Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 43: Lời Nói Thật Không Ai Tin

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến sân bay, thời gian vẫn còn sớm. Tô Dương bỗng nhớ tới chuyện đóng phim, cô tìm điện thoại của Chu Minh Khiêm gọi . Đầu dây bên chút ồn ào.

Chu Minh Khiêm : “Ôi chao, thật dễ dàng gì, cái hũ đường phèn vạn năm như cuối cùng cũng chịu gọi điện cho . Cậu đợi chút nhé, để gọi sẵn cấp cứu 115 đợi ở cửa, vạn nhất đường huyết tăng cao ngất xỉu còn kịp thời cứu mạng, để còn sống mà xem hai phát cẩu lương ngược đãi bọn .”

Tô Dương: “...” Khựng vài giây, cô : “Chu Minh Khiêm, Lục Duật Thành dạy hư , chuyện t.ử tế chút ?”

Chu Minh Khiêm ha hả, hỏi cô: “Cậu ghét Lục Duật Thành đến thế ? Sao bảo Cố Hằng dạy hư? ở bên Cố Hằng nhiều thời gian hơn mà.”

Tô Dương đáp: “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, Lục Duật Thành chẳng cũng là Cố Hằng ?”

Chu Minh Khiêm: “...”

Tô Dương tựa lưng ghế: “Có việc chính bàn với đây.”

Chu Minh Khiêm cũng thu vẻ đùa cợt: “Vâng, đang đây, lãnh đạo gì chỉ giáo?”

Tô Dương: “Bộ phim lấy đề tài nhiếp ảnh gia mà nhắc với đây là do công ty nào đầu tư thế? Hiện tại còn thiếu nhà đầu tư ?”

Chu Minh Khiêm châm một điếu t.h.u.ố.c, hỏi: “Sao thế, cũng góp vốn ?”

Tô Dương: “Ừm, thấy hứng thú với đề tài , chỉ đầu tư thôi, tham gia diễn xuất.”

Chu Minh Khiêm đoán tám chín phần mười là cô sẽ đóng phim. Mấy ngày còn chút hy vọng, nhưng giờ cuộc hôn nhân của cô và Tưởng Bách Xuyên công khai, đang là tâm điểm chú ý của truyền thông, cũng là tâm điểm của các tin đồn, Tưởng Bách Xuyên chắc chắn sẽ để cô bước chân giới giải trí đóng phim .

Anh : “Bộ phim là do Lục Duật Thành sản xuất và đầu tư, còn việc khác góp vốn thì cũng dám chắc, thể hỏi trực tiếp .”

Tô Dương do dự, hỏi: “Dạo tâm trạng Lục Duật Thành thế nào? Nếu tâm trạng thì tìm nữa, tránh tự rước bực .”

Chu Minh Khiêm: “Tâm trạng là ngẫu nhiên thôi. Hơn nữa, dù bình thường đang vui vẻ chăng nữa, hễ thấy là trời đổ mưa dầm ngay, giống như mùa mưa ở Giang Nam , lòng lúc nào cũng ẩm ướt.”

Tô Dương: “...”

Khựng vài giây, cô : “Được , . Hiện tại đang ở sân bay Thượng Hải, chuẩn về Bắc Kinh. Tối nay mời ăn cơm, gọi cả mấy cùng luôn.”

Chu Minh Khiêm nửa đùa nửa thật: “Cậu rốt cuộc là mời ăn cơm, mời Lục Duật Thành ăn cơm lấy bình phong đấy?”

Tô Dương lạnh một tiếng: “Thực mời Cố Hằng ăn cơm cơ.”

Chu Minh Khiêm: “...”

Tức thì tức, vẫn quên nhắc nhở cô: “Tốt nhất là nên mang theo đại diện cùng, cũng sẽ mang theo trợ lý. Đến lúc đó vạn nhất chụp thì cũng dễ giải thích, hiện tại ít kẻ đang đỏ mắt ghen tị chằm chằm .”

Tô Dương “ừm” một tiếng: “Cậu đặt nhà hàng xong thì gửi địa chỉ máy .”

Kết thúc cuộc gọi, cô gửi tin nhắn cho Tưởng Bách Xuyên: “ Tối nay em hẹn Chu Minh Khiêm, Lục Duật Thành và Cố Hằng ăn cơm, bàn chuyện góp vốn bộ phim đó. ”

Tưởng Bách Xuyên: “ Ừm, chuyện gì thì cứ bình tĩnh mà , đừng hai câu nổi nóng bỏ về đấy. ”

Tô Dương: “... Em là hạng như ? ”

Tưởng Bách Xuyên: “ Trước đây em thế một . ”

Tô Dương: “... Em cửa an ninh đây, đừng nhắn nữa! ”

Đến giờ lên máy ảnh, Tô Dương cùng bảo vệ bước khỏi phòng chờ VIP. Không ngờ oan gia ngõ hẹp, cô gặp Kiều Cẩn và trợ lý Lisa. Kiều Cẩn thấy Tô Dương thì sững , nhưng sự chán ghét và căm hận trong mắt hề che giấu. Cô trừng mắt Tô Dương một cái thật dữ tợn, nhưng Tô Dương chẳng thèm liếc lấy một cái. Cô tức tối định tiến lên thì Lisa giữ .

“Kiều Cẩn!” Lisa dùng ánh mắt hiệu cho cô , bên cạnh Tô Dương bảo vệ. Kiều Cẩn nhận đàn ông ngoại quốc cao lớn đó, đêm đó chính và một đàn ông khác chặn đường đám paparazzi mà cô thuê, đó là bảo vệ của Tưởng Bách Xuyên. Không ngờ giờ theo bảo vệ Tô Dương.

Kiều Cẩn sang hỏi nhỏ Lisa: “Tối mai tiệc từ thiện của Mỹ Ngu, Duy Y gửi thư mời cho bọn họ ?”

Lisa: “Có gửi, đặc biệt dặn dò Duy Y .”

Kiều Cẩn theo hướng Tô Dương bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Cô khiến danh tiếng của tiêu tan, cũng sẽ để cô yên .”

Lisa khỏi lo lắng: “Em thật sự sợ Tưởng Bách Xuyên sẽ tìm em tính sổ ? Anh mà lật mặt thì chẳng nể nang ai .”

Kiều Cẩn: “ thế , còn thể tệ hơn nữa ?” Lisa gì thêm.

Chạng vạng tối, Chu Minh Khiêm gọi điện cho Lục Duật Thành định báo chuyện Tô Dương mời ăn cơm tối nay, kết quả Lục Duật Thành chút do dự từ chối. Chu Minh Khiêm thắc mắc hồi lâu.

“Này, mấy ngày còn nhờ và Diệp Đông c.ắ.n rứt lương tâm lừa Tô Dương ăn cơm, giờ cô chủ động mời , dở chứng thế?”

Lục Duật Thành đáp: “Không thích , ?”

Chu Minh Khiêm: “...” Anh nhịn mắng Lục Duật Thành vài câu.

Lục Duật Thành : “ đang ở nhà, qua đây uống ly rượu .”

Chu Minh Khiêm cúp máy, lấy áo khoác đến nhà Lục Duật Thành. Cửa mở , giai điệu quen thuộc của bài “ Gió Xuân Mười Dặm ” vang lên. Chu Minh Khiêm Lục Duật Thành bằng ánh mắt chê bai: “Nghe cái bài mấy trăm năm , thấy chán ?”

Lục Duật Thành đóng cửa : “Cậu cũng ăn cơm mấy trăm năm , thấy bữa nào cũng ăn chẳng thiếu miếng nào.”

Chu Minh Khiêm nghẹn lời, mãi một lúc mới phản ứng : “Tô Dương thể so sánh với đồ ăn ?”

Lục Duật Thành lấy hai chiếc ly chân cao, liếc một cái, lẩm bẩm: “Cô chỉ là đồ ăn.” Cô còn là oxy, là nước. Thiếu cô là c.h.ế.t chắc. Mấy năm nay, lòng nguội lạnh gần hết .

Chu Minh Khiêm lười biếng dựa quầy bar: “Cũng hỏi xem Tô Dương mời chúng ăn cơm ?”

Lục Duật Thành đang rót rượu, vẻ mặt chút hờ hững: “Cậu hỏi thì cũng sẽ thôi.”

Chu Minh Khiêm: “...” Anh giơ chân đá chân ghế cao của Lục Duật Thành một cái: “Hôm nay thật sự đấy.”

Lục Duật Thành: “Không , dù cũng chẳng , cô tìm chắc chắn chẳng chuyện gì , cho đỡ phiền lòng.”

Chu Minh Khiêm đây là lời thật lòng của Lục Duật Thành. Không tham gia diễn xuất mà còn xen một chân, cuối cùng bộ phim thế nào chắc chắn tham khảo ý kiến của cô, điều đối với Lục Duật Thành mà đúng là chuyện . chuyện cần vẫn , cân nhắc từ ngữ lên tiếng: “Tô Dương sắp lên kế hoạch bộ phim đó, cô tham gia theo một hình thức khác.”

Nói xong, chằm chằm mặt Lục Duật Thành, nhưng ngoài dự đoán, thấy bất kỳ sự kinh ngạc tò mò nào. Anh nhịn hỏi: “Không tham gia theo hình thức nào ?”

Lục Duật Thành đáp, tay nhẹ nhàng lắc ly rượu, nhưng chỉ lắc thôi chứ uống một giọt nào. Loa phát thanh lúc phát đến đoạn: “ tất cả các loại rượu, đều bằng em... ”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-43-loi-noi-that-khong-ai-tin.html.]

Chợt Lục Duật Thành lên tiếng: “Cô diễn, nhưng đầu tư, đúng ?”

Chu Minh Khiêm kinh ngạc : “Vẫn là hiểu cô nhất.”

Lục Duật Thành : “Chuyện hiện tại còn , ngày nào đó vui vẻ thì sẽ cho cô đầu tư một ít tiền, nhưng xác suất thấy cô mà vui vẻ thì gần như bằng .”

Chu Minh Khiêm: “...” Câu cũng như . Anh hỏi tiếp: “Còn chuyện ăn cơm thì ? Thật sự ?”

Lục Duật Thành: “Ừm.”

Chu Minh Khiêm thấy giống như đang đùa: “Vậy nhắn tin cho cô ngay đây, cô xuống máy ảnh là thấy ngay.” Lục Duật Thành ngăn cản.

Chu Minh Khiêm nhắn tin xong vẫn cảm thấy thể tin nổi: “Cậu rốt cuộc là cái kiểu mạch não gì thế?”

Lục Duật Thành sâu xa đáp: “Cậu hiểu .”

Chu Minh Khiêm: “...” Anh tức uống cạn ly rượu, đặt mạnh ly xuống quầy bar: “Về đây.”

Lục Duật Thành đặt ly rượu xuống, thư phòng tiếp tục xử lý công việc còn dang dở. Một bản email mới xem một nửa, tâm trí thể tập trung , cứ nghĩ mãi về chuyện Tô Dương mời khách mà từ chối. Nghĩ nghĩ , quyết định giải thích rõ ràng với cô. Anh đồng hồ, chắc cô khỏi sân bay .

Điện thoại nhanh ch.óng kết nối, đầu dây bên vẫn là thái độ mấy với : “Có chuyện gì?”

Lục Duật Thành: “Tối nay ăn cơm .”

Tô Dương: “Tớ , cần gì thứ hai?”

Lục Duật Thành: “...”

Tô Dương: “Không việc gì tớ cúp máy đây, bận lắm.”

Lục Duật Thành: “Đồng Đồng, thể chuyện t.ử tế với tớ ?”

Đầu dây bên im lặng. Một lúc mới Tô Dương : “Tớ .”

Biết cái gì? Biết sẽ chuyện t.ử tế với , tối nay ăn cơm? Lục Duật Thành khẽ thở dài, dặn dò cô: “Đang lúc đầu sóng ngọn gió, cứ ở nhà , đừng ngoài chạy lung tung! Kiều Cẩn chỉ chờ cơ hội gây phiền phức cho thôi, cứ tạo cơ hội cho cô thế?” Nếu sợ gây rắc rối đáng cho Tô Dương, sớm khiến Kiều Cẩn bại danh liệt . Loại phụ nữ đó chỉ giới giải trí thêm chướng khí mù mịt, giữ chỉ ô nhiễm khí. Không khí Bắc Kinh vốn đủ tệ .

Tô Dương im lặng một lát mới đáp: “Ừm, .”

Lục Duật Thành: “Bữa cơm tối nay nợ nhé, đợi qua thời gian mời tớ thêm một bữa nữa đấy.” Tô Dương đáp lời, trực tiếp cúp máy.

Lục Duật Thành cuộc gọi ngắt, thật ném luôn cái điện thoại . Nhìn xem cô bây giờ thành cái dạng gì ! Gần mực thì đen, chẳng sai chút nào. Đều Tưởng Bách Xuyên dạy hư hết .

Tô Dương về đến nhà khi trời tối hẳn. Trong phòng khách rộng lớn trống . Cô tùy tay vứt ba lô lên sofa, vật đó trần nhà thẫn thờ, chẳng gì cả. Căn nhà giống như biến hình . Khi Tưởng Bách Xuyên ở nhà, phòng khách như mùa xuân ở Côn Minh, rực rỡ sắc màu. Khi Tưởng Bách Xuyên ở nhà, phòng khách như thị trấn nhỏ Mạc Hà lạnh lẽo, chỉ hai màu đen trắng.

Nằm sofa một lúc, Tô Dương dậy bếp nấu chút mì sợi. Mì nấu xong thì Tưởng Mộ Tranh gọi điện đến.

“Ngũ thúc.”

Tưởng Mộ Tranh: “Cháu thật sự đưa tiền cho Bách Xuyên dễ dàng thế ? Có đả kích nó một trận tơi bời mới đưa ?”

Tô Dương : “Tại cháu đả kích ?”

Tưởng Mộ Tranh nhạo một tiếng: “Vì cháu và chú là cùng một loại , vớ cơ hội là chẳng sẽ chỉnh nó đến c.h.ế.t ? Đừng bảo cháu là nhé. Cháu thấy c.ắ.n rứt, nhưng chú mà thấy c.ắ.n rứt đấy.”

Tô Dương thong thả nhai mì, khựng một chút mới : “Ngũ thúc, đối với Bách Xuyên, cháu bao giờ chuyện bỏ đá xuống giếng , thật đấy.”

Tưởng Mộ Tranh ha hả: “Lừa trẻ con !”

Tô Dương thật một câu: , cháu đang lừa trẻ con đây. cô nhịn . Cô dùng giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Ngũ thúc, cháu thật sự nghiền ép Bách Xuyên. Dạo vì chuyện hợp tác giữa LACA và Phương Vinh mà tâm lực tiều tụy , cháu thể buồn thêm lúc chứ? Cháu nhận thông báo biến động dư tài khoản của , thấy bên trong chẳng còn bao nhiêu tiền nên đoán đang thiếu vốn, liền lập tức chuyển tiền cho ngay.”

Tưởng Mộ Tranh nghi hoặc: “Thật sự Bách Xuyên hỏi mượn tiền cháu ?”

Tô Dương: “Không , nhắc tới, là cháu tự đoán .”

Tưởng Mộ Tranh im lặng một lúc, vẫn tin lắm: “Đồng Đồng, đừng dối mà chớp mắt thế, ngũ thúc đối xử với cháu thế nào cháu quên ?”

Tô Dương đỡ trán: “Cháu quên.”

Hồi cô còn học cấp ba, mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè bố đều đăng ký cho cô đủ loại lớp học thêm, cô chẳng chút thời gian nào để chơi. Tưởng Bách Xuyên liền tìm Tưởng Mộ Tranh nhờ giúp đỡ. Ban đầu Tưởng Mộ Tranh giúp, theo chú thì cô còn quá nhỏ, đang tuổi học hành, thể chỉ lo yêu đương, chú còn bảo Tưởng Bách Xuyên thế là "trợ Trụ vi nghiệt", sẽ cưới vợ . Cuối cùng chịu nổi sự năn nỉ ỉ ôi của cô, Tưởng Mộ Tranh đành đồng ý.

Tưởng Mộ Tranh liền đến với bố Tô rằng đưa cô quân đội để huấn luyện tập trung, nhằm tăng cường thể chất và mở mang kiến thức. Bố Tô mấy vui vẻ, ông chỉ cô học hành t.ử tế để thi một trường đại học , tìm công việc định. Chuyện tăng cường thể chất mở mang kiến thức gì đó thật sự cần thiết. Tưởng Mộ Tranh : Với thành tích của cô, dù học thêm ngày đêm cũng cứu vãn nổi t.h.ả.m kịch thi trượt . Bố Tô còn lời nào để phản bác. Tưởng Mộ Tranh còn trấn an bố Tô: Nếu Đồng Đồng thật sự thi trượt thì cứ đại học nào cũng , nghiệp xong chú sẽ sắp xếp cho cô Tập đoàn Trung Xuyên việc. Bố Tô vốn tính thật thà, nỡ từ chối lòng của Tưởng Mộ Tranh nên đành ngậm ngùi đồng ý. Thực tế thì cô từng đặt chân đến quân đội lấy một . Nơi nghiêm ngặt như , chẳng qua chỉ là lừa bố thôi. Không học thêm, cô như chim sổ l.ồ.ng, cùng Tưởng Bách Xuyên "du hí" khắp nơi, khi nhiều ngày về nhà. Đặc biệt là khi visa Mỹ, kỳ nghỉ hè cô bay thẳng sang New York luôn. Tưởng Bách Xuyên lúc nào cũng ở New York, khi công tác nước khác, cô một chụp ảnh khắp các danh lam thắng cảnh ở New York, chụp mục đích. Có khi cô ở quán cà phê vỉa hè, chụp muôn mặt nhân sinh đường phố. Cũng chính lúc đó cô đầu gặp Tổng giám đốc LACA, dù lúc ông lão lãng mạn và hài hước đó đầu LACA. Mãi cô mới gặp ông ở Paris.

Giọng Tưởng Mộ Tranh vang lên qua điện thoại: “Nếu quên thì cháu lừa ngũ thúc đúng ? Nói thật cho chú , Bách Xuyên cháu chỉnh cho ?” Chú ghi âm cuộc gọi để trêu chọc Tưởng Bách Xuyên. Trước đây chú hỏi mượn tiền Tô Dương Tưởng Bách Xuyên chế nhạo thương tiếc, giờ chú thể bỏ qua cơ hội để trả đũa.

Tô Dương giả vờ bất lực: “Ngũ thúc, cháu là cháu đổi, chú đổi, là... thế giới đổi ? Tại khi cháu lời thật lòng chẳng ai tin thế ?”

Tưởng Mộ Tranh: “... Tô Đồng Đồng đồng học , lương tâm cháu cái gì ăn mất !”

Tô Dương nén : “Ngũ thúc, lương tâm... cháu vốn dĩ thiếu, gần như là .”

Tưởng Mộ Tranh tức đến nghẹn họng: “Cũng giống hệt thằng Bách Xuyên, đều là lũ lòng lang thú!” Chú trực tiếp cúp máy.

Tô Dương màn hình điện thoại tối om, nhịn mà bật . Cô đặt điện thoại sang một bên, bắt đầu ăn mì. Chuyện cô bắt nạt Tưởng Bách Xuyên, chỉ là đủ , đó là niềm vui của vợ chồng, cô thể để lòng tự trọng của tổn thương mặt khác.

Ăn xong, Tô Dương thư phòng. Cô tiếp tục cấu tứ ý tưởng cho quảng cáo mới của LACA. Trên máy ảnh cô suy nghĩ suốt chặng đường nhưng chẳng chút linh cảm nào. Tổng giám đốc LACA yêu cầu lấy chủ đề "Mối tình đầu", thật là một ý tưởng tùy hứng. Tô Dương mở máy tính, vắt óc suy nghĩ hồi lâu vẫn chút manh mối nào. Cô gập máy tính , dậy sang phòng sưu tập bên cạnh.

Đây là căn phòng Tưởng Bách Xuyên đặc biệt trang trí để cô trưng bày những chiếc máy ảnh LACA. Nó cải tạo từ một phòng chứa đồ và một phòng ngủ thông . Ba bức tường thợ mộc đóng thành những ô gỗ với hình dáng khác , mỗi ô đặt một chiếc máy ảnh. Hiện tại hai bức tường lấp đầy. Tất cả máy ảnh sắp xếp theo thứ tự thời gian mà Tưởng Bách Xuyên tặng cô. Trên mỗi ô gỗ còn một nhãn nhỏ ghi chép chi tiết ngày tháng năm tặng, và còn đặt tên cho từng chiếc máy ảnh nữa. Sau bảo đó là chứng minh thư của máy ảnh.

Tô Dương t.h.ả.m, ngắm những kỷ niệm đặc biệt . Căn hộ là do mua khi cô tròn mười tám tuổi, tên cả hai . Anh đây chính là nhà của họ . Nhiều năm trôi qua, dù nhiều căn hộ cao cấp sang trọng hơn nhưng họ vẫn bao giờ chuyển . Những chiếc máy ảnh tường chứng kiến tình yêu của cô và Tưởng Bách Xuyên. Suốt chặng đường qua, đắng cay ngọt bùi đều đủ.

Chiếc máy ảnh ở hàng thứ ba, ô thứ năm chính là món quà tặng khi hai cãi . Lúc đó cô đang giận dỗi nên chịu nhận, tiếp tục chiến tranh lạnh với . Tưởng Bách Xuyên liền tự bắc thang, đặt chiếc máy ảnh ô gỗ theo đúng thứ tự, còn một cái nhãn nhỏ đặt tên cho nó là: ‘ Tô vô lý, em định chiến tranh lạnh đến năm nào đây? ’ Lúc đó thấy cái tên dài dằng dặc , cô giận buồn , lườm mấy cái. Tưởng Bách Xuyên cũng chẳng để ý, nhàn nhạt : Tô Dương, em nhận chiếc máy ảnh lắm, cũng hòa với , nhưng em nỡ bỏ cái sĩ diện đó xuống.

Cô: “...”

Tưởng Bách Xuyên bước đến mặt cô, vòng hai tay cô qua eo , mặt dày một câu: Anh em đang ôm , hào phóng, giống em , tâm địa nhỏ mọn đến mức dùng kính hiển vi độ phóng đại lớn mới thấy .

Cô liền "đấm đá" một trận, đó hai cứ thế mà hòa.

 

 

Loading...