, đặc biệt là khi chức năng camera điện thoại ngừng cải tiến, máy ảnh sẽ dần lãng quên.

Tưởng Bách Xuyên gấp tạp chí , đặt ở góc bàn. Tương lai thị trường của LACA chắc chắn sẽ thu hẹp, con đường nhất để doanh nghiệp phát triển, thậm chí là mở rộng, chính là hợp tác sản xuất camera cho các hãng điện thoại. Hiện tại Dung đổng cho cơ hội , lý do gì để nắm bắt thật . Trầm tư một lát, Tưởng Bách Xuyên lấy điện thoại nhắn tin cho Giang Phàm: “Liên hệ với thư ký của tổng giám đốc LACA, xác định thời gian gặp mặt trao đổi, nhất là Tết Âm Lịch.”

Giang Phàm: “Vâng ạ. đang ở sân bay , tối mai sẽ đến Thượng Hải.”

Tô Dương Tưởng Bách Xuyên gọi dậy một tiếng rưỡi. Cô mơ màng mở mắt: “Đến Thượng Hải ?”

Tưởng Bách Xuyên : “Ừ, sắp xuống máy bay .”

“Vâng.” Tô Dương dậy, cảm thấy cách bài trí xung quanh đúng, cô quanh một lượt, hóa là đang ở quán cà phê. Nhớ một lúc cô mới nhớ xuống máy bay từ lâu và đang đợi chuyến bay về Bắc Kinh. Cô hờn dỗi đ.á.n.h Tưởng Bách Xuyên mấy cái. Tưởng Bách Xuyên bảo nhân viên mang ly sữa ấm đến, lấy khăn giấy lau khóe miệng cho cô.

Tô Dương: “Có nước miếng ?”

Tưởng Bách Xuyên: “Ừ.” Thật , chỉ cố ý lau thôi. Tô Dương ngượng, dậy vệ sinh.

Từ nhà vệ sinh trở về, Tô Dương tỉnh táo hơn nhiều, uống hết ly sữa ấm cũng đến giờ kiểm tra an ninh. Tưởng Bách Xuyên đưa cô đến tận cửa an ninh nhưng cô cho, bảo vệ sĩ cùng là . Tại cửa quán cà phê, Tưởng Bách Xuyên đeo ba lô lên vai cho cô, ôm cô lòng: “Buổi tối ngủ thì gọi điện cho nhé.” Bây giờ còn lệch múi giờ, gọi điện trò chuyện cũng tiện. Tô Dương rời khỏi vòng tay , hiệu OK cùng vệ sĩ thủ tục. Lúc chờ kiểm tra, cô theo thói quen đút tay túi áo khoác, thấy túi bên gì đó, móc xem thì là hai miếng chocolate phát máy bay. Cô mỉm . Lần cô tặng một miếng, hôm nay trả cô hai miếng. Đến lượt kiểm tra, cô cất chocolate túi. Tuy ăn nhưng lòng thấy ngọt lịm.

Về đến Bắc Kinh, Tô Dương bận rộn ngơi tay. Công việc mỗi ngày đều dày đặc, nhưng buổi tối cô còn thức khuya nữa, cứ đúng 10 giờ là lên giường, nếu ngủ thì nhạc t.h.a.i giáo. Tô Dương báo tin m.a.n.g t.h.a.i cho Tưởng và ba Tô. Mấy ngày nay, họ phiên nấu đủ món ngon mang đến studio cho cô. Mẹ Tưởng còn bàn bạc với Tô, mỗi phụ trách nấu cơm đưa một ngày.

Hôm nay là thứ Bảy, đến lượt ba Tô đưa cơm. Lúc tại Tưởng gia, ba Tưởng từ thư phòng thấy Tưởng , hỏi mới bà đang ở trong bếp ép nước trái cây. Ông bếp. Mẹ Tưởng ép xong, đang rót nước bình giữ nhiệt. Ba Tưởng liếc một cái, giả vờ lơ đãng hỏi: “Hôm nay hình như là ông Tô đưa cơm mà nhỉ?”

Mẹ Tưởng rót xong nước mới rảnh tay lườm ông một cái, giọng đầy vẻ trêu chọc: “Ái chà chà, cái bận rộn như ông, ngay cả một ngày ba bữa của ăn gì còn chẳng , thế mà nhớ rõ hôm nay ai là nấu cơm đưa cho Tô Dương cơ đấy.”

Ba Tưởng: “...” Trong bếp vẫn còn mà. Ông ho nhẹ hai tiếng, định .

Mẹ Tưởng gọi ông , nhướng mày : “Này, cùng đưa nước trái cây cho con dâu và cháu nội ông ?”

Ba Tưởng mặt đổi sắc, tỏ vẻ thản nhiên: “ bận lắm, thời gian!”

Mẹ Tưởng vẫn , nhịn mà bật thành tiếng. Người trong bếp cũng thấy ngại nên tìm cớ ngoài. Lúc Tưởng mới : “Bận suy nghĩ xem xin Tô Dương thế nào ?”

Ba Tưởng: “Bà đừng suốt ngày nhảm! Là việc công ty!”

Mẹ Tưởng rót phần nước trái cây còn một cái ly đưa cho ba Tưởng: “Ông là hưởng sái của Tô Dương đấy, nếm thử , ngon lắm, ép từ mấy loại trái cây và rau củ hỗn hợp đấy.” Bà vẫn chịu buông tha đề tài xin : “Ông Tưởng , nếu ông thật sự hạ xin trực tiếp , thì chúng tìm cách khác .”

Ba Tưởng uống một ngụm nước trái cây, ngước mắt Tưởng một hồi lâu, cuối cùng vẫn nhịn hỏi: “Cách gì?”

Mẹ Tưởng cũng rót cho nửa ly nước trái cây, thong thả nhâm nhi. Bà trêu chọc: “Ông đích cho Bách Xuyên một bức thư hối ! Đảm bảo hiệu quả bất ngờ.”

Ba Tưởng suýt chút nữa thì sặc nước trái cây. Ông Tưởng đang cố ý mỉa mai . Ông ly nước trái cây, còn tâm trạng uống tiếp, đặt mạnh cái ly xuống bàn bếp. Vừa chột mất kiên nhẫn, ông : “Bà đừng mà xen linh tinh! Thư hối cái gì? cái đó là cái gì hết!” Nói ông thẳng ngoài.

Mẹ Tưởng , thong thả giúp ông gợi kỷ niệm xưa: “Năm đó ông giận, đòi ly hôn với ông, ông một bức thư hối tha thứ cho ông ngay, thật sự nhớ ?” Bà cố ý dừng một chút: “Nếu ông thật sự quên cách thư hối thế nào, thể cho ông mượn bức thư năm đó để tham khảo, ông chỉ cần đổi hai chữ ‘vợ yêu’ thành ‘con trai’ là !”

Ba Tưởng dừng bước, đột ngột đầu , kinh ngạc Tưởng. Một lúc mới : “Lúc đó hòa xong, chẳng trả thư cho ?” Ông lập tức dùng bật lửa đốt nó mà.

Mẹ Tưởng gật đầu: “ , bản gốc trả ông , nhưng còn giữ nhiều bản mà.”

Ba Tưởng: “...” Miệng ông há hốc mấy , tức đến mức thốt chữ nào. Ông chỉ tay Tưởng, đau đớn : “Bà xem... thể chút nguyên tắc cơ bản nào thế hả! Bà thế là đạo đức suy đồi đấy bà !”

Mẹ Tưởng nhún vai, vẻ mặt quan tâm. Bà xách bình giữ nhiệt định đưa cho Tô Dương. Đi đến cửa, bà vỗ mạnh vai ba Tưởng, chân thành khuyên nhủ: “Đồng chí , chỉ thể xã hội quá hiểm ác, mà là ông quá ngây thơ thôi! Lo mà tu luyện !” Sau đó bà lắc lắc bình giữ nhiệt trong tay, hất cằm: “Có cùng ?”

Ba Tưởng: “...” Ông ôm n.g.ự.c, cảm thấy tim sắp đập đến hai trăm nhịp một phút . Mẹ Tưởng ngoài.

Tô Dương nhận điện thoại của ba Tô khi đang chỉnh sửa ảnh: “Vâng ạ, con xuống ngay đây.” Đặt điện thoại xuống, cô lưu hình ảnh nhanh ch.óng xuống lầu. Mỗi chồng hoặc ba cô đến đưa cơm, cô đều xuống lầu lấy. Chỗ đỗ xe khó, họ chỉ tấp lề một chút, cô lấy cơm xong là họ ngay. Tô Dương xuống đến nơi thì thấy ba Tô đang cạnh chiếc xe điện. Cô bước nhanh tới: “Ba, hôm nay ba xe điện thế? Có lạnh ba?” Nói cô nắm lấy tay ba Tô ủ ấm trong tay .

Ba Tô: “Đoạn tắc đường quá, ô tô tiện, nhanh bằng xe điện. Mẹ con mì trộn cho con đấy, để lâu mì sẽ bết, ngon .” Ông đưa bình giữ nhiệt cho cô: “Mau lên ăn con, tầng là mì, là canh gà, xách cẩn thận kẻo đổ canh nhé.” Ba Tô nếu ông thì Tô Dương sẽ lên, nên ông dắt xe : “Vào con, ba cũng về ăn cơm đây.”

Đợi đến khi bóng dáng ba Tô khuất góc cua, Tô Dương mới bước tòa nhà. Chợt phía tiếng gọi: “Đồng Đồng.” Tô Dương , là Tưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-58-su-quan-tam-cua-hai-nguoi-cha-va-su-co-tai-buoi-ra-mat.html.]

“Mẹ ạ.”

Mẹ Tưởng tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt lớn, mỉm : “Vừa nãy ở ngã tư còn gặp ba con, ông phóng xe nhanh quá, chẳng kịp chào hỏi gì.” Bà đưa bình giữ nhiệt cho cô: “Mẹ mang cho con ít nước rau quả, chẳng đó con bảo dày khỏe, ăn đồ lạnh là nôn , nên ép rau củ với mấy loại trái cây, cho thêm chút mật ong nữa, cho tiêu hóa lắm.”

Tô Dương nhận lấy bình giữ nhiệt: “Mẹ ơi, cần vất vả thế ạ.” Trước đây khi uống chiều với Tưởng, nhắc đến chuyện , Tưởng phụ nữ dựa mỹ phẩm mà dựa ăn uống và vận động. Đặc biệt là trái cây, ngày nào cũng ăn và ăn nhiều loại. Cô lúc công việc bận rộn, đừng là ăn trái cây, ngay cả nước cũng chẳng thời gian mà uống. Từ đó về , Tưởng định kỳ mang trái cây đến studio cho cô, thỉnh thoảng bà bận thì sai tài xế mang đến. Hôm qua cô vô tình trái cây lạnh, ăn xong dày thoải mái, cứ thấy buồn nôn. Thế là Tưởng ghi nhớ ngay.

Tô Dương hỏi Tưởng: “Mẹ ăn cơm ạ?”

Mẹ Tưởng: “Chưa con ạ, lúc đang nấu . Thôi, con lên lầu , về đây.” Xe của bà chạy đến, bà vẫy tay với Tô Dương lên xe. Sau đó bà hạ kính cửa sổ xuống: “Ngày mai ăn gì thì tối gọi điện cho nhé, để chuẩn .” Tô Dương .

Đợi ô tô từ từ xa, Tô Dương hai chiếc bình giữ nhiệt trong tay, lòng trào dâng bao cảm xúc khó tả...

Đinh Thiến vẫn luôn trêu chọc Tô Dương là "bà bầu giả", vì cô chẳng hề phản ứng ốm nghén nào, thậm chí còn ăn uống hơn , ăn ngủ . Phản ứng duy nhất là buồn ngủ. phúc. Tô Dương lên mạng tra cứu, thấy ốm nghén tùy cơ địa mỗi , nôn từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến tận tháng thứ bảy thứ tám, cũng chẳng nôn nào. Đương nhiên cũng mấy tháng đầu , đến tháng thứ ba thứ tư mới bắt đầu phản ứng. Tô Dương cầu nguyện thuộc nhóm ốm nghén. đời như là mơ, ốm nghén đầu tiên của cô ập đến vài ngày đó.

Hôm đó cô đang ở Hong Kong tham dự buổi mắt sản phẩm mới của KING Jewelry. Đến phần đặt câu hỏi của phóng viên, hỏi Tô Dương rằng tấm ảnh cũ xuất hiện trong phim quảng cáo là ảnh chụp chung của cô và Ảnh đế Cố Hằng lúc nhỏ , vì trông giống như ảnh ghép. Cố Hằng tiếp lời: “ , đó là ảnh chụp chung của hai chúng .” Thay vì chụp ảnh ăn cùng đồn thổi linh tinh, chi bằng bây giờ cứ hào phóng thừa nhận.

Cả hội trường xôn xao, các phóng viên tranh đặt câu hỏi. Họ hỏi hai quan hệ gì, quen từ nhỏ, thanh mai trúc mã . Cố Hằng đáp: “Cùng lớn lên, mấy năm nay tình cảm vẫn luôn , nhưng còn hơn cả .” Phóng viên còn định khai thác thêm tin bát quái nhưng dẫn chương trình kịp thời lái sang chủ đề khác, hôm nay chỉ trả lời các câu hỏi liên quan đến KING Jewelry. Sau đó, các câu hỏi về sản phẩm mới do Cao Tường, phụ trách khu vực Châu Á, trả lời.

lúc , Tô Dương chợt cảm thấy dày nhộn nhạo, cô cố gắng nhẫn nhịn nhưng cuối cùng chịu nổi, nhỏ giọng với Cố Hằng: “ sắp nôn , bây giờ?” Cố Hằng vội vàng với dẫn chương trình rằng Tô Dương thấy dày khỏe. Người dẫn chương trình liền mời khách mời xuống nghỉ ngơi, lát nữa đến phần giao lưu sẽ mời lên . Xuống đài, Tô Dương liền rời . Cố Hằng trở về chỗ , Lục Duật Thành hôm nay cũng đến ủng hộ, hỏi Tô Dương . Cố Hằng đáp: “Cơ thể khó chịu một chút.” Thật đoán phần nào.

Lục Duật Thành tiếp tục truy vấn: “Khó chịu chỗ nào? Có nghiêm trọng ? Sao theo xem thế nào?” Anh quá nhiều nên Cố Hằng thèm đáp. Cô chắc là vì m.a.n.g t.h.a.i nên mới buồn nôn, theo thì cái thể thống gì? Lục Duật Thành thấy gì, yên, dậy vòng hậu trường.

Tô Dương đến nhà vệ sinh nhưng nôn . Dạ dày vẫn khó chịu vô cùng nhưng cứ nghẹn ở đó. Sau đó cô phòng nghỉ uống một cốc nước lớn mới nôn . Dạ dày nhẹ nhõm hẳn. Súc miệng xong khỏi phòng vệ sinh, cô thấy Lục Duật Thành đang hút t.h.u.ố.c ở góc tường. Lục Duật Thành cũng thấy cô, dập t.h.u.ố.c bước tới. “Đã khá hơn chút nào ?”

Tô Dương gật đầu. Lục Duật Thành hỏi nhiều, cô cũng gì. Anh chỉ má cô: “Chỗ còn dính nước .” chạm mặt cô. Tô Dương đưa tay lau , với : “Đi thôi, lát nữa còn phần khác.”

Lúc bên cạnh tiếng bước chân dồn dập, cả hai cùng đầu . Là vệ sĩ của cô đang xách một đàn ông gầy gò tới, tay vệ sĩ còn cầm một chiếc máy ảnh. Tô Dương và Lục Duật Thành lập tức hiểu chuyện gì. Vệ sĩ đưa máy ảnh cho Tô Dương: “Ảnh ở trong , chuyện xử lý thế nào ạ?”

Lục Duật Thành chằm chằm đàn ông , ánh mắt sắc lạnh khiến mặt , chịu nổi cái chất vấn đầy băng giá đó. Tô Dương mở máy ảnh xem, do góc chụp nên trong ảnh trông như Lục Duật Thành đang lau mặt cho cô tình tứ. Tấm ảnh mà tung lên mạng thì sẽ gây sóng gió lớn nhường nào? Cô chắc chắn sẽ mắng là ngoại tình, còn Tưởng Bách Xuyên cũng vô cớ chê .

Lục Duật Thành giật lấy máy ảnh, xem nhưng sắc mặt Tô Dương là ảnh mờ ám thế nào. Anh tháo thẻ nhớ ném trả máy ảnh cho đàn ông . “Mấy trò thiếu đạo đức bớt . Nhìn chắc cũng kết hôn và con nhỉ? Nếu thật sự thử cảm giác kích thích mà tin tức mang , sẽ tìm một đàn ông trai chụp một tấm ảnh tương tự với vợ tung lên mạng, đảm bảo sẽ nhớ đời đấy.”

Người đàn ông nhận Lục Duật Thành, vội vàng biện minh: “Lục tổng, chúng cũng chỉ vì miếng cơm manh áo thôi, cố ý ạ.”

Lục Duật Thành vẫy tay: “Đi , tiện thể nhắn với ông chủ của , mấy thủ đoạn hạ đẳng vốn thích chơi, nhưng nếu ông hứng thú như , sẽ chơi cùng ông .” Người đàn ông cạn lời, khóe miệng giật giật.

Tô Dương đại khái đoán là đối thủ cạnh tranh của Lục Duật Thành giở trò, thả lý do riêng nên cô ngăn cản. Lục Duật Thành với cô: “Hôm nay là do sơ suất, sẽ chú ý hơn.” Vừa chỉ mải lo lắng cho sức khỏe của cô, nghĩ hậu trường phòng nghỉ ai cũng , ngờ vẫn phóng viên bám đuôi. Tô Dương cũng trách , hai lượt trở hội trường.

Sau khi sự kiện kết thúc, Tô Dương tham gia tiệc tối. Cô sợ lát nữa buồn nôn sẽ mất mặt, nên với Chu Minh Khiêm rằng dày khỏe trực tiếp về khách sạn. Trên đường về, Đinh Thiến với cô: “Sáng mai chúng bay về Bắc Kinh, chiều còn một buổi chụp ảnh bìa.” Cô hỏi thêm: “Sức khỏe chịu nổi ?”

Tô Dương: “Không , khối lượng công việc chỉ bằng một phần năm đây thôi, tớ lo .”

Về đến khách sạn, cô ăn đơn giản một chút cháo và dưa muối, bắt đầu cấu tứ cho phim tuyên truyền trang phục đông của L&D. Cô dự định sẽ một con đường quốc lộ cũ ngày tuyết rơi, nhất là ở Route 66, mang vẻ hoài cổ và sức tác động thị giác mạnh mẽ. Nghĩ đoạn, cô bắt đầu vẽ tay các tư thế tạo dáng và đạo cụ cần thiết. Đây là năm thứ hai cô thực hiện phim tuyên truyền cho các bộ sưu tập mới của L&D, tất nhiên cũng chỉ là một vài dòng sản phẩm trong đó. So với những nhiếp ảnh gia thời trang hàng đầu hợp tác lâu năm với L&D, cô chỉ là lính mới. Vì cô vô cùng trân trọng mỗi cơ hội chụp. Trước mỗi , cô đều vẽ tay tất cả những khung hình tâm đắc cả tháng, sửa sửa nhiều cho đến khi hài lòng với chi tiết.

Đang vẽ đến một vài động tác tạo dáng, trong đầu Tô Dương bỗng hiện lên hình ảnh của An Ninh. Không thể phủ nhận, phong cách trang phục đông năm nay của L&D cực kỳ hợp với An Ninh, cô thể thể hiện trọn vẹn vẻ hoang dã, phóng khoáng nhưng cũng đầy gợi cảm và quyến rũ mà bộ trang phục truyền tải. Nhớ chuyện đó cô hỏi Carlos về danh sách mẫu, Carlos trả lời rằng vẫn là những gương mặt cũ. Cô hỏi Carlos liệu thể đề cử một mẫu Trung Quốc mà cô ưng ý , Carlos sẽ cố gắng tranh thủ nhưng kết quả thì chắc chắn.

Tô Dương ngẩn ngơ một lát, đặt b.út xuống, lấy máy tính bảng mở những bức ảnh chân dung chụp cho An Ninh đó. Cô bắt đầu xem từng tấm, phân tích kỹ lưỡng biểu cảm và ánh mắt của cô . Bất kể kết quả tranh thủ của Carlos thế nào, Tô Dương vẫn quyết định vẽ thêm một bộ phác thảo chỉnh cho phim tuyên truyền đông của L&D với An Ninh mẫu.

Điện thoại ở góc bàn rung lên. Tô Dương đang đắm chìm trong thế giới của những bản vẽ tay nên chú ý tin nhắn đến. Cùng lúc đó tại Thượng Hải, Tưởng Bách Xuyên rời khỏi buổi tiệc từ thiện sớm hơn dự kiến, lên xe lúc đó là mười giờ rưỡi. Không Tô Dương ngủ , dạo cô thường ngủ mười giờ rưỡi. Anh nhắn tin cho cô: “Đồng Đồng, ngủ em?” Mười mấy phút trôi qua vẫn thấy hồi âm, cất điện thoại .

Tô Dương mãi đến khi tắm xong giường mới xem điện thoại. Thấy tin nhắn, cô hồi âm: “Em mới thấy, bận xong ?” Chưa đầy một phút , Tưởng Bách Xuyên gọi điện đến.

“Ừ, về đến khách sạn.” Anh pha một ly cà phê thư phòng, tiếp tục trò chuyện với Tô Dương: “Còn em, nãy gì thế?”

Tô Dương: “Em vẽ bản phác thảo cho phim tuyên truyền đông của L&D cả tối, mới tắm xong, giờ đang giường nhạc t.h.a.i giáo gửi đây.”

Tưởng Bách Xuyên về chuyện cô ốm nghén, sáng nay cô kể chuyện nhưng lúc đó đang ở ngoài, kịp hỏi han kỹ kết thúc cuộc gọi. Anh hỏi: “Chiều nay còn nôn ? Giờ thấy khó chịu chỗ nào ?”

Tô Dương tựa đầu giường, ôm một chiếc gối lòng: “Chiều nay nôn một nữa, nhưng cũng , tối em ăn chút cháo. Đêm nay việc ?”

Tưởng Bách Xuyên: “Không.” Thật email công việc đang chất đống. Anh hỏi: “Buồn ngủ ?”

Tô Dương: “Cũng hẳn, nhưng em cũng chuẩn ngủ đây.” Bận rộn cả tối , nhất định nghỉ ngơi thôi.

Tưởng Bách Xuyên máy tính, mở hộp thư , khẽ gọi cô một tiếng: “Đồng Đồng.”

Tô Dương: “Dạ?”

Tưởng Bách Xuyên: “Em cho hẳn hoi , kể chuyện tiếng Đức cho em .”

Tô Dương: “Vâng ạ.” Cô cắm tai , xuống tắt đèn đầu giường. Căn phòng chìm bóng tối, bên tai cô vang lên giọng trầm thấp, từ tính của . Tưởng Bách Xuyên lặp câu chuyện mười mấy cho đến khi cơn buồn ngủ ập đến, ý thức của Tô Dương bắt đầu mờ màng.

“Đồng Đồng?” Không tiếng trả lời. Tưởng Bách Xuyên gọi thêm vài tiếng nữa vẫn thấy động tĩnh gì, ngủ say, mới ngắt cuộc gọi, đặt điện thoại xuống và tiếp tục xử lý email.

 

 

Loading...