Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 42: Cuộc Gặp Gỡ Tại Quán Cà Phê

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đinh Thiến cũng cảm nhận tâm trạng trầm xuống của Tô Dương, cô vội vàng chuyển chủ đề, đắc ý khoe công: “Người trong cuộc u mê, ngoài cuộc sáng suốt mà! Nào nào, mau khen tớ vài câu , tiện thể lì xì cho tớ mấy cái thật to .”

Tô Dương cô chọc : “Cảm ơn nhé.”

Đinh Thiến nổi hết da gà: “Ôi trời ơi, sến súa c.h.ế.t tớ mất.” Sau đó cô sực nhớ còn việc chính : “ , tối thứ Ba tuần tới tiệc từ thiện của Tập đoàn Mỹ Ngu, Duy Y gửi thư mời cho studio của chúng , còn dặn là nhất định mặt, vì hôm đó giới giải trí đại gia tụ hội, chụp vài tấm ảnh chung để phim tuyên truyền.”

Tô Dương hỏi: “Có những đại gia nào? Kiều Cẩn ?”

Đinh Thiến: “Vẫn , để tớ ngóng xem . Tớ sẽ gửi danh sách những ngôi xác nhận tham gia email cho ngay, kèm theo cả lịch trình hoạt động và danh sách tiết mục hôm đó nữa.” Nói xong Đinh Thiến cúp máy.

Tô Dương màn hình điện thoại, trầm tư suy nghĩ. Với mối quan hệ giữa Kiều Cẩn và Duy Y, Kiều Cẩn thể , còn Duy Y bảo cô chụp ảnh chung thực chất là cố tình khó cô, đến lúc đó oan gia ngõ hẹp gặp Kiều Cẩn, chắc chắn sẽ khối chờ xem kịch .

Tô Dương nhận email, liếc qua một lượt cũng chẳng mấy hứng thú, cô thoát khỏi hộp thư. Điện thoại tin nhắn đến, là Tưởng Bách Xuyên gửi: “ Anh đang ở quán cà phê đợi em. ” Sau đó gửi định vị vị trí cho cô.

Tô Dương hồi âm: “ Mười phút nữa em đến. ”

Tại quán cà phê. Bàng Việt Hi bước cửa gỗ thấy đàn ông vô cùng nổi bật nhưng lạnh lùng như băng sương đang bên cửa sổ. Cô khựng . Không ngờ gặp ở một quán cà phê nhỏ như thế . Cô chợt nghĩ đến một câu sến súa: “ Nếu vô duyên, tại gặp gỡ? ”

Bàng Việt Hi chằm chằm Tưởng Bách Xuyên vài giây. Anh đang chăm chú màn hình máy tính, tay gõ phím liên tục, chú ý đến sự hiện diện của cô . Nhân viên phục vụ phụ nữ mặt, đàn ông đằng , lẳng lặng quầy bar, cầm khăn lau nhẹ mặt quầy, thỉnh thoảng liếc mắt trao đổi với đồng nghiệp.

Bàng Việt Hi thu tâm trạng, sải bước tiến về phía Tưởng Bách Xuyên. Tưởng Bách Xuyên cũng thấy cô qua dư quang, nhưng lên tiếng. Bàng Việt Hi định xuống vị trí đối diện , Tưởng Bách Xuyên bỗng ngẩng đầu: “Chỗ .”

Bàng Việt Hi: “...” Cô tức đến bật : “Tưởng Bách Xuyên, ... như thế chứ.” Vừa ấu trĩ thiếu phong độ quý ông. Cô xuống đó mà kéo một chiếc ghế gỗ từ bàn khác , đặt ngay giữa lối . Sau khi xuống, Bàng Việt Hi sang gọi một ly Latte.

dùng ánh mắt đầy ẩn ý chằm chằm mặt Tưởng Bách Xuyên. Người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, rời mắt khỏi màn hình máy tính. Cô hề tồn tại trong mắt . Anh thậm chí chẳng buồn liếc lấy một cái.

Bàng Việt Hi ngắt lời : “Anh đến Thượng Hải là để hẹn gặp Chủ tịch Hội đồng quản trị của Phương Vinh ?”

Ngón tay Tưởng Bách Xuyên vẫn gõ nhanh bàn phím, thần sắc nghiêm nghị như đang suy tính điều gì. Những gì Bàng Việt Hi , chẳng để lọt tai chữ nào. Bàng Việt Hi nhận phản hồi cũng hỏi gặng thêm. Thực mục đích đến Thượng Hải , chỉ là còn hỏi để tìm chuyện quà mà thôi. Ngón tay cô gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t .

Mấy năm nay, cô đối đầu trực diện một . Lúc hùng hổ dọa , lúc bình thản chút gợn sóng, lúc lạnh lùng vô tình, cô đều thấy qua. đây là đầu tiên cô thấy việc nghiêm túc như . Lúc , bất kể phụ nữ nào thấy cảnh tượng cũng thể động lòng.

Cà phê bưng lên. Bàng Việt Hi cũng chẳng tâm trạng uống, cô thuận tay đặt ly cà phê lên bàn của . Lúc Tưởng Bách Xuyên ngẩng đầu, liếc ly cà phê đó với cô : “ bảo , chỗ .” Ngạo mạn vô lễ, bất cận nhân tình, một chút phong thái quý ông.

Bàng Việt Hi: “...” Chợt cô “hừ” một tiếng: “Tưởng Bách Xuyên, là đàn ông đại trượng phu mà lòng hẹp hòi thế?”

Tưởng Bách Xuyên nhàn nhạt đáp: “Đối với cô, cần thiết rộng lượng.” Nói xong tiếp tục gõ bàn phím.

Bàng Việt Hi nheo mắt, hít sâu vài . Người đàn ông chỉ cần vài câu nhẹ tênh là thể khiến tức c.h.ế.t. Con luôn xu hướng "phạm tiện" và tự ngược, Bàng Việt Hi vốn tưởng là ngoại lệ. khi gặp Tưởng Bách Xuyên, cô hiểu rằng chẳng ai là ngoại lệ cả. Nếu là ngoại lệ, chẳng qua là vì gặp khắc tinh mà thôi.

chủ động khơi mào chủ đề: “Anh bàn với về vụ thâu tóm của Doãn Lâm ? Biết Hải Nạp và Doãn Lâm cơ hội hợp tác.”

Tưởng Bách Xuyên đầu cũng ngẩng: “Không hứng thú.”

Bàng Việt Hi nhịn nhịn, khóe môi vẫn giữ nụ xã giao: “Đừng chắc chắn quá, chẳng bao lâu nữa sẽ chủ động đề nghị hợp tác với Doãn Lâm thôi.”

Tưởng Bách Xuyên gõ xong một dòng chữ, lúc mới về phía Bàng Việt Hi: “Vậy thì e là cô thất vọng .”

Bàng Việt Hi thầm, nụ đầy vẻ châm chọc và tự tin. Cô chờ đợi ngày xuống nước cầu hòa. Những uất ức cô chịu hôm nay, và cả ở thị trấn nhỏ bên Đức đó, cô sẽ bắt trả gấp bội.

Bàng Việt Hi bình cảm xúc, vô tình liếc ngoài cửa sổ, thấy Tô Dương đang về phía . Hóa chỗ bên cạnh là Tưởng Bách Xuyên để dành cho Tô Dương. Cô dậy chuẩn rời . Vừa bước đến cửa, cô thấy Tưởng Bách Xuyên : “Phục vụ, và vị tiểu thư quen , thể thanh toán hóa đơn cà phê cho cô .”

Bàng Việt Hi: “...” Đôi mắt cô nheo , tức đến nghẹn lời. Cô đầu , thấy vài ánh mắt tò mò và đầy ẩn ý đang chằm chằm. Bàng Việt Hi chỉnh vẻ mặt thất thần, sải bước về phía quầy thu ngân.

Cửa gỗ quán cà phê đẩy , kèm theo tiếng chào lanh lảnh của nhân viên phục vụ: “Chào mừng quý khách, buổi sáng lành thưa tiểu thư!” Bàng Việt Hi vô thức đầu , bốn mắt chạm với Tô Dương. Tô Dương chỉ nhàn nhạt liếc một cái thu hồi tầm mắt, thẳng về phía Tưởng Bách Xuyên. Bàng Việt Hi thanh toán xong liền vội vàng rời khỏi quán cà phê.

Tưởng Bách Xuyên thấy Tô Dương qua dư quang nhưng gì, vẫn đang mải phân tích liệu trong đầu. Tô Dương xuống đối diện , phiền , cô gọi một ly sữa tươi hoa hồng, tùy tay lấy một cuốn tạp chí thời trang bên cạnh xem. Xem một hồi cô cũng quên mất thời gian.

Tưởng Bách Xuyên xử lý xong công việc, gập máy tính mới bắt đầu trò chuyện với Tô Dương: “Em chơi ở thế?”

Tô Dương vẫn đang dán mắt tạp chí, đầu cũng ngẩng: “Chỉ dạo quanh bờ sông thôi ạ.”

Tưởng Bách Xuyên: “Không hỏi xem Bàng Việt Hi ở đây ?”

Tô Dương đang chăm chú một bộ ảnh thời trang, hờ hững đáp: “Quán cà phê nhà mở, còn cho đến chắc?”

Biết cô để tâm, nhưng Tưởng Bách Xuyên vẫn giải thích: “Bàng Việt Hi xuất hiện ở quán cà phê chắc là trùng hợp thôi, còn cô ở Thượng Hải là vì vụ thâu tóm.”

Tô Dương lúc mới buông tạp chí xuống: “Lần hai là đối thủ ?”

Tưởng Bách Xuyên: “Ừm.” Anh gì thêm, chỉ lặng lẽ cô.

Tô Dương đến mức tự nhiên, hỏi : “Có chuyện gì ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-42-cuoc-gap-go-tai-quan-ca-phe.html.]

“Ừm.” Tưởng Bách Xuyên gật đầu. Khựng một lát, nhịn hỏi : “Tài khoản ngân hàng của em thật sự còn tiền nhàn rỗi ?”

Tô Dương cố ý : “Hết mà, máy ảnh em chẳng bảo ? Tài khoản chỉ còn chút tiền lẻ thôi.”

Ánh mắt Tưởng Bách Xuyên thoáng vẻ nghi hoặc, hỏi cô: “Đầu tư hết ?”

Tô Dương: “Vâng, dạo ăn cơm với ngũ thúc ngũ thẩm, ngũ thúc bảo dự án đầu tư nên em dồn hết .” Cô giả vờ như gì, hỏi ngược : “Sao hôm nay cứ hỏi chuyện thế?”

Tưởng Bách Xuyên bịa một lý do: “Không gì, chỉ là một dự án triển vọng khá , định hỏi em cùng đầu tư , nếu em đầu tư hết thì thôi .” Nếu tài khoản cô còn tiền, sẽ thêm nữa, tránh để cô bận tâm.

Tô Dương “ồ” một tiếng, : “Chiều nay em về Bắc Kinh , ngày mai việc.”

Tưởng Bách Xuyên giải thích với cô: “Anh về cùng em , sáng mai định hẹn gặp một , hẹn , ở đây đợi.”

Sữa tươi của Tô Dương bưng lên, cô lời cảm ơn với nhân viên phục vụ, bắt đầu dùng thìa khuấy nhẹ ly sữa, chậm rãi : “Anh cũng nhắm trúng dự án đầu tư đó, nhưng trong tay đủ tiền đúng ?”

Tưởng Bách Xuyên đáp lời, giả vờ như đang xem tin tức điện thoại. Tô Dương nhịn nửa ngày cuối cùng nhịn , cô xa : “Không hỏi xem em vội về Bắc Kinh ?”

Tưởng Bách Xuyên một lúc mới phản ứng , vươn tay nắm lấy gáy cô, dùng sức xoa xoa. Vẫn hả giận, kéo ngón tay cô , đặt lên răng c.ắ.n nhẹ vài cái. Tô Dương đau định rụt tay nhưng Tưởng Bách Xuyên giữ c.h.ặ.t buông. Anh cũng thật sự chấp nhặt với cô, nhẹ nhàng xoa nắn mấy ngón tay cô, hỏi: “Biết từ khi nào thế?”

Tô Dương: “Lúc máy ảnh ạ.”

Tưởng Bách Xuyên nắn nắn ngón tay cô, dùng lực. Tô Dương dịch ghế sát cạnh , xòe năm ngón tay : “Chừng đủ ? Nếu đủ, em sẽ rút hết tiền trong tài khoản , mượn thêm của Chu Minh Khiêm một ít.”

Tưởng Bách Xuyên mắt cô, giọng trầm thấp: “Đủ .” Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô trong lòng bàn tay, ngừng vuốt ve, cũng gì thêm.

Tô Dương : “Em đang hôn em, em cho phép đấy.”

Tưởng Bách Xuyên: “...” Anh thật sự định hôn cô ở nơi công cộng như thế . , nghĩa là trong lòng cô đang thế. Tưởng Bách Xuyên cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô.

Tô Dương một lát mới : “Em cứ tưởng sẽ bao giờ hỏi mượn tiền em cơ.” Bao nhiêu năm nay cho cô tiền, bao giờ mượn vốn từ chỗ cô. Tài khoản ngân hàng cá nhân của , cô đều nhận thông báo biến động dư, dư tài khoản, nhưng bao giờ cô hỏi dùng tiền đó gì. Còn tài khoản cá nhân của cô chính là quỹ đen nhỏ của cô, bao giờ hỏi cô bao nhiêu tiền, cũng chẳng quản cô tiêu xài . Thậm chí dù cô nhiều tiền như , hàng tháng vẫn đưa tiền tiêu vặt cho cô.

Tưởng Bách Xuyên thành thật thú nhận: “ từng do dự, đó mới đổi ý định.” Vì chút hư vinh và lòng tự trọng của đàn ông, đó đấu tranh, quyết định nên chuyện với cô , lúc máy ảnh vẫn còn tâm trạng đó. ngay đường đến Bến Thượng Hải tìm cô, nghĩ thông suốt. Nếu giờ với cô, chắc chắn sẽ vui, sẽ trách chuyện mà bàn bạc với cô, coi cô như ngoài.

Tô Dương vui mừng, nhổm dậy hôn lên má một cái, : “Trưa nay em mời ăn cơm, mời một bữa thật thịnh soạn.”

Sau khi ăn xong, Tô Dương sân bay ngay. Tưởng Bách Xuyên sắp xếp xe của công ty đến đưa cô . Trước cửa nhà hàng, Tô Dương tên nhà hàng một nữa: “Nhà hàng giá cả khá hợp lý, còn thể dùng mã giảm giá, chúng đến ăn nhé.” Cô còn bồi thêm một câu: “Lần em chỉ ăn cá chim nướng thôi, một miếng thịt nướng cũng ăn.”

Tưởng Bách Xuyên: “...” Trưa nay họ ăn buffet đồ Tây, cô chẳng ăn gì khác, cứ cá chim nướng hết đĩa đến đĩa khác. Tốc độ nướng cá của đầu bếp còn đuổi kịp tốc độ ăn của cô. Mãi đến khi thấy ánh mắt bất lực và cạn lời của đầu bếp, cô mới chuyển sang ăn chút thịt nướng...

Tô Dương đồng hồ, đến lúc . Tưởng Bách Xuyên dặn cô một nữa: “Trên máy ảnh chán thì xem phim nhé.”

Tô Dương gật đầu, gì. Cô cúi đầu nghịch tay , chợt ngẩng đầu hỏi: “Khi nào về?”

Tưởng Bách Xuyên: “Nếu thuận lợi thì ngày về.”

Tô Dương “ồ” một tiếng. Thời gian còn nhiều, cô buông tay : “Em đây, tối ngày gặp .”

Tưởng Bách Xuyên đáp lời, chỉ lặng lẽ cô. Tô Dương hiểu ý, tiến gần hôn lên môi hai cái. Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng ôm cô lòng: “Anh xin .” Anh hứa sẽ ở bên cô suốt thời gian , mà giờ để cô về Bắc Kinh một , còn vì chuyện chuyển tiền cho .

Tô Dương ngửa đầu, trấn an : “Chuyện ăn mà, nghỉ là nghỉ .” Cô nhẹ nhàng đẩy vai : “Em lên xe .”

Tưởng Bách Xuyên: “Đến nơi nhớ gọi cho .”

Ngồi xe, Tô Dương hạ cửa kính xuống, chỉ trái tim , chỉ vị trí trái tim , đó vẽ một đường vòng cung nối liền hai điểm trong trung. Chiếc xe từ từ lăn bánh, hòa dòng xe cộ đông đúc, Tưởng Bách Xuyên cho đến khi còn phân biệt xe nào nữa mới thu hồi tầm mắt, lên xe của về khách sạn.

Cảnh phố xá ngừng lùi phía , để chút dấu vết nào trong tâm trí . Hành động vẽ đường nối của Tô Dương, hiểu ý cô gì. Trước đây cô từng vô tình rằng giữa họ một cây cầu vòm vô hình, là cây cầu nhịp dài nhất thế giới, nối liền từ bờ đại dương sang bờ đại dương . Cây cầu đó màng thời gian, bất kể cách, quản địa hình, lúc nào cũng vững chãi và thông suốt.

Tin nhắn của Tưởng Mộ Tranh gửi đến: “ Việc huy động vốn thế nào ? ” Kèm theo một biểu tượng nỗi đau của khác.

Tưởng Bách Xuyên: “ Sáng mai sẽ chuyển cho chú. ”

Tưởng Mộ Tranh: “ Mượn của Đồng Đồng ? “ nhe răng ””

Tưởng Bách Xuyên: “ Không , là vợ chủ động chuyển cho đấy. ”

Tưởng Mộ Tranh: “ Ha ha ha! Tiểu Xuyên, cháu hài hước quá! Để chú đoán xem, chắc chắn là Đồng Đồng đả kích, nghiền ép cháu một trận tơi bời, khiến cháu bẽ mặt, uất ức mới chịu chuyển tiền cho cháu chứ gì. ”

Tưởng Bách Xuyên: “...”

 

 

Loading...