Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 29: Sóng Gió Gia Tộc & Sự Nuông Chiều Của Tưởng Tổng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba Tưởng chuyện điện thoại xong, Tưởng lúc từ thất , pha bưng cho ông, hỏi: “Bách Xuyên thế nào?”

Ba Tưởng rõ còn cố hỏi: “Cái gì thế nào?”

Mẹ Tưởng đặt khay lên bàn : “Đương nhiên là chuyện ảnh chụp của nó mang poster tuyên truyền .”

Còn đợi ba Tưởng chuyện, Tưởng đắc ý : “Rốt cuộc là con trai sinh , ở cũng là Trạng Nguyên.”

Ba Tưởng: “...”

Ông ghét bỏ liếc Tưởng một cái.

Mẹ Tưởng tự luyến xong, sang hỏi ba Tưởng: “Nói chứ, Bách Xuyên rốt cuộc thế nào? Chẳng lẽ tâm linh tương thông với chúng , chúng đang lo giải thích với Kiều lão gia t.ử thế nào, cho nên mới để bức ảnh poster tuyên truyền, tạm thời chặn miệng nhà họ Kiều?”

Ba Tưởng bưng chén , đặt ở bên miệng nhẹ nhàng thổi thổi.

Hồi lâu mới : “Khả năng ch.ó ngáp ruồi lớn hơn một chút, đương nhiên, cũng thể là Tô Dương quan hệ giữa Tưởng gia và Kiều gia quá căng thẳng, lúc khi đăng ảnh, chuẩn sẵn tâm lý để bức ảnh đó ảnh tuyên truyền.”

Mẹ Tưởng như suy tư gì đó gật gật đầu: “Mặc kệ là cố ý vô tình, nhưng cuối cùng cũng tạm thời cho Kiều gia một công đạo, ít nhất lão gia t.ử mất mặt. Cũng lão Kiều và vợ ông nghĩ thế nào, cứ năm bảy lượt khiêu khích giới hạn của Bách Xuyên, bọn họ thật sự sợ Bách Xuyên trở mặt nhận ?”

Phải Bách Xuyên khi trở mặt thật đúng là lành gì, con trai , bà quá hiểu rõ.

Ba Tưởng lạnh một tiếng: “Đây là bi ai của việc tự lượng sức , bọn họ luôn cảm thấy Tưởng gia chúng mắc nợ nhà bọn họ.”

Kiều lão gia t.ử năm đó ở thời kỳ đặc biệt, thật sự giúp đỡ nhà bọn họ ít, nhưng bao nhiêu năm trôi qua , mấy năm nay bọn họ trả gấp bội bao nhiêu ?

Người nhà họ Kiều chính là một chút cũng điều, cứ lấy ân tình quá khứ chuyện, thật sự chẳng còn bao nhiêu ý nghĩa.

Ba Tưởng gõ nhẹ ngón tay lên vành ly: “Bách Xuyên sẽ dung túng Kiều Cẩn xằng bậy nữa .”

Mẹ Tưởng mờ mịt: “Có ý gì?”

Ba Tưởng: “Cậu con trai quý hóa của bà phỏng chừng bắt đầu loạn mạng ! Hôm qua nó chỗ Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ vốn chẳng thứ lành gì, nó ở cùng Tiểu Ngũ lâu như , hai thể thương lượng ý kiến ho gì chứ?”

Mẹ Tưởng: “... Có ông nào nhà như ông !”

Ba Tưởng tiếp lời, ánh mắt trầm xuống.

Nhẹ nhàng nhấp ngụm , ông : “Cũng lão Kiều nghĩ thế nào, đàng hoàng tìm cho con gái một tấm chồng, cứ để nó ở trong cái giới giải trí đầy rẫy tin đồn nhảm nhí đó là !”

Mẹ Tưởng tiếp lời: “Bọn họ đại khái là hy vọng Bách Xuyên và Tô Dương ly hôn, đó hai nhà chúng liên hôn, để Bách Xuyên cưới Kiều Cẩn. Mẹ Kiều Cẩn chỉ một thăm dò ý tứ của , hỏi Bách Xuyên khi nào thì cắt đứt với Tô Dương, Bách Xuyên tìm môn đăng hộ đối.”

Ba Tưởng ‘a’ một tiếng, tràn đầy chế nhạo trào phúng: “Bọn họ còn tưởng bở cái gì chứ! Ở nhà chúng cái khái niệm ly hôn!”

Ông về phía Tưởng: “Lần , bà trực tiếp dập tắt ý niệm đó của bà , cũng những cả ngày đều nghĩ cái gì!”

Mẹ Tưởng đột nhiên hùng hổ dọa : “Còn bởi vì ông vẫn luôn ủng hộ hôn nhân của Bách Xuyên, bọn họ Kiều gia mới đ.á.n.h cái bàn tính .”

Ba Tưởng: “ cho Tô Dương ở giới giải trí cũng là vì suy nghĩ cho bọn nó! Từng đứa cả ngày bận rộn thấy mặt mũi, cứ như thăm , ba năm tháng mới gặp một , hôn nhân kiểu gì chịu nổi sự giày vò như ? Thật sự trông chờ tình yêu thể sống cả đời ? từng trải, thấy nhiều , sợ bọn nó về sẽ hối hận, nên mới tiêm phòng cho bọn nó, bọn nó thì , từng đứa đều cảm kích, coi lòng của như lòng lang thú!”

Nói , cảm xúc của ba Tưởng khỏi chút kích động.

“Huống hồ Tô Dương còn ở trong cái chảo nhuộm lớn như , bên cạnh Bách Xuyên phụ nữ tâm tư với nó thì hết đến khác... Ai thể đảm bảo ai ngoại giới dụ hoặc?!”

Mẹ Tưởng chen : “Ông như đúng , Bách Xuyên như , Tô Dương cũng đứa trẻ sẽ bậy.”

Ba Tưởng hừ lạnh một tiếng: “ để lời ở đây, bọn nó nếu còn cứ tiếp tục như , ba năm tháng gặp một , sớm muộn cũng xảy vấn đề cho mà xem!”

Mẹ Tưởng hiệu cho ông dừng : “Có ai như ông mong con cái nhà !”

Ba Tưởng uống mấy ngụm , hòa hoãn cảm xúc.

mong bọn nó ? là sợ hãi bọn nó !”

Dứt lời, khỏi thở dài: “Bà xem... một đứa con gái, kết hôn thì nên để tâm tư gia đình nhiều hơn một chút, nên sinh con thì sinh con, dành thời gian bồi dưỡng tình cảm với lớn, trong nhà thiếu tiền, cần nó ngoài liều mạng việc trợ cấp gia dụng!”

Dừng một chút, ba Tưởng : “Lại , cũng cấm nó việc, lúc với Bách Xuyên, bảo Tô Dương đừng ở trong cái vòng đó nữa, đại học giảng viên gì đó, kỳ nghỉ nhiều, thể thường xuyên New York. Bách Xuyên cần suy nghĩ liền từ chối! thật trẻ tuổi bây giờ nghĩ cái gì!”

Mẹ Tưởng lắc đầu, lên, dùng sức vỗ vỗ vai ba Tưởng: “Chim sẻ chí chim ưng!” Nói xong ưu nhã xoay lên lầu.

Ba Tưởng: “...”

Ông chén xanh sâu thẳm, còn bốc nóng nhàn nhạt.

Suy nghĩ xem Tưởng Bách Xuyên sẽ dằn mặt Kiều gia như thế nào, mà Kiều gia sẽ phản ứng hoặc phản kích ?

Ông day day giữa mày, thật đúng là bớt lo!

Cái cục diện rối rắm thật là chuyện nọ xọ chuyện , xử lý thế nào cũng xong!

Mấy hôm , Tô Dương unfollow Kiều Cẩn, đó Tưởng Bách Xuyên cũng theo dõi Kiều Cẩn nữa. Ba Kiều Cẩn đòi lời giải thích ở chỗ ông, liền tìm nhị thúc của Tưởng Bách Xuyên, bọn họ thêm mắm dặm muối nhiều.

Nhị thúc của Tưởng Bách Xuyên đêm đó liền gọi điện thoại tới, giọng điệu , Tô Dương việc đúng mực, nể mặt mũi trưởng bối hai nhà.

Ông suýt chút nữa ba Kiều Cẩn chọc cho tái phát bệnh tim, còn cách nào khác, đêm hôm khuya khoắt, ông chạy tới giải thích rõ ràng với nhị thúc.

Làm việc lưu danh thì thôi, kết quả còn Tưởng hiểu lầm là cùng nhị thúc kết bè kết đảng chia rẽ vợ chồng son bọn nó...

Ba Tưởng uống mấy ngụm , lắc đầu thở dài.

Lần Tưởng Bách Xuyên nếu loạn, đại khái Tưởng lão gia t.ử sẽ dễ chuyện như nữa.

Bách Xuyên là con trai ông, ông thể để con chịu thiệt.

Tưởng lão gia t.ử là cha ông, ông con thể bất hiếu.

Thật là sầu c.h.ế.t ông...

Lúc , tại hội sở tư nhân.

Khi bữa tiệc sắp kết thúc, Chu Minh Khiêm nhớ tới chuyện Lục Duật Thành dặn dò, hỏi Tô Dương: “Có suy xét qua việc phát triển sang mảng điện ảnh ?”

Tô Dương phản ứng kịp: “Có ý gì?”

Chu Minh Khiêm: “Ý là, cô đóng phim , phim của , nữ chính giống cô, cũng là một nhiếp ảnh gia, thử một chút ?”

Tô Dương chút thụ sủng nhược kinh. Phải ai cũng thể đóng phim của Chu Minh Khiêm, bao giờ cho ai cửa , chỉ diễn viên coi trọng mới cơ hội đóng phim của .

Cô mím môi, nhạt : “ mà trừ việc chụp ảnh , một chút kỹ năng diễn xuất cũng , thể lọt mắt xanh của .”

Chu Minh Khiêm vẻ mặt nghiêm túc: “Cô chính là nữ chính nhất trong lòng .”

Anh cho rằng những lời thể đổi lấy sự cảm động của Tô Dương, thậm chí là cảm kích.

Kết quả Tô Dương : “Chậc, rốt cuộc cũng tiếng .”

Chu Minh Khiêm: “...”

Sau đó Tô Dương cũng diễn, nhưng cũng diễn.

Chu Minh Khiêm liền hỏi dồn, sợ mưu đồ gây rối gì đó.

Ăn cơm xong, bọn họ chia tay ở cửa hội sở.

Lục Duật Thành và Chu Minh Khiêm đến hiện trường buổi họp báo, Diệp Đông về công ty tăng ca.

Tô Dương lái xe thẳng đến studio, buổi chiều chỉnh sửa ảnh cho An Ninh.

Đại khái là bọn họ mải mê chuyện ở cửa hội sở, cũng phát hiện vẫn luôn paparazzi bám theo chụp lén. Sau khi bọn họ tách , paparazzi cũng chia bám theo.

Đường về studio tắc, Tô Dương rảnh rỗi đến phát chán, liền gọi điện thoại cho Tưởng Bách Xuyên.

“Đang ở đấy?”

Tưởng Bách Xuyên: “Ở nhà.”

Tô Dương ‘’ một tiếng, mời : “Buổi chiều đến studio của em ?” Giọng điệu đặc biệt câu dẫn.

Tưởng Bách Xuyên: “Không ảnh hưởng em việc chứ?”

Tô Dương : “Ảnh hưởng thì ảnh hưởng, nếu một ở nhà giống như tiểu oán phụ, sẽ suy nghĩ lung tung.”

Tưởng Bách Xuyên: “...”

Anh bất đắc dĩ bật : “Lại ngứa đòn ?”

Giọng Tô Dương đột nhiên nhu hòa ít: “Tưởng Bách Xuyên.”

“Hửm?”

“Em nhớ .”

“Một tiếng nữa tới.”

“Vậy nhanh lên nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-29-song-gio-gia-toc-su-nuong-chieu-cua-tuong-tong.html.]

“Được.”

Cuộc gọi kết thúc, Tưởng Bách Xuyên đặt điện thoại bên cạnh bồn rửa tay, tiếp tục giặt quần áo.

Trưa nay khi ba Tưởng gọi điện thoại, cũng tâm trạng nghỉ trưa, liền từ cửa hàng ‘Khoai Lang Gia Gia’ trở về.

Mấy ngày nay ở nhà, Tô Dương liền cho bảo mẫu nghỉ. Về đến nhà, liền bắt đầu quét dọn vệ sinh.

Vệ sinh quét dọn xong, nghĩ đến quần áo tối qua và Tô Dương còn giặt, phân loại sắp xếp xong, bắt đầu giặt tay.

Khi bọn họ bận rộn ở nhà, phần lớn thời gian là Tô Dương giặt quần áo, lau nhà quét dọn vệ sinh do . Thỉnh thoảng cô lười, quần áo liền do giặt, nhưng cũng chỉ là thỉnh thoảng.

Quần áo giặt sạch sẽ, phơi xong xuôi. Tưởng Bách Xuyên mới mặc áo khoác cửa.

Đi đến huyền quan, nhớ tới một sự kiện, lấy di động gửi tin nhắn cho Tưởng Mộ Tranh: “ Sự việc sắp xếp thỏa ? ”

Tưởng Mộ Tranh: “ Cậu là chuyện gì? (mỉm ) ”

Tưởng Bách Xuyên thể giao tiếp đàng hoàng với ông chú , nhắc nhở thì chắc sẽ xảy sự cố.

Trên đường đến studio của Tô Dương, Tưởng Bách Xuyên dừng xe cửa một tiệm Starbucks, tiệm gọi mang 25 ly cà phê, trả tiền xong, dặn dò nhân viên: “Phiền các cô đưa qua đó sớm giúp , cảm ơn.”

Nhân viên đồng ý.

và Tưởng Bách Xuyên quen nhiều năm, từ khi cô việc ở đây, liền đàn ông cứ cách một thời gian đến đây mua cà phê mang cho nhân viên studio nhiếp ảnh Hải Nạp.

Sau cô đại khái lờ mờ hiểu quan hệ giữa và nhiếp ảnh gia Tô Dương, nhưng cũng cùng đồng nghiệp khác bát quái việc , coi như .

Mỗi tới, đều gọi loại cà phê giống , địa chỉ giao hàng giống . Chỉ là lượng mỗi tăng dần lên. Chắc là do nhân viên studio Hải Nạp nhiều lên.

âm thầm theo dõi Weibo của Tô Dương và Tưởng Bách Xuyên, bọn họ theo dõi lẫn .

ngân hàng đầu tư của Tưởng Bách Xuyên tên là Hải Nạp, studio của Tô Dương tên là Nhiếp ảnh Hải Nạp.

Cô trình độ văn hóa cao, nhưng cũng cụm từ ‘Hải Nạp Bách Xuyên’ (Biển dung nạp trăm sông).

Ngày tháng cứ thế bình đạm trôi qua ba năm.

Cô yêu đương, kết hôn, sống những ngày đơn giản bận rộn phong phú, cũng chứng kiến đàn ông vẫn như một mua cà phê gửi đến studio của Tô Dương.

Tưởng Bách Xuyên tới mua cà phê, khi thanh toán, với cô một câu: Cảm ơn cô.

Hẳn là cảm ơn cô giữ bí mật .

Từ quán cà phê , Tưởng Bách Xuyên bộ đến một cửa hàng bán hoa gần đó.

Anh mua hoa tươi cho Tô Dương, mà mua cho cô mấy chậu trầu bà thủy sinh, xanh ngắt ướt át. Lại phối thêm bình hoa trong suốt.

Trước thường xuyên đến chợ hoa cỏ mua chậu trầu bà đặt trong văn phòng cho cô, nhưng tới, lá trầu bà lác đác lưa thưa, còn sức sống, bất kỳ mỹ cảm nào đáng .

Anh hỏi cô thường xuyên tưới nước .

Cô trả lời nhưng thật nhanh: Tưới nha, thường xuyên tưới.

Anh hỏi, bón phân .

Cô trả lời càng nhanh nhẹn: Sao thể bón phân chứ.

Cho nên... buồn bực, thể nuôi loại thực vật sức sống ngoan cường như trầu bà thành cái dạng đó...

Tô Dương tới studio, thấy Đinh Thiến, hỏi trợ lý đang uống cà phê: “Thiến Nhi ?”

Trợ lý chỉ chỉ hướng toilet: “Cả buổi trưa đều ở trong đó soi gương.”

Soi gương?

sợ nhất là soi gương ? Nói gương chiếu cô thành phụ nữ béo nhất nhất thế giới.

Tô Dương nhíu mày, hỏi trợ lý: “Cô ? Đầu óc chập mạch ? Hay là toilet mới lắp cái gương ảo thuật gầy ?”

Trợ lý nhún nhún vai: “Vẫn là cái gương cũ mà, ai chị .”

Tô Dương nghiêm túc suy nghĩ: “Đại khái là phát xuân sớm.”

Trợ lý: “...”

Tô Dương xua tay, hiệu cho trợ lý việc, cô xoay toilet.

Đinh Thiến đang đối diện với gương bóp mặt , chỉ bóp, còn dùng sức hóp má , trong tình huống như , khuôn mặt to mới miễn cưỡng khôi phục tiêu chuẩn đ.á.n.h giá.

Tô Dương khoanh tay n.g.ự.c, dựa khung cửa toilet, vẻ mặt chế nhạo: “Gương ngự ở tường, thế gian ai gầy dường như ? Gương thần lệ rơi đầy mặt : Là Đinh Thiến!”

Đinh Thiến đầu , hung tợn trừng Tô Dương: “Trong miệng ch.ó khạc ngà voi!”

Tô Dương , hất cằm lên: “Này, thật sự phát xuân ? Nói với chị đây xem nào, con mèo đực nhà nào b.ắ.n tín hiệu tình yêu với cô thế?”

Tai Đinh Thiến đỏ lên, khuôn mặt tà mị cuồng quyến của Chu Minh Khiêm phóng đại vô hạn trong đầu, cô vội vàng đình chỉ ảo tưởng.

Thề thốt phủ nhận: “Ai phát xuân! Còn bởi vì cô hiện tại bước lên con đường quốc tế, đại diện cũng hội nhập với trào lưu thế giới, tổng thể kéo chân của cô .”

Tô Dương mới tin, “Cô giác ngộ tư tưởng cao như từ bao giờ thế? Hả?”

Đinh Thiến: “... Vừa mới!”

Rốt cuộc là chột , sắp chịu nổi sự ép hỏi của Tô Dương.

Tô Dương cũng đuổi cùng g.i.ế.c tận, cô hiểu rõ Đinh Thiến, quá mấy ngày, cô sẽ tự nhịn mà chủ động khai báo.

Cô chuyển chủ đề, chuyện công việc: “ , Chu Minh Khiêm đóng nữ chính phim tiếp theo của , cô xem nên nhận ?”

Đinh Thiến bất kỳ do dự nào: “Nhận, cần thiết nhận! Nhất định nhận!” Chỉ Tô Dương nhận bộ phim , cô mới thể thường xuyên gặp mặt Chu Minh Khiêm.

Tô Dương: “...”

Cô chớp chớp mắt: “Thiến Nhi, trưa nay cô tiêm m.á.u gà ?”

Có cần phấn khích như ?

Đinh Thiến tự giác thất thố, ho khan hai tiếng, che giấu : “Đạo diễn Chu là thế nào cô cũng , diễn viên bình thường khó lọt mắt , cô bao nhiêu nỗ lực cả đời cũng chắc diễn một vai chính.”

Nói tới đây, sự chột của Đinh Thiến dần tan , cô tiếp: “Hiện giờ cô cơ hội chơi một phiếu, chứ? Cũng uổng phí cô lăn lộn trong giới giải trí một hồi.”

Tô Dương gật gật đầu: “Việc vẫn thương lượng với Tưởng Bách Xuyên, xem nghĩ thế nào. thật cũng khá thử, vẫn luôn tò mò đóng phim là cảm giác gì.”

mà ba Tưởng hẳn là sẽ là đầu tiên phản đối ...

Lúc , sảnh trong studio truyền đến một trận ríu rít ầm ĩ.

Liền các cô gái đang : “Chào ông chủ ~”

“Ông chủ, chúng em nhớ lắm đấy.”

, cả ngày nhớ cơm màng.”

“Chúng em mấy tháng nay thấy , vẫn luôn mất ngủ.”

Tô Dương híp híp mắt, cần nghĩ cũng là Tưởng Bách Xuyên tới. Những con bé nha đầu , cũng thật vuốt m.ô.n.g ngựa, còn ông chủ?

Bà chủ là cô !

Đinh Thiến cũng thấy động tĩnh, lập tức cầm lấy di động đặt bên bồn rửa tay: “Oh yeah, buổi chiều thể nghỉ shopping !”

Như một cơn gió vụt khỏi toilet.

Tô Dương: “...”

Mỗi chỉ cần Tưởng Bách Xuyên tới, đều sẽ tự chủ trương cho các cô nghỉ, hơn nữa hóa đơn mua sắm trong ngày của các cô , vô luận bao nhiêu, đều thanh toán. Cho nên những đứa nhóc đều mắt trông mong chờ Tưởng Bách Xuyên tới.

Tô Dương đến gương, dặm phấn, tô son môi, chỉnh trang quần áo một phen, lúc mới khỏi toilet.

Tới khu việc xem, chà, các cô chuồn nhanh thật.

Căn phòng to lớn, chỉ còn một Tưởng Bách Xuyên.

Anh đưa lưng về phía cô, đang tắt máy tính cho các nhân viên.

Tô Dương chống chân, dựa bàn việc bên cạnh, Tưởng Bách Xuyên nghiêm túc lưu đồ mỗi máy tính tắt , tắt máy xong, thuận tay sắp xếp đồ đạc lộn xộn bàn.

Sau đó chuyển qua vị trí tiếp theo, tiếp tục lặp động tác .

Cô thần sắc chuyên chú chằm chằm .

Sự của đàn ông đối với cô, sớm thẩm thấu đến từng ngóc ngách cuộc sống.

 

 

Loading...