Đầu Anh Đúng Là Hỏng Rồi - Phần 4
Cập nhật lúc: 2026-04-08 19:34:21
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8.
ngờ còn gặp chồng cũ.
Người thứ nhất.
Trong buổi tiệc tối do đồng nghiệp tổ chức, gặp Hàn Trình. Hơn năm năm gặp, già nhiều, tóc trông như đội tóc giả, mặt cũng xuất hiện ít nếp nhăn.
Vừa thấy , vẻ kích động.
“Giản Dạng, mấy năm nay em sống ? Anh em sắp ly hôn với đàn ông trẻ tuổi . Bây giờ …”
“Chuyện đó liên quan đến . Cho dù ly hôn với , cũng sẽ tìm .”
xoay định rời , đuổi theo.
“Giản Dạng, đây là sai, nên ham giàu sang. Những đó đều là loại ăn thịt nhả xương. Người phụ nữ sẽ cho tài nguyên, nhưng ngoài việc ham mê thể trẻ trung của , cô chẳng cho thứ gì cả.
“Giản Dạng, hối hận , sai , …” Anh đưa tay định kéo , né tránh, chú ý bậc thềm chân.
Không vững, mắt thấy sắp ngã.
lúc đó, một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy .
định “Xin ”, ngẩng đầu lên, liền thấy Tần Bái đang bằng ánh mắt nóng rực.
“Tần …”
Anh đỡ dậy, nhưng bàn tay đặt eo buông .
Anh dịu dàng hỏi: “Không chứ?”
“Không.” lắc đầu.
tránh xa một chút, ngờ dùng lực, khiến ngã lòng .
Đụng n.g.ự.c .
thấy tiếng tim “thình thịch thình thịch” mạnh mẽ.
Còn giọng của : “Anh quấn lấy vợ gì?”
bỗng ngẩng đầu , thấy đang trừng mắt Hàn Trình, trong mắt như bốc lửa.
Hàn Trình tức đến mức mặt đỏ bừng: “Anh chính là chồng trẻ của cô đúng ? Hai chẳng cũng sắp ly hôn ?
“Chúng đều như , đều là chồng cũ, bây giờ thể cạnh tranh công bằng.”
“Hừ! Anh cũng xứng so với ? sẽ ly hôn với cô , đời cũng !”
Trong lòng chấn động dữ dội.
Chẳng lẽ …
Anh đầu gọi về phía : “Trần Nham, lăn qua đây!”
Trần Nham ló đầu , chào : “Hi, Giản tổng, lâu gặp.”
Không đợi gì, Tần Bái tiếp: “Đi báo cảnh sát, tố cáo quấy rối vợ .”
“Vâng, Tần tổng.”
10.
bảo vệ, đưa lên xe của . Lúc cúi thắt dây an cho , thấy vành tai đỏ lên.
“Vừa dọa chứ?”
“Anh…” dò hỏi, “Anh nhớ ?”
“Không,” Tần Bái chút ngượng ngùng, “Chỉ là tình cờ gặp thôi.”
Tình cờ?
Công ty của và nhà liên quan nghiệp vụ, đáng lẽ đến dự buổi tiệc mới đúng.
“Cô vẫn còn liên lạc với chồng cũ ?”
Nhận đang về Hàn Trình, trả lời thành thật: “Không, chỉ là tình cờ gặp. Hôm nay cảm ơn , .”
định mở cửa xe xuống, phát hiện cửa khóa.
đầu Tần Bái.
“Tần …”
“Có thể đừng gọi là Tần ?” Trông đầy vẻ tủi , “Chúng vẫn ly hôn.”
“Chỉ là chuyện sớm muộn.”
Anh đột nhiên nghiêng về phía , giữ c.h.ặ.t cổ tay , ép xuống.
Khoảng cách chỉ còn một centimet, cố chống .
“Là… gì ?”
“ tại , cứ thấy cô là khống chế bản .”
Ánh mắt hạ xuống, môi , ngón tay khẽ miết cằm .
“Có cô đang lừa ? Trước đây giữa chúng … chắc hòa hợp chứ?”
Quả thật lừa .
Giữa và trong chuyện đó thể là cực kỳ hòa hợp. Sau khi ly hôn với , lẽ sẽ bao giờ gặp hiểu như , chiều chuộng , quan tâm đến cảm nhận của như thế nữa.
… thì chứ?
“ …” Câu thốt chặn môi.
Anh nghiền ép môi , liên tục mút, c.ắ.n. Khi đầu lưỡi thăm dò tiến , run lên, lập tức đẩy .
Dùng lực quá mạnh, đầu đập nóc xe.
Nghe “cốp” một tiếng.
“Ái da.”
cũng ngờ dùng lực lớn như theo bản năng.
“Tần Bái, chứ?”
“… đầu ch.óng mặt quá.”
Sợ xảy chuyện, đỡ sang ghế bên, lái xe đến bệnh viện.
Trên đường , mơ mơ màng màng gọi tên :
“Dạng Dạng… Dạng Dạng… Chị ơi… đừng bỏ em…”
11.
Đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra xong, cho uống t.h.u.ố.c, liền ngủ .
tìm bác sĩ điều trị chính của .
“Việc bệnh nhân lựa chọn quên một , thể là vì quá để tâm.” Bác sĩ lật báo cáo kiểm tra, “Đôi khi khi con gặp nguy hiểm, trong tiềm thức sẽ giấu quan trọng nhất . Vì mới chỉ quên mỗi cô.”
sững tại chỗ.
Không ngờ là như .
Tần Bái từng , lúc nhỏ ba bận, thường xuyên công tác, thời gian chăm sóc .
Anh từ nhỏ luôn một .
Còn em gái là con gái, sợ cô bé chịu thiệt thòi nên luôn mang theo bên .
Lúc nhỏ, để bạn học bắt nạt, liều mạng ăn uống, lớn lên cao khỏe.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Anh thích thiết với khác, cảm thấy ai cũng mục đích riêng. Những bạn học khi ba quản lý một tập đoàn lớn, thái độ lập tức đổi một trăm tám mươi độ. Những cô gái đây xem thường , cũng bắt đầu lấy lòng.
Vì thế cho đến khi nghiệp đại học, công ty nhà nắm quyền, vẫn từng yêu đương.
Cho đến khi gặp .
Anh từng xinh , nhưng nịnh nọt, từng nghĩ dùng sắc để đường tắt. Hơn nữa, đối với là yêu từ cái đầu tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dau-anh-dung-la-hong-roi/phan-4.html.]
Trong lòng chợt chua xót.
Anh yêu … nhiều hơn từng tưởng tượng.
“ thế nào thì mới khôi phục ký ức?” hỏi.
“Cơ thể của vấn đề gì, chỉ là tinh thần quá căng thẳng. Cô nên tiếp xúc với nhiều hơn, kể cho về chuyện giữa hai , lẽ nhanh sẽ nhớ .”
12.
Quay phòng bệnh, Tần Bái vẫn tỉnh. Chân mày nhíu c.h.ặ.t, như đang tâm sự gì đó.
Những năm qua, luôn quấn quýt bên , thực là vì sợ giống như ba , rời bỏ mà .
Mấy năm nay, vì chứng minh bản , dốc sức sự nghiệp, lúc nào cũng bận rộn, bận rộn. Lại luôn gian riêng của , mà vô tình bỏ qua cảm nhận của .
Trong tiềm thức, sợ rời , nên t.a.i n.ạ.n xe, phản ứng đầu tiên là chọn quên … vì sợ tổn thương.
đưa tay , vuốt phẳng nếp nhăn giữa chân mày .
Trong lòng đang suy nghĩ lung tung. Bỗng nhiên, tay nắm lấy.
cúi đầu, thấy Tần Bái tỉnh, đang ngẩng mắt .
vội rút tay , nhưng nắm c.h.ặ.t hơn.
“Vợ…”
giật : “Anh nhớ ?”
“Nhớ … em là vợ . vài chuyện… vẫn còn mơ hồ.”
Ngón tay vuốt ve lòng bàn tay , khiến thấy nhột nhột.
“Ví dụ như… chúng quen thế nào, khi nào kết hôn? Còn chuyện giường thì…”
“Dừng!” chăm chú quan sát vẻ mặt , “Anh đang lừa ?”
Anh lập tức vẻ tủi : “Dạng Dạng, bao giờ lừa em ? Anh thật sự nhớ mà. Ái da, đầu đau …”
13.
dám khẳng định, đang giở trò. Bởi vì về đến nhà, liền quấn lấy , bắt kể chi tiết.
“Vợ ơi, chúng từng ở chỗ ?”
“Ở đây… chạm em ?”
“Trước phục vụ em kiểu ?”
“Anh , em dạy ?”
đẩy , đuổi theo, nhất quyết quấn lấy .
bất lực : “Trước quên , còn đòi ly hôn với … mấy chuyện vẫn nhớ chứ?”
Mắt lập tức đỏ lên.
“Anh cũng t.a.i n.ạ.n xe. Dạng Dạng, em vẫn còn giận ?”
Lại dùng chiêu nữa.
Lần , sẽ để dễ dàng đạt mục đích.
Cho dù cũng định ly hôn nữa, nhưng… cũng trị một trận.
“ , quên ai cũng quên, cố tình quên mỗi … đủ thấy với cũng chẳng quan trọng. thấy chúng vẫn nên thủ tục ly hôn thôi, nếu sẽ cảm thấy thiệt thòi. Lấy một phụ nữ hơn năm tuổi, còn từng ly hôn như .”
Đột nhiên, Tần Bái quỳ xuống.
“Vợ, sai . Anh nên như . Em đ.á.n.h mắng thế nào cũng , tuyệt đối cãi .”
Anh cao lớn như , quỳ xuống trông như một chú ch.ó to.
Lại thêm ánh mắt đầy mong chờ.
Càng giống hơn.
“Ngày mai nước ngoài, đợi về tiếp.”
“Vợ…”
14.
Ra nước ngoài niêm yết công ty, gõ chuông… đó là khoảnh khắc mang tính lịch sử của .
thực hiện giá trị của bản .
Khoảnh khắc đó, cảm thấy vô cùng tự hào. Chỉ là, khi trở về khách sạn, chia sẻ tin vui , đầu tiên nghĩ đến… vẫn là Tần Bái.
Trước khi xuất cảnh, đuổi khỏi nhà.
Nói rằng: “Đây là khoản bồi thường dành cho . Sau nếu sự cho phép của , đừng tới nữa. Còn trong thời gian công tác, cũng đừng liên lạc với .”
Anh cảm thấy , nên đồng ý.
Không lúc , đang gì nhỉ?
cầm điện thoại, mở khung chat của Tần Bái.
Tin nhắn cuối cùng vẫn là câu gửi: “Vợ ơi, sai .”
trả lời. Sau đó cũng nhắn thêm, chắc là sợ phiền .
màn hình lâu, cuối cùng vẫn khóa máy, ném lên tủ đầu giường.
Thôi bỏ .
Đã là liên lạc .
xoay xuống giường, nhắm mắt nhưng trong đầu là hình ảnh của .
Dáng vẻ quỳ đất, đôi mắt đỏ hoe.
Giống như một chú ch.ó lớn sai chuyện, đáng thương .
xoay , vùi mặt gối.
Không , thể mềm lòng.
Lần nhất định trị một trận. Phải để , cảm giác an chỉ bằng cách bám dính.
Điện thoại bỗng rung lên.
do dự vài giây, cuối cùng vẫn cầm lên xem.
Là Tần Thục, cô gọi tới?
bắt máy, cô lên tiếng thở dài.
“Haizz! Anh trai đúng là vô dụng thật! Ba chấp nhận chị , cũng với … công ty của chị, chị tự quản lý. Còn nhà chúng thì nhất định trấn giữ. mặc kệ , tự do.
“Còn nữa, chúc mừng chị.” Câu cuối cùng rõ.
“Cô gì cơ?”
“Hừ! nữa , đồ phụ nữ xa! Tất cả là vì chị, mới nhốt trong tòa nhà văn phòng năm năm… năm năm đó! Thanh xuân của đó! chơi, du lịch vòng quanh thế giới!”
bật : “ .”
15.
Sáng hôm bước cửa, thấy Tần Bái cửa khách sạn.
Gương mặt tiều tụy, trông như vội vã chạy tới. Tóc chải chuốt, mặt lún phún râu.
“Em gái em tha thứ cho .”
mỉm với .
Trong khoảnh khắc, lộ vẻ vui mừng bất ngờ, dang rộng hai tay.
như chấp nhận phận, lao lòng .
Vẫn ấm áp như .
Vẫn vững vàng, đáng tin cậy, mạnh mẽ như thế.
(Hết)