Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 39: Bữa Sáng Ngọt Ngào Và Chuyến Đi Bão Táp Đến Thượng Hải
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Bách Xuyên tắm xong thẳng phòng ngủ, Tô Dương vẫn còn đang bận trong thư phòng, cũng qua quấy rầy.
Anh dựa đầu giường xem tin tức, chờ cô cùng ngủ.
Mấy ngày nay, còn chú ý đến tin tức bát quái liên quan đến nữa, bắt đầu theo dõi tin tức tài chính.
Một trong những tin nóng hổi nhất vẫn là việc Doãn Lâm Asset Management sắp mua nhà máy sản xuất mô-đun của SOFE tại Thâm Quyến.
Anh chằm chằm màn hình trầm tư, tìm điện thoại của một trợ lý khác, gửi một tin nhắn: “ Ngày mai đến Thượng Hải. ”
Trợ lý Đổng trả lời nhanh: “ Vâng, mấy giờ đón máy bay ạ? ”
Tưởng Bách Xuyên: “ Khoảng hai giờ chiều đến Thượng Hải. ”
Trợ lý Đổng là trợ lý của tại Tập đoàn Trung Xuyên, ngày mai đến chi nhánh công ty Trung Xuyên, cũng chính là công ty đầu tư một thương hiệu điện thoại di động trong nước.
Công ty Doãn Lâm xem quyết tâm đối đầu với , chỉ thể ứng đối thời hạn.
Sau khi đặt vé máy bay xong, gửi tin nhắn cho Tưởng Mộ Tranh: “ Từ ngày mai, thu mua cổ phần công ty dầu mỏ mà Doãn Lâm nắm giữ cổ phần ở nước ngoài, bao nhiêu ăn bấy nhiêu. ”
Tưởng Mộ Tranh: “ Chú tiền “ nhe răng ”“ nhe răng ””
Tưởng Bách Xuyên: “ Mặc kệ bao nhiêu, cháu chi. ”
Tưởng Mộ Tranh: “ Cũng may chú phụ nữ, nếu thì hồn vía cũng cháu câu mất . ”
Ngay đó gửi thêm một tin: “ Ông chủ Doãn Lâm đắc tội gì với cháu thế? ”
Tưởng Bách Xuyên: “ Đang nhắm việc cháu thu mua máy ảnh LACA. ”
Tưởng Mộ Tranh: “ Hiểu . Chính là cái phụ nữ tên Bàng gì đó Hi đúng ? Lần cháu công khai tình trạng hôn nhân, đoán chừng cô sẽ càng cháu ngứa mắt hơn. Lòng đàn bà như kim đáy biển. Cẩn thận một chút . ”
Tưởng Bách Xuyên: “ Vâng. ”
Vừa cất điện thoại, Tô Dương liền phòng ngủ.
Hỏi cô: “Tắm xong ?”
Tô Dương: “Vâng, em tắm ở phòng tắm lầu.”
Cô xốc chăn lên, chui trong lòng n.g.ự.c .
“Ngày mai chúng gì?”
Tưởng Bách Xuyên: “Ngày mai Thượng Hải một chuyến, chuyến bay buổi trưa, đặt vé cho em .”
Tô Dương : “Vượt thành phố để tú ân ái ?”
Tưởng Bách Xuyên quấn ngón tay tóc cô: “Không là thể.”
Tô Dương ôm cổ : “Anh cái dạng , em chút chịu nổi.”
Tưởng Bách Xuyên hỏi : “Dạng nào?”
Tô Dương: “Không việc đàng hoàng, cả ngày cùng em lêu lổng.”
Tưởng Bách Xuyên bật : “Anh mới hai ngày thôi mà.”
Tô Dương: “Quen với những ngày máy tính rời tay .”
Tưởng Bách Xuyên : “Ngày mai đến chi nhánh công ty Trung Xuyên ở Thượng Hải, một việc kết nối với cao tầng bên một chút.”
Tô Dương: “Vậy em Bến Thượng Hải dạo chơi.”
Tưởng Bách Xuyên đặt gối dựa sang một bên: “Ngủ , ngày mai còn dậy sớm.”
Anh thuận tay tắt đèn đầu giường. Căn phòng chìm bóng tối vô tận.
Tô Dương ghé n.g.ự.c : “Này, kể chuyện tiếng Đức cho em .”
“Được.”
Hiện tại nội dung là gì, Tô Dương nữa, cũng một cảm giác khác lạ trong lòng. Vẫn là công thức quen thuộc từng, vẫn là ngôn ngữ hiểu, nhưng cô bản dịch tiếng Trung.
Câu chuyện vẫn tiếp tục, giọng trầm thấp từ tính của vờn quanh bên tai cô, lúc đến câu :
“ Tháng 12 năm 2013, Đồng trở thành đại diện của LACA, nhà thờ ở thị trấn nhỏ, cô gửi cho một tấm ảnh tự chụp, cô gái nhỏ của trưởng thành, thể gả cho . ”
Kể chuyện xong, Tô Dương hôn một cái, rõ còn cố hỏi: “Có thể cho em rốt cuộc đây là câu chuyện tiếng Đức gì ?”
Tưởng Bách Xuyên ấn đầu cô n.g.ự.c : “Mau ngủ .”
Tô Dương ngẩng đầu lên: “Nói cho em mà.”
Tưởng Bách Xuyên: “Biết là chuyện gì , về em sẽ nữa .”
Tô Dương thề thốt đảm bảo: “Sẽ , em chắc chắn sẽ , cả đời cũng sẽ chán.”
Sao thể chứ. Là thế nào cũng đủ.
Tưởng Bách Xuyên hắng giọng: “Thật sự ?”
“Thật, vô cùng thật.”
Cô ôm cổ : “Nói mà.”
Tưởng Bách Xuyên: “Đại ý tiếng Trung của câu chuyện chính là: Ngày xửa ngày xưa, ở bên bờ biển một ngọn núi, núi một ngôi chùa, trong chùa một chú tiểu, chú tiểu mỗi ngày đều gõ chuông đúng giờ, vất vả.”
Tô Dương: “...”
Phun một ngụm m.á.u.
“Tưởng Bách Xuyên, với em đây là phim truyền hình dài tập ?”
Tưởng Bách Xuyên nén : “ , chú tiểu gõ chuông ngày một già , đó một chú tiểu mới đến, tiếp tục gõ chuông.”
“Tưởng Bách Xuyên!”
“Ha ha.”
Vài giây , Tưởng Bách Xuyên đau đến hít hà một tiếng, trong bóng tối chỉ : “Tô Dương, em tay nhẹ chút !”
Hôm .
Tô Dương dậy từ sớm. Tối qua ngủ sớm, cũng vận động, nên tỉnh sớm.
Khi Tưởng Bách Xuyên dậy, Tô Dương xong bữa sáng.
Anh phòng bếp, ngửi thấy mùi thơm: “Bánh trứng ?”
“Vâng, lâu lắm ăn nhỉ?” Tô Dương đưa cho một đôi đũa: “Nếm thử xem mùi vị thế nào, em cũng lâu , một ở nhà thì lười nấu cơm.”
Tưởng Bách Xuyên uống chút nước ấm, gắp một miếng bánh trứng bỏ bát, bắt đầu ăn, nuốt xuống với Tô Dương: “Hơi nhạt, vị mặn, cho thêm chút muối .”
“Được.” Tô Dương thêm chút muối bát bột khuấy đều.
Tưởng Bách Xuyên buông bát: “Để khuấy cho.”
Tô Dương tiếp tục chiên bánh trong chảo, đầu một cái, : “Sáng nay xem tin tức giải trí ?”
“Không chú ý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-39-bua-sang-ngot-ngao-va-chuyen-di-bao-tap-den-thuong-hai.html.]
“Kiều Cẩn tiếp tục khởi công , hình như tham gia một show thực tế, đại khái là tổ chương trình định lợi dụng độ hot hiện tại của cô để tuyên truyền...”
Tưởng Bách Xuyên sắc mặt trầm tĩnh, dặn dò cô một nữa: “Về cần quan tâm đến cô nữa, giữ cách với cô là , mặc kệ chuyện gì cũng đừng xung đột trực diện, cứ giao cho .”
Tô Dương gật đầu, .
Lại lo lắng hỏi: “Kiều Cẩn đó tìm paparazzi định hãm hại , còn tìm cô tính sổ ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Việc khẳng định sẽ kết thúc như , tổng cho cô chút giáo huấn, để cô chữ ‘Người’ như thế nào.”
Tô Dương nhắc nhở : “Đừng quá mức, để cô nhớ đời là . Rốt cuộc ông nội tuổi cao, ân tình là ông nợ, chúng chắc chắn thể hiểu hết tâm trạng của ông, cũng đừng ông thêm phiền lòng.”
Tưởng Bách Xuyên ‘ừ’ một tiếng, đưa bát bột khuấy đều cho cô, chỉ chỉ trong chảo: “Mau lật , đừng để cháy.”
Tô Dương đang lảng sang chuyện khác, nhưng vẫn nhịn lải nhải hai câu.
“Ân tình của ông cụ Kiều đối với ông nội đại khái cũng giống như Giang Phàm đối với . Lúc mới khởi nghiệp, trừ một bầu nhiệt huyết thì chẳng gì cả, nhưng Giang Phàm từ bỏ lời mời lương cao của các ngân hàng đầu tư hàng đầu Phố Wall, cùng khởi nghiệp, vấp bao nhiêu trắc trở, chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu uất ức, khác , nhưng .”
Giang Phàm lớn hơn Tưởng Bách Xuyên nhiều, là đàn chị của . Khi Tưởng Bách Xuyên đại học, Giang Phàm chút tiếng tăm ở Phố Wall.
Lúc cô thấy Tưởng Bách Xuyên một dễ dàng, giúp nhiều, từ chức, cùng Tưởng Bách Xuyên khởi nghiệp.
Nhiều năm như , Giang Phàm từng phạm một sai lầm nào trong lĩnh vực chuyên môn.
Giang Phàm đối với cô cũng , lén lút bảo Diệp Đông giúp cô, tuy rằng Giang Phàm bao giờ , nhưng cô đều .
Cho nên khi tin Giang Phàm và Diệp Đông ly hôn, trong lòng cô đặc biệt khó chịu.
Giang Phàm từng với cô, là phụ nữ hạnh phúc nhất đời , ai sánh bằng, bởi vì Diệp Đông đối xử với cô quá .
, tình cảm như vẫn tan vỡ.
Tay cầm đũa của Tưởng Bách Xuyên co , lên tiếng, lẳng lặng .
Tô Dương tiếp: “Ân tình của Giang Phàm đối với , đại khái là cả đời dùng tiền cũng trả hết . Lấy một ví dụ, nếu ngày con của cô và con của chúng xảy xung đột, cô tới cầu tình, xem trong lòng mâu thuẫn ? Anh giúp, thấy tự trách, giúp, con hiểu .”
Tưởng Bách Xuyên nhai kỹ miếng bánh trứng, cũng nên hình dung tâm trạng giờ khắc như thế nào.
Mâu thuẫn, thua thiệt.
Tô Dương gắp chiếc bánh trứng chiên vàng , tiếp tục đổ bột trong bát chảo, dùng xẻng gỗ dàn đều .
Cô : “Thời đại của ông nội, chúng trải qua, nhưng cũng từng , những năm 60-70, thời kỳ nhạy cảm như , đôi khi sai một câu, cả nhà đều vạ lây, thậm chí là cửa nát nhà tan. ông cụ Kiều giúp ông nội một phen, đối với ông nội mà , khẳng định là suốt đời khó quên, rốt cuộc dệt hoa gấm vĩnh viễn bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. tâm trạng của ông nội, chúng thể nào hiểu hết .”
Tưởng Bách Xuyên kẹp nát miếng bánh trứng, gắp một miếng nhỏ đưa đến miệng cô.
Tô Dương bật , đây là chê cô nhiều, chặn miệng cô đây mà.
Tưởng Bách Xuyên dừng một lát, : “Em , .”
Tô Dương nuốt xuống mới : “Mặc kệ Kiều Cẩn cái gì, ba Kiều cái gì, cũng thể xóa bỏ ân tình của ông cụ Kiều, hơn nữa ông cụ Kiều cũng là hiểu lý lẽ, nhưng ông thể mặc kệ Kiều Cẩn. Cho nên, Kiều Cẩn những việc , cho cô bài học xong, chúng hãy cho qua , cũng đừng để trong nhà phiền lòng theo.”
Tưởng Bách Xuyên gật đầu, ghé sát hôn cô: “Được, em.”
Nói xong, hôn cô thêm cái nữa, giọng chút khàn khàn: “Cảm ơn em.”
Cảm ơn cô luôn so đo hiềm khích lúc , thà rằng chịu thiệt thòi, cũng sẽ đặt cảnh khác để suy nghĩ cho nhà của .
Ăn xong bữa sáng, Tô Dương liền bắt đầu thu dọn hành lý, hỏi : “Chúng định ở bên mấy ngày?”
“Còn xác định, nếu em thích thì ở thêm mấy ngày.”
Tô Dương nghĩ nghĩ: “Hình như em thực sự dạo chơi Thượng Hải bao giờ, nào cũng là vội vã chạy show.”
“Ừ, dạo cho thỏa thích.” Tưởng Bách Xuyên hỏi cô, “Bên hình như Disneyland đúng ?”
Tô Dương gật đầu: “ , nhưng bao giờ.”
Tưởng Bách Xuyên tiếp lời: “Hình như cũng Disneyland bao giờ thì ?”
Tô Dương: “Dù từ lúc ở bên đến giờ , em cũng là quen đó Disney Hong Kong một , hồi tiểu học ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Không nhớ rõ.”
Tô Dương: “...”
Chợt, khóe môi cô cong lên: “Không , Thượng Hải, em đưa dạo Disney, coi như tổ chức lễ Giáng Sinh cho .”
Tưởng Bách Xuyên nhéo vành tai cô: “Mau thu dọn hành lý .”
Tô Dương thành tiếng.
Sau đó khỏi cảm thán một câu: “Tưởng Bách Xuyên, xem cũng đáng thương thật, lớn thế , cũng chẳng thiếu tiền, nhưng từng hưởng thụ cuộc sống bao giờ.”
Tưởng Bách Xuyên cũng trầm tư, mấy năm nay, ngoại trừ thỉnh thoảng cùng Tô Dương dạo ở Hong Kong và New York, cơ bản chơi , du lịch thuần túy thì một cũng .
Anh nghiệp cấp ba liền nước ngoài du học. Ban đầu học chuyên ngành máy tính, nghiệp xong, đột nhiên đầu óc chập mạch, học tài chính. Sau đó sáng lập ngân hàng đầu tư.
Một đường tới, căn bản thời gian dừng .
Tô Dương là phong cảnh duy nhất trong cuộc đời khô khan của .
Mấy năm nay, tuy rằng qua hàng trăm quốc gia, nhưng nào cũng là vội vàng , vội vàng về. Cho dù là khu du lịch, thì cũng nhất định là tiếp khách hàng, trong lòng nghĩ sự tình, căn bản là tâm tư thưởng thức phong tình dị quốc.
Tô Dương sắp xếp xong vali hành lý, với : “Kiếp gì thì , đừng chủ ngân hàng nữa.” Đặc biệt là tự sáng lập ngân hàng đầu tư ông chủ.
Khởi nghiệp gian khổ, áp lực tinh thần khi khủng hoảng tài chính, ngoài thể nào hiểu .
Tưởng Bách Xuyên bắt đầu quần áo, gật gật đầu: “Kiếp tranh thủ giáo viên, nghỉ đông và nghỉ hè đưa em chơi.”
Tô Dương khóe miệng vương nụ nhàn nhạt: “Vậy em học sinh của , một mối tình sư đồ.”
Tưởng Bách Xuyên duỗi tay xoa xoa đầu cô: “Mau quần áo .”
Đến sân bay, vốn tưởng rằng sẽ thuận lợi qua cửa an ninh, ngờ một đám phóng viên đột nhiên toát vây quanh.
Tô Dương trận thế hoảng sợ, Tưởng Bách Xuyên kéo cô trong lòng n.g.ự.c che chở.
Mắt thấy chung quanh càng tụ càng nhiều, càng ngày càng ồn ào, hỏi cái gì cũng .
Mấy vệ sĩ tùy của Tưởng Bách Xuyên ngăn bọn họ, thể dùng sức xô đẩy.
Tưởng Bách Xuyên với đám đông ầm ĩ: “Mọi đừng loạn trật tự bình thường của sân bay, tìm một góc , trả lời câu hỏi của các vị.”
Phóng viên ngờ Tưởng Bách Xuyên dễ chuyện như , cũng chen lấn về phía nữa.
Dưới sự duy trì trật tự của vệ sĩ và bảo an sân bay, phóng viên cũng coi như phối hợp, đều di chuyển đến một góc đại sảnh.
Trong lúc đó, Tưởng Bách Xuyên vẫn luôn che chở Tô Dương trong n.g.ự.c, sợ máy ảnh và micro vô tình đụng .
Vừa mới yên, một nữ phóng viên dựa bên cạnh Tưởng Bách Xuyên liền bắt đầu oanh tạc, lời lẽ sắc bén: “Tưởng tổng, mẫu Kiều Cẩn thanh mai trúc mã cùng lớn lên với ngài, đó Weibo của cô đột nhiên ngài unfollow, là bởi vì Kiều Cẩn và bà xã ngài bất hòa, ngài chịu áp lực mới thể như ?”
Tô Dương theo bản năng Tưởng Bách Xuyên một cái, câu hỏi chính là một cái bẫy, mặc kệ trả lời thế nào, đều sẽ lên án.
Những phóng viên , xem đến là mục đích, cũng đơn thuần khai thác tin tức gì.
Lời của nữ phóng viên dứt, hiện trường một mảnh yên tĩnh, tầm mắt đều tập trung Tưởng Bách Xuyên.