Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 28: Bữa Cơm Của Những Người Bạn Cũ & Sự Cố Trên Đường

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dương cùng xe với bọn họ, khi hỏi địa chỉ ăn cơm, cô tự lái xe qua đó.

Mọi đều tính cô bướng bỉnh, việc cô quyết định thì ít ai đổi , nên đành tùy cô.

An Ninh tẩy trang, quần áo của , khi bước thì thấy bóng dáng Lục Duật Thành , cô hỏi đại diện: “Lục Duật Thành ?”

Người đại diện đáp: “Đi ăn cơm cùng đạo diễn Chu và tổng giám đốc Diệp .”

Sắc mặt An Ninh thoáng đổi. Cô với phận như , Lục Duật Thành sẽ đưa cô cùng, cảm xúc trong nháy mắt chùng xuống ít.

Vốn tưởng rằng tới đây bồi cô chụp ảnh bìa là coi như thừa nhận phận của cô, xem là cô tự đa tình.

Im lặng một lát , đại diện : “Bọn họ chỉ gọi Tô Dương cùng qua đó, xem quan hệ giữa bọn họ và Tô Dương hề tầm thường. Về cô vẫn nên khách sáo với cô một chút, cho cô .”

An Ninh thất thần gật gật đầu.

Người đại diện đồng hồ cổ tay: “ còn bay tuần lễ thời trang, xem thể tranh thủ chút tài nguyên nào cho cô .”

An Ninh tiếng cảm ơn.

Người đại diện đối xử với cô cũng bình thường, trướng bà ít nghệ sĩ, cô là do công ty phân cho đại diện . Từ khi cô và Lục Duật Thành qua với , thái độ của đại diện đối với cô cũng hơn ít.

Ngồi xe, Tô Dương chỉnh tai Bluetooth, gọi điện thoại cho Tưởng Bách Xuyên. Nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, cô đầu xe rời .

Điện thoại kết nối, cô gọi một tiếng: “Lão công.”

Tưởng Bách Xuyên khựng . Mỗi cô mềm mại gọi "lão công" như , đảm bảo là chuyện gì lành.

Anh ừ một tiếng, hỏi cô: “Chụp xong ?”

Tô Dương: “Vâng. Buổi trưa em thể ăn cơm cùng , em cùng Diệp Đông, đạo diễn Chu, còn cả Lục Duật Thành nữa.”

Tưởng Bách Xuyên: “Diệp Đông?”

Tô Dương dùng ngón tay nhàm chán cạy cạy bọc vô lăng: “ , chính vì Diệp Đông cũng nên em mới .” Nói cô tạm dừng một chút.

“Lão công, đang ?”

“Đang đây, em .”

Tô Dương: “Em tìm hiểu xem tình hình hiện tại của Diệp Đông thế nào, nếu vẫn còn độc , chừng còn hy vọng tái hợp với Giang Phàm. Sang năm trọng tâm công việc của ở trong nước, thời gian Giang Phàm ở nhà cũng sẽ nhiều hơn.”

Đã từng, cô ngưỡng mộ tình yêu của Giang Phàm và Diệp Đông. Hôn lễ của họ, Tưởng Bách Xuyên cũng đưa cô cùng. nhiều năm sớm cảnh còn mất.

Tưởng Bách Xuyên: “Cũng .” Lại dặn dò cô: “Buổi tối về nhà sớm một chút.”

Từ bãi đỗ xe của studio , khi định rẽ lên đường lớn, phía một chiếc xe việt dã Mercedes chắn ngang giữa đường nhỏ.

Tô Dương bấm còi, hiệu cô qua, bảo chủ xe nhường đường.

Chiếc xe việt dã những , mà còn đ.á.n.h lái, lùi xe nghiêng về phía cô, mắt thấy sắp sửa màn "tiếp xúc mật" với xe của cô.

Cô dùng sức ấn còi.

Bất đắc dĩ, cô đành cài lùi, lùi xe phía .

Cũng may chiếc Mercedes việt dã dừng , ngay đó, trong xe đạp mạnh chân ga, như mũi tên rời cung, vèo một cái lao v.út .

“Sao ?” Tưởng Bách Xuyên tiếng còi ch.ói tai.

Tô Dương đáp: “Gặp một tên thần kinh, cố ý cọ xe em.”

Tưởng Bách Xuyên cách nửa giây, nhạt : “Lát nữa đổi cho em chiếc Pagani, xem ai còn dám cố ý cọ xe em nữa.”

Tô Dương: “...”

Mà trong chiếc xe việt dã phía .

Diệp Đông và Chu Minh Khiêm ở ghế , vẻ mặt ghét bỏ Lục Duật Thành.

Diệp Đông thật sự nhịn : “Sao ấu trĩ như hả!”

Lục Duật Thành hai bọn họ qua kính chiếu hậu một cái, nhàn nhạt : “ chính là cho cô nhớ đời, lái xe thì gọi điện thoại!”

Phụt một tiếng, hai phía đều nhịn .

Lái xe gọi điện thoại, lời từ miệng , quả thực chính là chuyện nghìn lẻ một đêm.

Lục Duật Thành liếc bọn họ một cái, lên tiếng.

Xe mới mua, Tô Dương phỏng chừng cũng ấn tượng. Đại khái là tất cả xe của , cô đều nhớ .

Đột nhiên Chu Minh Khiêm về phía Diệp Đông: “Này, xem chúng cứ che giấu lương tâm chia rẽ Tưởng Bách Xuyên và Tô Dương như , khi nào gặp... báo ứng mang tính hủy diệt ?”

Diệp Đông : “Báo ứng mang tính hủy diệt gì?”

Chu Minh Khiêm nghiêm túc suy nghĩ: “Ví dụ như, đời sống cô độc quãng đời còn , mà ... vĩnh viễn thể tái hợp với Giang Phàm.”

Diệp Đông: “...”

Sắc mặt cứng đờ.

Lục Duật Thành khinh thường chằm chằm bọn họ qua kính chiếu hậu vài giây, về phía đường phía .

“Chỉ với chỉ thông minh của các , dám dùng các chia rẽ bọn họ ?”

“...”

Lục Duật Thành: “Ai chia rẽ bọn họ?”

Nếu thật sự chia rẽ, còn chờ đến mười năm , hôm nay mới ?

Cô hạnh phúc, liền cái gì cũng nỡ .

Anh cô, vẫn luôn , nhưng cái nhẫn tâm đó.

Ngay cả việc từng yêu cô như thế nào, đến nay vẫn còn yêu, đều đành lòng cho cô , sợ cô mâu thuẫn thống khổ. Càng đừng cô và Tưởng Bách Xuyên ly hôn.

Chu Minh Khiêm vẫn tin, hồ nghi : “Vậy bảo chúng chặn đường Tô Dương lôi cô ăn cơm là ý gì?”

Lục Duật Thành: “Chính đều , ăn cơm.”

Chỉ là lâu cùng cô ăn cơm. Hôm nay đột nhiên "phạm tiện" một chút.

Sau đó, Lục Duật Thành với Chu Minh Khiêm: “Nhớ kỹ lúc ăn cơm, nhắc với cô chuyện đóng phim điện ảnh, đừng tình hình thực tế với cô , lừa tròng tính .”

Chu Minh Khiêm như : “ mà lừa gạt phụ nữ là phạm pháp, châm ngôn đời của chính là: Làm một công dân lương thiện tuân thủ pháp luật.”

Lục Duật Thành: “...”

Anh thèm dong dài với Chu Minh Khiêm nữa, ấn mấy cái nút.

Chưa đến mười giây, ghế liền kêu lên: “Mẹ kiếp, Lục Duật Thành, đầu óc úng nước hả! Ngày đông tháng giá mở cửa sổ cái gì!”

Chu Minh Khiêm dùng sức ấn nút đóng cửa sổ xe, bất kỳ phản ứng nào, Lục Duật Thành khóa .

Hai bên cửa sổ ghế gió lùa phần phật. Gió đông bắc lạnh thấu xương, như kim châm .

“Súc sinh, mau đóng cửa sổ !”

Lục Duật Thành ngoảnh mặt ngơ.

Năm phút , chính bản Lục Duật Thành cũng cảm thấy lạnh, lúc mới chậm rãi nâng cửa sổ xe lên.

Bọn họ đặt chỗ ăn cơm ở một hội sở tư nhân tương đối yên tĩnh.

Khi Tô Dương bước phòng bao, chỉ ba Lục Duật Thành, thấy bóng dáng Cố Hằng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-28-bua-com-cua-nhung-nguoi-ban-cu-su-co-tren-duong.html.]

Sau khi xuống, Tô Dương hỏi Chu Minh Khiêm: “Cố Hằng ?”

Lục Duật Thành cướp lời: “Sao thế, đến thì ăn ngon ?”

Tô Dương thở hắt một : “Lục Duật Thành, lên ba đấy ?”

Lục Duật Thành rót cho cô ly nước ấm: “Không ba tuổi, là hai tuổi rưỡi.”

Tô Dương thèm tiếp lời nữa, mà sang chào hỏi khách sáo với Diệp Đông, cũng bày tỏ lòng ơn về cơ hội chụp ảnh .

Cô và Diệp Đông ngày thường khó chạm mặt, cho dù gặp cũng chẳng chuyện mấy.

Diệp Đông : “Muốn cảm ơn thì cũng là cảm ơn cô, nhờ phúc của cô mà trưa nay cần bồi con ăn cơm, thể ngoài chơi.”

Giang Phàm thời gian đều nghỉ ngơi, liền đón con gái qua đó. Nghe ý tứ của Giang Phàm là Tưởng Bách Xuyên bồi bà xã, nên cho cô nghỉ thêm mấy ngày.

Tô Dương cũng , rèn sắt khi còn nóng : “Xem Giang bí thư đúng là cái gì cũng với .”

Chu Minh Khiêm chen vài câu: “Đâu Giang Phàm nguyện ý , đều là mặt dày mày dạn hỏi . Giang Phàm ngại xé rách mặt mũi nên bố thí vài câu cho thôi. Cô xem vội vàng khoe khoang ở đây , chỉ sợ cả thế giới và vợ cũ quan hệ bao nhiêu, đến mức sắp tái hợp ngay .”

“Đổi , nếu Giang Phàm tới cầu , còn chẳng thèm liếc một cái. Cậu thì , khi đề nghị ly hôn, cả ngày một lòng một ở nhà trông con.”

Khóe miệng Diệp Đông giật giật vài cái, nhưng phản bác.

Tô Dương đầu tiên cảm thấy Chu Minh Khiêm đáng ghét như , những điều cô , thế mà hết.

Nàng ngay đó phụ họa: “Giang bí thư chỉ là cường thế một chút, cũng , còn ... sang năm trọng tâm công việc của bọn họ sẽ chuyển về trong nước, thời gian ở Bắc Kinh sẽ nhiều hơn.”

Nói , khóe mắt cô liếc về phía Diệp Đông.

Diệp Đông rõ ràng ngẩn .

Chu Minh Khiêm uống ngụm : “Cho dù cô từ chức nữa, Diệp Đông cũng thể ăn cỏ cũ !”

Anh về phía Diệp Đông: “Cậu thật sự thiếu phụ nữ, phụ trách giới thiệu cho , đảm bảo hơn Giang Phàm gấp vạn .”

Tô Dương lườm Chu Minh Khiêm một cái, ở gầm bàn đạp một cái.

nửa điểm phản ứng cũng , còn tiếp tục hỏi Diệp Đông yêu cầu mỹ nữ như thế nào.

Tô Dương đang buồn bực, chẳng lẽ đầu mút dây thần kinh của Chu Minh Khiêm liệt ?

Sau đó cảm giác một ánh mắt lạnh thấu xương phóng tới, cô ngước mắt, lúc chạm ánh mắt của Lục Duật Thành.

Cô rùng một cái.

Vừa đạp nhầm ?...

Đồ ăn lên đủ, Tô Dương cơ bản chỉ tập trung ăn, lẳng lặng bọn họ chuyện về kế hoạch phim điện ảnh mới mùa xuân sang năm.

Sau đó, di động tin nhắn gửi đến, cô chút thất thần.

Là Cố Hằng gửi tới: “ Bảo Chu Minh Khiêm ăn nhanh lên, 2 giờ chiều buổi họp báo “Wall Street” chính thức bắt đầu, đừng đến muộn! ”

Tô Dương: “ Sao gửi trực tiếp cho ! ”

Cố Hằng: “ Tớ một câu cũng với . ”

Tô Dương: “...”

“Ăn cơm thì ăn cho t.ử tế, đừng một chút quy tắc nào cũng !” Giọng chút độ ấm của Lục Duật Thành truyền đến.

Tô Dương thu hồi di động, lườm Lục Duật Thành một cái, thật là thế nào cũng thấy ngứa mắt.

với Chu Minh Khiêm: “Cố Hằng bảo chuyển lời cho , 2 giờ chiều họp báo, đừng đến muộn.”

Chu Minh Khiêm gật đầu: “Không quên .”

Nói xong, cảm giác chỗ nào đúng, nghi hoặc Tô Dương: “Tại Cố Hằng trực tiếp với ? Còn nhất định bảo cô chuyển lời?”

Lục Duật Thành nhàn nhạt : “Sáng nay cửa quên uống t.h.u.ố.c.”

Mọi : “...”

Nói đến buổi họp báo chiều nay, Chu Minh Khiêm với Tô Dương: “Vừa bảo trợ lý đăng đoạn phim tuyên truyền và poster cô chụp lên Weibo chính thức .”

Tô Dương thầm nghĩ, việc cần báo cáo với .

Tiếp theo mới là trọng điểm Chu Minh Khiêm : “Tưởng Bách Xuyên vì chụp poster tuyên truyền, nên liền lấy bức ảnh cô đăng Weibo poster tuyên truyền, cùng đăng lên .”

“Đáng lẽ xin phép cô , nhưng cái đầu óc của lắm, mặt là quên ngay.”

Là thật sự quên mất. Lúc xem giọng điệu trêu chọc của cô Weibo, cũng giống như là công khai hôn nhân, liền thuận tay lấy tới dùng.

Tô Dương: “...”

Tưởng Bách Xuyên còn trông mong mấy ngày nữa cô sẽ thừa nhận , thì , cư dân mạng đều tưởng là poster tuyên truyền, cũng sẽ tò mò về quan hệ giữa cô và Tưởng Bách Xuyên nữa.

Chu Minh Khiêm : “Ngày nào đó cô thật sự công khai quan hệ của hai , trực tiếp đăng giấy kết hôn lên là .”

Tô Dương cũng gì nữa, bởi vì cũng đổi sự thật bức ảnh coi là poster tuyên truyền. Vì chút chuyện cũng đáng để nổi giận so đo với Chu Minh Khiêm. Trí nhớ , cô rõ điều đó.

Bất quá vui sướng khi gặp họa chính là Lục Duật Thành, hiện tại đang tưởng tượng sắc mặt Tưởng Bách Xuyên khi thấy bức ảnh coi là poster tuyên truyền.

Lúc , tại cửa hàng ‘Khoai Lang Gia Gia’ ở phía bên thành phố.

Tưởng Bách Xuyên ăn cơm xong, Tô liền bảo phòng nghỉ ngủ trưa.

Bọn họ bán khoai lang nướng ở tầng , tầng một cái bếp, còn ngăn hai phòng ngủ, thỉnh thoảng trời mưa, bọn họ liền ở đây.

Tưởng Bách Xuyên trở về phòng cũng ngủ, dựa sô pha, hiếm khi nhã hứng như , liền mở di động đăng nhập Weibo.

Vừa , phía Weibo của thất thủ, đều là lời an ủi .

Xem xong mới , hóa bức ảnh Chu Minh Khiêm lấy poster tuyên truyền, fans đồng tình ‘thất tình’.

Lúc Chu Minh Khiêm từng trưng cầu ý kiến , hỏi khi tuyên truyền điện ảnh, thể để poster của cùng đặt ở đó , cũng coi như là tăng độ thảo luận cho phim. Anh đồng ý, nhưng đó quên mất chuyện chụp poster.

Tưởng Bách Xuyên tấm poster tuyên truyền , suy đoán, đại khái thời gian gấp gáp, kịp chụp poster nữa, Chu Minh Khiêm liền hỏi Tô Dương xin tấm , mà Tô Dương tiện từ chối.

Lúc , tin nhắn gửi đến, Tô Dương: “ Xin , với chuyện poster tuyên truyền. ”

Tưởng Bách Xuyên trả lời: “ Không , vốn dĩ giọng điệu của em chính là phát phúc lợi. Chuyện đại sự như công khai hôn nhân, vẫn là để thì hơn. ”

Vì tiêu trừ sự áy náy của cô, gửi thêm một tin: “ Anh công bố mới coi là chính thức xác nhận! ”

Tô Dương gửi vài cái icon đ.á.n.h tơi bời .

Anh định trả lời cô thì điện thoại gọi đến, là ba Tưởng.

Tưởng Bách Xuyên nhíu mày chằm chằm màn hình vài giây mới bắt máy.

“Alo, ba, chuyện gì ?”

Ba Tưởng: “Cũng chuyện gì lớn, chỉ là bức ảnh Tô Dương đăng lên, hóa là để tuyên truyền cho phim điện ảnh, thừa nhận phận của con.”

Nói tới đây giọng điệu còn bình thường, bỗng nhiên phong cách đổi, tất cả đều là chế nhạo: “Ta sợ con nhất thời luẩn quẩn trong lòng, liền gọi điện thoại an ủi con một chút. Con của mà, thiện tâm, cho dù con thuận mắt, cũng sẽ xem con chê lúc ...”

Tưởng Bách Xuyên lạnh một tiếng. Tràn đầy vui sướng khi gặp họa, thế mà còn bảo chế giễu?

Ba Tưởng thở dài: “Tưởng Bách Xuyên, nhạo con, con chính là nỗi bi ai của đàn ông chúng nha!”

Tưởng Bách Xuyên: “...”

 

 

Loading...