Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 46: Trung Quốc Hảo Bà Bà
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường về khách sạn, tài xế tự giác hạ tấm vách ngăn ở giữa xe xuống. Không gian hàng ghế trở nên riêng tư và độc lập. Tưởng Bách Xuyên và Tô Dương ít khi những cử chỉ mật xe, vì tôn trọng tài xế nên ngay cả hôn họ cũng hiếm khi , thỉnh thoảng khi vui vẻ, Tô Dương mới chuồn chuồn lướt nước hôn Tưởng Bách Xuyên một cái.
Tô Dương hạ bệ tỳ tay ở giữa ghế xuống, nghiêng , chống cằm lên hai tay, mỉm Tưởng Bách Xuyên. Cô vẫn đang nghĩ về câu “Đồng Đồng là phụ nữ xinh nhất mà từng thấy, ai sánh bằng.” Những lời khen ngợi thì phụ nữ chẳng bao giờ thấy đủ, ngay cả khi đối phương lời trái lương tâm. Đó chính là sự tự lừa dối của phụ nữ. Nghĩ đến đó cô nhịn mà bật .
Tưởng Bách Xuyên đang xem điện thoại, cảm nhận ánh mắt nóng rực của cô, liếc : “Nhìn gì thế?”
Tô Dương nhếch môi: “Nhìn tiểu ca ca của em trai chứ .”
Tưởng Bách Xuyên vươn tay vỗ nhẹ trán cô: “Sau gọi như thế nữa.” Anh thích cô gọi bậy bạ, bao nhiêu năm qua chỉ cho phép cô gọi tên hoặc gọi là "lão công". Trước đây cô còn trêu là đồ cổ hủ, nhưng chẳng bận tâm, vẫn luôn kiên trì với nguyên tắc của .
Nói xong Tưởng Bách Xuyên dán mắt điện thoại, thỉnh thoảng còn gõ vài chữ. Tô Dương hỏi: “Anh đang xem gì thế?”
Tưởng Bách Xuyên: “Đang xem Weibo của Tô Tiểu Hoa.”
Tô Dương phản ứng xong liền ha hả, nhưng cảm thấy gì đó sai sai, giọng điệu của rõ ràng là đang trêu chọc. Cô tức tối : “Tưởng Bách Xuyên, đủ đấy! Đừng tưởng em đang chế nhạo em! Chẳng lẽ em bằng hoa ?”
Tưởng Bách Xuyên nửa nửa : “Cái đó còn tùy xem là hoa gì, đúng là loại hoa kém em một chút xíu thật.”
Tô Dương nén giận, hỏi : “Hoa gì?”
Tưởng Bách Xuyên: “Hoa Như Hoa.”
Tô Dương chớp mắt, chợt phản ứng , hình ảnh nhân vật "Như Hoa" kinh điển hiện lên trong đầu cô, ngày càng rõ nét. Cô phát điên hét to một tiếng. Tưởng Bách Xuyên nhịn bật , l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên bần bật. Tô Dương quỳ ghế, vươn tay túm lấy cổ áo , dùng sức lắc mạnh. “Tưởng Bách Xuyên, em xong với !”
Tưởng Bách Xuyên thuận thế ôm cô lòng: “Được , đùa thôi mà.”
Tô Dương vẫn hả giận, dùng sức véo hông một cái, Tưởng Bách Xuyên đau đến mức hít một khí lạnh. Tô Dương nheo mắt lườm : “Lần còn dám bậy nữa !”
Tưởng Bách Xuyên mỉm , gì, chỉ ôm c.h.ặ.t cô trong lòng. Tô Dương tựa n.g.ự.c , vẫn còn ấm ức, cô ngẩng đầu định gỡ gạc một ván: “Anh yêu thầm em từ sớm đúng ?”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Lại bắt đầu nhắc chuyện cũ . Anh ho nhẹ hai tiếng: “Chẳng em đều ?”
Tô Dương thầm nghĩ, câu chuyện tiếng Đức rõ ràng minh bạch rằng đón cô tan học là thứ tư gặp cô, đầu là ở cửa khu nhà nhị thúc, hai còn thì ? Hai đó gặp cô ở ? Cô hỏi : “Tưởng Bách Xuyên, ngoài gặp ở cửa khu nhà nhị thúc , một năm đó còn gặp em nào ?”
Tưởng Bách Xuyên sững , lập tức lấy vẻ bình thản trong mắt, lắc đầu: “Không gặp em nào nữa.”
Tô Dương chằm chằm vài giây: “Vậy cả năm trời nhớ em ?”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Khựng một chút mới : “Có nhớ chứ, nhưng thời gian về. Năm đó là năm bận rộn nhất, sự nghiệp mới bắt đầu khởi nghiệp, thời gian xẻ đôi cũng đủ dùng.”
Tô Dương sẽ chủ động khai , cô nghĩ thầm dùng cách gì mới khiến thật đây, cô tò mò hai đó thấy cô ở . Lúc điện thoại của Tưởng Bách Xuyên rung lên, Tô Dương chỗ của . Tưởng Bách Xuyên lấy điện thoại , là Tưởng gọi. Anh do dự một lát ngắt máy. Ngay đó tin nhắn của Tưởng gửi đến: “ Thằng nhóc , nếu con còn máy, tối nay lão nương sẽ để yên cho con ! ”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Điện thoại rung lên, đành bấm . “Mẹ, chuyện gì ạ? Con đang bàn việc với khách hàng.” Tưởng Bách Xuyên xong liền sang Tô Dương, đúng như dự đoán, nhận ánh mắt chê bai từ cô.
Mẹ Tưởng: “Con còn giả vờ với ! Tưởng Bách Xuyên, chúng chia tay trong hòa bình , thiên hạ bữa tiệc nào tàn. Nói một cách ví von mấy ho thì con là con lợn, còn là chăn nuôi. Mẹ cực khổ nuôi con béo , giờ đến lúc con chuồng để cân , dù nỡ đến mấy cũng thể giữ con nữa!”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Đây là cái kiểu ví von gì thế ? Anh lặng lẽ mặt ngoài cửa sổ.
Mẹ Tưởng: “Con thế mà dám công khai tài khoản Weibo phụ của ! Tưởng Bách Xuyên... con...” Bà càng càng thấy tủi . Cái tài khoản phụ đó bà dùng để sống thật với chính , chỉ mỗi Tưởng Bách Xuyên . Giờ thì , hình tượng cao quý đoan trang của bà sụp đổ ! Tiêu tùng hết ! /(ㄒoㄒ)/~~
Tưởng Bách Xuyên trấn an bà: “Mẹ, bao nhiêu năm mà fan Weibo của mới chín , trong đó một là con đóng góp nữa. Vậy mà chỉ trong một đêm thu hút mười mấy vạn fan . Họ đều ngưỡng mộ Đồng Đồng một chồng như đấy. Đợi đến ngày mai, chắc chắn sẽ đầu top tìm kiếm Weibo cho xem. Sau sẽ là hình mẫu "Mẹ chồng của Trung Quốc", đây là chuyện đáng để ăn mừng chứ ạ.”
Giọng Tưởng vẫn còn nức nở: “ mà... nhưng mà chẳng còn hình tượng gì trong mắt bố con nữa ! /(ㄒoㄒ)/~~” Khựng một chút, Tưởng như đang lẩm bẩm một : “Không , biến mất một thời gian, để bố con chủ động tìm !”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Trước khi cúp máy, Tưởng quên dặn một nữa: “Tưởng Bách Xuyên, xong với con ! Con cứ đợi đấy!”
Tô Dương vẫn kinh ngạc chằm chằm Tưởng Bách Xuyên, ngây ngô hỏi: “Mẹ chồng của Trung Quốc là ạ?”
Tưởng Bách Xuyên im lặng một lúc mới : “Thì là... nhờ công khai tài khoản Weibo phụ của .”
Tô Dương: “... Tại công khai ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-46-trung-quoc-hao-ba-ba.html.]
Tưởng Bách Xuyên: “Trên mạng cứ bảo em lòng nhà ...” Những lời khó hơn .
Tô Dương vẫn còn mờ mịt, chuyện cô lòng nhà chồng thì liên quan gì đến việc công khai tài khoản phụ của chồng chứ? Tưởng Bách Xuyên nhiều: “Em tự xem Weibo của , biệt danh là ‘Mệt quá, yêu nữa’ .”
Tô Dương: “...” Cái biệt danh ... chút khó . đúng là hợp với một khía cạnh tính cách khác của chồng. Cô lấy điện thoại tìm kiếm biệt danh . Hiện tại mười mấy vạn fan . Năm sinh để là ngày 9 tháng 3 năm 1988. Tài khoản theo dõi cô và Tưởng Bách Xuyên, theo dõi studio của cô và ngân hàng đầu tư của Tưởng Bách Xuyên, còn theo dõi cả trang web chính thức của Tập đoàn Trung Xuyên nữa. Trong danh sách theo dõi, ngoài trợ lý Weibo và tin nhắn đầu đề thì chẳng còn ai khác.
Bài đăng ghim lên đầu chính là đoạn phim quảng cáo KING Jewelry mà cô và Cố Hằng chụp. Có một lượt thích và một bình luận, là do chính bà để : “ Mấy năm nay, đây là quảng cáo trang sức cảm động nhất mà từng xem. Bỗng chốc thời trẻ để lãng mạn một như thế, chỉ tiếc là ai đó điều, đúng là một khúc gỗ khô “ Husky ”“ Husky ””
Tô Dương: “...” Cảm động mà cũng dở dở . Cô xem tiếp theo trình tự thời gian, những bài đăng gần đây nhất đều là những lời phàn nàn, châm chọc hài hước về "một nửa ", mà một nửa chẳng là bố Tưởng ? Tô Dương đỡ trán, hèn gì chồng tính sổ với Tưởng Bách Xuyên.
Cô xem tiếp xuống , tất cả những bài đăng bà chia sẻ hoặc nhấn thích đều liên quan đến các tác phẩm nhiếp ảnh và hoạt động nhiếp ảnh của cô. Trong đó một bài đăng gốc tháng 10, bà còn đăng vài bức ảnh trong triển lãm nhiếp ảnh của cô ở Hong Kong, kèm theo dòng chữ: “ Triển lãm nhiếp ảnh của nữ thần của con trai , con trai thời gian đến, nó xem thêm vài . ”
Nhìn thấy dòng chữ , hốc mắt Tô Dương nóng lên, lòng trào dâng niềm xúc động. Lúc điện thoại thông báo Weibo, Tô Dương xem thử, @ cô. Cô mở , là ngũ thúc Tưởng Mộ Tranh. Tưởng Mộ Tranh Weibo thế : “ Nghe nhà họ Tưởng chúng thích Tô Dương? Sao chuyện nhỉ? Chẳng lẽ là nhà họ Tưởng giả ? “ Nghi vấn ”“ Nghi vấn ”” Bức ảnh đính kèm là chú, Tưởng, nhị thẩm của Tưởng Bách Xuyên, tứ thúc và tứ thẩm của đang chụp ảnh chung tại triển lãm nhiếp ảnh của cô. Tứ thúc của Tưởng Bách Xuyên cũng chia sẻ bài đăng : “ Xem cũng là nhà họ Tưởng giả . ”
Tưởng Bách Xuyên vươn tay lau nước mắt cho Tô Dương: “Bao nhiêu tuổi còn nhè!” Tô Dương cất điện thoại, xích gần gục đầu n.g.ự.c . Những gì cho cô còn hơn cả mấy xe tải lời đường mật. Khi tâm trạng bình , cô vẫn vùi mặt n.g.ự.c , lí nhí : “Cảm ơn .”
Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng vuốt lưng cô: “Cảm ơn gì, đều là do đây nên mới để xảy những chuyện lộn xộn mạng như .”
Tô Dương lắc đầu: “Không liên quan đến , tại em đấy.” Cô cứ nghĩ những chuyện nhịn một chút là sẽ qua, so đo, cũng thời gian so đo với những liên quan. ai ngờ Kiều Cẩn đà lấn tới như .
Tưởng Bách Xuyên rút thêm tờ giấy đưa cho cô: “Lau nước mắt em.” Tô Dương dậy, nhận lấy khăn giấy lau nước mắt. Tưởng Bách Xuyên : “Chuyện em cần bận tâm nữa, để xử lý là . Em cứ tập trung chuẩn cho buổi quảng cáo máy ảnh LACA sắp tới .” Tô Dương gật đầu.
Về đến khách sạn, Tô Dương tắm bồn , Tưởng Bách Xuyên ở phòng khách xem máy tính. Anh mở một thư mục ảnh trong máy, bên trong là ảnh của Tô Dương, nhiều tấm chính cô cũng từng xem qua. Anh mở từng tấm một, trong đó vài tấm cô chụp ở Disneyland Hong Kong, lúc đó cô còn quen .
Điện thoại ở góc bàn rung lên, cầm lấy, là Tưởng Mộ Tranh gọi. Anh bấm : “Chuyện gì thế chú?”
Tưởng Mộ Tranh: “Còn chuyện gì nữa, chuyện nhà dì của Kiều Cẩn , tứ ca gọi cho chú, bảo cháu khăng khăng đòi dừng bộ hợp tác với nhà họ Hà.”
Tưởng Bách Xuyên: “Vâng, tứ thúc bảo chú thuyết khách ?”
Tưởng Mộ Tranh : “Tứ ca bảo hiếm khi thấy cháu thể việc mà màng hậu quả như , bảo chú lì xì cho cháu hai trăm tệ để khen thưởng đấy.”
Tưởng Bách Xuyên: “...” Khựng một chút thêm: “Vậy chú mau gửi cho cháu , đừng mà tham ô hai trăm tệ đó.”
Tưởng Mộ Tranh: “... Cháu mà thiếu hai trăm tệ đó ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Vâng, hai trăm tệ đủ để nhà cháu trả tiền nước mấy tháng đấy.”
Có khoảnh khắc Tưởng Mộ Tranh thật sự đập luôn cái điện thoại. Bình tĩnh , chú tự nhủ với lòng vô rằng đừng chấp nhặt với hậu bối, nhất là đứa trẻ dắt tay lớn lên từ nhỏ. Chú ôn tồn với Tưởng Bách Xuyên: “Tứ ca công tác , thời gian ở trong nước , sắp tới cháu sẽ mệt đấy, cháu dừng hợp tác với nhà họ Hà, nhà họ Kiều chẳng lẽ tìm cháu cầu tình ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Tìm cũng vô ích thôi. Khi nào Kiều Cẩn và em họ cô nhận thức lầm của , chủ động đến xin Tô Dương, và Tô Dương tha thứ thì chuyện mới xong.”
Tưởng Mộ Tranh kinh ngạc. Bảo Kiều Cẩn chủ động xin Tô Dương ? Việc còn đau khổ hơn cả việc bắt cô rời khỏi giới giải trí. Chuyện vẻ viển vông, vì với tính cách của Kiều Cẩn, cô sẽ bao giờ chủ động cúi đầu Tô Dương. Tưởng Mộ Tranh cũng gì thêm. Chú đang lái xe: “Không với cháu nữa, vợ nhà chú tối nay trực ca, hình như là bắt lái xe say rượu, chú qua đó trông chừng một chút, vạn nhất gã say nào gây khó dễ cho cô thì . Cúp máy đây.”
Tưởng Bách Xuyên quên bóc mẽ chú: “Đừng suốt ngày gọi vợ vợ nọ, Lạc Táp vẫn luôn chẳng thèm để ý đến chú , vạn nhất cô gả cho khác thì chú gọi vợ như thế chẳng hổ .”
Tưởng Mộ Tranh: “... Tưởng Bách Xuyên, cháu...” Tưởng Bách Xuyên trực tiếp ngắt cuộc gọi, đặt điện thoại sang bên cạnh, tiếp tục xem ảnh của Tô Dương. Có vài tấm chụp rõ lắm, kỹ mới nhận cô ánh pháo hoa rực rỡ. Đó là lúc chụp lén khi pháo hoa nổ ở Disney Hong Kong.
“Lão công, em tắm xong , tắm .” Tô Dương bước từ phòng tắm, lau tóc về phía . Tưởng Bách Xuyên vội vàng tắt thư mục ảnh, mở một trang web tin tức , giả vờ như chuyện gì với cô: “Anh tắm ngay đây, đúng , ngày mai đưa em Disneyland nhé?”
Tô Dương sững , suýt chút nữa phản ứng kịp. Disneyland? Đó chẳng là nơi dành cho trẻ con ? Anh thế mà đưa cô chơi? Cô nhớ Disney Hong Kong năm 16 tuổi. Vì lúc nhỏ nên cô bù đắp nuối tiếc, qua đó xem Disney thực sự . Lần đó cô cùng Lục Duật Thành, Cố Hằng và mấy bạn cùng lớp theo đoàn. Ấn tượng sâu sắc nhất của cô là xem màn trình diễn pháo hoa, còn những thứ khác thì chẳng nhớ gì mấy.
Tô Dương : “Đó là nơi trẻ con mà, em lớn thế , hợp ?” Nói cô lên đùi .
Tưởng Bách Xuyên: “Chẳng gì là hợp cả.”
Tô Dương: “Được thôi, em cũng từng cùng bao giờ.”