Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 50: Kịch Bản Tình Yêu, Nỗi Lòng Của Thanh Mai Trúc Mã
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Dương về đến nhà, rảnh rỗi đến nhàm chán, ngủ một giấc.
Tỉnh dậy , Tưởng Bách Xuyên vẫn về.
Cô hai tay gối đầu, chằm chằm trần nhà ngẩn .
Đang ngẩn thì Lục Duật Thành gọi điện thoại cho cô: “Mở máy tính, họp video.”
Tô Dương giật : “Lục Duật Thành, gọi nhầm ? Tớ nhân viên công ty .”
Lục Duật Thành: “Tớ ngốc đến mức nhận ghi chú điện thoại.”
Tô Dương: “Tớ họp gì với ?”
Lục Duật Thành: “Còn Chu Minh Khiêm và Cố Hằng, thảo luận chuyện phim ảnh, nếu rảnh hoặc hứng thú thì cần tham gia.”
Tô Dương dậy, giọng điệu mềm mỏng hơn một chút: “Tớ tớ rảnh ?”
Lục Duật Thành: “Bây giờ mở máy tính .”
Vốn dĩ định gặp mặt thảo luận, nhưng cân nhắc đến lỡ phóng viên chụp .
Bây giờ đang lúc sóng gió, thà ít chuyện còn hơn nhiều chuyện.
Tô Dương vươn vai: “Họp thoại di động ? Tớ bay mệt quá, thư phòng lấy máy tính.”
Lục Duật Thành: “... Ừm.”
Khi Tô Dương đăng nhập , mấy họ bắt đầu trò chuyện.
Chu Minh Khiêm chào cô : “Kẹo đường phèn vạn năm, hôm qua nửa đêm chạy đến Thượng Hải rải đường phèn ?”
Tô Dương: “... Chu Minh Khiêm, hai họ hỏng .”
Lục Duật Thành: “...”
Cố Hằng: “...”
Tô Dương hỏi: “Tớ là cổ đông ? Tớ thể đầu tư bao nhiêu?”
Lục Duật Thành: “Tất cả đều là ẩn .”
Tô Dương: “Vậy còn bắt tớ họp gì?”
Lục Duật Thành: “Là chính rảnh tham gia, ai ép buộc cả.”
Tô Dương: “... Lục Duật Thành, tin tớ sẽ đầu tư phim? Tớ tự tìm đoàn đội bộ phim !”
Lục Duật Thành hỏi : “Cậu thời gian ? Đoàn đội tìm thể so với đoàn đội của tớ ?”
Tô Dương lập tức im bặt.
Chủ yếu là cô thời gian bận tâm những chuyện .
Cố Hằng cuối cùng cũng lên tiếng: “Cậu một câu chuyện như thế nào?”
Tô Dương: “Nói chuyện với tớ ?”
Cố Hằng: “Ừm.”
Tô Dương: “Muốn lấy chính tớ nguyên mẫu.”
Lại thêm một câu: “Tớ chỉ về công việc thôi.”
Chu Minh Khiêm: “Vậy còn tình cảm thì ? Một bộ phim thể đơn thuần chỉ về công sở và phấn đấu, tình cảm là thể thiếu.”
Tô Dương nghĩ nghĩ: “Tùy các , cần về tớ là , dù tớ cũng tham gia diễn, phần tình cảm các cứ dựa theo thị trường điện ảnh mà .”
Lại hỏi: “Cố Hằng đóng vai nam chính ?”
Lục Duật Thành: “Tớ tự diễn!”
Chính kịch bản, về chuyện ba họ từ nhỏ đến lớn, từng chút một, đều nhớ rõ, những hình ảnh xuất sắc đều lặp lặp trong đầu.
Anh nhớ rõ, đều đưa câu chuyện.
Chỉ trải qua mới thể hiểu tình cảm quý giá đó.
Mà khác thể diễn tả tình cảm mà thể hiện.
Mấy năm nay, tình cảm của họ sớm vượt qua tình yêu và tình bạn.
Anh là đàn ông, là thương nhân, những thói hư tật của đàn ông thiếu, bản chất thương nhân cũng đủ.
Đối với một phụ nữ nếu chỉ tình yêu và tình bạn, đủ để kiên trì đến bây giờ.
Tình cảm của đối với Tô Dương, đạt đến mức độ tình .
Trong giọng , một thoáng trầm mặc.
Cố Hằng mở miệng, chất vấn Chu Minh Khiêm: “Cậu tớ đóng nam chính ? Chuyện gì thế ?”
Chu Minh Khiêm: “...”
Lúc với Cố Hằng như , cũng cho rằng chắc chắn là nam chính.
Ai ngờ Lục Duật Thành đột nhiên tự diễn.
Giọng thiếu kiên nhẫn của Cố Hằng truyền đến: “Chu Minh Khiêm, câm ?”
Chu Minh Khiêm khó khăn nuốt ngụm rượu vang đỏ trong miệng xuống, dừng một chút, căng thẳng : “ , thật sự là diễn nam chính, nhưng bộ phim ... hai nam chính.”
Nói xong, tự cho một tràng vỗ tay vì sự thông minh.
Cố Hằng: “Vậy kết cục thì ? Nữ chính ở bên ai?”
Chu Minh Khiêm mắt nheo : “Kết cục mở...”
Lục Duật Thành cố ý phá đám: “Kịch bản là tớ , tớ là hai nam chính, còn kết cục mở nữa? Hả?”
Chu Minh Khiêm: “...”
Tô Dương nhịn , ‘phụt’ một tiếng bật .
Sau một trận đùa giỡn ầm ĩ, Lục Duật Thành đến việc chọn nữ chính cho bộ phim: “Các thấy chọn ai thì hợp?”
Tô Dương: “Tớ Nịnh Nịnh đóng.”
Mấy họ nhất trí thông qua, còn về vai phụ, Tô Dương hỏi nhiều, cũng quan tâm, cô chỉ chú ý đến nhân vật mà Tô Nịnh Nịnh đóng.
Lục Duật Thành sơ qua về việc lấy cảnh cho bộ phim: “Ý tưởng ban đầu của tớ là ba địa điểm, một là trường học, một là nông thôn, cuối cùng là Route 66.”
Cô vẫn luôn Route 66, mấy năm nay vẫn thời gian , nhân dịp phim, coi như thành tâm nguyện của cô.
Tô Dương kích động một chút: “Là chọn một đoạn nào đó của Route 66 là hết bộ hành trình?”
Lục Duật Thành: “Đi hết bộ hành trình.”
Tô Dương: “Đến lúc đó tớ sẽ thăm đoàn.”
Tưởng Bách Xuyên nhất định thời gian cùng cô hết bộ hành trình, cô thể theo đoàn phim cùng chơi, như Tưởng Bách Xuyên cũng cần lo lắng an của cô.
Chu Minh Khiêm ngắt lời : “Lục Duật Thành, điên , cả đoàn phim hết bộ Route 66, cái tốn bao nhiêu ngân sách?”
Lục Duật Thành: “Tiền vấn đề, đây sẵn một tên ngốc, tiền nhiều tiêu hết ?”
Tô Dương: “...”
Khi chuyện phim ảnh bàn bạc gần xong, Tô Dương và Cố Hằng bắt đầu chuyện phiếm.
“ , Cố Hằng, ngân hàng đầu tư của Tưởng Bách Xuyên và công ty của ba bắt đầu cạnh tranh, hình như động tĩnh nhỏ.”
Cố Hằng: “Giữa họ thì bao giờ động tĩnh nhỏ chứ?”
Tô Dương nghĩ nghĩ, cũng đúng.
Cố Hằng: “Không cần bận tâm đến họ, đều đang khoe khoang giàu thế nào thôi.”
Sau đó an ủi Tô Dương: “Trên thương trường bạn bè vĩnh cửu, cũng kẻ thù vĩnh cửu, trong mắt họ chỉ lợi ích, chừng ngày nào đó, vì lợi ích nào đó, họ ôm c.h.ặ.t lấy .”
Tô Dương: “...”
Cố Hằng : “Ba tớ mấy ngày nữa sẽ đến Bắc Kinh, cùng ăn một bữa cơm , ông còn trong điện thoại là mấy năm ăn cơm cùng các .”
Lục Duật Thành: “Được thôi, tớ đều thời gian.”
Ba họ hồi nhỏ chơi , thường xuyên đến nhà ăn cơm.
Họ thích nhất đến nhà Cố Hằng, cha Cố Hằng dù bận rộn, mỗi dịp lễ tết đều sẽ vội vàng trở về, sẽ dẫn ba họ ngoại ô hoặc nông thôn. Trải nghiệm cuộc sống khác biệt.
Tô Dương do dự một chút, bây giờ quan hệ giữa Tưởng Bách Xuyên và Doãn Lâm căng thẳng như , cô hình như quá thích hợp.
cô thật sự .
Rất mâu thuẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-50-kich-ban-tinh-yeu-noi-long-cua-thanh-mai-truc-ma.html.]
Cố Hằng thấy Tô Dương trả lời, cô băn khoăn.
“Cậu bàn bạc với Tưởng Bách Xuyên một chút , đến lúc đó gọi điện thoại cho tớ.”
Tô Dương: “Vậy .”
Cuối cùng Cố Hằng hỏi cô: “Khoảng thời gian rảnh ?”
Tô Dương: “Làm gì? Thứ Hai tuần tớ bay sang Đức, chắc ở đó một tuần.”
Cố Hằng: “Vậy chờ về .”
Tô Dương hỏi: “Chuyện gì?”
Cố Hằng: “Chuyện họp lớp.”
Tô Dương: “...”
Chu Minh Khiêm: “Tớ thể yếu ớt hỏi một câu: Tớ thể rút lui ? Chuyện của ba các , tớ hình như chen lời nào.”
Lục Duật Thành: “Cậu sớm nên rút lui .”
Chu Minh Khiêm quyết đoán thoát khỏi cuộc gọi.
Cố Hằng hỏi cô: “Vậy định cuối tuần nhé? Trước Tết chắc việc gì.”
Tô Dương thở dài, thật sự hiểu nổi: “Sao các cứ chấp nhất chuyện họp lớp ?”
Lục Duật Thành tiếp lời: “Vì cho , là . Tan họp.”
Tô Dương còn gì đó, nhưng tất cả họ thoát khỏi cuộc gọi.
Tức đến n.g.ự.c cô khó chịu.
Đã 5 giờ rưỡi, Tưởng Bách Xuyên vẫn về, nhưng gửi cho cô một tin nhắn: “Anh về ăn cơm, chờ cùng ăn.”
Tô Dương trả lời: “Được, ăn gì? Em .”
Tưởng Bách Xuyên: “Mẹ xong , mang về ăn cùng em.”
Gửi tin nhắn xong, Tưởng Bách Xuyên chuẩn bếp xem Mẹ Tưởng nấu cơm xong .
Tưởng lão gia t.ử chơi cờ vây vài tiếng đồng hồ, chút mệt, dựa sofa nhắm mắt dưỡng thần.
Nghe thấy động tĩnh Tưởng Bách Xuyên dậy, ông hỏi: “Chuyện ăn với nhà họ Hà, con định giải quyết thế nào?”
Nhà họ Hà chính là nhà dì út của Kiều Cẩn.
Tưởng Bách Xuyên: “Họ điều thì con cũng sẽ quá đáng.”
Tưởng lão gia t.ử vẫn luôn nheo mắt, khẽ gật đầu.
Lại dặn dò : “Mọi việc đều nên quá tuyệt, chỉ với nhà họ Hà, mà với bất kỳ ai bất kỳ chuyện gì cũng như . Cho khác một đường lui, cũng là cho chính một đường lui. Hòa khí mới sinh tài lộc.”
Tưởng Bách Xuyên: “Con , ông nội.”
Tưởng lão gia t.ử xua xua tay: “Đi việc .”
Tưởng Bách Xuyên bếp, Mẹ Tưởng đang cá trắm cỏ sốt chua ngọt.
Mẹ Tưởng ít tự bếp, thời gian Tưởng lão gia t.ử ở nhà, bà sẽ nấu một ít.
Anh hỏi: “Mẹ, cá còn bao lâu nữa thì xong?”
Mẹ Tưởng đầu thờ ơ : “Mẹ , cái con hỏi con cá .”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Không thể giao tiếp với bà, xoay rời khỏi bếp, lên thư phòng lầu.
Mẹ Tưởng xong cá, xào hai món rau, đóng gói một nửa cho Tưởng Bách Xuyên, khi đồ ăn sắp xếp xong, bà hỏi Ba Tưởng: “Bách Xuyên ?”
Ba Tưởng chỉ lên lầu: “Đi thư phòng, tìm thứ gì đó.”
Mẹ Tưởng , trong lòng hiểu rõ, cũng cất bước đến thư phòng.
Tưởng Bách Xuyên đang lục tung tìm đồ vật, những nơi thể tìm đều tìm, nhưng vẫn thấy.
Anh rõ ràng nhớ album vẫn luôn đặt trong thư phòng.
Mẹ Tưởng tựa khung cửa, hai tay khoanh , thong dong : “Tìm gì ? Chỗ thứ con . Album cất .”
“...”
Dù thấu, nhưng Tưởng Bách Xuyên vẫn bình tĩnh tự nhiên: “À, Đồng Đồng xem ảnh hồi nhỏ của con, con định mang về cho cô xem, cô đòi lâu , mỗi con về đều quên mất.”
Mẹ Tưởng vài tiếng: “Tưởng Bách Xuyên, con lời mà chột ?”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Mẹ Tưởng mắt nheo , săm soi : “Nói thật , rốt cuộc con cho Đồng Đồng xem, là sợ Đồng Đồng thấy?”
Tưởng Bách Xuyên chớp chớp mắt, im lặng một lát mới : “Mẹ, còn nhân phẩm con trai thế nào ? Con ghét nhất là dối.”
Mẹ Tưởng ha ha, suýt nữa dừng .
“Tưởng Bách Xuyên, nhân phẩm của con bây giờ mờ ám.”
Tưởng Bách Xuyên nghẹn một chút: “Mẹ, con đùa với , Đồng Đồng còn cố ý dặn con trong điện thoại, nhất định mang album về.”
Mẹ Tưởng ngón tay khẽ gõ lên cánh tay: “Nếu Đồng Đồng xem, cũng thể khó con. Vậy thế , hôm nào hẹn Đồng Đồng uống chiều, đến lúc đó sẽ mang tất cả album cho cô bé xem, cô bé thích thì sẽ tặng cho cô bé.”
Tưởng Bách Xuyên cạn lời cứng đờ.
Cuối cùng bất đắc dĩ : “Mẹ, đây là riêng tư cá nhân của con.”
Mẹ Tưởng với vẻ mặt hả hê: “Riêng tư là đối với ngoài mà , vợ chồng thì nên bí mật.”
Tưởng Bách Xuyên còn gì đó, Mẹ Tưởng ngắt lời: “Tưởng Bách Xuyên, khi con lộ tài khoản phụ Weibo của khiến ba con thấy những lời c.h.ử.i ông , con nên nghĩ đến, con cũng sẽ ngày hôm nay.”
Lại hỏi : “Con giỏi nhất cái gì ? Mẹ thể khẳng định cho con, cá trắm cỏ sốt chua ngọt .”
Bà cố ý dừng một chút, nhạt : “Mẹ con giỏi nhất là: Gậy ông đập lưng ông.”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Mẹ Tưởng cằm chỉ xuống lầu: “Xuống , đồ ăn đều đóng gói xong cho con , nhanh về nhà ăn .”
Mẹ Tưởng xong xuống lầu.
Tưởng Bách Xuyên cạn lời ở thư phòng nán hai phút, đang suy nghĩ để tìm mấy quyển album đó.
Với sự hiểu của về , chắc chắn sẽ đưa album cho Tô Dương xem.
Lúc Ba Tưởng lên lầu, đẩy cửa thư phòng : “Vẫn còn tự kiểm điểm ?”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Ba Tưởng giục : “Nhanh về , con Tô Dương đang chờ con ở nhà ? Con đường còn mất nửa tiếng nữa, đồ ăn để lâu sẽ nguội mất, chúng cũng ăn cơm.”
Tưởng Bách Xuyên Ba Tưởng, lặng lẽ : “Ba, giúp con một việc.”
Ba Tưởng cảm thấy lạ, Tưởng Bách Xuyên từ nhỏ ít khi mở miệng nhờ khác giúp đỡ, bất kể gặp chuyện gì đều tự nghĩ cách giải quyết, khi lớn lên càng như .
Bây giờ mở miệng nhờ giúp đỡ.
Ba Tưởng tò mò hỏi: “Chuyện gì?”
Tưởng Bách Xuyên: “Album hồi nhỏ của con ba để ở ?”
Ba Tưởng lắc đầu, thật sự , cũng quan tâm những thứ .
Lại hỏi : “Con album hồi nhỏ gì?”
Tưởng Bách Xuyên liền thành thật , cảm thấy cha hẳn là sẽ nể tình thành thật mà giúp một tay.
Ba Tưởng gật đầu, thần sắc nghiêm túc: “À, thì là , những bức ảnh hồi nhỏ của con quả thực phá hỏng hình tượng.”
Tưởng Bách Xuyên từ giọng của cha, cảm thấy chuyện hy vọng.
Dù , đàn ông hà cớ gì khó đàn ông.
Ai ngờ, cha những giúp, còn giáng thêm một đòn chí mạng.
Giọng điệu của ông vẫn nghiêm túc: “Xem việc bắt Tô Dương từ bỏ nhiếp ảnh là điều thể, nếu các con cứ nhất quyết như , cũng bận tâm chuyện vô ích nữa, các con thế nào thì cứ thế, quản, cũng lười quản. Khi các con kết hôn cũng tặng gì cho Tô Dương, Tô Dương cũng thiếu tiền, tặng thì tặng thứ gì đó độc đáo cho con bé. Ta nghĩ , những album hồi nhỏ của con, đến lúc đó sẽ coi như quà gặp mặt tặng cho con bé, con bé chắc chắn sẽ thích.”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Mắt chớp chớp.
Lâu vẫn nên lời.