Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 31: Sự Cố Hầm Gửi Xe & Tuyên Bố Chủ Quyền

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Bách Xuyên ôm Tô Dương văn phòng của cô.

Tô Dương xa: “Thật một ở văn phòng ?”

Tưởng Bách Xuyên ngước mắt liếc cô một cái: “Hai cũng ngại.”

“Ái chà, em đây! Thế ô nhiễm khí .”

Tô Dương ngừng.

Tưởng Bách Xuyên đặt cô lên ghế, khom lưng mở máy tính cho cô, hỏi: “Mấy tiếng thì xong?”

Tô Dương vẫn vòng tay qua cổ , cố ý bẻ cong ý tứ trong lời của , khóe môi cô nhếch lên: “Thời gian dài ngắn đều xem đàn ông .”

Tưởng Bách Xuyên dùng sức xoa xoa cổ cô, Tô Dương sợ nhột, khỏi co rúm : “Em bậy nữa, buông tay .”

Tưởng Bách Xuyên buông cô , rót cho cô một ly nước ấm.

Tô Dương uống mấy ngụm, bắt đầu công việc chỉnh sửa ảnh.

Tưởng Bách Xuyên đến giá sách cầm mấy cuốn tạp chí tác phẩm của cô lật xem, dựa quầy bar bên cạnh giá sách, chống chân, nghiêm túc thưởng thức tác phẩm của cô.

Mỗi tới đây, đều sẽ xem qua những tạp chí tích lũy trong thời gian một , xem xong liền đặt sang ngăn khác của giá sách. Mà ngăn ngoài cùng bên trái của giá sách, Tô Dương đều sẽ theo thói quen bỏ những tạp chí gần nhất đó.

Nhiều năm như , cô , cũng . Thành sự ăn ý trong lòng hiểu rõ mà .

Hơn một giờ , Tưởng Bách Xuyên xem hết tất cả tác phẩm của cô tạp chí, cái nào thích liền tùy tay dùng di động chụp .

Tạp chí xem xong, sắp xếp giá sách cho cô một phen. Đem tạp chí phân loại theo trình tự thời gian xếp gọn gàng.

Kỳ thật mỗi tới đây đều sẽ cô sắp xếp giá sách, nhưng , vẫn cứ loạn như cũ, đại khái đoán , cô là cố ý bày bừa như , chỉ dọn dẹp cho cô. Mỗi đều sẽ kiên nhẫn sắp xếp cho cô.

Giá sách sắp xếp xong, Tưởng Bách Xuyên kéo một cái ghế xuống bên cạnh Tô Dương, việc gì , chống đầu, xem cô sửa ảnh.

Tô Dương một khi tiến trạng thái việc, liền sẽ quên mất bên cạnh. Hoàn đắm chìm trong thế giới của riêng .

Chợt, Tưởng Bách Xuyên thấy bông hồng Louis XIV tay An Ninh trong ảnh, tầm mắt dừng mặt Tô Dương, nhẹ nhàng gọi cô một tiếng: “Đồng Đồng.”

“Hửm?” Tầm mắt Tô Dương vẫn chăm chú màn hình.

“Hoa hồng ?”

“Sáng nay em mua ở cửa hàng hoa.”

Vốn tưởng rằng Tô Dương đem hoa mua cho cô mang tặng phụ nữ khác. Tưởng Bách Xuyên ‘’ một tiếng, nữa, tiếp tục xem cô sửa ảnh.

Bức ảnh sửa xong, Tô Dương buông chuột, đầu : “Vừa hỏi em cái gì thế?”

Cái vấn đề cô tuy trả lời, nhưng cũng để tâm. Vừa mặt liền quên mất.

Tưởng Bách Xuyên khựng : “Anh em đối xử với cô bé tên An Ninh vẻ tồi.” Còn mua hoa cho cô .

Tô Dương gật đầu: “Cô chính là tinh linh sinh vì ống kính.” Tinh linh n.g.ự.c nhỏ.

: “Tạp chí mới của em xem ?”

Tưởng Bách Xuyên hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Giá sách dọn dẹp xong .”

Tô Dương đột nhiên ghé sát , hôn lên khóe môi một cái, còn ghiền, mổ thêm cái nữa: “Buổi tối thưởng cho .”

Tưởng Bách Xuyên nhạt, khóe mắt liếc thời gian máy tính, vỗ vỗ đầu cô: “Mau việc .”

Tô Dương ừ một tiếng, đột nhiên lên, đá cái ghế về phía một chút, với Tưởng Bách Xuyên: “Cho một việc béo bở .”

Tưởng Bách Xuyên: “...”

Anh cũng lên theo, kéo cái ghế xuống, tiến về phía vài bước, ôm eo cô: “Ngồi xuống .”

Tô Dương lên đùi , tiếp tục sửa ảnh.

Tưởng Bách Xuyên ôm cô lòng, xem cô sửa ảnh nữa, lấy di động gửi tin nhắn cho Tưởng Mộ Tranh: “ Sắp xếp thế nào ? ”

Tưởng Mộ Tranh: “ Cậu cũng phản bội tiền tài, đương nhiên sẽ phản bội , yên tâm , thỏa thỏa nhi. (nhe răng) (nhe răng) ”

Tưởng Bách Xuyên: “ Nếu hỏng việc, một xu cũng thấy . ”

Tưởng Mộ Tranh: “...”

Tưởng Bách Xuyên thoát WeChat, bắt đầu xem tin tức, bản tin kinh tế tài chính, đội ngũ quản lý tài sản của Doãn Lâm vẫn đang tiếp xúc với cao tầng SOFE.

Xem xong cả bản tin, a một tiếng.

Lúc di động tin nhắn gửi đến, là Giang Phàm gửi tới, nhắc nhở : “ Tưởng tổng, 8 giờ tối mai, hội nghị cao cấp cuối cùng kỳ nghỉ Giáng Sinh của công ty. ”

Tưởng Bách Xuyên: “ Được, chiều mai cô nhắc một nữa. ”

Giang Phàm: “ Vâng. ”

Tô Dương cảm giác Tưởng Bách Xuyên vẫn luôn cử động, đầu : “Đang bận công việc ?”

“Ừ, nhắn tin với Giang Phàm, tối mai cuộc họp.”

“Ồ.” Tô Dương hỏi nhiều nữa, tiếp tục sửa ảnh.

Tưởng Bách Xuyên thu hồi di động, vòng tay ôm cô, cằm gác lên vai cô: “Còn hai ngày nữa là đêm Bình An, ngày mai trung tâm thương mại với nhé?”

Tô Dương: “Chọn quà cho Lâm Lâm ?”

Tưởng Bách Xuyên gật đầu: “Ừ.”

Tô Dương : “Được, em cũng lâu gặp con bé đó.”

Lâm Lâm là con gái của Giang Phàm và Diệp Đông. Cô Lâm Lâm sinh , lớn lên, đó cũng cha con bé ly hôn...

Tô Dương sửa xong bộ ảnh chụp là sáu giờ tối.

Sắc trời tối đen.

Tắt đèn, khóa kỹ cửa, cô và Tưởng Bách Xuyên nắm tay rời khỏi văn phòng.

Trên đường về, Tưởng Bách Xuyên hỏi cô: “Có qua cửa hàng của ba xem một chút ?”

Tô Dương: “Lúc trưa ăn cơm xong trở về, em ngang qua đó, xuống chơi vài phút, ăn củ khoai lang nướng , vẫn là khoai lang nướng của lão Tô nhà em ngon nhất.”

Tưởng Bách Xuyên , chuyên tâm lái xe.

Về đến khu chung cư, Tưởng Bách Xuyên một lối khác dẫn thẳng xuống gara ngầm.

Tô Dương tò mò hỏi: “Sao lối ? Hôm nay đỗ ở gara ngầm ?”

Lúc cô ngại đỗ ở gara ngầm phiền phức, bọn họ liền mua hai chỗ đỗ xe lộ thiên. Ngày thường đều đỗ ở chỗ đỗ xe bên cạnh tòa chung cư.

Tưởng Bách Xuyên : “Quên hôm nay là ngày gì ?”

Tô Dương nghĩ nghĩ, chớp chớp mắt: “Có liên quan gì đến hôm nay là ngày gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-31-su-co-ham-gui-xe-tuyen-bo-chu-quyen.html.]

“Ừ.” Tưởng Bách Xuyên gì thêm.

Xe bãi đỗ xe ngầm. Vài phút , xe đỗ xong.

Tưởng Bách Xuyên duỗi tay tháo dây an cho Tô Dương, nhắc nhở cô: “Đeo túi lên.”

Tô Dương: “...”

Này , hôn mấy tiếng đồng hồ ? Thế là về nhà luôn ?

Không kịp nghĩ nhiều, cô cầm túi đẩy cửa xuống xe.

Đeo ba lô lên xong, Tưởng Bách Xuyên: “Thật sự về nhà nha?”

Tưởng Bách Xuyên cô, : “Em nếu về cũng thôi, khí ở đây cũng lắm, tồn tại cái gọi là ô nhiễm.”

Tô Dương ẩn ý trong lời của , trợn trắng mắt.

Tưởng Bách Xuyên vòng qua đầu xe tới, kéo cô lòng.

Tô Dương ngẩng đầu định dỗi vài câu, mới há miệng, nụ hôn của Tưởng Bách Xuyên liền áp xuống.

Lần , hôn chút kịch liệt, Tô Dương suýt chút nữa vững, lùi về hai bước, trực tiếp dán cửa xe.

Tưởng Bách Xuyên quấn lấy lưỡi cô, hai tay dùng sức ấn lưng cô, ép cô dán sát cơ thể .

Tô Dương nhón mũi chân, vòng tay qua cổ , nhiệt tình đáp .

Hai hôn triền miên đến cực điểm.

Trong lúc đó ô tô , Tô Dương đẩy , nhưng Tưởng Bách Xuyên ôm cô quá c.h.ặ.t, đẩy . Cô mặt hai câu, nhưng môi rời khỏi môi , Tưởng Bách Xuyên ngay đó phủ lên. Cô ngay cả cơ hội chuyện cũng , đó hôn quá dày đặc, cô suýt chút nữa thở nổi.

Kịch liệt như , cô tự giác nhớ tới nụ hôn trong đầu tiên bọn họ gặp mặt. Mặc dù qua mười một năm, cô vẫn ký ức hãy còn mới mẻ.

Hơn hai mươi phút , hai đều chút khống chế , Tưởng Bách Xuyên thoáng buông cô , trán chạm trán cô: “Về nhà?”

“Vâng.”

Nói , hai nhịn , hôn .

Vài phút , Tưởng Bách Xuyên buông cô , nắm tay cô bước nhanh về phía thang máy.

Vào thang máy, hôn cô, nhưng xét thấy camera, liền nhịn nhịn.

Về đến căn hộ, đóng cửa chính , hai liền gấp chờ nổi ôm .

Tưởng Bách Xuyên cởi bỏ quần áo vướng víu của cô, bế bổng cô lên, ép cô bên cạnh cầu thang xoắn ốc, duỗi tay thăm dò trong...

Tô Dương khỏi ‘ân’ một tiếng, bắt đầu chủ động tìm môi .

Cơ thể cô sớm ướt át, Tưởng Bách Xuyên cũng kiên nhẫn dạo đầu nữa, trực tiếp kéo quần lót cô xuống, cởi thắt lưng của , dùng sức tiến cơ thể cô.

Tô Dương ôm cổ , buồn bực hừ một tiếng.

“Đau ?”

“Có chút thích ứng, đau.”

Thực đau chính là ở lưng, ép cầu thang gỗ cộm đến phát hoảng.

Tình cảm mãnh liệt qua , hai đều mồ hôi đầm đìa.

Tô Dương mềm nhũn dựa lòng : “Mệt c.h.ế.t , em ngủ một giấc.”

Tưởng Bách Xuyên cọ cọ trán cô: “Mới mấy giờ mà em đòi ngủ? Còn ăn cơm .”

Tô Dương rũ mi mắt: “Muốn ngủ một giấc, dậy ăn khuya . Ôm em lên giường ?”

Tưởng Bách Xuyên: “Tắm rửa hẵng lên giường.”

Tô Dương để Tưởng Bách Xuyên tắm cho , tự kéo cơ thể mệt mỏi phòng tắm. Tắm xong liền bò lên giường, thể là ngủ giường nhà , vận động quá sức, đến hai phút, cô liền ngủ mất.

Tưởng Bách Xuyên tắm xong, xuống bếp nấu bát mì ăn, thời gian còn sớm, liền thư phòng, chờ tin tức của Tưởng Mộ Tranh.

Chờ mãi chờ mãi, cũng chờ đôi câu vài lời.

Anh gửi tin nhắn qua: “ Tình hình thế nào ? Cậu định kéo dài tới năm nào? ”

Vài phút , tin nhắn gửi đến, của Tưởng Mộ Tranh, là Giang Phàm: “ Tưởng tổng, ảnh chụp ngài và Tô Dương ở bãi đỗ xe ngầm lộ , hiện tại Weibo đang điên đảo, ngài mau xem xem, cần xử lý một chút . ”

Tưởng Bách Xuyên cũng đăng nhập Weibo, trả lời cô: “ Không cần. ”

Giang Phàm tâm thần lĩnh hội: “ Vâng. ”

Tưởng Bách Xuyên lúc mới đăng nhập Weibo, đều chuẩn sẵn tinh thần Weibo thất thủ, nhưng mở xem, quạnh quẽ đáng thương, căn bản tin nhắn ngập trời như dự đoán.

Anh dự cảm , vội vàng tìm Weibo của Tô Dương bấm , Weibo của cô mới thật sự là thất thủ.

khi thấy bình luận, đều đang hỏi cô, rốt cuộc đàn ông là Cố Hằng là Lục Duật Thành, cả đều lắm.

Bóng lưng của và bọn họ giống đến thế ?

Tưởng Bách Xuyên vội vàng tìm kiếm cái Weibo , là do một blogger nổi tiếng đăng tải: “ Mỹ nữ nhiếp ảnh gia Tô Dương danh hoa chủ! ”

Sau đó còn đính kèm ảnh chụp Tô Dương và ôm hôn ở gara ngầm. Mặt Tô Dương thể thấy rõ ràng, nhưng bóng lưng cố ý mờ, chỉ là bóng lưng một đàn ông.

Phía bình luận, nhiều fans của Cố Hằng, đều là chúc mừng Cố Hằng: “ Chúc mừng Cố ảnh đế nhà rốt cuộc ôm mỹ nhân về. ”

Còn fans của Lục Duật Thành, tất cả bình luận đại khái ý tứ chính là: “ Bóng lưng rõ ràng chính là Lục Boss nhà . ”

Sau đó tất cả bình luận, tuyệt nhiên nhắc đến ba chữ Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên bình hô hấp, tìm điện thoại của Tưởng Mộ Tranh gọi .

Mấy chục giây , Tưởng Mộ Tranh mới bắt máy, lên tiếng liền bắt đầu oán giận: “Tưởng Bách Xuyên, phiền hả, đang bận đây!”

Tưởng Bách Xuyên nhịn nhịn: “Tưởng Mộ Tranh, xem thuê cái đội paparazzi kiểu gì thế, chụp cái ảnh cũng chụp ?”

Khựng , đột nhiên ý thức : “Hay là cố ý?!”

Tưởng Mộ Tranh : “Chụp rõ ràng quá thì vui, xem, hiện tại náo nhiệt bao!”

“... Tưởng Mộ Tranh... Cậu cứ đợi đấy cho !”

Thật là việc thì ít, hỏng việc thì nhiều!

Tưởng Bách Xuyên tức giận ném điện thoại lên bàn.

Nhìn chằm chằm màn hình máy tính hồi lâu, buồn bực, tại cư dân mạng liên tưởng bóng lưng là Cố Hằng và Lục Duật Thành.

Anh lên Weibo tìm kiếm những gì liên quan đến Cố Hằng và Lục Duật Thành, mới phát hiện trưa nay tung mấy tấm ảnh Tô Dương và Lục Duật Thành ăn cơm. Mà đó Cố Hằng cùng Tô Dương phim quảng cáo, Cố Hằng còn tuyên truyền phim quảng cáo Weibo của .

Tưởng Bách Xuyên day day giữa mày, suy nghĩ một lát, trở giao diện chính Weibo của , đăng một dòng trạng thái cá nhân đầu tiên: “ Chúc mừng kỷ niệm hai năm kết hôn! @Tô Dương ”

 

 

Loading...