ĐẬU LỆNH NGHI - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:32:18
Lượt xem: 763
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:32:18
Lượt xem: 763
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
Là a tỷ đ.â.m Thái t.ử hơn mấy chục nhát, m.á.u b.ắ.n lên nàng.
Ta suýt quên.
A tỷ , Đậu Lâm Tiên.
Chín phần là thục nữ dịu dàng.
Một phần là kẻ điên.
Từ nhỏ một chuyện.
Vì phụ chỉ hai trai một gái?
Vì khi mẫu sinh tổn hại thể, liền phụ vứt bỏ như giày rách. Ông nạp thêm mỹ nhân, còn mặc cho họ bắt nạt mẫu , khiến thể vốn yếu càng suy sụp. Sinh hai năm thì bệnh mất.
Năm đó a tỷ mới bảy tuổi.
Nhân dịp cữu cữu đến tế bái, nàng cầu cữu cữu tìm cho nàng một thang t.h.u.ố.c tuyệt tự, lén bỏ bát canh sâm do chính tay nàng nấu cho phụ .
Triệt để dập tắt giấc mộng sinh thêm vài mỹ nữ của ông.
Không ai tin một bé gái bảy tuổi thể chuyện .
Vì .
Đến nay phụ vẫn hề .
…
Ta ở Trung Đô ba ngày.
A tỷ mới tỉnh .
Nàng với , nàng rời khỏi Trung Đô.
Đi khắp nơi ngắm non sông.
Nếu mệt , sẽ về nương nhờ .
“Lệnh Nghi, thật vốn định chờ đến khi gả cho Vệ Diệu sẽ tìm cái c.h.ế.t. đêm khi xuất giá, tựa đầu lên vai nhiều. Muội bảo sinh con để đặt nhũ danh, còn dạy con đ.á.n.h đàn. Ta liền nỡ c.h.ế.t nữa. Sau sẽ cứu khỏi bùn lầy, tin. Ta chỉ nghĩ sống là , cần gì vì mà mạo hiểm…”
A tỷ khẽ vuốt tóc .
“Không ngờ thật sự . Lệnh Nghi, còn một chuyện khác . Muội là của , hiểu . Lẽ nên ở giúp . tha thứ cho sự hèn nhát của , thực sự ở Trung Đô nữa. Nơi chỉ mang đến cho đau khổ.”
A tỷ rời .
Ta nhờ Vệ Diệu cử một đội bộ khúc bảo vệ nàng.
Chuyện ở Trung Đô xong, Vệ Diệu sắp đăng cơ. Hắn tìm , phong hoàng hậu.
Ta hỏi :
“ Đậu Lệnh Nghi c.h.ế.t . Đậu Diệu Ngôn là thê t.ử Hoắc Tranh. Chàng ai hoàng hậu? Đậu gia tứ tiểu thư ?”
“Ai Đậu Lệnh Nghi c.h.ế.t? Ta nàng c.h.ế.t thì nàng c.h.ế.t. Ai dám lắm lời?”
Ta trêu :
“Bệ hạ thật lớn lối. Còn đăng cơ tính khí hoàng đế .”
Hắn cùng một lúc.
Rồi bỗng dậy, quỳ một gối mặt .
“Lệnh Nghi, hoàng hậu của ? Cả đời chỉ nàng. Ta . Nếu , nàng cứ g.i.ế.c .”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Năm năm chinh phạt.
Ta và Vệ Diệu kề vai sát cánh.
từng cho phép ai gọi là Đậu phu nhân.
Chỉ xưng là nữ lang.
Vệ Diệu nhiều dây dưa, cho một danh phận.
Ta đều đáp.
“A Diệu, tin .”
Ta khẽ nắm tay .
Bao năm sinh t.ử , vô cứu khỏi hiểm cảnh, sống c.h.ế.t rời. Nếu tin , còn tin ai?
“ . Ta hoàng hậu.”
Đồng t.ử khẽ run.
“Không hoàng hậu, nàng gì?”
“Làm hoàng đế. Có ?”
Hắn sững .
Trên mặt thoáng vẻ khó xử.
Ta định chỉ đùa.
Hắn c.ắ.n răng:
“Được. Nàng hoàng đế, hoàng hậu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dau-lenh-nghi/chuong-13.html.]
Ta ngây .
Thần sắc nghiêm túc, giống đùa.
“Chàng nỡ ?”
“Với nàng, chẳng gì là nỡ.”
Ta khẽ thở dài.
Vốn định nghiêm túc cho rõ ràng.
lúc , chỉ tựa lòng .
Và thật sự .
“A Diệu, thể hoàng đế. Cũng như thể hoàng đế.”
Ta khẽ dùng môi cọ nhẹ vành tai .
“Các vị thúc bá của , hai kết nghĩa , đều vì mà giương cờ Vệ thị. Nếu hoàng đế, , họ chịu ? Nếu mà khác , ai sẽ tâm phục khẩu phục?”
“Chàng định g.i.ế.c sạch kẻ phản đối ? Hay đ.á.n.h thêm năm năm, mười năm nữa, đ.á.n.h đến mức sinh linh đồ thán, khắp nơi đầy tiếng than?”
Vệ Diệu siết c.h.ặ.t trong vòng tay.
“ … nàng…”
Hắn tiếp tục thuyết phục hoàng hậu, ở bên cạnh .
thẳng dậy, thẳng mắt .
Hắn liền nữa.
Như hiểu .
Hắn cũng hiểu .
Nếu hoàng hậu, Đậu thị vẫn sẽ như — vòng lặp cũ kỹ, tiếp tục là ngoại thích đổi nữ nhi lấy vinh hoa.
.
Ta Đậu thị sinh nữ trung hào kiệt.
Ta thiên hạ thấy, sinh con gái chỉ để gả đổi lấy lợi ích cho gia tộc.
Ta thiên hạ , nữ t.ử cũng thể xoay chuyển phong vân!
Vệ Diệu mắt đỏ hoe , giọng nghẹn :
“Vậy nàng gì…”
“Ta vương hầu.”
“Không dựa tình riêng của và . Mà bằng công trạng của .”
“Ta công điều động lương thảo, công giữ Uyển Lăng, công hiến kế, công phá Tây Lăng… nhiều kể xiết. Luận công ban thưởng cũng nên phong hầu.”
“Bệ hạ, phu quân…”
Ta khẽ lay tay áo .
“Chàng thành cho .”
Vệ Diệu cúi mắt.
Hàng mi dài khẽ run.
Cuối cùng vẫn :
“Được.”
…
Ta phong Đan Dương Vương.
Trong ngoài triều, cựu thần Vệ thị tuy xôn xao, nhưng một ai dám phản đối.
như với Vệ Diệu.
Không dựa tư tình, những công trạng suốt mấy năm qua của cũng đủ để phong vương.
Vương phủ còn xây xong, tạm trở về Đậu thị ở.
Thứ đón là cái tát của phụ .
Thân vệ lập tức tiến lên ngăn , đẩy ông :
“To gan! Dám vô lễ với Đan Dương Vương!”
“Vương cái gì mà vương! Một nữ t.ử mà vương hầu cái gì! Ngươi lập tức cung cầu kiến bệ hạ, xin đổi thánh chỉ, phong đại ca ngươi Đan Dương Vương, còn ngươi hoàng hậu! Mau !”
Ta mỉm , thong thả xuống ghế chủ tọa.
Thân vệ giáp sắt sáng lạnh hai bên.
Sắc mặt phụ cuối cùng cũng biến đổi.
“Phụ , hồ đồ ? Đến giờ còn , Đậu thị hiện nay do ai chủ ?”
“Ngươi… ngươi! Ta là phụ ngươi!”
“ con là Đan Dương Vương.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.