Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 37: Rắc Rối Từ Doãn Gia & Món Quà Giáng Sinh Ý Nghĩa
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm .
Tưởng gia.
Tưởng lão gia t.ử cúp điện thoại xong, vội vàng bưng chén trong tầm tay uống liền mấy ngụm, lúc mới thở .
Ba Tưởng buông tạp chí trong tay, về phía Tưởng lão gia t.ử: “Ba, ba ?”
Tưởng lão gia t.ử ôm n.g.ự.c: “Con mau gọi Bách Xuyên về đây, gọi ngay bây giờ! Ta trong vòng một tiếng nữa thấy nó.”
Ba Tưởng: “... Ba, ba quên ? Bách Xuyên và Tiểu Ngũ đang ở Dubai, cho dù tàu vũ trụ cũng thời gian phóng, thể một tiếng là về ngay .”
Tưởng lão gia hừ lạnh một tiếng: “Con cứ bắt nạt lên mạng đúng ? Lão Kiều gọi điện thoại hỏi , Bách Xuyên cùng Tô Dương ở công viên...”
Lão gia t.ử cái cụm từ "tình ý ".
Ông thuận khí, tiếp: “Dù hiện tại mạng ầm ĩ lắm, liền buồn bực, Bách Xuyên đây là cái chuyện gì! Cứ nhất định ngột ngạt trong lòng? Nó thể chờ về Thụy Sĩ hẵng ?”
Vừa Kiều lão gia t.ử trong điện thoại, Kiều Cẩn ở nhà luẩn quẩn trong lòng, bắt đầu tuyệt thực, suốt một đêm, ép trong nhà còn cách nào. Ẩn ý chính là, cái việc của Kiều Cẩn, Tưởng gia giúp cũng giúp, giúp đó chính là xảy án mạng.
Ba Tưởng xong cũng bắt đầu phát sầu, ông Kiều Cẩn hẳn là sẽ việc ngốc, nhưng vạn nhất thật sự nghĩ quẩn, Tưởng lão gia t.ử đời chẳng sẽ sống trong áy náy ?
Đang lúc hết đường xoay xở, điện thoại bàn trong nhà vang lên.
Ba Tưởng bắt máy, chỉ ông : “Được, , , khách sáo , đều là việc nhỏ, cần khách sáo. Được, nhất định chuyển lời cho lão gia t.ử, cảm ơn cảm ơn, hỏi thăm Doãn lão gia t.ử.”
Lại hàn huyên vài câu, lúc mới cúp điện thoại.
Mẹ Tưởng lúc bưng tới một ít điểm tâm cho Tưởng lão gia t.ử ăn, hỏi ba Tưởng: “Điện thoại của ai thế?”
Ba Tưởng: “Ba của Doãn Nặc.”
Mẹ Tưởng ngẩn , “Chuyện gì?”
Chẳng lẽ Kiều gia tìm Doãn gia, cùng tới gây áp lực cho Tưởng lão gia t.ử? Doãn gia lão gia t.ử lúc chiến trường từng đỡ đạn Tưởng lão gia t.ử. Là ân cứu mạng. Cái sự tình khó giải quyết .
Tưởng lão gia t.ử cũng về phía ba Tưởng: “Nói , tin tức đến mấy cũng chịu .”
Ba Tưởng ho nhẹ hai tiếng: “Chính là Doãn Nặc, sắp chụp ảnh cưới, trúng phong cách chụp của Tô Dương, chính liên hệ Tô Dương , nhưng Tô Dương một mực từ chối, Doãn Nặc liền về nhà nháo, nhất định bắt ba con bé tới tìm con.”
Dừng một chút, ba Tưởng : “Doãn Nặc còn , nếu Tô Dương chụp cho con bé, con bé liền tuyệt thực.”
Tưởng lão gia t.ử: “...”
Im lặng hồi lâu, ông : “Chiêu tuyệt thực dùng thế ? Ta thấy nha, đều đừng tuyệt thực, vẫn là tuyệt thực , thì chuyện gì cũng giải quyết xong.”
Ba Tưởng: “...”
Mẹ Tưởng: “...”
Tưởng lão gia t.ử thở ngắn than dài, Kiều gia bên gấp gáp tìm Tô Dương tính sổ, Doãn gia bên vội vàng cầu Tô Dương chụp ảnh cưới. Cái ngày tháng nước sôi lửa bỏng thật sống nổi. Ông lắc đầu, dậy về phía thư phòng.
Ba Tưởng gọi với theo: “Ba, ba ăn chút điểm tâm lót ạ?”
Tưởng lão gia t.ử đầu cũng xua tay: “Ta tuyệt thực đây.”
Mẹ Tưởng nén , đợi lão gia t.ử thư phòng đóng cửa . Bà phụt một tiếng bật .
Ba Tưởng trừng bà một cái, “Đều là thằng con trai hỗn trướng của bà chuyện ! Bà xem Doãn Nặc con bé đó, giả trai một cây, nó gì cái tâm tư tinh tế thưởng thức phong cách chụp của Tô Dương? Chắc chắn là Bách Xuyên kích động Tiểu Ngũ, xúi giục Doãn Nặc về nhà hồ nháo.”
Mẹ Tưởng khoe khoang : “Con trai chính là thông minh, Doãn lão gia t.ử trong lòng lão gia t.ử phân lượng nặng hơn nhà họ Kiều.”
Ba Tưởng thực ghét bỏ liếc Tưởng một cái, ngay đó gọi điện cho Tưởng Bách Xuyên.
Tưởng Bách Xuyên sáng sớm hơn 6 giờ dậy, chạy tới chợ linh kiện mua còi chip, kết quả tới quá sớm, chợ còn mở cửa. Anh trong xe xem tin tức, điện thoại của ba Tưởng liền gọi tới.
Anh cũng đoán là chuyện gì. rõ còn cố hỏi: “Ba, chuyện gì thế ạ?”
Ba Tưởng: “Còn giả c.h.ế.t với ! Còn chuyện con và Tiểu Ngũ ! Hoặc là con bảo Tô Dương nhận cái đơn , hoặc là con bảo Doãn Nặc đừng về nhà gây sự vô cớ nữa.”
Tưởng Bách Xuyên: “Ba, việc ba cũng đừng trộn lẫn nữa, Kiều gia sẽ chịu để yên , khẳng định sẽ tiếp tục quấn lấy ông nội bắt con thỏa hiệp, ba đấy, con khả năng thỏa hiệp. Ông nội tuổi cao, con xung đột trực diện với ông, chỉ thể dùng cái biện pháp quanh minh chính đại . Ba và cũng đừng quản nhiều, chờ ông nội về Thụy Sĩ, việc tự nhiên sẽ yên ắng xuống.”
Ba Tưởng thở hổn hển, lấy cũng biện pháp. Vẫn là uy h.i.ế.p một câu: “Con sợ cho ông nội con , Doãn Nặc là do con và ngũ thúc con xúi giục ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Con tin ba sẽ nhàm chán như .”
Ba Tưởng: “...”
Trước khi cúp điện thoại quên quở trách vài câu: “Con xem con... con và Tô Dương cũng thật là, công chúng mà cứ như , đồi phong bại tục con !”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Anh trực tiếp cúp điện thoại.
Ba Tưởng cuộc gọi ngắt, tức giận ném điện thoại xuống đất, nghĩ cái di động giá trị hai ba ngàn tệ, cuối cùng nhịn nhịn.
Mẹ Tưởng ở một bên hừ điệu hát dân gian, vui vẻ thoải mái hỏi ông: “Con trai ? Đồng ý ?”
Ba Tưởng lên tiếng, ấn ấn huyệt Thái Dương. Không khỏi thở dài.
Người cả đời , thiếu cái gì, đều đừng thiếu nợ ân tình. Thiếu , liền trả xong.
Tưởng Bách Xuyên đợi mãi đến hơn 9 giờ, mới chờ một cửa hàng chuyên bán còi chip mở cửa. Anh mua nhiều thêm mấy cái, hỏi ông chủ cách , lúc mới rời .
Trên đường về, lúc chờ đèn đỏ, Tưởng Bách Xuyên gửi tin nhắn cho Tô Dương: “ Dậy ? ”
Buổi sáng lúc dậy, cô còn đang ngủ say, liền đ.á.n.h thức cô.
Tô Dương nhanh trả lời : “ Tỉnh , ăn bữa sáng . ”
Tưởng Bách Xuyên: “ Ừ, xem TV một lát , sắp về đến nhà . ”
Tô Dương cũng tâm tư xem TV, tự giác mở máy tính, xem hiện tại Weibo của cô là cái dạng gì.
Vừa đăng nhập , Tưởng Bách Xuyên thế nhưng trong mục "đặc biệt quan tâm" của cô. Nghĩ cũng cần nghĩ, là Tưởng Bách Xuyên tối qua nghịch điện thoại của cô, tự thêm .
Tô Dương chằm chằm màn hình một lát, thoát Weibo của , âm thầm đăng nhập Weibo của Tưởng Bách Xuyên, thiết lập chính thành "đặc biệt quan tâm" của ...
Tưởng Bách Xuyên về đến nhà, Tô Dương đang dường như việc gì bò sô pha xem phim.
Phim chiếu cái gì, cô , cứ chằm chằm hình ảnh ngây ngô.
Tưởng Bách Xuyên duỗi tay quơ quơ mắt cô: “Cười ngây ngô cái gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-37-rac-roi-tu-doan-gia-mon-qua-giang-sinh-y-nghia.html.]
Còn thể cái gì, đương nhiên là vì thành "đặc biệt quan tâm" của .
Tô Dương nhếch miệng, nhưng . Cô dậy, “Mua xong ?”
“Ừ, hiện tại bắt đầu nối mạch điện, em bìa thiệp .”
“Tuân lệnh.”
Tưởng Bách Xuyên xếp bằng bàn , lấy tờ giấy ghi chép trình tự ông chủ với , bắt đầu điều chỉnh thử. Tô Dương thì ở bên bàn , bắt đầu vẽ.
Tưởng Bách Xuyên giả bộ lơ đãng chuyện phiếm với cô: “Làm ba tấm thiệp ?”
Tô Dương cũng nghĩ nhiều: “Làm hai tấm là đủ mà, ba tấm gì?”
Tưởng Bách Xuyên ho nhẹ hai tiếng, nữa.
Tô Dương nhận câu trả lời, chợt ngẩng đầu, khóe miệng ngậm một nụ xa: “Anh cũng ?”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Khẩu thị tâm phi một câu: “Không , ý là cần tặng cho Chu Minh Khiêm một tấm .”
Tô Dương: “Không cần tặng, em và Chu Minh Khiêm là quân t.ử chi giao, nhạt như nước, cần chú trọng như .”
Tưởng Bách Xuyên lên tiếng nữa, cúi đầu yên lặng nghiên cứu mạch điện. Bởi vì thất thần, nhiều mạch điện đều đoản mạch.
Sáu giờ tối, Tưởng Bách Xuyên và Tô Dương mới xong hai tấm thiệp nhạc. Mở , giai điệu âm nhạc quen thuộc vang lên, Tô Dương mím môi khẽ. Cảm giác trở về tuổi lên tám lên chín. Nhìn ngăn kéo đầy thiệp nhạc, cao hứng đến nên lời.
Tưởng Bách Xuyên lắc lắc đầu cô, “Cất , buổi tối hẵng gửi qua.”
Tô Dương gật đầu, hỏi : “Mấy giờ gửi? Cũng khi nào bọn họ ở nhà.”
Tưởng Bách Xuyên: “Lát nữa nhóm chat xem thử, xem bọn họ buổi tối lịch trình gì .”
Tô Dương hỏi: “Là cái nhóm ‘Kinh thành hoa hoa công t.ử’ gì đó ? Em cũng .”
Tưởng Bách Xuyên: “Bên trong ngôn ngữ ô nhiễm khí, thích hợp với em.”
Tô Dương: “...”
Tưởng Bách Xuyên hỏi trong nhóm mới , Lục Duật Thành bọn họ buổi tối tiệc, phỏng chừng đến rạng sáng mới về nhà.
Ăn cơm xong, Tưởng Bách Xuyên sắp xếp một bảo vệ của nhân viên chuyển phát nhanh, Tô Dương gửi thiệp nhạc.
Buổi tối lịch trình gì đặc biệt. Làm xong việc, hai bọn họ liền dựa sô pha xem phim tài liệu.
Hồi lâu , Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng xoa tay Tô Dương hỏi: “Em việc gì khác ?”
Ví dụ như, cũng cho một món quà Giáng Sinh. Anh thể giúp đỡ cùng . Cũng nhất định là thiệp nhạc, cái khác cũng .
Tô Dương ngẩng đầu : “Hả? Anh cái gì?”
“...” Tưởng Bách Xuyên nhàn nhạt : “Không gì.”
Tô Dương trộm trong lòng, nhưng vẫn trang như việc gì xem TV.
Lúc , tại hội sở.
Căn phòng vốn đang náo nhiệt vang trời, bởi vì sự xuất hiện của ‘nhân viên chuyển phát nhanh’, nháy mắt yên tĩnh .
Lục Duật Thành và Cố Hằng nhân viên chuyển phát nhanh chút quen mặt, nhưng nhớ nổi gặp ở .
‘Nhân viên chuyển phát nhanh’ đưa thiệp cho bọn họ xong, cũng thêm gì liền rời khỏi phòng.
Trong phòng nhất thời nổ tung, đều thảo luận xem nhân viên chuyển phát nhanh thể phòng bao của bọn họ, tò mò là ai gửi cho Cố Hằng và Lục Duật Thành món quà Giáng Sinh quê mùa như .
Lục Duật Thành cầm tấm thiệp nhạc, còn mở , liền là Tô Dương tặng. Bìa thiệp là ảnh do chính cô chụp, phong cách tác phẩm của cô, một cái là thể nhận , độc nhất vô nhị.
Khi mở , giai điệu âm nhạc mang đậm sắc thái hoài cổ vang lên. Bên trong tấm thiệp là một bức tranh vẽ tay lập thể khổ lớn. Mỗi chi tiết đều sống động như thật.
Vẽ chính là phòng học tiểu học của bọn họ, ngay cả tên lớp cũng bảng đen trong tranh. Trên bục giảng, cô giáo dạy văn đeo kính đen đang giảng bài. Hàng thứ hai một bạn học lên, hẳn là đang trả lời câu hỏi của cô giáo. Cuối lớp, đang cúi đầu truyện tranh, truyện tranh để trong ngăn bàn, mặt bàn bày một quyển sách ngữ văn.
Nhìn hình ảnh quen thuộc xa xôi , đáy mắt Lục Duật Thành chút nóng. Anh đột nhiên bao giờ so đo với cô nữa. Cái gì cũng so đo nữa.
Bức tranh trong thiệp nhạc của Cố Hằng cũng khác biệt lắm so với của Lục Duật Thành. Cùng một khung cảnh. Khác biệt chính là, trong giờ ngữ văn, Cố Hằng dùng sách giáo khoa ngữ văn đè lên bài tập toán, đang bài tập toán hộ Tô Dương.
Cố Hằng tấm thiệp nhạc , thật lâu cũng lấy tinh thần...
Tô Dương và Tưởng Bách Xuyên xem phim tài liệu hơn hai tiếng đồng hồ.
Sau đó Tưởng Bách Xuyên xem chút hứng thú rã rời, vỗ vỗ đầu cô: “Đi ngủ nhé?”
Tô Dương ngáp một cái: “Được thôi.”
Vừa mới dậy, chuông cửa trong nhà liền vang lên.
Cô đầu với Tưởng Bách Xuyên: “Anh xuống xem , chắc là hai bọn họ gửi quà Giáng Sinh cho em đấy.” Bọn họ năm nào cũng sẽ cho gửi tới giờ .
Tưởng Bách Xuyên dậy, mặc áo khoác xuống lầu.
Vài phút , Tưởng Bách Xuyên liền cầm đồ vật trở .
Tô Dương sô pha, trong lòng ôm gối ôm, xách theo một cái túi giấy, hỏi: “Năm nay là thứ gì thế?”
Tưởng Bách Xuyên: “Đều là quả bình an (táo), Lục Duật Thành tặng hai quả, Cố Hằng cũng tặng hai quả.”
Tô Dương nhạt, “Có một quả của đấy.”
Trước bọn họ keo kiệt bủn xỉn, quả bình an chỉ tặng một quả. Năm nay tặng hai quả, đại khái là bởi vì cô tặng tấm thiệp nhạc , bọn họ đoán là Tưởng Bách Xuyên hỗ trợ còi chip.
Tưởng Bách Xuyên “ừ” một tiếng, hỏi cô: “Bây giờ ăn ?”
Lúc di động của Tô Dương rung lên vài cái, tin nhắn gửi đến, xem xong tin nhắn cô thu hồi di động, với Tưởng Bách Xuyên: “Anh rửa táo , lát nữa thư phòng tìm em.”
Tưởng Bách Xuyên: “Không tắm ngủ ? Sao thư phòng?”
Tô Dương trêu chọc: “Tặng quà Giáng Sinh cho nha, mong cả buổi tối ?”
Tưởng Bách Xuyên: “...”