Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 44: Bức Tường Máy Ảnh

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dương chằm chằm những chiếc máy ảnh, nhưng trong đầu vẫn chút linh cảm nào. Muốn kể một câu chuyện tình yêu cảm động, sâu sắc và lãng mạn chỉ trong mười mấy giây phim quảng cáo quả thực khó. Định nghĩa về sự lãng mạn của Tổng giám đốc LACA cao, những câu chuyện bình thường khó lòng ông cảm động. Thật là sầu c.h.ế.t mà.

Điện thoại trong túi vang lên, Tô Dương nghiêng lấy , là Đinh Thiến gọi đến. Đinh Thiến hỏi: “Về đến nhà ?”

“Ừm, về một tiếng , chuyện gì thế?”

Đinh Thiến: “Tớ ngóng , Kiều Cẩn chắc chắn sẽ tham gia tiệc từ thiện tối ngày .”

Tô Dương “ồ” một tiếng, cô sớm đoán Kiều Cẩn sẽ bỏ qua cơ hội để đối đầu với , nên giờ cũng chẳng gì ngạc nhiên. Cô thật sự hiểu Kiều Cẩn nghĩ gì, nào cũng chuốc lấy thất bại từ chỗ cô, mà vẫn rút kinh nghiệm, vẫn cứ tiếp tục khiêu khích.

Đinh Thiến khựng nửa giây uyển chuyển : “Dương Dương, là... đừng nữa. Tớ sẽ đưa các nhiếp ảnh gia khác của studio , cứ ở nhà nghỉ ngơi . Hiện tại độ thảo luận về quá cao, sẽ chiếm hết hào quang của khác đấy.”

Tô Dương , trêu chọc: “Từ khi nào mà trở nên bao dung và khiêm tốn thế ? Lại còn bụng nghĩ cho khác nữa ?”

Đinh Thiến: “...” Cô nghẹn lời hồi lâu nên lời.

Tô Dương chậm rãi : “Tớ vốn dĩ cũng định .”

Đinh Thiến: “Cái gì! Tớ cứ lo hiếu thắng, thua Kiều Cẩn, sợ nếu cho vui.” Hóa cô lo lắng hão huyền suốt buổi.

Tô Dương: “Tớ là hạng coi trọng sĩ diện hơn cả tâm trạng ? Tớ ngốc cũng đến mức rõ phía là bẫy mà còn đ.â.m đầu .” Nếu là tính cách đây, cô nhất định sẽ , sẽ đáp trả Kiều Cẩn gấp bội. hiện tại đều đang chằm chằm cô, cô đổ thêm dầu lửa cho những tin đồn ồn ào gần đây. Mẹ đúng, nhà họ Tưởng dù cũng sống trong vòng tròn đó, cô giữ thể diện cho họ, dù rạng danh thì ít nhất cũng thể để họ trở thành đề tài bàn tán của khác. Vì , cô sẽ tranh chấp với Kiều Cẩn nữa.

Đinh Thiến tiếp lời: “Ừm, nghĩ thông suốt là . Những buổi tiệc từ thiện kiểu xưa nay đều là sân chơi của các nhiếp ảnh gia nhà Mỹ Ngu, Duy Y cái gì mà thể vắng mặt, cần chụp ảnh, chắc chắn là cô cố ý tìm cớ để qua đó thôi.” Nói đoạn, Đinh Thiến nhịn mà bắt đầu bát quái: “Cậu xem tối mai nếu Kiều Cẩn thấy , cô sẽ thất vọng đến mức nào nhỉ, chắc còn buồn hơn cả thất tình chứ.”

Tô Dương: “... Đừng nhắc đến họ nữa, mất hứng lắm.”

Đinh Thiến chuyển sang hỏi chuyện khác: “Vậy chúng chuyện gì vui vẻ .”

Tô Dương: “Chuyện gì?”

Đinh Thiến: “Ví dụ như ý tưởng quảng cáo cho LACA, nghĩ đến ?”

Tô Dương: “... Tạm biệt!” Cô trực tiếp ngắt điện thoại.

Ý tưởng quảng cáo liên quan đến LACA, liên quan đến mối tình đầu. Thật là đau đầu mà. Cô chằm chằm những chiếc máy ảnh đó. Chợt, một tia linh cảm lóe lên trong đầu. Tô Dương vội vàng dậy, gọi điện cho Tưởng Bách Xuyên, giọng giấu nổi sự dồn dập và hưng phấn: “Anh bận ?”

Tưởng Bách Xuyên tắm xong, một tay đang cầm khăn lau tóc: “Giờ thì bận, lát nữa định xem bản kế hoạch.”

Tô Dương: “Em bàn với chuyện .”

Tưởng Bách Xuyên: “Ừm, chuyện gì thế?”

Tô Dương khựng một chút, cố kìm nén sự hưng phấn trong lòng. Cô : “Chuyện là máy ảnh LACA sắp phim quảng cáo mới, em nghĩ một ý tưởng, nhưng mà... phim quảng cáo cần dùng đến bức tường máy ảnh mà cho em.” Vì đây là kỷ niệm của hai nên cô sự đồng ý của mới dám đưa phim.

Tưởng Bách Xuyên chút do dự: “Được chứ.” Không chỉ đồng ý, điều khiến Tô Dương bất ngờ hơn là còn thêm: “Em còn thể đưa câu chuyện của chúng nữa, hiệu quả sẽ chấn động đấy.”

Tô Dương kích động vô cùng: “Thật ? Em thật sự thể đưa câu chuyện của chúng phim quảng cáo ? Anh phiền chứ?” Vì đây cô từng nghĩ đến việc đưa trải nghiệm tình cảm của chính quảng cáo, cứ mải mê tìm ý tưởng về mối tình đầu nên mới rơi ngõ cụt, cạn kiệt ý tưởng, mãi nghĩ điểm gì .

Tưởng Bách Xuyên: “Thật mà, phiền .”

“Vậy việc , em cúp máy đây.”

Tưởng Bách Xuyên: “Em...” Ăn cơm ? Lời mới một chữ ngắt quãng. Anh bất lực màn hình điện thoại tối dần, cô một khi bước chế độ việc là đến cả cũng chẳng thèm nhận quen.

Tưởng Bách Xuyên máy tính, vội bản kế hoạch mà lật xem lịch, còn ba ngày nữa là đến sinh nhật Tô Dương . Sinh nhật năm ngoái kịp ở bên cô, khi đón Giáng sinh cùng cô xong là Tokyo ngay. Nếu ngày mai thuận lợi hẹn Chủ tịch của Phương Vinh, ngày thể bay về Bắc Kinh, vẫn kịp đón sinh nhật cùng cô. Anh gửi tin nhắn cho Tô Dương: “ Ngủ sớm nhé, thức khuya đấy! ”

Mười phút trôi qua, Tô Dương vẫn hồi âm. Tưởng Bách Xuyên phiền cô nữa, bắt đầu bản kế hoạch.

Năm tiếng , Tô Dương vẽ tay xong bộ những phân cảnh đặc sắc, lời thoại cho phim quảng cáo cũng xong. Cô xem một nữa, đây chính là câu chuyện tình yêu của cô và Tưởng Bách Xuyên. Xem xong, cô lấy điện thoại chụp , định gửi cho Tưởng Bách Xuyên, nhưng đồng hồ thấy 2 giờ rưỡi sáng. Giờ mà gửi cho thì chắc chắn sẽ mắng một trận tơi bời, nên cô đành thôi.

Tắm rửa xong là 3 giờ, Tô Dương leo lên giường nhưng trằn trọc mãi ngủ . Có lẽ vì nghĩ kế hoạch quảng cáo nên trong lòng vui sướng, thần kinh hưng phấn đến mức chẳng thấy buồn ngủ chút nào. Cũng thể là vì chiếc gối bên cạnh đang trống trải. Cô lấy điện thoại , tiếp tục câu chuyện tiếng Đức của Tưởng Bách Xuyên. Gần 4 giờ sáng cô mới mơ màng chợp mắt.

Ngủ ba tiếng, chuông báo thức điện thoại đ.á.n.h thức cô. Cô định theo thói quen nhấn tắt , nhưng chợt nhớ còn dậy sớm ngân hàng chuyển tiền cho Tưởng Bách Xuyên. Cô cố gắng bò dậy. Việc chuyển khoản diễn thuận lợi, Trương hành trưởng mở lối riêng cho cô, đầy mười phút xong xuôi.

Ra khỏi ngân hàng mới là 9 giờ 15 phút. Cô kiểm tra chuyến bay từ Bắc Kinh Thượng Hải, đặt chuyến 11 giờ, đến Thượng Hải là hơn 1 giờ chiều. Đặt vé xong cô gọi điện cho Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên tối qua gần như thức trắng đêm, đến 5 giờ sáng mới xong bản kế hoạch. Nếu hôm nay thuận lợi hẹn Chủ tịch Hội đồng quản trị của Phương Vinh, định sẽ đưa bản kế hoạch hợp tác giữa LACA và Phương Vinh cho ông xem luôn, ông sẽ hứng thú. Lúc Tô Dương gọi đến, Tưởng Bách Xuyên vẫn còn đang ngủ. Tiếng chuông điện thoại reo, phản xạ điều kiện cầm lấy ngay, tưởng là Hà tổng báo tin vui, ngờ là Tô Dương.

“Đồng Đồng, sớm thế em?”

Tô Dương: “Em dậy lâu , còn thì ?”

Tưởng Bách Xuyên day day thái dương cho tỉnh táo hơn một chút: “Anh vẫn dậy.”

“À, ngủ tiếp , em cũng việc gì, đúng , chỉ là báo với một tiếng, tiền em chuyển cho ngũ thúc nhé.”

“Được , ngủ thêm lát nữa, dậy gọi cho em.”

“Vâng.”

Tô Dương cúp máy xong liền cùng bảo vệ sân bay. Đến sân bay, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ lên máy ảnh. Vừa phòng chờ, Cố Hằng gọi điện đến. Tô Dương bắt máy: “Cố Ảnh đế, sớm thế.”

Cố Hằng thể sự trêu chọc trong lời của cô: “Cậu đang ở đấy?”

Tô Dương: “Ở Trái Đất.”

Cố Hằng cũng nhịn mà dỗi : “Tớ còn tưởng Trái Đất chứa nổi nữa chứ!”

Tô Dương hừ lạnh một tiếng: “Nếu đến để cãi với tớ thì uống t.h.u.ố.c xong hãy gọi, tớ bắt nạt một kẻ điên .”

Cố Hằng: “... Đồng Đồng, thể chuyện t.ử tế ?”

Tô Dương hờ hững đáp: “Được chứ.”

Cố Hằng chấp nhặt với cô nữa, hỏi: “Tối mai Tập đoàn Mỹ Ngu tổ chức tiệc từ thiện, nhận thư mời chứ?”

Tô Dương: “Ừm.”

Cố Hằng khựng vài giây mới : “Nếu thì cùng tớ, lúc mấu chốt tớ còn thể chắn phóng viên giúp . tớ khuyên nhất là đừng , những kẻ chờ xem kịch của chỉ Kiều Cẩn .”

Tô Dương khỏi nắm c.h.ặ.t điện thoại: “Ừm, tớ . Tiệc từ thiện tớ định tham gia, công việc thời gian cũng tạm dừng, đợi qua đợt tin đồn nóng hổi tớ mới việc .”

Cố Hằng thở phào nhẹ nhõm. Dù hiểu rõ Kiều Cẩn, nhưng qua những tin tức thời gian qua, cũng thấu cô . Anh với Tô Dương: “Kiều Cẩn đến mức đó mà vẫn chẳng để tâm chút nào, một phụ nữ đến cả lòng tự trọng cũng cần thì nhất đừng đối đầu trực diện với cô , cuối cùng chịu thiệt chỉ thôi.”

Tô Dương: “Ừm, tớ .” Tưởng Bách Xuyên cũng với cô như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-44-buc-tuong-may-anh.html.]

Cố Hằng gọi một tiếng: “Đồng Đồng.”

Tô Dương: “Dạ?”

Cố Hằng: “Nghe định mời tớ ăn cơm.”

Tô Dương: “...”

định phản bác vài câu, Cố Hằng tiếp: “Đợi qua đợt hãy mời, tớ lúc nào cũng rảnh.” Cuối cùng còn bồi thêm một câu: “Nếu Lục Duật Thành thì đừng rủ nữa.”

Tô Dương cạn lời. Nửa tiếng lên máy ảnh, cô ngờ gặp quen. Chỗ bên cạnh cô chính là đại diện của An Ninh. Người đại diện của An Ninh chủ động nhiệt tình chào hỏi cô. Tô Dương chỉ nhàn nhạt gật đầu, cô thích tính cách của , luôn là kẻ trục lợi, ai lợi thì đó là đại ca, bao giờ thật lòng kết giao bạn bè.

Người đại diện của An Ninh : “Thật sự cảm ơn cô đề cử An Ninh với Diệp tổng giám.”

Tô Dương ngẩn một chút, chợt nhớ hôm ăn cơm với Diệp Đông và những khác, đó nhắc đến chuyện chụp bìa tạp chí, cô thêm một câu rằng An Ninh cũng khá . cô cũng gì thêm. Cô : “Cũng hẳn là đề cử, là do tố chất của An Ninh thôi.”

Người đại diện của An Ninh mỉm , lời xin dậy rời . Vài phút , An Ninh bước tới và xuống cạnh cô. Hóa là họ đổi chỗ cho . An Ninh mỉm nhạt: “Tô tỷ, thật khéo quá.”

Tô Dương: “...” Bị gọi là "tỷ", cô thấy thật quen chút nào. Cô khẽ gật đầu: “ là khéo thật.” Cô hỏi thêm: “Đi chạy show ?”

An Ninh: “Vâng, em đến Thượng Hải để chạy một cái thông cáo.”

Tô Dương cảm thấy khi An Ninh mang theo vẻ gai góc thì trông cũng khá thuận mắt, điều. Dù đây họ từng những chuyện vui, nhưng cô cũng thật sự ghét bỏ An Ninh từ tận đáy lòng. Cùng lắm là thích nổi thôi. tán thưởng thái độ việc của An Ninh. Giống như đầu họ hợp tác, lúc đó trời đông giá rét, An Ninh những bức ảnh hiệu quả nhất nên lăn lộn trong tuyết suốt mấy tiếng đồng hồ dù mặc mỏng. Cô mặc áo phao còn thấy lạnh đến phát ốm, An Ninh chắc chắn cũng chẳng khá hơn. Sau hợp tác xảy chuyện vui là vì vấn đề "vòng một" trong ảnh, nhưng đó chắc là do đại diện nịnh bợ Kiều Cẩn nên mới cố tình bới lông tìm vết.

Thời gian đó hai cũng trò chuyện gì nhiều. Cửa khoang máy ảnh đóng , Tô Dương tắt điện thoại, tìm một cuốn tạp chí để xem. Tầm mắt An Ninh vô thức liếc về phía cô nhiều . Tô Dương cũng cảm nhận , đó cô nghiêng đầu hỏi An Ninh: “Có chuyện gì ?”

An Ninh vẻ do dự, cuối cùng vẫn hỏi: “Chị và Lục Duật Thành... ?”

Tô Dương chằm chằm cô vài giây: “Sao tự nhiên hỏi chuyện ?”

An Ninh: “Chỉ là... chỉ giành cho em vai nữ chính trong phim truyền hình, mà gần đây còn giúp em nhận thêm vài cái thông cáo, còn cả một hợp đồng đại diện quảng cáo nữa... Chị cũng bao giờ bụng như , nên em nghĩ... chị gì với nên mới giúp em .” Từ chụp bìa tạp chí đó, cô cảm nhận Tô Dương thật sự chụp trạng thái nhất của cô , đưa cô lên một tầm cao chuyên nghiệp hơn. Thậm chí cô còn với Diệp tổng giám của Tập đoàn Mỹ Ngu rằng cô tiềm lực, kết quả là nhờ câu đó của Tô Dương mà Diệp tổng giám trao cơ hội chụp bìa cho nửa cuối năm cho cô .

Tô Dương ngơ ngác: “Cô hiện tại đang ở bên Lục Duật Thành, giành cho cô những tài nguyên đó chẳng là chuyện đương nhiên ? chẳng gì cả.” Khi đang ở bên , việc giành tài nguyên cho cô đúng là gì lạ, đôi bên cùng lợi mà.

vấn đề là, An Ninh : “Mấy ngày em chia tay với , cũng chẳng nợ nần gì em, mà vẫn giúp em ít...” Cô vẫn tự trọng, Lục Duật Thành chắc chắn vì tình cảm mà giúp cô . Người đàn ông đó lòng sắt đá lắm, dứt là dứt hẳn, cũng chẳng hạng thích việc thiện.

Tô Dương tiếp lời: “Chắc là cảm thấy đây nhiều việc ác quá, giờ cải tà quy chính để từ đầu đấy.”

An Ninh: “...” Nghe giọng điệu , cô đại khái hiểu rằng Tô Dương và Lục Duật Thành thiết bình thường. Nếu Tô Dương nhiều về chuyện của Lục Duật Thành, cô cũng điều hỏi thêm nữa.

Hai tiếng , máy ảnh hạ cánh. Vừa bước sảnh đến, Đinh Thiến gọi điện tới. “Cậu canh giờ chuẩn thế?”

Đinh Thiến ngơ ngác: “Ý ?”

Tô Dương lúc mới nhớ với Đinh Thiến chuyện đến Thượng Hải. “Thiến Nhi, đoán xem tớ đang ở ?”

Đinh Thiến: “Đừng bảo là đang ở sân bay nhé.”

Tô Dương : “Đoán đúng , tớ đang ở sân bay Phổ Đông đây.”

Đinh Thiến kinh ngạc hồi lâu nên lời: “Cậu sự cảm tính nhập ?”

Tô Dương: “Ừm, hiếm khi lý trí một .” Cô nhớ , thấy ngay lập tức, nên bay tới đây. Thỉnh thoảng một kẻ điên vì tình yêu cũng khá thú vị.

Sau khi bình tĩnh , Đinh Thiến với cô việc chính: “Một tuần nữa chúng sẽ Đức.”

Tô Dương: “Để quảng cáo mới cho LACA ?”

Đinh Thiến: “Ừm, lấy cảnh ngay tại thị trấn nhỏ của LACA. Thị trấn đó mòn gót , hãy cấu tứ xem nên lấy cảnh ở thì hợp lý.”

Chuyện chẳng cần nghĩ, chắc chắn là lấy cảnh ở nhà thờ của thị trấn . Trong bản thảo vẽ tay tối qua, cô đưa nhà thờ . Nhà thờ đó là nơi cô định cầu hôn Tưởng Bách Xuyên trong tương lai, nhất định xuất hiện trong phim quảng cáo.

3 giờ rưỡi chiều Tô Dương mới đến nội thành Thượng Hải. Cô về khách sạn mà đến quán cà phê hôm qua. Cô gọi một ly hoa, tìm một góc khuất xuống. Giờ chắc chắn Tưởng Bách Xuyên đang bận, cô phiền mà lấy máy tính xem bản vẽ tay quảng cáo. Một trong những phân cảnh của phim là bức tường máy ảnh mà Tưởng Bách Xuyên cho cô, những cảnh còn cô dùng nhà thờ ở thị trấn nhỏ, phương án ban lãnh đạo LACA thông qua . Nếu thuận lợi thông qua, cô còn cần tìm một mẫu nam dáng , cần lộ mặt, chỉ cần bóng dáng xuất hiện nhà thờ là . Và cô đang âm thầm nghĩ đến việc mời một nào đó "diễn xuất hữu nghị"...

Xem xong bộ bản vẽ tay là 5 giờ rưỡi. Có vài chi tiết nhỏ Tô Dương thực sự hài lòng, nhưng trong máy tính chỉ là bản scan, sửa chữa phiền phức nên cô ghi chú bên cạnh, để về nhà sẽ sửa bản gốc . Tô Dương cất máy tính , ly hoa nguội ngắt, cô nhờ nhân viên phục vụ châm thêm nước. Ngoài cửa sổ, trời sập tối. Cô nghĩ chắc Tưởng Bách Xuyên bận xong, liền lấy điện thoại gửi lời thoại quảng cáo mà cô nghĩ tối qua cho .

Lúc tại khách sạn, Tưởng Bách Xuyên hôm nay vẫn hẹn Chủ tịch Hội đồng quản trị của Phương Vinh. Hà tổng Dung đổng đang ở Hong Kong, ngày mới về. Hà tổng hỏi tiếp tục hẹn . Ngày là ngày 28, sinh nhật của Tô Dương. Nếu ngày đó thuận lợi hẹn Dung đổng, sẽ thể bay về đón sinh nhật cùng cô. Tưởng Bách Xuyên do dự mãi, cuối cùng vẫn : “Cứ hẹn , sẽ đợi Dung đổng về.”

Vừa kết thúc cuộc gọi thì nhận tin nhắn của Tô Dương, mở xem. Tô Dương: “ Đây là lời thoại quảng cáo em nghĩ tối qua, xem giúp em chỗ nào để em sửa nhé~ ”

“ Năm 2005, gặp , gặp LACA,

Mười một năm, nhận 129 chiếc LACA,

Mười một năm, vẫn luôn ở đường,

Trên con đường theo đuổi ước mơ, từng từ bỏ,

Trên con đường truy đuổi LACA, từng dừng ,

Trên con đường yêu , từng hối hận.

Yêu , mãi mãi điểm dừng. ”

Tưởng Bách Xuyên ba , hồi âm: “ Không cần sửa . ” Từng chữ từng chữ đều thấy tuyệt vời, đặc biệt là bốn chữ " từng hối hận".

Tin nhắn của Tô Dương đến, hỏi : “ Anh bận ? ”

Anh hồi âm: “ Không bận, đang ở khách sạn. ”

Tại quán cà phê, nhân viên phục vụ bưng ly hoa châm thêm nước đến cho Tô Dương. Tô Dương lời cảm ơn. Cô nhâm nhi gửi tin nhắn cho Tưởng Bách Xuyên: “ Tưởng Bách Xuyên, em thấy trong vòng một tiếng nữa. ”

Nhìn thấy mấy chữ , Tưởng Bách Xuyên bỗng mỉm : “ Anh tìm em ngay đây. ”

Tô Dương hỏi: “ Anh tìm em ở ? ”

Tưởng Bách Xuyên hồi âm: “ Biết chứ, nửa tiếng nữa đến. ”

Tô Dương: “ Nếu tìm thấy em thì hừ hừ hừ... ” Lời lẽ đầy vẻ đe dọa.

Tưởng Bách Xuyên cất điện thoại, lấy áo khoác xuống lầu. Lên xe xong, dặn tài xế: “Đến nhà hàng đồ Tây chúng ăn trưa hôm qua.” Trưa hôm qua Tô Dương mời ăn cơm ở đó.

 

 

Loading...