----
Trên đường nhiều , nhưng hình như chú chó Labrador nhỏ chỉ cô , nó dùng hai bàn chân nhỏ nhắn mềm mại ôm lấy chân cô, ngân nga như đang thút thít vì sung sướng.
Lòng cô rung động khó hiểu.
Cô nhẹ nhàng giơ tay lên và chằm chằm đôi mắt đen trong veo đó.
"Ồ, đây là đầu tiên thấy nó như thế . Nhìn cái đuôi nhỏ đang vẫy kìa."
Chủ cửa hàng thú cưng tỏ vẻ kinh ngạc, "Thật sự, dụ dỗ cô mua một con ch.ó ."
Đây là một chú chó con sẽ bỏ trốn nếu ai chú ý đến nó.
Lần đầu tiên nó trốn thoát là ngày thứ mười khi sinh , nó mới mở mắt nên vẫn chạy , cái m.ô.n.g nhỏ của nó vặn vẹo khỏi cũi.
Người chủ cửa hàng thú cưng tưởng nó đang khám phá một thế giới mới nên quan tâm.
Khi chuyện, chủ cửa hàng sốc đến mức loạng choạng chạy tìm.
Nó là một chú chó con mới mười ngày tuổi.
Đây chi mới là khởi đầu, kể từ ngày đó nó dùng bộ sức lực việc trốn thoát.
Sau khi bỏ chạy và bắt hết đến khác, nó thực sự học một mánh khóe - trốn một góc và khiến chủ cửa hàng thú cưng tưởng rằng nó bỏ chạy.
Chủ cửa hàng thú cưng thật sự lừa, nếu do nó chân ngắn thì lẽ nó trốn thoát .
"Trong cửa hàng của camera giám sát, hoặc nếu bạn tin thì kênh của , video đăng ở đó."
Chủ cửa hàng thú cưng sợ cô tin, thề thốt.
" thật sự hiểu tại nó bỏ trốn. Đôi khi là khi bắt nó sẽ kêu lên một cách lo lắng, giống như trì hoãn nó .”
gật đầu: "Anh bán nó bao nhiêu?"
Cô mua chú chó Labrador màu đen và đặt cho nó cùng cái tên: Tiểu Quân.
Tiểu Quân ở bên cô tám năm.
Cứ tưởng rằng cô sẽ sống như cả đời, nhưng ngờ một đàn ông bước cuộc đời cô .
Hai mươi năm trôi qua ai thúc giục cô lấy chồng, cô sống tự do, gì thì .
Vào ngày tưởng niệm , trời mưa phùn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-la-nong-truong-khong-phai-vuon-bach-thu/chuong-198.html.]
Cơn mưa đến con phố nơi hai gặp đầu.
Hai mươi năm trôi qua, vạn vật đổi, con đường hẹp rộng hơn, nhà gỗ hai bên biến mất từ lâu, đó là những tòa nhà cao tầng.
Ký ức cũng trở nên mờ nhạt, khi cô chỉ nhớ hình dáng của bằng cách lấy những bức ảnh trong cơn mưa đó.
cô luôn nhớ tới nơi thương.
Như thể ông trời thương xót cô , trồng ở đó một cây Thường xuân, tháng 8 nở đầy hoa màu xanh vàng nhạt, như thể cây đầy nỗi nhớ nhung.
Đã hai mươi năm , nếu thật sự luân hồi, cũng hai mươi tuổi.
Hai mươi năm , dường như bao giờ xa.
vô tình nhẹ nhàng ấn cây Thường xuân cứng cáp, cô còn buồn bã, cô chỉ chợt nhớ tới mà thôi.
Đột nhiên, phía vang lên tiếng sủa điên cuồng của chó Labrador.
Cô thì thấy một con ch.ó Labrador mặc áo mưa đang cắn ống quần của một thanh niên.
Tiểu Quân bao giờ cắn ai.
Cô để ý trời đang mưa nên vội vàng chạy tới tát nó đầu tiên, nhưng dù cái tát của cô đau thì Tiểu Quân vẫn buông .
"Này, chị đừng đánh nữa, hình như nó cắn ."
Thanh niên ngăn cô , giải thích:
"Hình như nhầm ."
Trong cơn mưa phùn mát lạnh, họ cùng lúc ngẩng lên và rõ .
Vào lúc đó, mưa dường như tạnh.
Trong video, hai mắt sưng đỏ, lẩm bẩm:
“, diễn tả thế nào. Trong lúc nhất thời, cảm giác mãnh liệt rằng trở . Người mặt là ."
Mọi trong phòng phát sóng trực tiếp cuối cùng cũng tìm cơ hội để chuyện.
[Trông họ giống ?]
[Phản ứng của Labrador quả thực kỳ lạ. Một con ch.ó tám tuổi bình thường nhạy cảm, thể vô cớ cắn .]
[Vậy là bạn trai hiện tại của cô ?]