Dây Đầu Người - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-02 15:32:12
Lượt xem: 3,349
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơ thể em co giật kiểm soát, lời đứt quãng: “Anh cả… đầu … dây… thể…”
Từ đó về , em ba trở nên ngây dại.
Em luôn yên lặng ghế, ồn.
Ngoài việc giành sữa của uống, tranh thịt của ăn, em phản ứng với bất cứ chuyện gì khác.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Còn , luôn nhường hết phần canxi, thực phẩm bổ dưỡng cho em . Vì thế mới chuyện em mười bảy tuổi cao một mét chín ba, còn thì vẫn chỉ một mét sáu.
Kỳ lạ là, ngày đó, nhà đột nhiên mua xe , sửa sang biệt thự nhỏ.
Bố đó là tiền cả nước ngoài việc gửi về.
một năm trôi qua, đến cả Tết Nguyên Đán, cả cũng bặt vô âm tín.
đoán cả nhất định mất tích .
3
Còn nửa tháng nữa mới đến đêm trăng tròn của tháng .
Những ngày gần đây, miệng em ba gần như lúc nào ngừng ăn.
Bố phiên cho em uống sữa, nuốt canxi, ăn thực phẩm bổ dưỡng.
Chỉ cần em ngừng ăn, hoặc nôn , lập tức sẽ bố đ.á.n.h đập dã man, đ.á.n.h đến khi em chịu ăn mới thôi.
Em ba suốt ngày dựa ghế, mặt còn chút m.á.u.
Chỉ trong nửa tháng, em ép ăn từ một trăm ba mươi cân lên thẳng một trăm sáu mươi cân. Bụng căng tròn, trông như một quả bóng sắp nổ tung.
“Bố, , con dắt em ba ngoài dạo cho tiêu bớt, về ăn sẽ nhiều hơn.”
lấy giọng nịnh nọt đề nghị, bố vui vẻ đồng ý.
Chỉ tranh thủ lúc , em mới thể nôn bớt đồ trong bụng ngoài.
Nhìn dáng vẻ đau đớn đến cùng cực của em , tim như bóp nghẹt.
Nếu lúc đang phát triển em cướp mất phần dinh dưỡng của , thì bố nuôi như nuôi heo bây giờ chính là .
Nôn xong, dắt em ba bước nhà, bố vội vàng ùa tới, ánh mắt đầy phấn khích.
“Con gái ngoan về , đây xem bố chuẩn cho con thứ gì .”
Bố mở một chiếc hộp vuông bằng nhôm, bên trong là mười ống tiêm.
“Bố… đây là gì?”
Mỗi ống tiêm to bằng hai ngón tay, chỉ thôi run rẩy.
“Đây là t.h.u.ố.c tăng xương. Chỉ cần tiêm cho em ba, đến nửa tháng là thể cao đến hai mét.”
Ông lắc lắc chiếc hộp, ánh mắt em ba chẳng khác gì một con cừu béo chờ g.i.ế.c thịt.
“ đấy, con thứ ba nhà bên cạnh tháng tiêm cái , một tháng cao vọt lên mười phân.”
Mẹ bên cạnh vui mừng vỗ tay.
Một luồng khí lạnh buốt chạy từ chân lên thẳng đỉnh đầu , cố kìm giọng run rẩy:
“Bố, … con vẫn luôn hỏi… rốt cuộc hai thế là vì cái gì?”
Bố cùng lúc phắt đầu , trừng mắt như kẻ thù.
“Không nên hỏi thì đừng hỏi, nên thì đừng .”
“Kết cục của em ba mày chính là ví dụ nhất.”
hoảng sợ, dám thêm lời nào, co rúm trong góc như chim cút.
Mẹ lập tức đổi sang vẻ mặt hiền từ, lấy cây kẹo mút vị dâu mà em ba thích nhất , giọng dịu dàng dỗ dành:
“Bé cưng, dắt con ngoan ghế nhé?”
Những lời đầy ắp tình mẫu t.ử , bà từng với bất kỳ đứa con nào khác trong nhà.
Em ba ngây ngô gật đầu, nắm tay lên chiếc ghế tựa cao.
Bố lấy dây thừng, quấn c.h.ặ.t em ba từng vòng từng vòng ghế.
Bị trói đau đến mức thịt căng lên, mặt em ba tím tái, sắp òa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/day-dau-nguoi/chuong-2.html.]
Mẹ vội nhét kẹo mút miệng em .
Bố lập tức cầm một ống tiêm đ.â.m cánh tay em ba.
Thuốc tiêm cơ thể, em ba “oa” một tiếng thét.
Em gào dữ dội, cơ thể vì đau đớn mà vặn vẹo, tay chân vùng vẫy loạn xạ.
“Sắp xong , sắp xong , còn chút nữa thôi!”
Mẹ dùng cả đè lên em ba, cố giữ cho em yên .
“Ngoan ngoan đừng , ăn kẹo, ăn kẹo nhé!”
“Bà giữ c.h.ặ.t nó , t.h.u.ố.c tăng xương đắt thế , lãng phí chút nào !”
Em ba giống như con lợn đè xuống lúc giáp Tết, gào lên những tiếng kêu tuyệt vọng khi c.h.ế.t.
nhắm c.h.ặ.t mắt, dám cảnh tàn nhẫn .
Thế nhưng giữa tiếng đau đớn của em , mơ hồ thấy tiếng cầu xin yếu ớt:
“Chị ơi… chị hai…”
Không lấy dũng khí, lao tới đẩy mạnh bố, rút phăng ống tiêm .
“Đừng tiêm nữa! Em đau lắm !”
Bố tát mạnh một cái mặt , má lập tức sưng đỏ.
“Mẹ kiếp, cái đồ lỗ vốn, dám phá chuyện của tao, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Ông đá mạnh một cú bụng , giật ống tiêm trong tay .
Em ba thoát đau hai giây, cánh tay đ.â.m kim nữa.
Tiêm xong, em ba ngừng giãy giụa, đau đến ngất .
Mặt bố đỏ bừng vì tức giận, ông nhặt chiếc ghế gỗ đất định đập đầu .
“Chú ơi! Cháu đến tìm Hoàng Nhị Muội!”
Giọng bạn , Hoàng Tiểu Dung, vang lên ngoài cửa.
Nhìn thấy tới, bố lập tức đặt ghế xuống, cơn giận tan biến còn chút nào, ông xã giao :
“À Tiểu Dung đấy , lắm, con ngoài chơi với Nhị Muội .”
Hoàng Tiểu Dung là sinh viên duy nhất trong làng đỗ đại học danh tiếng, tiền đồ rộng mở, ngay cả tộc trưởng cũng khách sáo với cô .
Cô vội chạy đỡ ngoài.
: “Cảm ơn , Tiểu Dung, cảm ơn cứu tớ.”
Nếu cô xuất hiện kịp lúc, e rằng đầu rơi m.á.u chảy .
Hoàng Tiểu Dung đẩy gọng kính dày như đáy chai bia, thở dài một .
Đến rừng nhỏ, thấy xung quanh ai, cô ghé sát tai thì thầm:
“Muốn cứu em gái ? Tớ cách.”
4
Nửa đêm mười hai giờ, trong làng yên tĩnh như nghĩa địa, chỉ thấy tiếng gió thổi.
Hoàng Tiểu Dung đợi sẵn gốc cây hoàng giác.
Cô đeo balô, cầm theo đèn pin.
“Tiểu Dung, chúng gì?”
Giọng cô khàn khàn: “Nhị Muội, từng về dây đầu ?”
gật đầu.
Cô nuốt nước bọt: “Không lời đồn … là thật.”
kinh hãi gương mặt cô .
Nước mắt cô bỗng tuôn trào: “Đêm rằm tháng , tớ tận mắt thấy… chị tớ thành dây.”