Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 55: Bùa Hộ Mệnh Xuất Hiện Và Món Quà Bất Ngờ Từ Phố Wall

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dương bước khỏi bệnh viện, kích động ôm chầm lấy Đinh Thiến, nhảy , vui đến mức thốt nên lời. Trước đó cô tự thử ở nhà, nhưng vẫn yên tâm nên đến bệnh viện xác nhận cho chắc chắn. Đinh Thiến vội vàng ngăn cô : “Ơ kìa, cô nãi nãi ơi, cô kìm chế giùm cái.”

Tô Dương khoác tay lên vai bạn, chằm chằm Đinh Thiến một hồi lâu : “Thiến Nhi, tớ thấy mấy ngày nay gầy nhiều đấy.”

Đinh Thiến: “...” Mẹ kiếp, cô còn đang tăng thêm mấy cân đây . Cô Tô Dương bằng ánh mắt ghét bỏ cạn lời: “Trước khi thì ơn dùng cái não giùm tớ cái.”

Tô Dương vẫn cứ , miệng khép . Hiếm khi cô cãi . Trên đường về, Tô Dương gọi điện cho Tưởng Bách Xuyên nhưng nhấn bận. Anh nhắn : “Anh đang bàn việc, xong việc sẽ gọi cho em.”

Tô Dương bĩu môi, thầm mắng một trận trong lòng, thầm quyết định lát nữa sẽ thèm cho nữa. Đinh Thiến bận rộn liên hệ các công việc chụp, ngơi tay. Tô Dương tựa khuỷu tay lên cửa sổ xe, thị trấn nhỏ âm u mà thấy vô cùng. Bàn tay tự giác đặt lên bụng . Nơi thế mà đang kỳ diệu nuôi dưỡng một sinh mệnh nhỏ. Đây là con của cô và Tưởng Bách Xuyên. Nghĩ đến đó, cô bật , càng cảnh sắc bên ngoài càng thấy tả xiết. Cô lấy điện thoại đăng một dòng Weibo: “Ha ha, “ trộm”“ trộm””

Đinh Thiến bận xong, thấy trạng thái cô đăng, thật sự gì hơn. Có cũng bằng thừa, giờ đầu óc cô nàng đang treo ngược cành cây . “Dương Dương, kế tiếp dự định gì ? Tớ đang về công việc .”

Tô Dương đầu : “Chẳng dự định gì cả, thứ cứ như cũ thôi. Khi nào bụng to đến mức tiện việc nữa thì tớ sẽ nghỉ phép dài hạn vài tháng.”

Đinh Thiến: “ cứ bay bay thế , chịu nổi ?”

Tô Dương: “Không , xem các bà bầu trong giới giải trí kìa, chẳng đều việc đến sát ngày sinh mới nghỉ đó ? Thật sự mà.”

Đinh Thiến suy nghĩ một chút: “Để cả ngày nhàn rỗi ở nhà cũng cách. Hay là thế , chúng bớt nhận việc , coi như để g.i.ế.c thời gian.”

Tô Dương hiện giờ chẳng quan tâm đến chuyện gì khác: “Được thôi, cứ sắp xếp .” Cô vẫn còn đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc vô bờ bến.

Về đến sảnh khách sạn, Tô Dương và Đinh Thiến đang thảo luận chuyện phim thì chú ý đến đang ở khu vực nghỉ ngơi. Đinh Thiến : “Ngày chúng thể phần ở giáo đường, tuần về nước bổ sung bức tường camera của , cuối tháng là phim quảng cáo thể chính thức .” Cô hỏi thêm: “Tưởng Bách Xuyên đồng ý đóng khách mời ? Thiết tớ liên hệ xong , chỉ chờ vị trí thôi.”

Tô Dương: “Lát nữa tớ sẽ với , chắc là sắp xếp thời gian qua đây, đó ở trong nước tớ nhắc qua .”

Bỗng nhiên lưng gọi cô: “Cô Tô.”

Tô Dương và Đinh Thiến đồng loạt đầu . Nhìn thấy tới, đáy mắt Tô Dương thoáng qua một tia kinh ngạc. Không ngờ Kiều Cẩn lặn lội đường xá xa xôi tìm đến tận đây. Bà ăn mặc cao quý, ưu nhã, khí chất cũng thuộc hàng thượng đẳng. Trong ánh mắt lộ vẻ điềm nhiên và cảm giác ưu việt vốn . Nếu con thật của bà , Tô Dương thấy bà đúng là " như tên".

Đinh Thiến quen Kiều Cẩn, nhỏ giọng hỏi: “Cậu quen ?”

Tô Dương: “Mẹ của Kiều Cẩn.”

Đinh Thiến theo bản năng kéo cô , chắn mặt Tô Dương, Kiều Cẩn: “Chào bà, việc gì ạ?”

Mẹ Kiều Cẩn đáp lời cô mà về phía Tô Dương: “Cô Tô, thể mượn một bước chuyện ?”

Không đợi Tô Dương lên tiếng, Đinh Thiến chen : “ nghĩ bà nên gọi là Tưởng thái thái thì thỏa đáng hơn.”

Sắc mặt Kiều Cẩn đổi liên tục, ánh mắt nhẫn nhịn mong đợi Tô Dương. Cô : “Ngại quá, khá bận, gì bà cứ thẳng ở đây .”

Mẹ Kiều Cẩn thấy cô ý định chuyện riêng, đành nhượng bộ: “Chúng khu nghỉ ngơi chuyện , chuyện ... một câu cũng hết .”

Đinh Thiến kéo Tô Dương về phía khu nghỉ ngơi, cô sát cạnh Tô Dương, vẻ mặt đầy cảnh giác. Tô Dương , nhỏ giọng : “Cậu xem phim truyền hình nhiều quá ?” Cứ như Kiều Cẩn đến để tính sổ với cô bằng. Cô hiệu bằng mắt: “Vệ sĩ vẫn ở đây mà, cần căng thẳng thế .” Đinh Thiến lúc mới thả lỏng một chút.

Mẹ Kiều Cẩn đối diện họ, do dự một chút thẳng vấn đề: “ vì chuyện của Tiểu Cẩn mà đặc biệt tìm đến đây. Về những rắc rối ở giữa, cũng biện minh gì nhiều, chỉ mặt Tiểu Cẩn xin cô. Thật xin khiến cô chịu những tin đồn thất thiệt trong thời gian qua, là do cha như chúng dạy bảo, hy vọng cô đừng chấp nhặt với con bé.”

Mẹ Kiều Cẩn thầm hít một sâu, cả đời bao giờ hạ chuyện với ai như , còn là một hậu bối. tình hình trong nhà hiện tại rối loạn. Kiều Cẩn nhất quyết chịu xin Tô Dương, các chú của Kiều Cẩn thì ngừng chỉ trích, ba Kiều thì tức giận ba ngày về nhà. Bên phía dì nhỏ của Kiều Cẩn còn tệ hơn, vì chuyện công ty mà dượng nhỏ oán trách Kiều Cẩn, còn mắng nhà ngoại những kẻ kỳ quặc hư con trai ông . Dì nhỏ thấy dượng nhỏ hạ thấp nhà ngoại nên cũng , hai cãi ầm ĩ. Mọi đều sang chỉ trích bà dạy con. Bà thật sự hết cách nên mới muối mặt đến cầu xin Tô Dương.

Dừng một chút, Kiều Cẩn tiếp: “Thời gian qua, hai gia đình vì chuyện mà cũng khó xử. Dì thành tâm xin con, và bảo đảm Tiểu Cẩn sẽ chuyện gì quá đáng nữa, hy vọng con thể tha thứ cho con bé.”

Tô Dương và Đinh Thiến , lập tức dời mắt. Tô Dương thật sự ngờ một phụ nữ cao ngạo và tự phụ như Kiều Cẩn ngày chủ động tìm đến cô để xin . Không thể phủ nhận trong lòng cô chút d.a.o động, nhưng nghĩ đến những gì Kiều Cẩn , chút d.a.o động đó lập tức tan biến.

Tô Dương nở nụ nhạt: “Dì , Kiều Cẩn đứa trẻ ba tuổi. Làm sai chuyện thì tự thu dọn tàn cuộc, chứ để cha dọn dẹp !” Cô cố ý dừng một chút: “Ba chữ ‘Thật xin , đứa trẻ hai ba tuổi cũng , cô chẳng lẽ bằng một đứa trẻ ba tuổi ?”

Tô Dương tiếp tục: “Dù là trẻ con, sai chuyện gì cũng nên để nó tự đối mặt, ít nhất là để nó sai ở gánh chịu hậu quả thế nào.” Cô để Kiều Cẩn cơ hội chen lời: “Nói xa hơn một chút, nếu một ngày nào đó Kiều Cẩn phạm pháp, dì định đến với thẩm phán rằng: ‘Ôi, là do dạy con, để chịu hình nó’ ? Dì thấy pháp luật cho phép dì thế ? Thật là nực .”

Sắc mặt Kiều Cẩn cực kỳ khó coi, ngón tay bà kìm mà cuộn tròn , trong lòng cố gắng nhẫn nhịn. Bị một hậu bối chỉ trích và dạy đời ngay mặt, mặt bà nóng bừng lên. Tô Dương dậy: “Ngại quá, chúng còn việc, xin phép .”

Mẹ Kiều Cẩn thấy cô thật, định dễ dàng tha thứ cho Kiều Cẩn, bà vội vàng dậy, bước nhanh đến chắn mặt Tô Dương: “Tô Dương, dì thật sự hết cách . Phàm là dì thể thuyết phục Tiểu Cẩn đến xin con, dì muối mặt đến cầu xin con thế .” Bà hít một : “Dì cầu xin con, cứ coi như nể mặt ông nội Tiểu Cẩn, con bảo Bách Xuyên đừng nhắm nhà dì nhỏ con bé nữa. Tính tình Tiểu Cẩn quá bướng bỉnh, quá tùy hứng, thật con bé ý , chắc là do đây con bỏ theo dõi Weibo con bé nhất thời trở thành trò nên tâm lý cân bằng, mới chuyện cực đoan.”

Dừng một chút, lẽ cảm thấy thỏa đáng, bà vội vàng sửa lời: “Dù thì con bé cũng ảnh hưởng đến con, con xem dì lặn lội đường xá xa xôi thế đến tìm con, chắc chắn là thành ý xin , con cũng đừng chấp nhặt với Tiểu Cẩn nữa.” Cả đời , điều duy nhất thể khiến phụ nữ cao ngạo cúi đầu, ngay cả mặt mũi cũng cần, lẽ chỉ Kiều Cẩn.

cách gần như , Tô Dương thấy Kiều Cẩn dù vẫn còn nét quý phái và trang điểm tinh xảo, nhưng vẫn giấu nổi vẻ già nua. Cô lập tức nghĩ đến , đột nhiên nghĩ đến chính , cô cũng là một tương lai. Dù Kiều Cẩn đáng mến đến , dù Kiều Cẩn đáng ghét thế nào, thì thể phủ nhận tình mẫu t.ử vô điều kiện của Kiều Cẩn dành cho con gái, dù tình cảm đó ích kỷ đến mức khó lòng chấp nhận. Cái cảm giác "lòng cha trong thiên hạ" đó, ngay khoảnh khắc , cô bỗng thấu hiểu một cách sâu sắc.

Điều duy nhất cô hiểu nổi là Kiều Cẩn lớn nhường mà ngay cả thị phi và liêm sỉ cũng , tại như bà vẫn thể lừa dối rằng Kiều Cẩn như bây giờ là do cô bỏ theo dõi Weibo? Tại nghĩ xem, vì bỏ theo dõi?

Mẹ Kiều Cẩn thấy Tô Dương im lặng, tưởng cô mủi lòng. Nào ngờ Tô Dương đột nhiên lên tiếng: “Dì , dì về thôi. Kiều Cẩn và Hà Gia Dương tùy tiện theo ý để bắt nạt và tổn thương khác, đến giờ vẫn ý hối cải, cần thiết thánh mẫu. Xin dì.”

Vào thang máy, tâm trạng Tô Dương vẫn bình tĩnh . Cô Đinh Thiến: “Cậu xem tớ quá đáng ?” Dù Kiều Cẩn cũng mở lời cầu xin cô.

Đinh Thiến: “Không quá đáng chút nào. Đổi là tớ, tớ còn chẳng thèm nhảm với bà một câu. Loại như bà còn lạ gì nữa, điều còn đằng chân lân đằng đầu. Trong mắt bà , việc tha thứ cho Kiều Cẩn là đương nhiên, vì bà lớn tuổi thế còn lặn lội tìm , bắt buộc tha thứ, nếu đồng ý thì chính là tôn trọng già!” Tô Dương , cũng thêm gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-55-bua-ho-menh-xuat-hien-va-mon-qua-bat-ngo-tu-pho-wall.html.]

Về đến phòng, Tưởng Bách Xuyên vẫn gọi điện . Tô Dương đợi hơn nửa tiếng, điện thoại vẫn im lìm. Cô tắm , khi ngoài thì thấy cuộc gọi nhỡ của . Cô vội vàng gọi . “Em mới tắm xong.”

Tưởng Bách Xuyên lơ đãng ‘ừ’ một tiếng, đang dùng tiếng Đức giao tiếp với ai đó. Tô Dương hiểu, tưởng vẫn đang bàn việc với khách hàng nên lặng lẽ chờ đợi. Nửa phút , giọng vang lên: “Ăn tối em?”

Tô Dương: “Vẫn , em đói lắm, lát nữa đói em sẽ gọi đồ ăn . Còn ? Đang ở ? Vẫn ở Thượng Hải ?”

Tưởng Bách Xuyên trả lời mà hỏi cô: “Khi nào thì phim quảng cáo?”

Tô Dương : “Mọi thứ sẵn sàng, chỉ chờ nam chính đến thôi.”

Tưởng Bách Xuyên: “Anh .” Anh bước khỏi tiệm bánh ngọt, bên đường chờ taxi. Tuyết rơi đầy đất, thỉnh thoảng chiếc ô tô qua, xung quanh yên tĩnh. Anh áp điện thoại tai, hỏi cô: “Mấy ngày nay bên đó tuyết rơi lớn, ở trong khách sạn chắc chán lắm nhỉ?” Gió lạnh thấu xương kèm theo những bông tuyết lùa cổ áo, đưa tay kéo cổ áo.

Tô Dương đang định cho chuyện mang thai, đúng lúc chiếc taxi trờ tới, Tưởng Bách Xuyên : “Có việc , cúp máy nhé.” Anh đợi cô trả lời mà trực tiếp ngắt cuộc gọi.

Tô Dương điện thoại ngắt, xoa xoa n.g.ự.c, tức đến phát nghẹn. Sau đó cô liên tục hít thở sâu, tự nhủ đừng giận, đừng giận, bảo bảo cần tâm trạng . Hai mươi phút , điện thoại vang lên. Tưởng Bách Xuyên gọi đến, cô màn hình nhưng , nhấn bận. Ngay đó, tin nhắn của gửi tới: “Bánh phô mai ăn ?”

Tô Dương tin nhắn mà ngẩn hồi lâu, đó mới sực nhận đến thị trấn nhỏ . Tiếng gõ cửa vang lên. “Đồng Đồng? Mở cửa!”

Tô Dương nheo mắt, nhất quyết mở. Tin nhắn của Tưởng Bách Xuyên đến: “Em tự mở, để tìm đến mở, em chịu một trận đòn của ?”

Tô Dương: “... Bây giờ em sợ đ.á.n.h .” Cô bùa hộ mệnh .

Tưởng Bách Xuyên: “Anh đếm đến ba nhé.”

“Ba”

“Hai”

“Một”

Tô Dương vẫn chịu mở.

Tưởng Bách Xuyên: “Không”

Tô Dương xem xong: “...”

Tưởng Bách Xuyên gửi: “Âm một”

Tô Dương xem xong nhịn mà bật , mở cửa cho . Nhìn thấy phong trần mệt mỏi, gương mặt lộ rõ vẻ phờ phạc, cô nhào lòng . “Anh bận thì cần đến thăm em .”

Tưởng Bách Xuyên nửa ôm cô, một tay đẩy vali phòng, vất vả lắm mới đóng cửa . Anh vỗ đầu cô: “Anh mệt.” Thật kiệt sức . Từ New York đến Berlin, máy bay chỉ ngủ vài tiếng, thời gian còn đều xử lý công việc.

Tô Dương mệt, buông : “Anh tắm , lát nữa em cho một bất ngờ.” Tưởng Bách Xuyên , sờ má cô, đưa túi bánh phô mai cho cô lấy quần áo phòng tắm.

Tô Dương ăn bánh, Tưởng Bách Xuyên cũng tắm xong , : “Ăn xong thì ngủ , còn mấy cái email xem, chắc mất hơn một tiếng mới xong.”

Tưởng Bách Xuyên việc, Tô Dương trong phòng ngủ truyện tiếng Đức, thấy chán. Cô gối hai tay đầu, chằm chằm trần nhà ngẩn ngơ, tự giác mà bật . Không lát nữa cho sắp cha, sẽ phản ứng thế nào.

Khi Tưởng Bách Xuyên phòng ngủ, Tô Dương vẫn đang đợi . “Muộn thế còn ngủ?”

“Em buồn ngủ.”

Tưởng Bách Xuyên xuống, tắt đèn đầu giường, ôm cô lòng. Tô Dương ngửa đầu, hôn lên yết hầu của : “Này, chuyện .”

Vài ngày gặp, Tưởng Bách Xuyên cũng nhớ cô. Anh kéo cô xuống , chống khuỷu tay hai bên cô, cúi đầu bắt đầu hôn lên cổ cô, vẻ mặt chút lơ đãng: “Ừ, chuyện gì thế?”

Tô Dương: “Chuyện mà vẫn luôn mong đợi .”

Tưởng Bách Xuyên khựng , dừng động tác hôn, ngẩng đầu cô. Dù trong bóng tối, vẫn thể rõ đôi mắt cô. Liên tưởng đến dòng trạng thái Weibo đầu đuôi của cô ban ngày, yết hầu khẽ chuyển động, giọng bỗng chốc run rẩy: “Có t.h.a.i ?”

Tô Dương vòng tay qua cổ : “Chúc mừng nhé, ba của con em.”

Tưởng Bách Xuyên , gì, chỉ lặng lẽ chằm chằm cô hồi lâu. Từ nay về , cô chính là của con . Dường như danh xưng nào hơn thế. Tô Dương nhổm dậy, hôn nhẹ lên khóe môi . Một nụ hôn nhẹ nhưng khiến thể kìm lòng. Tưởng Bách Xuyên bắt đầu hôn đáp cô, quấn lấy lưỡi cô, mút mát mãnh liệt. Chỉ nụ hôn mới thể giải tỏa niềm hưng phấn và kích động khó tả lúc của .

Nụ hôn nồng cháy kết thúc, Tưởng Bách Xuyên bật đèn, xuống giường mặc quần áo. Tô Dương ngẩn , cũng dậy : “Anh gì thế?”

Tưởng Bách Xuyên: “Anh xuống lầu mua bao t.h.u.ố.c lá.”

Tô Dương: “...” Đây là vui quá nên hút t.h.u.ố.c để chúc mừng ?

 

 

Loading...