Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 52: Sóng Gió Tại Hội Sở, Tưởng Tổng Ra Tay Trừng Trị Kẻ Ngông Cuồng
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà là mười hai giờ rưỡi đêm. Hai tắm rửa đơn giản xuống giường nghỉ ngơi. Tưởng Bách Xuyên nghĩ đến việc ngày mai xa , tuy là sẽ tranh thủ thời gian đến thăm cô, nhưng vạn nhất chuyện khẩn cấp thể phân thì ?
Anh suy tính , hỏi một câu vô cùng thiếu muối: “Em thể m.a.n.g t.h.a.i ?”
Tô Dương: “Cái ... hỏi con chứ? Nó đang đường đến đây , em thật sự mà.”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Thật khi hỏi xong, cũng cảm thấy thật ngớ ngẩn.
Một lúc , lầm bầm: “Chẳng mấy ngày nay là kỳ rụng trứng của em ? Chắc là .”
Tô Dương dội gáo nước lạnh: “Khó lắm, kỳ rụng trứng chắc rụng, mà kỳ an cũng chắc an .”
Tưởng Bách Xuyên chợt bật đèn đầu giường lên.
“Tưởng Bách Xuyên, gì thế!”
“Anh tra thử xem cách nào chính xác khi nào rụng trứng .” Nói , cầm lấy điện thoại tủ đầu giường, nghiêm túc tra Baidu.
Tô Dương cạn lời một hồi, bảo : “Đừng tra nữa, siêu âm canh trứng .” Chị họ của trợ lý Tiểu Hạ chính là vì khó m.a.n.g t.h.a.i nên đó siêu âm canh trứng.
Tưởng Bách Xuyên cô: “Vậy ngày mai chúng kiểm tra.”
Tô Dương: “...”
Lý do Tưởng Bách Xuyên đưa là: “Khó khăn lắm chúng mới ở bên đúng kỳ rụng trứng của em, thời gian việc, tâm trạng thoải mái, cơ hội thế thể bỏ lỡ.”
Tô Dương nghĩ nghĩ , thấy cũng lý.
Hôm , họ dậy thật sớm chạy đến bệnh viện, nhờ Tứ thẩm tìm quen để xét nghiệm nang trứng cho Tô Dương. Bác sĩ siêu âm hỏi vài câu: “Kinh nguyệt của cô kết thúc mấy ngày ?”
Tô Dương: “Đã mười hai ngày ạ.”
Bác sĩ: “Vậy đến sớm hơn? Nói chừng rụng trứng . Muốn canh nang trứng thì bắt đầu từ một tuần khi sạch kinh.”
Tô Dương: “Cháu chỉ hiện tại buồng trứng trứng , nếu rụng thì khéo, cháu và chồng sắp xa để việc, chỉ sợ là...”
Bác sĩ lập tức hiểu ý. Sau khi kiểm tra, trứng vẫn rụng, dựa theo kích thước nang trứng thì chắc một hai ngày tới sẽ rụng.
Lúc trở về, Tưởng Bách Xuyên cảm thấy may mắn vì kiểm tra. Anh với Tô Dương: “Chúng lùi lịch công tác năm ngày.”
Tô Dương lo lắng: “Không trì hoãn dự án hợp tác của chứ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Không việc gì quan trọng hơn việc .” Cùng cô sinh một đứa con, cô , cha. Lúc bận rộn, sẽ con ở bên cạnh cô. Thật sự gì thể khiến cảm động hơn thế.
Tô Dương nghĩ đến sắp xếp công việc của : “Phải giải thích với tổng bộ LACA thế nào đây?” Đã hẹn ba ngày sẽ sang bên đó nối tiếp công việc.
Tưởng Bách Xuyên: “Cái để phối hợp.”
Tô Dương gật đầu, quên dặn dò: “Đừng quan hệ giữa em và vội.” Cô vì phận đặc biệt mà khiến cao tầng LACA thông qua ý tưởng quảng cáo .
Tưởng Bách Xuyên: “Weibo chính thức của LACA khu vực Châu Á sớm theo dõi Weibo của .” Cho nên họ sớm quan hệ của hai .
Tô Dương vỗ trán, đúng là m.a.n.g t.h.a.i mà bắt đầu ngớ ngẩn .
Tưởng Bách Xuyên : “Dù em là ai, họ cũng sẽ bật đèn xanh . Những cổ đông của LACA bao giờ nể mặt mũi, việc đều dựa thực lực.”
Tô Dương gật đầu. Như là nhất, cô hy vọng khác vì cô mà ấn tượng về Tưởng Bách Xuyên. Sau khi sắp xếp xong xuôi, cô nhắn tin cho Đinh Thiến, bảo cô đổi vé máy bay sang năm ngày .
Khi Tô Dương nhận tin nhắn của Hà Gia Dương, cô đang ăn cơm cùng Chu đổng và những khác. Mấy đàn ông bàn chuyện ăn, cô hiểu lắm cũng chẳng quan tâm, chỉ lẳng lặng ăn phần . Chợt điện thoại rung lên, là một lạ nhưng đuôi là lục quý sáu.
Tin nhắn : “Tô đại mỹ nữ, chào cô, là Hà Gia Dương. Về những chuyện xảy mạng ảnh hưởng đến tâm trạng của cô đó, xin bày tỏ mười phần, trăm phần, ngàn phần, vạn phần, mười vạn phần, trăm triệu phần, một tỷ phần xin . Cô qua là lòng bao dung, đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với một kẻ dân thường vô danh tiểu như . Tái b.út: Nghe phụ nữ chấp nhặt sẽ nhanh già lắm đấy.”
Tô Dương xem xong mà hiểu đầu đuôi . Đoạn tin nhắn chữ nào cũng lộ vẻ vô lễ và trêu chọc, nhưng cô vẫn nhịn. Cô hồi âm: “Hà Gia Dương? Ngại quá, quen .”
Hà Gia Dương: “Chị họ tên là Kiều Cẩn, là con trai của dì nhỏ chị . Công ty nhà quan hệ ăn với công ty của chồng cô, chồng cô... cô hiểu mà, cho nên... cô hiểu cảm giác của chứ?”
Tô Dương: “...” Hóa chính là gã biểu bất tài vô dụng của Kiều Cẩn.
Hà Gia Dương năm nay 25 tuổi, ngoài đam mê đua xe mô tô thì những thứ khác thật sự là cạn lời. Một kẻ ăn chơi trác táng, phóng đãng kiềm chế, dáng vẻ lưu manh, suốt ngày việc đàng hoàng. Nghĩ đến việc đó cùng Kiều Cẩn định hãm hại cô và Tưởng Bách Xuyên, cô liền thấy tức giận, tin nhắn nào nửa điểm thành ý xin .
Cô hồi âm: “... Ngại quá, hiểu.”
Hà Gia Dương: “Không hiểu cũng , ba bắt xin cô, cô xem cũng xin , là chúng bỏ qua nhé?”
Tô Dương: “Anh gọi cái là xin ? Thứ cho kẻ thấy sự đời như thấy lời xin của ở cả! đang bận, việc gì đừng phiền nữa!”
Hai phút , Hà Gia Dương gọi điện đến. Cô nhấn tắt tiếng. Chu Minh Khiêm cạnh thấy tiếng chuông, bảo cô: “Cô ngoài .”
Tô Dương áy náy gật đầu với họ, cầm điện thoại khỏi phòng bao. Đến lối thoát hiểm, cô mới nhấn . “Hà Gia Dương, bao nhiêu tuổi ? Bây giờ thẳng luôn, đừng xin nữa, sẽ chấp nhận , cứ về mà báo cáo với cha như thế.”
Tô Dương trực tiếp cúp máy, đó kéo danh sách đen. Nửa phút , Hà Gia Dương đổi khác nhắn tin cho cô: “Đừng nóng mà, phụ nữ tức giận sẽ nhanh già lắm đó ~ Không chấp nhận lời xin của đúng ? Được thôi, tìm cô, trực tiếp xin cô, đây là đầu tiên chiều chuộng phụ nữ như đấy.”
Tô Dương hồi âm: “Đồ bệnh!”
Hà Gia Dương: “ , bệnh đuổi theo xin cô? Không bệnh thì cô kéo danh sách đen mà vẫn mặt dày để cô giẫm lên chứ? “mỉm ””
Tô Dương trả lời nữa, kéo luôn danh sách đen. Khi cô trở phòng bao, họ đang bàn chuyện xem mắt. Tô Dương một lúc mới hiểu, hóa Chu đổng đang thúc giục chuyện hôn sự. Thật cô gần như gì về chuyện riêng tư của Chu Minh Khiêm. Tuy và Lục Duật Thành quen tám chín năm, nhưng cô mới quen Chu Minh Khiêm lâu, hai năm nhờ chụp poster quảng cáo phim cho mới dần thiết.
Cô và Chu Minh Khiêm khá hợp trong công việc, đó vì quan hệ với Lục Duật Thành và Cố Hằng mà cách vô hình trung kéo gần . Có điều ngày thường ai nấy đều bận rộn, khó gặp mặt. Buổi liên hoan như hôm nay là đầu tiên. Thế nên lúc nãy ở nhà Chu đổng, là con trai Chu đổng, cô vô cùng kinh ngạc.
Chợt, Chu đổng với Tô Dương: “Tiểu Tô, quanh cháu cô gái nào phù hợp thì giới thiệu cho Minh Khiêm một nhé.” Ông cảm thấy những cô gái chơi với Tô Dương chắc chắn cũng tệ.
Tô Dương vội đáp: “Vâng ạ, việc cháu sẽ để tâm.”
Chu Minh Khiêm: “...” Anh trừng mắt cô một cái. Tô Dương coi như thấy.
Chu đổng tiếp tục trò chuyện vui vẻ với Lục Duật Thành. Mặt Chu Minh Khiêm vẫn đen thui, cúi đầu lẳng lặng ăn. Tô Dương dùng khuỷu tay huých một cái, nhỏ giọng nỗi đau của khác: “Này, kết hôn, chụp ảnh cưới miễn phí cho.”
Chu Minh Khiêm: “ là cần cô chụp ? Vạn nhất trúng thì ?”
Tô Dương: “... Đồ !”
Ăn cơm xong, Tô Dương sân của hội sở tư nhân chơi với Anh Bố một lát. Mấy đàn ông hút t.h.u.ố.c xong từ phòng bao , thấy cô đang chơi đùa vui vẻ với con ch.ó Becgie. Chu Minh Khiêm hào phóng : “Thích thì tặng cô đấy.”
Khóe miệng Chu đổng giật giật, thầm mắng Chu Minh Khiêm trong lòng.
Tô Dương : “Cẩn thận Chu thúc thúc cầm d.a.o phay đuổi theo đấy.”
Chu Minh Khiêm ha ha. Chu đổng chỉ tay họ: “... Mấy đứa ... thật là tức c.h.ế.t mà.” ông đổi giọng: “Nếu thích thì cứ để Anh Bố ở chỗ cháu vài ngày.”
Tô Dương: “Cháu sắp Berlin , đợi khi nào rảnh cháu sẽ sang Hong Kong thăm nó.” Nói cô xoa đầu Anh Bố. Anh Bố cọ cọ chân cô như đang nũng.
Lục Duật Thành con ch.ó Becgie mà thấy ngứa mắt vô cùng. Cố Hằng nhỏ giọng trêu: “Nhớ kỹ kiếp đầu t.h.a.i thành một con ch.ó Becgie nhé.”
Lục Duật Thành: “...”
Thời gian cũng hòm hòm, cả nhóm cổng sân. Tô Dương chạy lên phía , Anh Bố cũng chạy theo cô. Tại cổng nhà hàng, Chu đổng lượt từ biệt , chiều nay ông còn bay Thượng Hải. Ông sang với Tô Dương: “Hôm nay vội quá, hôm nào thời gian, sẽ mời riêng hai vợ chồng cháu một bữa cơm.” Sau đó ông chỉ mấy : “Còn mấy đứa , một đứa cũng mang theo, chẳng tích sự gì.”
Mấy : “...”
Tô Dương , đầu sắc mặt họ, ai nấy quả nhiên đều như màu gan heo. Họ cũng chẳng thèm nể mặt cô, về phía ô tô. Tô Dương: “...” Không yêu thích còn đổ cho cô.
Trong lúc vô tình, tầm mắt cô thoáng thấy một chiếc mô tô phân khối lớn đang lao về phía , cách họ hơn hai mươi mét. Người lái mặc đồ đua xe, đội mũ bảo hiểm kín mít thấy mặt. Tốc độ xe chậm. Tô Dương còn kịp nghĩ nhiều thì Chu đổng bắt chuyện với cô. Cô đầu . lúc , lưng vang lên tiếng động cơ gầm rú trầm đục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-52-song-gio-tai-hoi-so-tuong-tong-ra-tay-trung-tri-ke-ngong-cuong.html.]
Khi Tô Dương đầu nữa, chiếc mô tô tăng tốc lao thẳng tới. Khi cô kịp phản ứng, vệ sĩ kéo cô và Chu đổng sang một bên, đưa họ đến vị trí an giữa hai bồn hoa, vệ sĩ nhanh ch.óng lao về phía bên . Tô Dương còn hiểu chuyện gì xảy , theo hướng vệ sĩ lao tới. Chiếc mô tô ngã đất, lái văng xa bốn năm mét, bò mặt đất. Anh Bố đang cạnh lái, ánh mắt hung quang chằm chằm. Vệ sĩ của cô cũng đang giẫm lên xương bả vai khiến thể cử động.
Toàn bộ quá trình chỉ diễn trong vài giây ngắn ngủi. Ngoại trừ vệ sĩ và Anh Bố, ai kịp phản ứng. Lục Duật Thành chạy đến mặt Tô Dương: “Bị dọa ?”
Tô Dương lắc đầu: “Em .” Giọng cô khàn đặc. Vừa cứ như một giấc mơ, đầu óc cô trống rỗng.
Chu đổng lúc mới hồn, vẫn còn kinh hồn bạt vía. Vừa Anh Bố vồ ngã Hà Gia Dương vì tưởng tấn công ông. Chu Minh Khiêm đỡ tay ông: “Ba, ba chứ?”
Chu đổng xua tay, dùng sức vỗ n.g.ự.c: “Không , .”
Chu Minh Khiêm định lao đến đ.ấ.m Hà Gia Dương, ngờ vệ sĩ của Tô Dương bắt đầu tay. Anh liền xe lấy bình nước cho cha uống chút nước ấm để trấn tĩnh. Hà Gia Dương vốn ngã nhẹ, giờ còn chịu nổi đòn. Hắn cũng chẳng màng mặt mũi, gào lên: “Tô Dương, là Hà Gia Dương, chỉ đùa với cô thôi, đến để xin mà, định đ.â.m cô thật , chỉ dọa cô một chút cho vui thôi.”
Hắn gọi tên Tô Dương, vệ sĩ mới dừng tay, về phía cô. Lục Duật Thành nhận Hà Gia Dương là ai, sải bước tiến lên, đẩy vệ sĩ tung một cú đá vai . Trong khi đó, vệ sĩ gọi điện cho Tưởng Bách Xuyên để hỏi ý kiến xử lý.
Khi Tưởng Bách Xuyên nhận điện thoại, đang uống chiều cùng Tưởng mẫu và Tưởng Mộ Tranh. Cúp máy, Tưởng mẫu hỏi: “Có chuyện gì ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Chuyện của Đồng Đồng, Hà Gia Dương lái mô tô lao về phía cô , là dọa cô , chắc cô dọa nhẹ .”
Tưởng mẫu cầm túi xách, cùng Tưởng Bách Xuyên vội vàng xuống lầu. Tưởng Mộ Tranh thanh toán xong cũng thẳng đến hội sở tư nhân. Tại cổng hội sở, Lục Duật Thành định đá Hà Gia Dương thêm cái nữa thì Cố Hằng ngăn .
Cố Hằng: “Đừng đ.á.n.h nữa, để dành cho Tưởng Bách Xuyên . Bây giờ đ.á.n.h nhừ t.ử, Tưởng Bách Xuyên trút giận kiểu gì? Cậu Tưởng Bách Xuyên gây án mạng ?” Dựa hiểu của về Tưởng Bách Xuyên, nếu đ.á.n.h gã thì mang họ Tưởng.
Lục Duật Thành dừng tay, xem Tô Dương. Cô bình tĩnh , hỏi thăm Chu đổng xin một hồi. Chu đổng uống chút nước, giờ khá hơn. Ông : “Không , chỉ là lúc nãy xe lao tới nhanh quá, kịp phản ứng. Chuyện thể trách cháu .” Nói ông lắc đầu thở dài: “Giới trẻ bây giờ đùa kiểu gì mà màng mạng sống thế? Lái xe tăng tốc lao khác, đúng là coi mạng như trò đùa!”
Vì vội sân bay nên Chu đổng ở lâu. Sợ Tô Dương áy náy, khi lên xe ông còn đùa vài câu trấn an cô, bảo cô sang Hong Kong nhớ mua nhiều đồ ngon bồi bổ cho Anh Bố. Sau đó ông cùng Chu Minh Khiêm rời .
Lúc Tô Dương mới thời gian Hà Gia Dương. Vệ sĩ kéo dậy, tháo chiếc mũ bảo hiểm nứt vỡ , túm tóc lôi sang một bên. Bị túm tóc, Hà Gia Dương thấy nhục nhã vô cùng. Cả đời bao giờ hèn hạ thế . Trong vòng tròn nhỏ của , luôn hô mưa gọi gió, giờ t.h.ả.m hại tùy ý đ.á.n.h đập. Nghĩ đến đây, kìm nước mắt chua xót.
Tô Dương thấy mặt Hà Gia Dương thì sững sờ. Thật ngờ chính là trai kéo cô một cái ở Thượng Hải hôm đó. Hóa thiện và ác chỉ cách một ý niệm. Tâm trạng cô phức tạp, nhưng vẫn nhịn quát : “Hà Gia Dương, trông cũng dáng con đấy, những chuyện con thế hả!”
Khóe miệng Hà Gia Dương giật giật, giải thích yếu ớt: “ cố ý đ.â.m cô thật mà.” Ngoài câu , cũng chẳng tìm lý do nào thuyết phục hơn. Những gì cần , lúc nãy hết . Hắn thật sự chỉ định đến xin , thuận tiện dọa cô một chút để xả giận. Ai ngờ sự việc chệch hướng, cuối cùng thể kiểm soát.
Vốn dĩ định nhắn tin xin , đó Tô Dương kéo danh sách đen, định thôi nhưng nghĩ đến việc về nhà báo cáo thế nào, đành c.ắ.n răng đến trực tiếp. Sau khi định vị vị trí của Tô Dương, vẫn luôn chờ ở gần đó, định đột ngột tăng tốc để dọa cô. Ai ngờ con ch.ó vồ ngã , khiến kịp phanh để chứng minh định đ.â.m .
Tô Dương chút kích động, giọng cao hẳn lên: “Hà Gia Dương, từng nghĩ tới, vạn nhất lao đến mặt mà kịp dừng xe, sẽ đ.â.m c.h.ế.t hả!” Bây giờ nghĩ cô vẫn còn sợ hãi.
Hà Gia Dương cũng d.a.o động: “Không thể nào!” Hắn chơi mô tô bao nhiêu năm, thể phạm sai lầm cấp thấp như ! là sỉ nhục kỹ năng đua xe của mà.
Tô Dương ấn trán, đầu vẫn còn choáng váng, còn sức để đôi co với . Cô lạnh lùng chằm chằm , chậm rãi : “Hà Gia Dương, t.a.i n.ạ.n đời phần lớn đều do tâm lý cầu may như gây . Dù tỷ lệ sai sót của chỉ là một phần vạn, nhưng đối với , đó thể là cái c.h.ế.t!” Cô hít một : “Lúc đó cạnh là một vị tiền bối lớn tuổi, từng nghĩ tới, vạn nhất ông bệnh tim, cú dọa của sẽ dẫn đến hậu quả gì ?”
Hà Gia Dương há miệng, nên lời. Không dám thẳng mắt cô, mặt , ảo não vò đầu bứt tai. Thật ghét Tô Dương, thậm chí còn thấy cô xinh , khí chất độc nhất vô nhị. Hắn còn từng nghĩ nếu sinh sớm vài năm thì . Ngặt nỗi cô là tình địch của chị họ Kiều Cẩn, đương nhiên vô điều kiện giúp đỡ chị . Thế nên đó mới bày mấy trò xa, tìm paparazzi hãm hại Tưởng Bách Xuyên, thuê thủy quân bôi nhọ Tô Dương...
Từ quán cà phê đến hội sở tắc đường, Tưởng Bách Xuyên đủ kiên nhẫn xe, trực tiếp xuống xe chạy bộ đến. Khi chạy đến cổng hội sở, thở dồn dập, trán lấm tấm mồ hôi. Tô Dương đón lấy , vội vàng : “Em .”
Tưởng Bách Xuyên ôm nhẹ cô một cái, ánh mắt lướt qua cô về phía . Khi thấy Hà Gia Dương, ngọn lửa giận trong lòng thể kìm nén nữa. Mấy năm nay lăn lộn thương trường, chuyện gì cũng thể nhẫn, cực kỳ ít khi xúc động, càng chuyện gì khiến mất lý trí. duy chỉ việc khác đem tính mạng của Tô Dương trò đùa, thể nhẫn, cũng nhịn nổi.
Đôi môi Tưởng Bách Xuyên mím c.h.ặ.t, ánh mắt sắc lạnh như d.a.o đ.â.m thẳng Hà Gia Dương. Buông Tô Dương , trực tiếp cởi áo khoác ném cho vệ sĩ, nới lỏng vài chiếc cúc áo sơ mi, xắn tay áo lên đến khuỷu tay. Hà Gia Dương thấy tư thế liền xong đời . Thù mới hận cũ cộng , Tưởng Bách Xuyên mà đ.á.n.h thì đàn ông. Hà Gia Dương nheo mắt, dù c.h.ế.t cũng lột da.
“Anh Bách Xuyên...” Anh ...
Tưởng Bách Xuyên túm lấy cổ áo , tung một cú đ.ấ.m thẳng mặt. Máu mũi, khóe miệng lập tức chảy . Hà Gia Dương đ.ấ.m cho choáng váng. Khi còn kịp phản ứng, Tưởng Bách Xuyên khóa vai , vặn , bồi thêm hai cú đá cực mạnh khoeo chân. Hà Gia Dương kêu lên hai tiếng, quỳ rạp xuống đất.
Tưởng Mộ Tranh cũng chạy đến, quá hiểu Tưởng Bách Xuyên, ít khi so đo với ai, nhưng một khi chạm đến giới hạn, sẽ nể nang bất cứ ai. Anh sợ Tưởng Bách Xuyên mất lý trí đ.á.n.h c.h.ế.t , liền nhắc nhở: “Trước chú dạy cháu đ.á.n.h thế nào, yếu lĩnh đừng quên đấy!”
Hà Gia Dương: “...” Lại còn mang theo cả cố vấn đ.á.n.h nữa ?
Lục Duật Thành và Cố Hằng đầy ẩn ý lập tức dời mắt, vì họ mấy dễ chịu khi nhớ cảnh tượng từng Tưởng Bách Xuyên đ.á.n.h . Hai họ thế mà đều đ.á.n.h Tưởng Bách Xuyên. Lục Duật Thành hỏi Cố Hằng: “Đi ?”
Cố Hằng: “Đi thôi.” Đứng đây Tưởng Bách Xuyên đ.á.n.h Hà Gia Dương mà cứ cảm giác như đang đ.á.n.h , cả đều thấy .
Tưởng Mộ Tranh thấy biểu cảm của hai họ, chợt phì , Lục Duật Thành và Cố Hằng mỗi bồi cho một cái đá. Tưởng Mộ Tranh: “...”
Tô Dương thấy Tưởng Bách Xuyên tay thật, sợ quá tay, vội vàng chạy lên can ngăn. “Tưởng Bách Xuyên, , , mau dừng tay !”
Hà Gia Dương vẫn luôn đ.á.n.h trả, cũng hé răng, đau đớn đều c.ắ.n răng chịu đựng. Tưởng Bách Xuyên Tô Dương ôm c.h.ặ.t, lạnh lùng : “Buông !”
Tô Dương nhất quyết buông, vòng mặt , ngẩng đầu thẳng mắt . Hai tay vẫn ôm c.h.ặ.t lấy eo , lời nào, cứ thế lặng lẽ . Tưởng Bách Xuyên sợ đau Tô Dương nên tiếp tục nữa.
Lúc điện thoại của Tưởng Mộ Tranh vang lên, là tin nhắn của Lục Duật Thành: “Bọn sắp đến Tình Lan , nếu việc gì thì qua đây chơi cùng .” Tưởng Mộ Tranh , thầm mắng bọn họ vài câu, đây là trong lòng vẫn còn ấm ức nên tìm chỗ xả đây mà. Anh thu điện thoại, với Tưởng Bách Xuyên một tiếng đến hội sở giải trí Tình Lan.
Hà Gia Dương khi thu phục thì bệt đất, đưa tay sờ mặt, đau đến tận xương tủy. Hắn nghiêng về phía Tưởng Bách Xuyên, nhỏ giọng : “Anh, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , giận cũng trút , xem, chuyện ... cho qua ? Đừng cho ba ...” Nói xong chính cũng thấy thiếu tự tin.
Tưởng Bách Xuyên : “Sao tiếp !”
Hà Gia Dương: “...” Sợ đ.á.n.h chứ .
Tưởng Bách Xuyên lạnh lùng : “Hà Gia Dương, những ngày tháng chịu tội của còn ở phía đấy.”
Hà Gia Dương: “...” Khóc nước mắt, thế vẫn xong ?
Tưởng Bách Xuyên liếc một cái, ánh mắt đủ để lăng trì khác. May mà Tô Dương mang thai, nếu chuyện xảy lúc cô đang mang thai, Hà Gia Dương c.h.ế.t cũng tàn phế. Tưởng Bách Xuyên hiệu cho vệ sĩ đưa Hà Gia Dương đến bệnh viện bôi t.h.u.ố.c.
Hà Gia Dương xua tay: “Không cần, chút thương tích c.h.ế.t .” Hắn thường xuyên đ.á.n.h , sứt đầu mẻ trán là chuyện thường. Chỉ là đ.á.n.h t.h.ả.m hại mặt Tô Dương, thật mất hết tôn nghiêm đàn ông. Càng nghĩ càng thấy bực bội, mặt dày hỏi Tưởng Bách Xuyên: “Anh, gì thì mới cho ba ?” Nói vội vàng cam đoan: “Anh yên tâm, những trò gì đó sẽ bao giờ nữa, cũng sẽ khuyên chị , chị vẫn khá lời .”
Tưởng Bách Xuyên lạnh một tiếng: “Cái đức hạnh của thế nào, chính còn !”
Hà Gia Dương: “... sửa mà.” Câu chính cũng thấy chột , tuy rằng thực tế lương, nếu lương thì cha sẽ cắt đứt nguồn kinh tế của mất. Hắn chẳng dại gì mà đối đầu với tiền bạc.
Tưởng Bách Xuyên thiếu kiên nhẫn vẫy tay: “Mau cút ! Chuyện cứ bảo ba đến tìm !”
Hà Gia Dương: “...” Lập tức xìu xuống, dắt chiếc xe yêu quý lủi thủi rời . Trước khi , còn liếc Tô Dương hai cái.
Tô Dương chẳng thèm để ý đến , cô ôm lấy eo Tưởng Bách Xuyên: “Đừng vui nữa ? Em thật sự mà.”
Lúc Tưởng mẫu chạy đến, tới nơi gọi: “Bách Xuyên.”
Tô Dương buông Tưởng Bách Xuyên , kinh ngạc hỏi: “Mẹ, cũng tới đây?”
Tưởng mẫu đến gần: “Không chứ? Lúc đó đang uống chiều với Bách Xuyên và Tiểu Ngũ, nó với Tiểu Ngũ chạy nhanh quá, giày cao gót chạy nên xe tới.”
Tô Dương : “Không ạ, chỉ là lúc đó choáng váng một chút.”
Tưởng mẫu lúc mới thở phào nhẹ nhõm: “Nếu thì chúng về nhà , về bảo nấu cho con ít canh để trấn tĩnh.” Tưởng mẫu Tưởng Bách Xuyên: “Vừa ba con gọi điện cho , bảo tối nay về nhà ăn cơm. Con và Đồng Đồng sắp Đức , về chắc đến Tết Âm Lịch, cả nhà chúng cùng ăn bữa cơm.” Sau đó bà với Tô Dương: “Tối nay món cá trắm cỏ sốt chua ngọt mà con thích nhé.”
Tưởng Bách Xuyên về nhà ăn cơm với cha, lập tức nhớ đến việc cha định đem cuốn album quà gặp mặt tặng cho Tô Dương. Anh vội vàng ngắt lời Tưởng mẫu: “Mẹ, cơm nước để ạ, chúng việc khác, tối nay Đồng Đồng còn tiệc xã giao.” Nói nắm tay Tô Dương: “Mẹ, chúng đây.”
Tô Dương mờ mịt, chớp mắt Tưởng Bách Xuyên. Cô gì tiệc xã giao nào .
Tưởng mẫu liếc mắt một cái là thấu tâm tư nhỏ mọn của con trai, nhưng mặt Tô Dương, bà cũng tiện vạch trần. Dù thấy ngứa mắt đến thì cũng giữ thể diện cho . bà sẽ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để trêu chọc : “Nếu tối nay Đồng Đồng mới tiệc, thì bây giờ vẫn còn sớm, về nhà một lát chắc là thời gian chứ?”
Tưởng Bách Xuyên bất đắc dĩ : “Mẹ, chúng sắp Đức , nhà cửa cần dọn dẹp một chút, vệ sinh cũng , quần áo cần giặt cũng giặt, thật sự thời gian ạ.”
Tô Dương: “...”
Tưởng mẫu: “...”
Nhà cửa cần dọn dẹp? Vệ sinh cần ? Quần áo cần giặt? Nếu chính tai thấy, họ thật tin nổi những lời thốt từ miệng Tưởng Bách Xuyên.
Sau đó, Tô Dương và Tưởng mẫu hẹn mà cùng Tưởng Bách Xuyên với ánh mắt nhịn đầy ẩn ý. Tưởng Bách Xuyên ho nhẹ hai tiếng, dời tầm mắt chỗ khác.