Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 311
Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:33:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hảo Hữu Tác Khách
Ban đầu chút luống cuống, may nhờ Tô Hà ngừng nhắc nhở bên cạnh, việc cũng thuần thục hơn nhiều.
Ngoại tổ thấy quán náo nhiệt như , lòng cũng yên tâm.
Gà Mái Leo Núi
Tô Hà để nàng và ngoại tổ phụ về nghỉ ngơi , nhưng nàng chịu, thỉnh thoảng lên giúp một tay.
Tô Hà đành bất lực, cuối cùng chỉ Chu thị cần nàng, Tôn thị mới đồng ý về nhà.
Sau khi Chu thị m.a.n.g t.h.a.i đủ năm tháng, cái bụng như quả bóng bay đột nhiên lớn hơn nhiều, lúc vẫn đang nghỉ ngơi ở nhà. Người trong thôn đều hết, chỉ còn Chu thị và Thúy Nương ở nhà, lâu ngày cũng an .
Vợ chồng Tôn thị hiểu nên rời .
Mọi cứ bận rộn như thế cho đến tận giữa trưa, cuối cùng cũng thể thở phào một , lúc , từ hướng xuất thành chạy đến một cỗ xe, vẻ ngoài rực rỡ vàng son , qua là nhà đại gia.
Vương Lão Ngũ kích động tiến lên vài bước nghênh đón, đúng lúc Mộc Đầu thò đầu hét lớn.
“Lão Ngũ thúc, là đây!”
Tháng Mộc Đầu về nhà, bận rộn việc học, nên lúc gặp Vương Lão Ngũ, cũng vô cùng vui vẻ.
Vương Lão Ngũ ha ha phía hét lớn: “Mộc Đầu về nhà !”
Mộc Đầu liền thấy nhà ở phía đồng thanh hô lên: “Mộc Đầu về nhà !”
Từ Văn Viễn tò mò Mộc Đầu, y từng thấy Mộc Đầu vẻ trẻ con như thế bao giờ, lúc y giống như một thiếu niên hoạt bát.
Khuất Thanh cũng ngoài theo, chỉ thấy phía lớn tiếng gọi Mộc Đầu, đàn ông trung niên ở ngay mặt càng kích động chạy tới.
Không ngờ Mộc Đầu ở trong thôn chào đón đến .
Mộc Đầu dẫn theo hai bạn xuống mã xa, lúc ba sự nhiệt tình ủng hộ của dân thôn Điền Viên chỗ mới dọn trống.
Người trong nhà thì cần gọi món, Mã thị trực tiếp mang cho mỗi một con gà rán món khai vị .
Tiểu béo Từ Văn Viễn nếm miếng đầu tiên thì ngừng . Yến Chi hì hì đưa nãi lạnh và nước mơ chua lên, nước chanh cũng rót ba ly.
“Ăn gà rán sẽ ngấy, uống chút nước chanh để giải ngấy .”
“Cảm ơn biểu tỷ.”
Mộc Đầu mỉm với biểu tỷ. Khuất Thanh cũng vội vàng gọi theo, Từ Văn Viễn đang gặm gà rán cũng ngẩng đầu lên gọi một tiếng.
Bởi vì Mộc Đầu rằng hai bạn thích ăn cay, nên Tô Hà đặc biệt mang lên một đĩa chân gà cay thơm, ăn kèm với cơm, thêm một đĩa thịt kho tàu mềm rục ngấy.
Ba ăn xong cứ ợ liên tục.
Từ Văn Viễn là một tính cách thẳng thắn, vỗ bụng ngừng khen đồ ăn nhà Mộc Đầu ngon.
“A Triệt, đây bao giờ ăn chân gà , chỗ đó chẳng miếng thịt nào, nhưng hôm nay thấy món chân gà cay thơm còn ngon hơn cả thịt kho tàu.”
Khuất Thanh cũng gật đầu phụ họa, đôi mắt long lanh Mộc Đầu: “A Triệt, bữa tối chúng còn ăn món chân gà ?”
Mộc Đầu gật đầu: “Có chứ, các thẩm thẩm trong thôn nhiều lắm, tối chúng vẫn thể ăn tiếp, nhưng nhà còn nhiều món ngon khác nữa, tối chúng sẽ ăn thêm vài món khác.”
Hóa còn món ngon khác, Từ Văn Viễn và Khuất Thanh bắt đầu mong đợi.
“Được nha nha.”
“Đi thôi, dẫn các ngươi về nhà , chúng chậm rãi, nhân tiện tiêu hóa thức ăn.”
Ba Mộc Đầu hai ngày nghỉ, nên hẹn ở thôn Điền Viên một đêm.
Lúc ba ăn no uống , chậm rãi về nhà chân núi, Mộc Đầu giới thiệu nhà với hai .
“Mộc Đầu, vì phòng bếp nhà ngươi lớn như thế? Chẳng ngươi nhà ngươi chỉ ba chị em các ngươi, cùng một phòng thôi ?”
Từ Văn Viễn kinh ngạc phòng bếp nhà bạn , phòng bếp nhà y cùng lắm chỉ bằng một phần ba nơi .
Khuất Thanh đ.á.n.h giá mấy chiếc bàn dài bên trong.
“Mộc Đầu, gia tộc các ngươi thường xuyên dùng bữa cùng ?”
Mộc Đầu tự hào đáp: “ , chúng cùng ngoại tổ gia ăn Tết, nghị sự gia tộc cũng ở đây, mùa đông đều ở trong phòng bếp, ấm áp tiện lợi. Bây giờ trong thôn đông hơn, thì dùng bữa ở sân trong. Tỷ tỷ , xây riêng một căn phòng nghị sự, căn phòng đó đủ sức chứa ít nhất năm trăm .”
Khuất Thanh khâm phục gật đầu: “Vậy tỷ tỷ ngươi tài giỏi. Tỷ tỷ ngày thường chỉ ở trong phòng thêu thùa, phụ nữ t.ử vô tài là đức. Lời cha lẽ sai, nhưng càng thích tỷ tỷ của ngươi hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-311.html.]
Từ Văn Viễn cũng đồng tình gật đầu. Nhà y năm nào cũng kiếm tiền, nhưng cha y nỡ chi bạc cho các tỷ tỷ.
Y là độc t.ử, y sáu tỷ tỷ, cha y đều đợi các nữ nhi đến tuổi thì cho một chút hồi môn mỏng mà gả , cha y , gia sản đều để cho y.
Mộc Đầu định phê phán khác để ca tụng tỷ tỷ , mỗi đều khác , tỷ tỷ , cần nghĩ đến việc đổi khác, đó là si tâm vọng tưởng, chỉ cần kiên trì bản là .
“Tỷ tỷ là tài giỏi nhất mà từng gặp.”
Mộc Đầu kết thúc bằng lời khẳng định .
“Đi thôi, dẫn các ngươi xem thư phòng của .”
Thư phòng của Mộc Đầu là do tự bày trí, bên trái cửa là một chiếc sạp sưởi ấm, đó chăn đệm, còn một chiếc bàn vuông nhỏ, bàn một bộ cụ sứ, đây là quà Tô Hà tặng.
Bên là giá sách chiếm trọn cả một bức tường, lúc lấp đầy gần một nửa sách.
Phía giá sách là một chiếc bàn học dài, bằng gỗ du thông thường, nhưng Mộc Đầu thích.
Y thích chiếc bàn học lớn như thế , nó thể đặt nhiều thứ, bên trái luyện chữ, bên sách, ở giữa còn thể đặt chút đồ ăn vặt và nước ngọt.
Tỷ tỷ , sách một lúc thì ngoài ngắm trời xanh cây cỏ, đó ăn chút điểm tâm để bổ sung năng lượng.
Nếu mệt, thì sạp sưởi nghỉ ngơi, đây lãng phí thời gian. Đây là kết hợp lao động và nghỉ ngơi, việc gì cũng cần một thể khỏe mạnh.
Ba tham quan xong thì lên sạp sưởi, Khuất Thanh mang theo đề thi phủ thí của các năm, ba cùng nghiên cứu.
Nói là nghiên cứu, kỳ thực chỉ Khuất Thanh và Mộc Đầu luân phiên chuyện, Từ Văn Viễn căn bản quá kém, chỉ thể động giảng.
“Ai, Lục tỷ tỷ của tháng xuất giá , nhưng cha chỉ chịu cho hai ngàn lượng hồi môn. Tỷ tỷ tức đến phát .”
Từ Văn Viễn chút buồn bã, tiểu tỷ tỷ chỉ lớn hơn y bốn tuổi, từ nhỏ luôn dẫn y chơi, y cầu xin cha cho thêm, nhưng cha y chịu.
Mộc Đầu xong cũng nhịn : “Mã xa nhà ngươi còn đắt hơn giá chứ, tỷ tỷ ngươi gả đều nhờ hồi môn mà giữ thể diện ở nhà chồng, vì cha ngươi tuyệt tình đến thế?”
“Mộc Đầu, cách của nhà Từ Văn Viễn cũng là chuyện thường tình. Ngươi đừng thấy phương Nam giàu , còn nữ t.ử quan, nhưng nhiều đại hộ đối với nữ t.ử hà khắc. Tỷ tỷ , hai năm xuất giá cũng chỉ ba ngàn lượng bạc hồi môn. vì tỷ phu cũng là sách, nên cha còn cho thêm vài rương sách theo.”
Khúc Thanh giải thích cho Mộc Đầu rõ, Mộc Đầu mới đến Quảng Nguyên lâu, vẫn thấu hiểu sự phức tạp nơi đây.
Mộc Đầu nhíu c.h.ặ.t mày, kinh ngạc hai , cất lời:
“Triều đình cho phép nữ t.ử quan , cớ vẫn còn nhiều gia đình đối đãi khắc nghiệt với nữ nhi như .”
“Ngươi ư? Đại Ung bắt đầu nữ quan là do chiếu chỉ ban khi Hoàng thượng tại vị hiện giờ lên ngôi. Hồi , chúng cũng tương tự như Đại Lệ quốc.”
Từ Văn Viễn gật đầu phụ họa: “ . Trước của hồi môn của nữ t.ử thường nhà chồng chiếm đoạt, đại tỷ chính là một ví dụ. May nhờ Thái hậu, đặc biệt biên soạn một bộ luật bảo vệ quyền lợi của nữ giới. Chỉ cần phát hiện hành vi xâm chiếm của hồi môn của nữ t.ử, nặng thì c.h.é.m đầu, nhẹ thì phạt gấp đôi bạc.”
Mộc Đầu hiếu kỳ truy hỏi: “Vậy của hồi môn của đại tỷ ngươi lấy ?”
Từ Văn Viễn đắc ý : “Chuyện đó thì chắc chắn . Phụ ngay cả với nữ nhi của còn keo kiệt, thể nhẫn nhịn việc ngoài chiếm lợi của ông . Ông giúp đại tỷ đòi gấp đôi của hồi môn, nhưng cuối cùng đại tỷ vẫn hòa ly. Giờ nàng tự mua một tiểu viện để ở, dồn hết tâm trí nuôi dạy hai tôn nhi của .”
“Cuốn sách bán ở ? Ta mua.”
Mộc Đầu cảm thấy cần thiết mua một cuốn về cho tỷ tỷ và , để họ nghiên cứu kỹ lưỡng.
“Trong nhà mấy cuốn lận. Mộc Đầu, ngày mốt sẽ mang đến học đường cho ngươi.”
Từ Văn Viễn Mộc Đầu tặng cho tỷ tỷ và , hào phóng đồng ý tặng hai cuốn.
Mộc Đầu cũng từ chối, để bày tỏ lòng cảm kích, còn giúp Từ Văn Viễn đưa ý kiến.
“Nếu phụ ngươi cố chấp chịu thêm của hồi môn cho tỷ tỷ ngươi, thì như ngươi bù đắp .”
Từ Văn Viễn xong vô cùng hổ thẹn: “Ta cũng lắm, nhưng chỉ còn hơn hai trăm lượng bạc, ít ỏi đủ đây.”
“Ngươi còn chiếc xe ngựa vàng ? Bán cũng tầm một ngàn rưỡi lượng là ít. Ngoài ngươi còn thể bán bớt một vài món trang sức cũ, ngươi ngươi một kho nhỏ ư? Chọn vài món cũ mang cầm đồ, kiếm đủ năm ngàn lượng cho tỷ tỷ ngươi.”
Mộc Đầu bắt đầu bày mưu hiến kế, Khúc Thanh mím môi trộm, lát thậm chí cũng bắt đầu đưa chủ ý tệ hại.
“Ngươi phụ ngươi thích vàng nhất ? Thư phòng của phụ ngươi chẳng ngươi thể tùy tiện ư, lấy vài món để ứng phó khẩn cấp, đợi …”
“Đợi tiền lén chuộc ?”
Khúc Thanh và Mộc Đầu Từ Văn Viễn với vẻ mặt ngây thơ mà cạn lời.
“Đợi cha ngươi phát hiện , cũng chỉ là chịu một trận đòn thôi. Ngươi là nhi t.ử độc nhất, ngươi nãi nãi thương ngươi lắm , cứ chạy đến tìm nãi nãi là .”
Từ Văn Viễn kinh ngạc Khúc Thanh, ngờ Khúc Thanh trông mặt mũi hiền lành thật thà mà vô đến mức .