Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 24: Bản Nhạc Tình Yêu Và Màn "cà Khịa" Cực Gắt Tại Sân Bay

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dương trở về phòng, cầm tờ giấy vẽ khuông nhạc lên ngắm nghía mãi thôi.

Vẫn là hiểu cô nhất.

Những cảm xúc âm nhạc mà cô thể diễn tả bằng lời, chẳng cần giao tiếp nhiều, đều thấu hiểu trọn vẹn.

Tờ khuông nhạc vẽ tay bản gốc, mà là bản chép.

Thực , khoảnh khắc cầm nó tay, cô ngỡ rằng đang ở Hong Kong, bay tới đây để tạo bất ngờ cho cô. đầy một giây , cô liền tự phủ định suy nghĩ viển vông đó của .

Anh bận rộn như , thời gian bay bay chỉ để tạo một niềm vui bất ngờ chứ.

Ở bên nhiều năm như thế, cũng chỉ từng dành cho cô một sự bất ngờ duy nhất kiểu đó.

Khi cô học lớp 11, cũng mùa đông, Bắc Kinh đón trận tuyết lớn thứ hai trong năm, tuyết rơi lả tả suốt mấy ngày liền. Trong điện thoại, cô vô tình buột miệng một câu, rằng nếu thể cùng ngắm cảnh tuyết ở Cố Cung thì bao.

Sau đó, chính cô cũng chẳng để tâm đến câu nữa. Thế nhưng đến trưa thứ sáu, gọi điện thoại tới, bảo cô buổi chiều hãy trốn học ngoài.

Chiều hôm đó, cõng cô dạo khắp Cố Cung suốt cả buổi.

Cũng chính vì trốn học đó mà Lục Duật Thành và Cố Hằng bắt đầu đủ kiểu châm chọc Tưởng Bách Xuyên, dạy hư cô thì thôi chứ...

Tô Dương tờ khuông nhạc trong tay, chớp chớp mắt. Thoáng cái hơn mười năm trôi qua, những ký ức thanh xuân vẫn như mới khắc tâm trí ngày hôm qua, rõ ràng và sâu sắc.

Cô lấy điện thoại, gửi cho Tưởng Bách Xuyên một tin nhắn: [Đã nhận bất ngờ, yêu .]

Đợi vài phút, Tưởng Bách Xuyên vẫn hồi âm.

Tô Dương đặt điện thoại xuống, dậy phòng tắm, chuẩn thu dọn hành lý để về.

Vừa tắm xong, tiếng gõ cửa phòng vang lên, giọng oang oang của Đinh Thiến vọng : "Dương Dương, mở cửa, nhanh lên! Nhanh lên!"

Tô Dương tay vẫn cầm khăn bông, lau tóc mở cửa cho cô : "Kêu la cái gì thế hả?"

Đinh Thiến lách : "Đã lên Weibo ?"

Tô Dương đóng cửa , về phía phòng khách: "Mới tỉnh ngủ, lấy thời gian xem Weibo. Sao thế? Không Weibo của tớ thất thủ chứ?"

Đinh Thiến gật đầu lia lịa: " là chuyện ! Cậu ngủ một giấc , nhưng lượng fan Weibo của đột phá mốc mười triệu !"

Tô Dương: "..."

Cô chớp mắt, mất vài giây mới tiêu hóa tin tức chấn động . Lý do duy nhất cô thể nghĩ đến cho việc tăng fan nhanh như là: "Có marketing tớ ?"

Đinh Thiến lắc đầu: "Chính là nhờ bộ ảnh quảng cáo chụp sáng nay đấy. Cố Hằng chọn hai tấm ảnh hai đắm đuối đăng lên Weibo của . Thế là xong, fan của phát điên lên, tràn Weibo của để 'an lợi' đủ kiểu, bảo hãy thu phục nam thần , hai đôi quá chừng, còn bảo ánh mắt Cố Hằng là chân tình bộc lộ."

Tô Dương: "..."

Cô bình tĩnh một chút: "Cố Hằng chẳng luôn thích đăng Weibo ?"

Ngay cả phim điện ảnh do chính đóng chính, cũng ít khi tuyên truyền Weibo cá nhân.

Đinh Thiến nhún vai, tỏ vẻ hiểu mạch não của Cố Hằng. Vì quá khứ đặc biệt giữa Cố Hằng và Tô Dương, Đinh Thiến bao giờ dám lấy họ đùa giỡn, một khi đùa thì khó dọn dẹp hậu quả.

Trước khi rời , cô còn vỗ vai Tô Dương: "Tớ thấy là, chẳng bao lâu nữa, fan của Cố Hằng và fan của Tưởng Bách Xuyên sẽ thuận mắt cho xem."

Tô Dương dùng khăn bông quấn lấy ngọn tóc, lơ đãng lau lau, tâm trí chút thất thần.

Vài phút , cô ném khăn sang một bên, mở máy tính lên, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Cố Hằng: [Weibo của h.a.c.k ?]

Cố Hằng thể nhận sự kinh ngạc trong lời của cô.

Cũng thôi, mấy năm nay, quan hệ giữa và cô gần như đến mức như nước với lửa, ngoại trừ châm chọc mỉa mai thì chẳng còn gì khác, việc tuyên truyền ảnh quảng cáo cô đúng là đầu tiên.

Bộ ảnh quảng cáo còn chính thức tung hot .

Lúc đăng ảnh, một khoảnh khắc cảm thấy đang tăng tốc lao con đường điên rồ. chỉ cần tưởng tượng đến việc cuối con đường cô, liền chẳng màng đến bất cứ điều gì nữa.

Cố Hằng tin nhắn , cuối cùng cũng trả lời cô. Cậu ném điện thoại lên bàn , cầm lấy gạt tàn và t.h.u.ố.c lá đến bên cửa sổ.

Châm t.h.u.ố.c, nhẹ nhàng nhả khói.

Cậu nhớ mấy năm , đầu tiên nhận giải Ảnh đế, khi trả lời phỏng vấn truyền thông, phóng viên hỏi : Lúc học tài chính, đột nhiên nghĩ đến việc gia nhập làng giải trí?

Lúc chút hoảng hốt.

Tại làng giải trí ư?

Là để một ngày thể bước ống kính của cô. Cho dù vợ , trẻ con, vẫn thể nhờ quan hệ công việc mà giữ mối liên hệ tơ vương với cô.

Để đến mức khi nhớ cô, ngay cả một lý do gọi điện thoại cũng ...

Tô Dương và Đinh Thiến đến sân bay sớm một tiếng.

Không ngờ oan gia ngõ hẹp, gặp Kiều Cẩn cũng đang về Bắc Kinh.

Kiều Cẩn đến đây để chạy một cái thông cáo ký hợp đồng từ , khi kết thúc liền nhận điện thoại của Kiều lão gia t.ử, bắt cô về ngay lập tức. Chắc là ông những chuyện ầm ĩ của cô mạng. Một trận mắng mỏ là điều thể tránh khỏi.

, Tưởng lão gia t.ử về nước.

Nghe tin Tưởng lão gia t.ử về, trái tim đang treo lơ lửng của cô cuối cùng cũng hạ xuống. Mẹ đúng, xe đến núi ắt đường, Tưởng gia sẽ bỏ mặc ân tình và giao tình năm xưa .

Khi xếp hàng qua cửa kiểm tra an ninh, Kiều Cẩn xếp ngay Đinh Thiến. Tô Dương cũng xác định là trùng hợp Kiều Cẩn cố ý.

Trong lúc đó, Tô Dương chỉ mải chuyện công việc tiếp theo với Đinh Thiến, để ý đến Kiều Cẩn.

Kiều Cẩn hiện giờ Tô Dương thế nào cũng thấy chướng mắt. Trước còn thể nhẫn nhịn ở nơi công cộng, nhưng giờ thì nhịn nổi nữa.

bước lên một bước, giọng cực nhẹ nhưng đủ để Đinh Thiến và Tô Dương thấy: "Tô Dương, cô bất chấp hậu quả mà đối đầu với , nghĩ đến kết cục ?"

Đinh Thiến đầu , lạnh một tiếng.

Tô Dương ngước mắt, nhạt: "Chồng , bất kể hậu quả gì cũng cần bận tâm, sẽ gánh vác, chỉ cần chịu trách nhiệm chơi cho vui vẻ là ."

Kiều Cẩn đeo kính râm, tuy Tô Dương thấy đáy mắt cô , nhưng ánh mắt đó hiện tại đủ để lăng trì khác.

Chợt, Kiều Cẩn nhạo đầy khinh thường: "A, Tô Dương, cũng sự tự tin lừa dối của cô là từ ."

chuyển chủ đề: "À đúng , căn hộ của Tưởng Bách Xuyên ở Manhattan cũng tệ, môi trường lầu cũng ."

Tô Dương : "Đa tạ khen ngợi, căn hộ đó là do lúc trúng mua cho Tưởng Bách Xuyên ở. Căn hộ chỉ môi trường , bố cục bên trong cũng tuyệt đấy."

Tay Kiều Cẩn đút trong túi áo khỏi nắm c.h.ặ.t , đôi môi mím c.h.ặ.t.

Tô Dương hỏi dồn: "Cô xem căn hộ đó khác tệ?"

Trong lòng Kiều Cẩn khỏi đắc ý một phen, giọng điệu cũng hòa hoãn hơn, nhưng trong bông kim, lời mơ hồ che giấu trọng điểm: "Hai ngày , hơn mười một giờ đêm mới đến Manhattan, liền qua bên căn hộ đó."

Tô Dương gật gù như đang suy tư, bằng ánh mắt tràn đầy đồng cảm: "Cô đến bên căn hộ đó, nhưng Tưởng Bách Xuyên cũng cho cô lên đúng ?"

Không cho Kiều Cẩn cơ hội chen , Tô Dương tự tiếp: "Tưởng Bách Xuyên cũng thật là, trời lạnh thế , là nửa đêm nửa hôm, thể để cô mãi lầu uống gió lạnh chứ, thật đúng là chẳng rộng lượng chút nào."

Nói , Tô Dương còn cố ý thở dài, bộ dạng vô cùng bất đắc dĩ: "Anh chính là cái tính nết đó, ngay cả thư ký và trợ lý lâu năm của cũng ít khi căn hộ của chúng , càng đừng đến những phụ nữ quan trọng. Nếu chỗ nào chu , cô hãy thông cảm cho nhiều chút, về gặp , sẽ mắng vài câu."

Kiều Cẩn c.ắ.n c.h.ặ.t đôi môi còn chút m.á.u: "Tô Dương, chống mắt lên xem cô còn thể khoe khoang bao lâu!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-24-ban-nhac-tinh-yeu-va-man-ca-khia-cuc-gat-tai-san-bay.html.]

Tô Dương , còn bộ nghiêm túc suy nghĩ: "Chắc là thể khoe khoang đến lúc và Tưởng Bách Xuyên rời khỏi thế giới . Đương nhiên , khi chúng sang thế giới bên , vẫn sẽ tiếp tục để khoe khoang thôi."

Tô Dương còn định thêm gì đó, lúc Đinh Thiến nén , vỗ vỗ vai cô: "Đi lên , đến lượt chúng ."

Kiều Cẩn tức đến mức chôn chân tại chỗ hồi lâu nhúc nhích.

Cùng lúc đó tại Bắc Kinh.

Tưởng Bách Xuyên về đến nội thành liền thẳng đến nhà cũ Tưởng gia.

Đến cổng khu biệt thự, mới nhớ giấy thông hành để ở chiếc xe khác. Hôm nay lính gác trạm lẽ là mới, lạ mặt. Không giấy thông hành, lính gác cho .

Tưởng Bách Xuyên đỗ xe sang bên cạnh. Thật chẳng chút nào. Tuy là nơi lớn lên từ nhỏ, nhưng quá mức áp lực, bước mà cảm giác áp bách ập tới.

Anh lấy điện thoại định gọi cho Tưởng, nhờ bà đón một chuyến, thuận tiện thăm dò khẩu phong xem lát nữa ứng phó thế nào.

Điện thoại lấy thì cuộc gọi đến, là của Ngũ thúc Tưởng Mộ Tranh.

Tưởng Bách Xuyên chằm chằm dãy đó vẻ suy tư, tiếng chuông dồn dập vang lên ngừng, vuốt màn hình máy.

"Bách Xuyên, cháu đang ở đấy?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ở cổng lớn nhà cũ."

Anh từng với Tưởng Mộ Tranh là về nước sẽ tìm chú , ngờ chú còn để tâm chuyện , đúng là ngàn năm một.

Tưởng Mộ Tranh như thấy cứu tinh: "Ngoan, mau đến căn hộ của chú ngay."

Tưởng Bách Xuyên: "... Tưởng Mộ Tranh, chú điên ?"

Tưởng Mộ Tranh nào tâm trạng đùa giỡn: "Cháu mau đến đây , lão gia t.ử từ Thụy Sĩ sát phạt trở về , đang bắt chú để hỏi tội đây!"

Tưởng Bách Xuyên ngẩn , thể tin nổi hỏi: "Chú cái gì? Ông nội về là để tìm chú tính sổ?"

Tưởng Mộ Tranh thở dài: "Chứ còn gì nữa, chính là cái vụ... chú chặn đường cô vợ xinh của chú mà, còn cả vụ lái xe biển vượt đèn đỏ... " Ngừng một chút, ông : " , cháu khai thật , cháu mách lẻo !"

Tưởng Bách Xuyên mất kiên nhẫn: "Tưởng Mộ Tranh, chú việc chính là cháu cúp máy đấy!"

"Đừng mà! Chú ! Chỉ vì chút chuyện cỏn con đó mà lão gia t.ử bảo chú mất hết mặt mũi của ông, trong cơn tức giận liền bay về. Cũng may là cháu báo tin , bảo chú tìm chỗ trốn tạm. Cháu xem nếu lão gia t.ử cố tình tìm chú gây sự thì chú trốn ."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Hóa ông nội về nước để tìm .

Trái tim đang treo lơ lửng của cuối cùng cũng hạ xuống.

Tưởng Mộ Tranh vòng về chủ đề cũ: "Cháu đừng hỏi nhiều nữa, mau qua đây cho chú. Trong cái nhà , lão gia t.ử tin tưởng nhất là cháu. Chú nghĩ cách đối phó , ông bắt chú về nhà cũ, chú sẽ bảo chú đang ở Dubai, đang gặp khách hàng cùng cháu, mười ngày nửa tháng nữa cũng chắc về ."

Trước khi cúp máy, Tưởng Mộ Tranh còn giục nhanh ch.óng qua đó, hạn cho hai mươi phút mặt.

Tưởng Bách Xuyên thở phào nhẹ nhõm, nhắn tin cho Tưởng: [Ông nội về là tìm Ngũ thúc tính sổ, con tạm thời về nhà. Nếu ông nội hỏi, cứ bảo con đang ở Dubai.]

Ném điện thoại sang ghế phụ, nổ máy, đầu xe rời .

Nhìn qua kính chiếu hậu thấy lính gác ngày càng xa, thật may mắn là lính gác mới, cho .

Đến lầu căn hộ của Tưởng Mộ Tranh, xe đỗ xong, Tưởng Mộ Tranh từ trong tòa nhà . Tưởng Bách Xuyên liếc tới, ấn đường nhíu c.h.ặ.t.

Trời đông giá rét thế mà Tưởng Mộ Tranh chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi ngoài, còn là áo sơ mi màu đỏ rượu vang.

Đàn ông Tưởng gia, chỉ Tưởng Mộ Tranh là sản phẩm đột biến gen.

Ngoài diện mạo giống đàn ông Tưởng gia , những điểm khác chẳng giống chút nào.

Ông kiêu ngạo khó thuần, bề ngoài bất cần đời, trong cái bĩ khí chút hư hỏng, là m.á.u liều nhất trong đám con cháu Tưởng gia. Giống như Tưởng Bách Xuyên, ông theo con đường quan lộ.

Sau khi xuất ngũ từ Lục chiến đội Hải quân, ông bắt đầu kinh doanh dầu mỏ. Dùng 12 năm, ông thu mua và xây dựng gần hai vạn trạm xăng dầu ở khu vực Trung Đông và Âu Mỹ, sở hữu kho dầu đồng bộ của riêng .

Ông hợp tác với Tưởng Bách Xuyên, tạo nên tập đoàn tài chính giấy phép.

Ông từng đùa rằng, đời ông và Tưởng Bách Xuyên ai rời ai. Ông thành tựu giấc mơ đế chế tài chính giấy phép của Tưởng Bách Xuyên, còn Tưởng Bách Xuyên thành tựu giấc mơ đế chế dầu mỏ của ông.

Tưởng Mộ Tranh tới gần, ngón tay còn kẹp nửa điếu t.h.u.ố.c cháy hết, tay cầm điện thoại: "Con dám lừa ngài chứ... Làm một đứa trẻ ngoan ngoãn thành thật, chính là điều ngài dạy chúng con từ nhỏ, con dám quên... Bên nóng c.h.ế.t ..."

Trong lúc chuyện, gió lạnh lùa cổ áo, ông khỏi rùng một cái.

Tuy cách một , nhưng Tưởng Bách Xuyên vẫn thấy tiếng lão gia t.ử hỏi chuyện sang sảng trong điện thoại, rõ ràng là tin lời Tưởng Mộ Tranh.

Tưởng Mộ Tranh : "Con đang ở cùng Bách Xuyên, ừm... đúng , nó đang ở ngay cạnh con đây. Chúng con đến Dubai bàn chuyện với khách hàng, còn thể là gì nữa, đương nhiên là chuyện kinh doanh dầu mỏ của con ... Được, ngài chờ một chút."

Tưởng Mộ Tranh đưa điện thoại cho Tưởng Bách Xuyên, hiệu cho hai câu.

Tưởng Bách Xuyên hai tay đút túi quần, mắt híp , nhận.

Tưởng Mộ Tranh hận đến nghiến răng nghiến lợi, dùng khẩu hình : "Cảm ơn!"

Tưởng Bách Xuyên như , lúc mới cầm lấy điện thoại.

"Ông nội."

Tưởng lão gia t.ử ngẩn một chút: "Cháu thật sự đang ở cùng Ngũ thúc cháu ?"

Tưởng Bách Xuyên: "Vâng, cháu cùng chú gặp khách hàng."

Tưởng lão gia t.ử vẫn còn bán tín bán nghi, bởi vì tối qua ông còn con trai của chiến hữu thấy Tiểu Ngũ, chớp mắt cái bay đến Dubai ?

"Bách Xuyên, các cháu đến Dubai khi nào?"

Tưởng Bách Xuyên hề do dự: "Vừa mới đến hôm nay ạ."

Lão gia t.ử bọn họ đang ở cùng khách hàng nên thêm gì nữa, dặn dò xong việc thì sớm về nước, cúp máy.

Tưởng Bách Xuyên trả điện thoại cho Tưởng Mộ Tranh: "Nhớ kỹ là chú nợ cháu đấy."

Tưởng Mộ Tranh phẫn hận giật lấy điện thoại, lườm một cái: "Mẹ kiếp, hồi nhỏ tiền tiêu vặt chú nỡ tiêu đều cho cháu hết. Cháu yêu đương với Đồng Đồng, mỗi xúi con bé trốn học hẹn hò, cháu đều lấy chú bia đỡ đạn mặt Tô gia, cháu là cháu nợ chú !"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Tưởng Mộ Tranh b.úng tàn t.h.u.ố.c, cằm hất nhẹ: "Lên nhà chút ?"

Tưởng Bách Xuyên thời gian, còn mấy tiếng nữa Tô Dương mới về, gật đầu: "Vừa cháu chuyện thương lượng với chú."

Hai sóng vai bước tòa nhà chung cư.

Vào thang máy, Tưởng Mộ Tranh Tưởng Bách Xuyên đầy suy tư: "Xem liên quan đến Đồng Đồng . Chuyện ăn kinh doanh cháu nay luôn kiêu ngạo cuồng vọng, khi nào cần lo lo thương lượng với khác?"

Tưởng Bách Xuyên lên tiếng, hai tay đút túi, sắc mặt lạnh lùng, chằm chằm con tầng lầu đang ngừng tăng lên.

Tưởng Mộ Tranh khẽ một tiếng: "Xem đúng là liên quan đến Đồng Đồng thật."

Ngừng một chút, ông : "Bổn đại thần bấm tay tính toán, Tiểu Xuyên nhà chúng chọn ngày lành tháng để công khai rải 'cơm ch.ó' đây mà."

 

 

Loading...