Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 57: Lời Hứa Trọn Đời Và Những Con Dấu Tình Yêu
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đáy mắt Tưởng Bách Xuyên trào dâng cảm xúc, trong lòng sóng cuộn biển gầm, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản như thường, lặng lẽ cô lời nào, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô. Không gì, mà là cảm thấy lời lúc đều trở nên dư thừa. Tô Dương hồi lâu, mãi đợi ba chữ "Anh đồng ý" như mong đợi. Cô chớp mắt: “...” Cô tự cảm động đến phát , mà chẳng chút phản ứng nào. Thời gian như ngừng trôi.
Sau đó Tưởng Bách Xuyên lên tiếng: “Không nhẫn .”
Tô Dương: “...” Cô vỗ mạnh mu bàn tay mấy cái, nheo mắt : “Nhẫn em tặng từ năm mười chín tuổi , cái tặng lung tung, cả đời một chiếc là đủ .” Cô tặng một chiếc từ nhiều năm , đó khi cầu hôn cũng tặng cô một chiếc nhẫn kim cương. Tô Dương nghĩ , cầu hôn mà nhẫn thì đúng là thật. Cô buông tay , lấy từ trong ba lô một chiếc b.út đ.á.n.h dấu, nắm lấy bàn tay trái của , vẽ một chiếc nhẫn kim cương thật lớn lên ngón áp út, còn thêm: 11 carat, kim cương hồng.
Tưởng Bách Xuyên mỉm thành tiếng, kéo cô dậy, ôm c.h.ặ.t lòng. “Đồng Đồng.”
“Dạ?”
“Không gì.” Chỉ là gọi tên cô thôi.
Tô Dương ngửa đầu: “Anh vẫn ‘Anh đồng ý’ mà.”
Tưởng Bách Xuyên đáp: “Mười một năm đồng ý .” Ngày đưa sổ hộ khẩu cho cô, đồng ý . Những việc cầu hôn, đăng ký kết hôn thật chỉ là hình thức, những thứ đó họ vẫn sẽ bên trọn đời, thì cũng chỉ là những thứ tô điểm thêm mà thôi. Hôn nhân luôn là thứ phụ trợ cho tình cảm của họ, như thêu hoa gấm . Tô Dương mỉm hạnh phúc. Nụ hôn của Tưởng Bách Xuyên lập tức rơi xuống.
Tối hôm đó trở về khách sạn, Tưởng Bách Xuyên mời bộ nhân viên studio của Tô Dương ăn cơm. Trong bữa tiệc, Tô Dương vệ sinh một lát. Đinh Thiến đổi chỗ xuống cạnh Tưởng Bách Xuyên, cầm ly chạm với , nhỏ giọng : “ liên hệ với đại diện của An Ninh , cô chút do dự mà đồng ý ngay, còn tưởng là Dương Dương giúp An Ninh giành lấy cơ hội nên bảo mặt cảm ơn Dương Dương đấy.”
Tưởng Bách Xuyên gật đầu, dặn dò thêm: “Nhớ kỹ khi về nước hãy giảm bớt khối lượng công việc của Đồng Đồng, thời gian tới đừng nhận thêm bất kỳ công việc nào nữa, tổn thất của studio sẽ chịu trách nhiệm.”
Đinh Thiến cũng mong nghỉ ngơi mà vẫn tiền, kẻ ngốc mới đồng ý. cô lo lắng : “ Dương Dương vẫn nổi tiếng đến mức khiến các ngôi lớn chủ động tìm đến chụp ảnh, nếu studio nhận đơn trong một năm sẽ mất nhiều tài nguyên khách hàng vốn , đối với Dương Dương mà thì chuyện .”
Tưởng Bách Xuyên: “ sắp xếp .” Đinh Thiến gật đầu, hỏi thêm nữa. Tô Dương cũng sắp từ nhà vệ sinh, Đinh Thiến liền trở về chỗ của .
Bữa tiệc kết thúc, khi về đến phòng, Tưởng Bách Xuyên nhận điện thoại của Dung đổng. Phương án hợp tác cuối cùng thông qua trong cuộc họp cổ đông lâm thời sáng nay, đó ngay cả bản Dung đổng cũng còn hy vọng gì nhiều. Bởi vì trong cuộc họp hội đồng quản trị đó, bất đồng quá lớn, phiếu chống chiếm tới hai phần ba, nhờ sự nỗ lực từ nhiều phía của ông mà cuối cùng mới thông qua. Tưởng Bách Xuyên liên tục bày tỏ lòng ơn.
Dung đổng : “Phương Vinh còn ba dòng máy kinh điển quyết định hợp tác với ống kính di động của SOFE do Doãn Lâm thâu tóm. Đối với Phương Vinh chúng , bất kể dòng máy nào cuối cùng thể đ.á.n.h thị trường quốc tế thì hưởng lợi vẫn là chúng , nhưng đối với thì khác.”
Tưởng Bách Xuyên đương nhiên hiểu, nếu ống kính của Doãn Lâm vượt qua LACA của họ, Phương Vinh thể sẽ hợp tác với LACA nữa. Lần hợp tác là Dung đổng nể mặt lắm . Dù LACA cũng từng sản xuất ống kính di động, so với SOFE thì kinh nghiệm chắc chắn là còn thiếu sót. Tưởng Bách Xuyên một nữa khẳng định: “Cảm ơn Dung đổng, cháu sẽ ông thất vọng.” Anh hẹn gặp Dung đổng để bàn bạc cụ thể kế hoạch hợp tác.
Kết thúc cuộc gọi, Tưởng Bách Xuyên thở phào nhẹ nhõm. Việc chốt dự án hợp tác mới chỉ là bước đầu tiên, giai đoạn nghiên cứu và thiết kế tiếp theo mới là trọng tâm. Phương Vinh thường mắt máy mới cầu tháng Chín hàng năm. Hiện tại là tháng Một, nghĩa là thời gian còn cho còn nhiều, còn việc với đội ngũ nghiên cứu sản xuất của LACA.
Tưởng Bách Xuyên cất điện thoại, phòng ngủ. Tô Dương đang tắm, với cô một tiếng khu vực hút t.h.u.ố.c của khách sạn. Tô Dương cho hút nhiều nên chỉ mang theo một điếu. Châm t.h.u.ố.c xong, gọi điện cho Giang Phàm, bảo cô ba ngày đến Thượng Hải hội quân với . Vừa cúp máy thì một lạ gọi đến. Tưởng Bách Xuyên nhíu mày, cá nhân của nhiều , điện thoại công việc trừ vài khách hàng lớn thì đều gọi một chiếc điện thoại khác đang để chỗ Giang Phàm. Cuối cùng vẫn bắt máy.
Giọng ấm ức của Kiều Cẩn truyền đến: “Tưởng Bách Xuyên, tìm thế vị trí của trong chương trình thực tế ?”
Tưởng Bách Xuyên rít một t.h.u.ố.c, chậm rãi nhả khói mới lên tiếng: “Nếu rõ trong lòng thì cần gì hỏi thừa thãi như .”
Tim Kiều Cẩn chợt lạnh ngắt. Ngay , Lisa với cô rằng tổ chương trình yêu cầu đổi với lý do cô thể hiện và tập trung, ảnh hưởng đến tiến độ . Tổ chương trình còn thể giải thích với bên ngoài là do sức khỏe cô nên chủ động rút lui. Cô thừa nhận mấy ngày nay trạng thái của , nhưng đến mức để tổ chương trình đổi . Hơn nữa chi phí đổi và từ đầu là lớn, nếu bất đắc dĩ thì tổ chương trình nào . Khả năng duy nhất cô nghĩ đến là tính kế lưng, và ngoài Tưởng Bách Xuyên thì còn ai khác.
Kiều Cẩn điều chỉnh cảm xúc, hạ giọng xuống: “Tưởng Bách Xuyên, thời gian qua vẫn luôn an phận việc của , đụng chạm đến ai, tại vẫn cứ nhắm ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Kiều Cẩn, lừa dối thú vị ?” Không nhảm với cô thêm nữa, trực tiếp cúp máy. Thế giới ai là thuần túy, cũng ngoại lệ.
Mấy ngày khi trò chuyện với Chu đổng về việc dùng tư bản tiến quân giới giải trí, Chu đổng quan niệm tiêu dùng của đại chúng hiện nay khác xa mấy năm , tỷ lệ chi tiêu cho giải trí tăng vọt mỗi năm. Ngành giải trí sẽ là ngành nghề mới cho sự vận hành của tư bản trong tương lai. Sau đó ông vô tình nhắc đến một chương trình thực tế do KING Jewelry tài trợ đang trong giai đoạn phim, chỉ thu hồi bộ chi phí mà còn lợi nhuận ít, nếu phát sóng thì lợi nhuận còn thể đo đếm . Trùng hợp , đó chính là chương trình mà Kiều Cẩn đang tham gia. Anh liền xin Chu đổng một ân tình, đổi thành An Ninh. Anh bảo Đinh Thiến liên hệ với đại diện của An Ninh xem nhận cơ hội đầy rẫy thị phi . Người đại diện của An Ninh chút do dự, An Ninh vốn dĩ trưởng thành từ những lời chỉ trích nên ngại thêm chút tin đồn tiêu cực.
Tin nhắn của Kiều Cẩn đến: “Tưởng Bách Xuyên, chỉ vì thích nên mới nhất thời xúc động sai một việc, thật sự nhẫn tâm đến thế ?” Tưởng Bách Xuyên xem xong liền xóa ngay. Kiều Cẩn nhận hồi âm, nhắn tiếp: “Tưởng Bách Xuyên, nhận với , còn thế nào nữa? Bảo xin Tô Dương là chuyện bao giờ thể xảy !” Tưởng Bách Xuyên kéo luôn danh sách đen. Kiều Cẩn vẫn nhận một lời nào, trong lòng phiền muộn thôi, nhịn gọi điện cho , nhưng máy báo bận, cần nghĩ cũng chặn. Cô lạnh một tiếng, ném điện thoại lên giường.
Lisa gõ cửa bước , hỏi cô: “Tưởng Bách Xuyên ?”
Kiều Cẩn: “Còn gì nữa!” Anh chẳng gì cả, nhưng ý tứ thì rõ ràng hơn bao giờ hết: bắt cô xin Tô Dương.
Lisa trấn an cô: “Mấy ngày tới... cô cứ nghỉ ngơi , nước ngoài giải khuây, đợi qua thời gian Tưởng Bách Xuyên còn chú ý đến chuyện nữa, chuyện trong nhà cô cũng êm xuôi thì chúng .” Cô thêm: “Phía tổ chương trình tìm hỏi , nhưng phụ trách chuyện do ông quyết định, tìm ông cũng vô ích, đó là ý của lãnh đạo đài.”
Kiều Cẩn với lấy bao t.h.u.ố.c, rút một điếu châm lên. Nhìn chằm chằm đốm lửa đỏ rực vài giây, cô vẫn hiểu nổi: “Lisa, cô xem đàn ông thật sự chuyên nhất và thâm tình đến thế ? Mười mấy năm đối mặt với một phụ nữ mà thấy chán ?” Dù những đàn ông cô từng gặp đều như , chỉ Tưởng Bách Xuyên là một trường hợp kỳ quặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-57-loi-hua-tron-doi-va-nhung-con-dau-tinh-yeu.html.]
Lisa bất đắc dĩ : “ cũng hiểu nổi.” Không hiểu nổi tại quanh Tưởng Bách Xuyên đầy rẫy những cám dỗ mà thể dửng dưng và từ chối mỹ nhân như . Cô tiếp: “ một họ hàng trong ngành tài chính , cháu gái của ông chủ một công ty tài sản đang cạnh tranh với Tưởng Bách Xuyên cũng đem lòng yêu sâu sắc, đây là một bí mật công khai đấy.”
Kiều Cẩn sững : “Ai cơ?”
Lisa nhớ : “Hình như tên là... Bàng Việt Hi.”...
Tưởng Bách Xuyên trở về phòng, Tô Dương đang xem những cảnh hậu trường hôm nay. Nhìn thời gian máy tính, cô nhíu mày . Chưa kịp để cô lên tiếng, Tưởng Bách Xuyên : “Anh tắm , mùi t.h.u.ố.c lá.”
Tưởng Bách Xuyên tắm xong , Tô Dương vẫn đang chằm chằm máy tính. Anh hài lòng vỗ đầu cô: “Sau bớt xem máy tính .”
Tô Dương: “Em mới xem đầy một tiếng mà. Còn , ngoài nửa tiếng đồng hồ, hút mấy điếu ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Chỉ một điếu thôi. Anh gọi điện cho Dung đổng nên lâu một chút.”
Ánh mắt Tô Dương sáng lên: “Dự án hợp tác thông qua ?”
Tưởng Bách Xuyên mỉm gật đầu. Tô Dương buông chuột, dậy nhào lòng , vòng tay qua cổ : “Có chúc mừng một chút ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Đợi khi nào điện thoại sản xuất thì hãy chúc mừng.”
Tô Dương: “Cũng đúng.” Cô suy nghĩ một chút: “Vậy em thưởng cho cái đặc biệt hơn.” Nói cô kéo cổ xuống, rướn lên hôn môi . Tưởng Bách Xuyên chủ động cúi đầu phối hợp với cô. Đây là phần thưởng, đây là hình phạt thì đúng hơn, vì lát nữa phản ứng cũng thể gì cô . Tưởng Bách Xuyên nâng m.ô.n.g cô lên, Tô Dương theo thói quen kẹp hai chân eo , bế cô phòng ngủ, hỏi: “Muốn ?”
Tô Dương vùi mặt hõm vai , nhẹ nhàng cọ cọ, nhỏ giọng đáp: “Dạ.” Hai ngày nay cơ thể cô đặc biệt nhạy cảm, nhất là khi ôm hôn.
Tưởng Bách Xuyên đặt cô giường, chống hai tay hai bên cô, cúi đầu hôn lên khóe miệng cô: “Ba tháng đầu hình như vận động mạnh, dùng cách khác thỏa mãn em ?” Tô Dương vòng tay qua cổ , gì, chỉ chủ động hôn . Tưởng Bách Xuyên kiên nhẫn hôn khắp cơ thể cô, cho đến khi cô kìm mà run rẩy trong lòng ...
Chiều hôm , họ cùng bay về Thượng Hải. Tô Dương vốn định về Bắc Kinh để tiếp tục phần còn của quảng cáo LACA, nhưng để cùng Tưởng Bách Xuyên, cô bay đến Thượng Hải mới chuyển máy bay về kinh. Trên máy bay, Tô Dương vẽ tay vài bức phác thảo cho quảng cáo trang phục đông của L&D, cảm thấy buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, liên tục ngáp dài. Dạo cô buồn ngủ. Cô cất giấy b.út túi, định nghỉ ngơi một lát. Tưởng Bách Xuyên đang xử lý các email tải xuống, thấy tiếng động liền đầu : “Vẽ xong hết ?”
Tô Dương lắc đầu: “Em buồn ngủ quá, ngủ một lát vẽ tiếp.” Lúc cất giấy b.út túi, cô thoáng thấy một chiếc hộp nhỏ bên trong. Khóe miệng cô nhếch lên, nhất thời hứng thú, cô lấy chiếc hộp nhỏ . Chiếc hộp gỗ nhỏ Tưởng Bách Xuyên , bên trong là đủ loại con dấu cá nhân của cô, nhiều cái là cô khắc chơi ở vỉa hè hồi còn học cấp ba. Cô gần như cũng mang theo, mỗi vẽ xong đều đóng một con dấu lên, phần lớn là để cho vui.
Tô Dương tìm thấy một con dấu trong hộp, đôi mắt lấp lánh . Tưởng Bách Xuyên cô định gì. Trước đây cô vẫn thường chơi con dấu như , cứ thích đóng vài cái lên cánh tay . Có họ cãi , cô mượn một con dấu nhỏ ở phòng tài vụ đóng đầy lên tay chữ "Hủy bỏ". Tưởng Bách Xuyên phối hợp tháo khuy măng sét áo sơ mi, xắn tay áo lên đến khuỷu tay đưa mặt cô. Tô Dương cầm con dấu ấn mạnh lên cánh tay một cái, cúi đầu thổi nhẹ cho mực khô. Tưởng Bách Xuyên thu tay , ba chữ nhỏ màu xanh hiện : Moah moah ~
Anh : “Em khắc con dấu từ khi nào thế?”
Tô Dương cất con dấu , bắt đầu tìm cái khác trong hộp. Cô : “Mấy cô bé ở studio mua ở , em thấy nên họ cho em mấy cái, còn ‘Đỉnh của ch.óp’, ‘Dễ thương xỉu’, ‘Tui cũng tuyệt vọng lắm’ nữa.”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Tô Dương tìm thấy một cái: “Cho em mượn cánh tay nữa nào.”
Tưởng Bách Xuyên: “Lại đóng nữa ?”
Tô Dương , nhướng mày: “ , đóng dấu thịt heo nhé.”
Tưởng Bách Xuyên: “...” vẫn đưa tay , kiên nhẫn phối hợp với cô. Tô Dương đóng thêm một cái chữ "Moah moah", ngắm nghía vẻ hài lòng: “Xong , nhớ mỗi ngày xem vài đấy, lúc tắm cố ý kỳ cọ cho nó mất .”
Tưởng Bách Xuyên thu tay , con dấu là: “Hải Nạp Bách Xuyên”. Đợi mực khô hẳn, mới buông tay áo xuống. Tô Dương nghiêng ghế, mặt về phía mà ngủ. Tưởng Bách Xuyên đắp chăn cho cô, đưa bàn tay trái cho cô nắm.
Tô Dương: “Không ảnh hưởng đến công việc của chứ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Gần như cần đ.á.n.h máy, một tay là lo liệu .” Tô Dương liền nắm lấy tay trái của , an tâm chìm giấc ngủ. Tưởng Bách Xuyên tựa khuỷu tay lên tay vịn giữa hai ghế, tư thế mấy thoải mái, lâu dần cánh tay tê dại mất cảm giác, nhưng vẫn giữ nguyên nhúc nhích cho đến khi cô tự tỉnh dậy hai tiếng đồng hồ.