Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 56: Lời Cầu Hôn Dưới Ánh Mặt Trời Và Bí Mật Của Những Tấm Ảnh Cũ

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Bách Xuyên xuống lầu mua t.h.u.ố.c lá, suốt dọc đường giấu nổi nụ . Cảm giác giống hệt như năm đó khi Tô Dương đồng ý ở bên . Sau khi mua t.h.u.ố.c xong, đường , cuối cùng nhịn mà nhắn tin cho Tưởng: “Làm một vụ giao dịch thế nào ạ? Con cho một tin , trả cuốn album cho con.”

Mẹ Tưởng dậy sớm, lúc đang chuẩn tập thể d.ụ.c buổi sáng, ngờ điện thoại rung lên. Bà nhấn mở xem, cũng khép miệng. Tuy Tưởng Bách Xuyên gì, nhưng bên đó đang là nửa đêm mà còn hăng hái nhắn tin, chắc chắn là đang kích động đến mức ngủ . Mẹ Tưởng sang ba Tưởng: “Này, ngày ông chịu đòn nhận tội còn xa .”

Ba Tưởng nhàn nhạt liếc bà một cái: “Chịu đòn nhận tội gì chứ?”

Mẹ Tưởng: “Ông cho Tô Dương cửa, con bé cửa, chẳng chịu đòn nhận tội ? Với cái tính khí đó của con trai ông, ông đích mời Tô Dương thì nó sẽ mang con bé về nhà .”

Ba Tưởng ‘hừ’ một tiếng, buồn đáp lời. Mẹ Tưởng : “Thật sự là chuyện gì ?”

Ba Tưởng: “Không .” Ông đoán là chuyện gì , hôm Tiểu Tứ và vợ nó qua ăn cơm kể chuyện Tô Dương bệnh viện.

Mẹ Tưởng cố tình để ông lừa dối , bà : “Sau nếu ông gặp cháu nội, chắc đơn xin phép đấy, còn việc Bách Xuyên phê ... thật sự khó lắm.”

Ba Tưởng: “...” Khóe miệng giật giật. Lúc đoàn thư ký đến sân, ông mặc áo khoác rời .

Mẹ Tưởng lúc mới nhớ hồi âm cho Tưởng Bách Xuyên. Bà : “Sau đừng nhắn tin cho nữa, từ hôm nay bắt đầu bế quan tu luyện, một tháng mới xuất quan!”

Tưởng Bách Xuyên tin nhắn, cạn lời hồi lâu. Vẫn bỏ cuộc, nhắn qua: “Mẹ từng tin , thật sự hứng thú ?”

Vài phút tin nhắn của Tưởng đến: “Tin nhắn gửi thành công! Nhắc nhở : Không tìm thấy nhận, nhận bế quan tu luyện.”

Tưởng Bách Xuyên: “...” Anh nhắn : “Mẹ, con đùa , thật sự cân nhắc chút ?” Tin nhắn gửi như đá chìm đáy bể, thấy hồi âm nữa. Tưởng Bách Xuyên bất đắc dĩ thu điện thoại .

Vừa đến bậc thềm khách sạn, gọi : “Bách Xuyên?” Giọng truyền đến từ phía . Không cần đầu Tưởng Bách Xuyên cũng là ai. Xuất phát từ phép lịch sự, vẫn xoay chào hỏi: “Chào dì ạ.” Chỉ là ngữ khí lạnh nhạt, mặt cảm xúc.

Mẹ Kiều Cẩn ngày mai bay về nước nên cũng ở tại khách sạn . Đêm khuya phiền muộn ngủ , đầu đau như b.úa bổ nên bà mua t.h.u.ố.c ngủ, ngờ gặp Tưởng Bách Xuyên. Trước đó bà cũng gọi điện cho nhưng nhấn bận. Sau đó bà nhờ hẹn , chỉ một câu: tiên tìm Tô Dương xin , Tô Dương tha thứ thì chuyện gì cũng dễ . Hiện giờ Tưởng Bách Xuyên ngạc nhiên khi thấy bà ở đây, chứng tỏ Tô Dương kể với . Chuyện rõ ràng, chỉ là ai toạc thôi. Anh hỏi, bà cũng thêm.

Mẹ Kiều Cẩn hỏi: “Cháu công tác ở đây ?”

Tưởng Bách Xuyên: “Vâng.”

Buổi tối Kiều Cẩn gọi điện cho Kiều Cẩn, định thăm dò chuyện xin Tô Dương, nhưng lời mới một nửa, Kiều Cẩn nổi đóa lên và cúp máy. Bà hiện tại cũng tính . Phía Tô Dương thì lay chuyển , bà đang rầu rĩ thế nào thì gặp Tưởng Bách Xuyên. Do dự một lát, bà vẫn chủ động nhắc đến: “Bách Xuyên, về chuyện của Tiểu Cẩn, dì thể thương lượng với cháu một chút ?”

Sắc mặt Tưởng Bách Xuyên căng thẳng, đáy mắt đầy vẻ lạnh lùng: “Dì định thương lượng thế nào?”

Mẹ Kiều Cẩn: “Cháu cũng tính tình Tiểu Cẩn đấy, từ nhỏ nuông chiều, bắt nó xin chẳng khác nào lấy mạng nó. Các cháu cũng lớn lên cùng , cháu hãy nể tình xưa mà tha thứ cho nó , dì bảo đảm nó sẽ bậy nữa.”

Tưởng Bách Xuyên chỉ nhàn nhạt ‘ồ’ một tiếng, thêm lời nào. Anh xoay định .

“Bách Xuyên!” Mẹ Kiều Cẩn tiến lên hai bước: “Bách Xuyên, chuyện cháu thể trách hết lên đầu Tiểu Cẩn . Nếu Tô Dương bỏ theo dõi Weibo của Tiểu Cẩn , khiến nó nhất thời trở thành trò cho thiên hạ, đó Tô Dương gây khó dễ cho nó lúc chụp ảnh bìa, nó mất mặt bao nhiêu , thì Tiểu Cẩn xúc động như .”

Tưởng Bách Xuyên lạnh lùng bà, gì nhưng sắc mặt càng thêm âm trầm. Mẹ Kiều Cẩn cũng nhận đang giận, đành vòng vo: “Cứ coi như nể mặt ông nội Tiểu Cẩn, cháu đừng nhắm nhà dì nhỏ nó nữa. Còn việc cháu tha thứ cho Tiểu Cẩn, đợi qua thời gian , tâm trạng nó hơn một chút, dì sẽ khuyên bảo nó đến xin Tô Dương, cháu thấy ?”

Tưởng Bách Xuyên lạnh một tiếng. Không tha , mà là dì nhỏ của Kiều Cẩn cũng giống như Kiều Cẩn, nhận vấn đề. Con nhà sai nhưng thể tìm hàng trăm lý do để đổ cho khác, bao giờ tự kiểm điểm. Thật sự tưởng rằng ngầm quan hệ với các cổ đông khác của tập đoàn Trung Xuyên thì họ . Anh sở dĩ tuyệt tình là vì lời dặn của ông nội: việc gì cũng đừng quá tuyệt đường của khác, để cho họ một lối thoát cũng là để lối thoát cho chính . đến giờ phút , vẫn thấy thành ý hối của Kiều Cẩn và dì nhỏ Kiều Cẩn ở cả. Ngay cả việc Kiều Cẩn xin Tô Dương hôm nay cũng chỉ là bất đắc dĩ, bà ý thức cái sai của Kiều Cẩn mà vẫn một mực oán trách khác.

Lúc , điện thoại rung lên, tin nhắn từ Chu đổng của tập đoàn KING, hỏi hiện tại tiện điện thoại . Anh hồi âm, cất điện thoại . Anh lạnh lùng Kiều Cẩn: “Đợi một thời gian nữa? Là bao lâu? Mười năm hai mươi năm?”

Mẹ Kiều Cẩn nghẹn lời. Tưởng Bách Xuyên tiếp: “Nếu Kiều Cẩn xin , cũng ép. Dì về với cô , cô đối xử với Tô Dương thế nào, sẽ trả bộ, chỉ hơn chứ kém.” Có những việc chỉ là thèm , chứ nghĩa là . Nói xong, lùi một bước, xoay dứt khoát rời . Mẹ Kiều Cẩn gọi với theo nhưng hề đầu .

Tưởng Bách Xuyên khu vực hút t.h.u.ố.c của khách sạn. Châm một điếu t.h.u.ố.c, làn khói trắng lượn lờ. Việc tình cờ gặp Kiều Cẩn quẳng đầu, những và việc liên quan sẽ tốn quá nhiều thời gian để bận tâm. Anh tựa bên cửa sổ, cảm thấy thư thái từng . Ngoài cửa sổ, thị trấn nhỏ về đêm thật yên tĩnh. Mấy ngày nay vẫn luôn bôn ba vì dự án hợp tác giữa Phương Vinh và LACA nhưng tiến triển gì. Đến Thượng Hải cũng gặp Dung đổng vì ông Tokyo. Anh bay thẳng đến Tokyo nhưng vẫn lỡ mất cơ hội gặp mặt. Không phủ nhận đó tâm trạng khá xuống dốc. Ai mà ngờ ngay khoảnh khắc tưởng như đầy rẫy chông gai , giây tiếp theo là ánh mặt trời rạng rỡ. Và , tin vui đến. Anh sắp cha . Niềm vui lớn lao hơn bất kỳ dự án hợp tác thành công nào mang .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-56-loi-cau-hon-duoi-anh-mat-troi-va-bi-mat-cua-nhung-tam-anh-cu.html.]

Hút xong một điếu t.h.u.ố.c, dập tàn châm thêm điếu nữa. Những ngày cai t.h.u.ố.c qua thèm, những lúc tăng ca đêm khuya cũng hút. Chỉ là nghĩ đến việc Tô Dương cho hút nên nhịn. Đêm nay thì khác, thể nuông chiều bản một . Chợt nhớ đến tin nhắn của Chu đổng lúc nãy, tìm gọi ngay. Điện thoại nhanh ch.óng kết nối, hỏi: “Chu đổng gì chỉ giáo ạ?” Giọng điệu giấu nổi vẻ vui mừng và nhẹ nhõm.

Chu đổng cũng nhận , : “Xem tâm trạng đang .”

Tưởng Bách Xuyên rít một t.h.u.ố.c, chậm rãi nhả khói: “Cũng tạm ạ.”

Chu đổng thẳng vấn đề: “ vòng vo nữa, KING mời kiêm chức CFO cho chúng , quy tắc cũ, điều kiện tùy đưa .”

Tưởng Bách Xuyên : “Ông sợ sư t.ử ngoạm ?”

Chu đổng trêu : “Chỉ sợ mở miệng thôi.” Ông tìm hiểu kỹ về Tưởng Bách Xuyên, lấy một đồng chắc chắn sẽ giá trị hai đồng.

Tưởng Bách Xuyên bóng đêm của thị trấn nhỏ, gió lạnh thấu xương nhưng lòng ấm áp vô cùng. Im lặng một lát, : “Tiền thiếu, cổ phần cũng hứng thú lắm, bộ tài nguyên thời trang trong tay ông.” KING là nhà vận hành trang sức hàng đầu thế giới, hợp tác lâu năm với các thương hiệu xa xỉ và là nhà tài trợ cho các tuần lễ thời trang lớn. Chu đổng đương nhiên nắm giữ những tài nguyên thời trang mà khác hằng ao ước.

Sau khi đạt thỏa thuận ngầm với Chu đổng, Chu đổng vài ngày nữa ông sẽ bay đến New York, lúc đó sẽ bàn bạc cụ thể hơn. Sau đó, họ còn bàn về việc liệu tương lai nên dùng tư bản tiến quân ngành giải trí . Một lúc Chu đổng cuộc gọi khác nên hai kết thúc trò chuyện.

Tưởng Bách Xuyên hút tổng cộng ba điếu t.h.u.ố.c mới về phòng. Anh về phòng ngủ ngay mà phòng tắm bên ngoài tắm rửa, xác nhận còn mùi t.h.u.ố.c lá mới phòng ngủ. Đẩy cửa phòng ngủ , thấy Tô Dương đang giường chăm chú vẽ tranh. Nghe thấy tiếng động, cô nghiêng mặt : “Anh về , lâu thế?”

Tưởng Bách Xuyên đóng cửa : “Anh một cuộc điện thoại công việc.” Anh đến cạnh giường xuống, ghé sát xem cô đang vẽ gì. Xem xong, cúi đầu dùng cằm cọ cọ lên đỉnh đầu cô: “Vẫn còn nhớ dáng vẻ lúc hút t.h.u.ố.c ?”

Tô Dương: “Nhớ chứ, trai thế mà quên .”

Tưởng Bách Xuyên mỉm , lặng lẽ ngắm những nét vẽ tinh tế phác họa thần thái lười biếng của khi bên cửa sổ hút t.h.u.ố.c. Vẽ xong một bức, ngắm nghía mãi chụp một tấm. Anh đặt bức tranh và điện thoại lên tủ đầu giường bắt đầu hôn cô. Khi hôn đến vùng bụng , vô cùng dịu dàng và lưu luyến. Tô Dương hôn đến mức chút động tình, nhưng nghĩ đến việc ba tháng đầu m.a.n.g t.h.a.i sinh hoạt vợ chồng, cô vỗ vỗ lưng , nhắc lời dặn của bác sĩ. Tưởng Bách Xuyên phối hợp, loạn nữa mà chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cô. Sau khi tắt đèn, họ trò chuyện thêm một lát, Tô Dương thấy buồn ngủ, Tưởng Bách Xuyên bắt đầu kể chuyện, Tô Dương nhận câu chuyện dài hơn hai câu. Cô tò mò thêm thắt điều gì, liên quan đến con ? Cô định hỏi cho rõ nhưng thôi. Tưởng Bách Xuyên lặp câu chuyện năm cho đến khi Tô Dương ngủ say. Anh nhẹ nhàng đặt đầu cô lên gối, lấy điện thoại đăng nhập trang mạng xã hội cá nhân FACEBOOK, đăng bức tranh phác họa cảnh hút t.h.u.ố.c lên với dòng trạng thái: By my first love.

Hai ngày , phim quảng cáo bắt đầu . Thị trấn nhỏ cuối cùng cũng đón ánh nắng mặt trời. Tuyết mái giáo đường vẫn tan, hiện lên trong ống kính vô cùng mộng ảo. Toàn bộ cảnh đều thực hiện giáo đường nhưng chia hai phần. Phần một là cảnh Tô Dương và Tưởng Bách Xuyên đầu gặp gỡ, trang phục phù hợp với nét ngây ngô, thuần khiết của mối tình đầu mười một năm . Phần hai là mười một năm , hai thăm giáo đường xưa, trang phục cần sự trưởng thành, định. Tô Dương chọn cho Tưởng Bách Xuyên áo khoác gió và áo khoác ngoài. Lúc gặp gỡ mặc áo khoác ngoài, mười một năm mặc áo khoác gió dáng dài màu xanh biển. Khi cho chiếc áo khoác mới mua, Tô Dương : “Chà, tệ nha, nháy mắt từ ông chú trung niên biến thành tiểu thịt tươi ngay.” Tưởng Bách Xuyên bất mãn xoa đầu cô.

Tô Dương tự chuẩn nhiều bộ đồ cho . Chỉ riêng cảnh gặp gỡ cô chuẩn năm bộ với các phong cách khác . Cô bảo trợ lý mặc thử từng bộ để xem hiệu ứng qua ống kính thế nào. Khi việc, Tô Dương quên hết thứ xung quanh, trong mắt cô chỉ ống kính. Tưởng Bách Xuyên bỏ rơi sang một bên. Gió lạnh thấu xương nhưng trong xe, kéo một chiếc ghế cạnh xem cô bận rộn. Cơn thèm t.h.u.ố.c kéo đến, lấy một điếu t.h.u.ố.c vê nhẹ đầu ngón tay nhưng hút. Nhìn Tô Dương nghiêm túc, tỉ mỉ hết bộ đồ đến bộ đồ khác trong xe, nhớ thứ ba gặp cô.

Lúc đó, chắc cô cũng nghiêm túc và khắt khe như với từng tấm ảnh tự sướng của . Hồi đó đang thịnh hành loại ảnh dán lấy ngay. Chiều thứ Sáu, đón em họ con nhà chú tan học. Em họ học cùng trường với Tô Dương, cùng khối nhưng khác lớp. Nghĩ rằng thể tình cờ gặp Tô Dương nên với thím là chiều nay rảnh nên đón em. Sau khi đón , cô em họ nhất định đòi chụp ảnh dán mới chịu về. Anh thắng nổi cô bé nên đành chiều theo, đưa cô bé đến tiệm. Tiệm đông khách, xếp hàng, đa là nữ sinh, cũng nam sinh nhưng chủ yếu là cùng bạn gái. Trong ít nam sinh đó, thấy Lục Duật Thành và Cố Hằng. Họ , nhưng thì ấn tượng quá sâu sắc với hai họ. Ở Disneyland Hong Kong, cạnh Tô Dương chính là hai . Anh chắc họ đang đợi Tô Dương ở đây , nhưng mười phần thì đến tám chín phần là đúng.

Trong tiệm mười mấy máy chụp ảnh, mỗi máy đều rèm che riêng tư nên thấy bên trong là ai. Em họ đợi hơn hai mươi phút mới đến lượt. Anh cầm cặp sách cho em, ở khu vực chờ. Lại mười mấy phút trôi qua, thấy Lục Duật Thành gọi cái máy ngoài cùng: “Tô Dương, định ở luôn trong đó ăn Tết ? Không là bọn tớ đấy!” Sau đó là giọng thiếu kiên nhẫn truyền : “Các đúng đấy, tớ chính là ở trong ăn Tết!” Lục Duật Thành và Cố Hằng nghẹn lời. Cố Hằng móc tiền đưa cho ông chủ: “Chắc còn chụp lâu nữa, trả thêm tiền một nữa .” Thời gian đối với ông chủ là tiền bạc, Tô Dương chiếm máy lâu như đủ để xếp hàng chụp xong một bộ . ông chủ trả tiền cho Cố Hằng: “Cứ về lớp quảng cáo thêm cho tiệm .”

Mười phút , Tô Dương cuối cùng cũng ngoài. Việc đầu tiên cô là dẫm cho Cố Hằng và Lục Duật Thành mỗi một cái. “Các phiền c.h.ế.t , tớ đang định nghĩ tư thế tạo dáng hơn thì các gọi mất hết cảm hứng.”

Lục Duật Thành: “Cậu mà dành một phần mười tâm trí chụp ảnh cho việc học thì môn Vật lý chỉ 52 điểm.”

Tô Dương lườm Lục Duật Thành: “Là 53 điểm nhé!” Sau đó cô sang bảo ông chủ: “Ông chủ ơi, máy một lắm, in cho cháu ba bản.” Ảnh in xong, họ cầm lấy rời khỏi tiệm. Từ đầu đến cuối, ánh mắt cô hề dừng .

Học sinh trong tiệm ngày càng đông, ồn ào náo nhiệt. Ông chủ gọi: “Chụp xong thì mau đây in ảnh.” Thấy em họ vẫn , do dự mãi với ông chủ: “Máy một, in thêm một bản nữa.” Ông chủ mở bản lưu máy một máy tính, hỏi nào. Anh chỉ ảnh của Tô Dương. Ông chủ ấn tượng với Tô Dương, ngẩng đầu ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lúc nãy in mấy bản ?” Anh đáp: “Làm phiền ông lâu quá, nên in thêm một bản nữa.” Ông chủ bận rộn quá nên cũng chẳng phân biệt nam sinh nào đòi trả thêm tiền, dù cũng nhớ là chuyện như , nên in thêm cho một bản. Cầm tấm ảnh tay, ngắm từng tấm một. Đó là đầu tiên ảnh dán là như thế nào. Thật nó chính là kiểu chụp ảnh bây giờ. Tô Dương dựa theo từng chủ đề và khung hình mà tạo những tư thế khác , kiểu tóc cũng đổi theo. Nhiều tấm như tấm nào trùng lặp.

“Tưởng Bách Xuyên, qua đây một chút, xem giúp em bộ nào .” Tô Dương thử xong tất cả trang phục.

Tưởng Bách Xuyên hồn: “Đến ngay đây.” Anh ném điếu t.h.u.ố.c vò nát thùng rác bên cạnh dậy tới. Sau khi chốt xong trang phục, việc phim chính thức bắt đầu. Tưởng Bách Xuyên đây cũng coi như kinh nghiệm phim, mà chỉ lộ bóng lưng và lời thoại. Tô Dương đến đây lấy cảnh và tự diễn tập nhiều để tìm cảm giác ống kính, nên diễn vô cùng thuận lợi. Chỉ vài là tất cả các cảnh đều đạt.

Phần ngoại cảnh kết thúc. Phần còn của phim quảng cáo sẽ về nước tại phòng sưu tập máy ảnh của cô. Sau khi xong việc, Tưởng Bách Xuyên hỏi Tô Dương dạo quanh thị trấn . Lần đến đây hứa đưa cô dạo, nhưng đó vì cô Hong Kong sớm nên kế hoạch hủy bỏ. May mắn thời tiết tuyết . Tô Dương mặc áo lông vũ dày, kéo khóa lên, : “Được chứ, chúng trong giáo đường xem .” Trong giáo đường thật chẳng gì lạ, cô cũng mới đến đầu, nhưng Tưởng Bách Xuyên nghĩ nhiều, cùng cô .

Bên trong giáo đường vô cùng yên tĩnh. Tô Dương một đoạn, cô nắm tay Tưởng Bách Xuyên dắt thật nhanh. Tưởng Bách Xuyên nhỏ giọng: “Đi nhanh thế gì!” Tô Dương đầu , mỉm . Đi đến vị trí trung tâm phía , Tô Dương đối diện với , chợt buông tay , lùi một bước. Cô quỳ một gối xuống, thành kính ngước . Tưởng Bách Xuyên thấy cô quỳ xuống, tim khẽ thắt . Tô Dương thầm hít một , cứ ngỡ sẽ run, ngờ khoảnh khắc vẫn căng thẳng vô cùng. Cô lấy bình tĩnh, mỉm : “Hôm nay Đồng ca sẽ cầu hôn .”

Tưởng Bách Xuyên cô đầy ôn nhu và chuyên chú, lặng lẽ lắng . Khoảnh khắc thần thánh , cả đời sẽ thứ hai. Ngay cả đám cưới cũng sánh với lúc . Tô Dương đưa tay nắm lấy một bàn tay , siết thật c.h.ặ.t. Nhìn thẳng mắt , cô : “Em cảm thấy ai thể may mắn hơn em, cái tuổi thanh xuân ngây ngô mơ mộng về tình yêu, em gặp , yêu và luôn yêu thương. Chúng quan trọng nhất trong cuộc đời của . Mười mấy năm qua, chúng khích lệ , cùng qua chặng đường, bao giờ nghĩ đến việc buông tay đối phương, cũng sẽ như .” Nói đến đây cô nghẹn ngào một chút, khàn giọng tiếp tục: “Anh hứa với em một đời một kiếp một đôi , em nguyện bên đến thiên hoang địa lão rời xa. Tưởng Bách Xuyên, gả cho em nhé?”

 

 

Loading...